Chương 64: Động phòng hoa chúc


Mỵ Nương hiểu rõ nên dùng cách nào để dẫn dụ hồn vía một nam nhân. Ả cười hăng hắc, chuyển người từ bên này sang phía bên kia Dương Thu Trì, ngón tay trắng muốt cũng theo đó nhẹ nhàng lướt nhẹ ngang hai đầu vai hắn. Dương Thu Trì cảm thấy sau lưng như có một luồng điện chạy qua, vừa ngứa ngáy khó chịu vừa thích thú vô cùng.
Gò ngực của Mỵ Nương ép vào vai hắn, mềm mại, nhu nhuyễn, nửa chung rượu lại được đưa ra: "Hảo ca ca, uống nửa chung còn lại này của nô gia đi nào."
Dương Thu Trì có một tâm hồn khá nhạy cảm và sắc bén, sức đề kháng với mỹ sắc vốn không hề cao, lại uống khá nhiều rượu, do đó lá gan cũng lớn hơn nhiều. Cô gái nhỏ này kiều mỵ như vậy, không khỏi khiến hắn động tâm, định đưa tay ra tiếp lấy chung rượu. Tuy nhiên, không biết vì sao vẻ ưu sầu diệu vợi trong mắt của Tần Chỉ Tuệ thoáng qua trong đầu hắn, khiến hắn rúng động con tim, chẳng lẽ Tần Chỉ Tuệ vì lo lắng nam nhân của mình sau này là một kẻ trăng hoa, gặp một nàng là yêu một nàng, yêu một nàng là muốn cưới một nàng, nên mới ưu sầu như vậy?
Không! Ta không thể! Hôm nay là ngày tân hôn của ta, ta còn có một cô vợ xinh đẹp mỹ lệ chờ sẵn trong phòng cưới. Người con gái trước mặt này có kiều mỵ như thế nào đi chăng nữa, thì cũng là hoa đã có chủ rồi.
Dương Thu Trì nhẹ đẩy chung rượu của Mỵ Nương ra, điềm đạm nói rõ: "Cảm tạ bá mẫu!" Rồi nâng chung rượu của mình lên uống cạn, xong đứng dậy, "Thật ngại quá, bá mẫu, cháu phải đến kính rượu bọn họ." Rồi không quản Mỵ Nương kinh ngạc ai oán như thế nào, hắn cầm ly xách bình rượu chuyển đến bên cạnh Mã Độ, cùng Mã Độ và các vị cẩm y vệ oẳn tù tì uống rượu.
Mỵ Nương không dám tin vào mắt mình, xem ra chàng trai này không dễ gì mà quyến rũ, nhưng ả thầm nhủ, mình còn nhẫn nại được!
Dương Thu Trì uống thêm một lúc nữa, thực tế đã say đến không còn chịu nổi. Mã Độ thấy vậy cười ha hả bảo: "Huynh đệ, ngày tháng còn dài, đừng có uống nữa, ngươi nên vào động phòng đi thôi." Nói rồi y chợt nhớ đến một chuyện, mỉm cười thần bí, kề tại Dương Thu Trì nói nhỏ: "Huynh đệ, ca ca ta có thứ này rất tuyệt muốn tặng cho ngươi." Nói rồi đưa tay vào người lấy ra một thứ, chộp lấy tay Dương Thu Trì nhét vào lòng bàn tay hắn.
Dương Thu Trì nhướn cặp mắt mông lung cúi đầu nhìn, thì ra là một cái bình sứ nhỏ, không hiểu nên ngẩng đầu nhìn Mã Độ như dò hỏi. Mã Độ nhìn phải nhìn trái, sau đó kề tai Dương Thu Trì cười hề hề nói: "Đây là đại nội dùng bí phương chế thành món gọi là 'Túy Xuân Lộ', là một loại xuân dược rất lợi hại. Huynh đệ ngươi chắc cũng biết, lần đầu tiên của nữ nhân nhất định sẽ rất đau, nếu thế thì mất hứng lắm. Do đó, một lát khi đệ và vợ uống rượu hợp hoan, thì đưa rượu này cho nàng uống, kỳ tích sẽ xuất hiện, chờ đến lúc động phòng thì.... ha ha ha"
Dương Thu Trì vội nắm chặt bình sứ nhỏ đó, cười hi hi chỉ Mã Độ, líu lưỡi lè nhè nói: "Đại ca.... huynh thật là tuyệt! Đối đãi rất thành thật... huynh, huynh dùng thứ đồ chơi này... khiến cho bao nhiêu... muội muội ngã vào lòng rồi!?"
Mã Độ cười ha hả đáp: "Thứ này rất tuyệt đó nha, một lúc sau đệ sẽ biết chỗ lợi hại của nó." Rồi nắm lấy tay Dương Thu Trì kéo lại gần, thần thần bí bí nói: "Nhưng mà huynh đệ cần nhớ, thứ này nếu để nữ nhân uống vào thì lòng xuân lai láng, nhưng nam nhân tuyệt đối đừng chạm vào tí nào, nếu không thì không ổn đâu!"
"Ạ? Vì sao?" Dương Thu Trì nhướn đôi mắt say mèm hỏi.
"Nam nhân uống vào, chẳng mấy chốc sau sẽ cởi giáp quy hàng, không còn ra thể thống gì nữa! Ha ha ha... đến lúc đó vợ của đệ có vặn lỗ tai đệ mãi cũng không xong, đừng có trách ca ca không nói trước! Hắc hắc hắc."
Thì ra là như thế, Dương Thu Trì gật đầu, bỏ chiếc bình sứ nhỏ ấy vào lòng, vỗ vỗ lên đó, rồi chấp tay xá xá Mã Độ, lớn tiếng lè nhè nói: "Đa tạ... đại ca, tiểu đệ giờ phải đi... binh phát động phòng.... thôi!" Nói rồi lắc lắc lư lư cố đứng lên, nhưng càng cố đứng càng nhấc người không lên.
Mã Độ đỡ Dương Thu Trì, quay sang gọi bọn nha hoàn và người hầu: "Các ngươi còn đứng đực ra đó làm gì? Còn không mau đưa tân lang vào động phòng? Chờ một chốc nữa, hắn sẽ không tìm được... cửa vào đầu!"
Mọi người trên bàn đều bật cười. Các nha hoàn bà vú đều bước tới, nâng Dương Thu Trì dậy.
Dương Thu Trì quay sang Mã Độ, Tống tri huyện và những người khác chấp tay xá xá, líu lưỡi nói: "Thiệt... ngại quá, vậy mọi người... từ từ uống nghe." Rồi quay sang Dương mẫu và Phùng Tiểu Tuyết: "Mẹ, Tiểu Tuyết, hai người thay con... chiếu cố Mã đại nhân... Tống đại nhân và các vị a."
Dương mẫu đứng dậy bảo: "Con à, yên tâm đi, mau vào trong với Chỉ Tuệ đi, đừng có ủy khuất nó nữa!" Phùng Tiểu Tuyết đứng cạnh Dương mẫu, gật gật đầu với Dương Thu Trì, chỉ mỉm cười không nói lời nào.
Dương Thu Trì được các người hầu và nha hoàn dìu tiến vào động phòng. Phòng này phân thành hai gian, gian bên ngoài khá nhỏ, chính là dành cho nha hoàn ngủ, trước đường thông vào trong là một cửa tròn, màn treo trướng rủ, chính là phòng ngủ của Tần Chỉ Tuệ nhị thiếu phu nhân. Bọn nha hoàn đưa Dương Thu Trì vào phòng, để hắn ngồi trên ghế ở bàn tròn, rồi khom người lui ra phòng ngoài, chuyển thân ra khỏi phòng đóng chặt cửa lại.
Tiến vào động phòng, Dương Thu Trì đã tỉnh lại đôi chút, đưa mắt nhìn xung quanh. Trong động phòng có chữ hỷ màu đỏ lớn được dán trên tường, trên án ở dưới bày đầy nến hương, chiếu đỏ cả tân phòng, khiến cho người ta mơ mộng viễn vông...
Tân nương đâu? Hắn chuyển đầu, nhìn thấy một cái giường gỗ lim chạm hoa lớn, tân nương đang ngồi bên mép giường, dưới màn trướng màu hồng phấn. Toàn thân nàng mặc một bộ váy đỏ, khăn mỏng quàng vai, trên đầu che khăn cô dâu màu đỏ. Đầu giường có đặt cặp gối tơ lụa màu hồng thêu cặp chim uyên ương.
Ta kết hôn rồi! Đây là tân nương của ta! Dương Thu Trì cảm thấy máu huyết chạy ngược lên đỉnh đầu, vừa rồi hắn bị con tiểu yêu tinh Mỵ Nương ấy khiêu khích khiến cho tình dục dậy lên như dung nham núi lửa, thiêu đốt toàn thân, chỗ nào cũng nóng hừng hực.
Nhưng mà, Dương Thu Trì không phải là người quá hấp tấp trong vấn đề sắc dục. Con người sinh ra trong đời có bốn điều thú vị nhất, đó là: Cửu hạn phùng cam vũ, tha hương ngộ cố tri, động phòng hoa chúc dạ, kim bảng đề danh thì (Chú: (1) Hạn lâu gặp mưa lành, nghĩa bóng là thỏa mãn nhu cầu đã mong mỏi từ lâu; (2) Đi xa quê hương gặp lại bạn cũ; (3) Đêm động phòng hoa chúc; và (4) lúc thấy tên mình trên bảng vàng- thi đỗ làm quan), sao có thể làm vội vàng quấy quá cho qua? Cần nhất là phải nói vài điểm ân tình, hơn nữa, ở ngoài đang còn ồn ào bài bạc uống rượu (Nguyên văn: Yêu ngũ hát lục: Nghĩa đen chỉ việc chuyện chơi xúc sắc, mọi người hay gọi cầu mong cho ra mặt năm mặt sáu để thắng bạc, la hét om sòm), lúc này mà động phòng thì chẳng thú vị gì. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Dương Thu Trì nhớ lại bình xuân dược nhỏ mà Mã Độ tặng cho, nhân lúc tân nương còn bị khăn đỏ che đầu không thấy gì, nhanh chóng cho tay vào lòng, lấy bình sứ đó ra, với tay lấy bình rượu đang đặt trên bàn, mở nắp miệng, đổ vào đó một chút, rồi đậy bình lại, cất lọ sứ nhỏ vào lòng.
Làm xong chuyện xấu này, tim Dương Thu Trì đập loạn nhịp. Hắn ngồi thêm chút nữa, chờ cho tinh thần ổn định, mới lắc lư đứng lên, từ từ bước lại cạnh tân nương, nhìn khăn hồng trên đầu nàng. Đúng rồi, đây là cái màn có ý nghĩa nhất, chẳng phải là nên giở ra bây giờ sao? Tim Dương Thu Trì lại đập loạn phình phịch thêm lần nữa, hơn cả lúc nãy. Hắn đưa tay ra, nhẹ nắm một góc khăn hồng, từ từ kéo lên trên, lộ ra gương mặt trắng trẻo nhỏ xinh của Tần Chỉ Tuệ.
Tần Chỉ Tuyệ mở to mắt, sóng mắt lóng lánh lướt nhìn Dương Thu Trì. Ngoại trừ vẻ e thẹn và hoảng loạn của thiếu nữ, dường như nàng còn vương chút âu sầu giống như trong đêm trăng tròn mà có áng mây nhẹ thoáng bay qua. Là chuyện gì khiến nàng thiếu nữ này ưu sầu?
Dương Thu Trì hơi đau lòng, vội ngồi sát gần Tần Chỉ Tuệ:
"Nàng tên là Chỉ Tuệ?"
"Ân..."
"Bao nhiêu tuổi rồi?"
"Mười sáu"
"Nàng là người ở đâu?"
"Sơn Đông Lâm Thanh châu"
Chuyện này lúc mai mối đã có nói qua rồi, Dương Thu Trì cảm thấy cứ tìm lời gợi chuyện nhát gừng như vậy thì quả thật là bực mình. Hắn muốn đưa tay ra ôm lấy vòng eo nhỏ của nàng, nhưng lại sợ làm như thế là đường đột. Nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng hắn cũng đưa tay ra, nhẹ nắm bàn tay nhỏ thon của Tần Chỉ Tuệ, rồi nâng lên để giữa hai lòng bàn tay mình, quan sát cẩn thân. Hắn thấy tay của nàng trắng muốt thon dài, khẽ vuốt nhẹ cảm thấy rất trơn láng như sa tanh, bèn cười nói: "Ta đoán ở nhà nàng nhất định là một vị kiều tiểu thư (tiểu thư đáng yêu)."

Nạp Thiếp Ký - Chương #64


Báo Lỗi Truyện
Chương 64/713