Chương 624: Vị vũ trù mâu (Lo trước tính sau)


Dương Thu Trì đến bên cạnh nàng, khẽ ôm vào lòng: 'Tuyết Phỉ, đừng sợ a, tiểu hắc cẩu của ta rất lợi hại. Có nó ở cạnh nàng, nếu như có người xấu đến bức hiếp nàng, tiểu hắc sẽ không thể không quan tâm. Vừa rồi nàng chỉ sinh ảo giác, nhân vì ta vừa cùng Tiểu Nhị ở chỗ phòng của quận chúa, ả không thể đến đây được."
Hắn biết, nhất định phải để nàng hiểu có ảo giác tồn tại, trợ giúp nàng phân rõ đâu là thật đâu là ảo, thản nhiên tiếp thụ, mới có thể đề phòng nàng tiến một bước bị ảo giác tồi tàn và đày đọa, rồi kết hợp điều trì tâm lý và thuốc trị liệu trầm uất, mới có thể từ từ trị dứt.
Trầm Tuyết Phỉ ngẩn đầu, lệ đầy nơi mắt: "
Thật vậy sao?"
"
Thật chứ!" Dương Thu Trì trịnh trọng gật đầu, chuyển sang hỏi Quách Tuyết Liên: "Biểu đệ, đệ nhất mực tuần vệ ngoài tẩm cung, thấy tiểu quận chúa hay là nghi tân đến đây không?"
Quách Tuyết Liên lắc đầu khẳng định: 'Không có! Tiểu Nhị bị đưa đi xong, không có ai đến đây nữa."
Rồi áy náy nói: "Tôi để tiểu hác ở lại bên cạnh nương nương, không tiện lưu lại một mình ở tẩm cung này, liền đến cửa tuần về. Nơi này cách khá xa, nên không nghe tiếng hô gọi của nương nương trong tẩm cung."
"
Cái này không thể trách đệ," Dương Thu Trì khẽ vuốt mái tóc dài của Trầm Tuyết Phỉ: "Tuyết phỉ, nàng biết hay không, nàng hiện giờ nói thế nào cũng là vương phi, là trưởng bối của tiểu quân chúa. Do đó, ả không dám trực tiếp đến khi nhục nàng, muốn dùng âm chiêu để nàng khó chịu mà thôi. Trong hôn khánh, phu quân của ả thèm thuồng vẻ đẹp của nàng, ả không trách chồng mà đem đổ tội lên đầu nàng, muốn bày cách để chia cách nàng và Tiểu Nhị, tiến một bước cô lập nàng. Do đó, vừa rồi ả đã đem Tiểu Nhị hứa gả cho ta làm thiếp rồi."
"
Vậy sao?" Trầm Tuyết Phỉ quay nhìn Tiểu Nhị, thấy cô bé e thẹn cúi đầu, nhịn không được hiện thần tình hâm mộ trên mặt. Nàng u buồn nói: "Tiểu nhị sau này theo huynh, ta cũng yên tâm rồi."
Dương Thu Trì nói: "Không không! Cái đó không thể tính được, chỉ là kế quyền nghi. Ta đã đáp ứng vợ ta kiếp này chỉ ở với một mình nàng ấy, tuyệt không thể nạp thiếp..."
Thần tình của Tiểu Nhị liền tái nhợt, thê thảm cúi đầu nhỏ lệ.
Dương Thu Trì biết Tiểu Nhị là một người cố chấp, từ từ sẽ làm công tác tư tưởng sau, hiện giờ tạm thời không tiện bàn đến chuyện đó, liền nói với Tiểu Nhị: "Em đừng khóc nữa, chúng ta hãy làm chuyện trước mắt rồi tính sau."
Tiểu Nhị vội gạt lệ, gật gật đầu. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Dương Thu Trì chuyển thoại đề, nói với Trầm Tuyết Phỉ: "Chúng ta đã chọn trạch viện rồi, vừa rồi tiểu quận chúa vì chuyện ta giả vờ chấp nhận hôn sự, đã cấp cho ta năm chục lượng bạc. Chúng ta không cần đi bán rẻ trang sức của nàng. Lúc này mà bán thì cũng chẳng được bao nhiêu tiền. Ta hiện giờ đi giao bạc nhận nhà..."
"
Huynh đừng đi...! Ta... ta sợ..." Trầm Tuyết phỉ như đứa bé ôm chặt eo Dương Thu Trì.
Dương Thu Trì hạ giọng nói: "Đừng lo, Tiểu Nhị sẽ lưu lại với nàng, còn có tiểu hắc cẩu nữa. Bên ngoài còn có Quách Tuyết Liên, chẳng có chuyện gì đâu. Chờ ta mua phòng ốc xong rồi, sẽ tiếp nàng tới trạch viện của chúng ta, sau này chúng ta đều ở với nhau, như vậy nàng không sợ nữa, đúng không?"
"
Thật không?" Trầm Tuyết Phỉ ứa lệ cười, gương mặt đầy rẫy sự mong chờ cho cuộc sống mới.
"Ừ! Ta mua rồi lập tức trở về tiếp nàng!"
Quách Tuyết Liên hơi lo lắng hỏi: 'Nếu như nương nương không có mặt, lỡ khi Sở Vương hay là tiểu quận chúa tra khán thì làm sao, như vậy đối phó thế nào?"
Trầm Tuyết Phỉ lập tức khẩn trương ngay, ôm chặt Dương Thu Trì.
Tiểu Nhị lắc đầu nói: "
Bọn họ sẽ không đến đâu, hai năm rồi chưa từng có ai đến!"
Dương Thu Trì dịu giọng nói: "
Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, biểu đệ nói rất có đạo lý, điểm này không thể không phòng bị. Sở vương là long đầu của Vũ Xương. Lão nếu phát hiện Trầm phi nương nương không có mặt, e là sẽ lật tung Vũ Xương lên mà tra. Chúng ta ngàn vạn lần không thể để xảy ra vấn đề ở mấu chốt này. Như vầy đi, biểu đệ, đệ ban ngày dẫn tiểu hắc cẩu tuần vệ quanh tẩm cung. Một khi phát hiện Sở vương hoặc tiểu quận chúa hay ai đó tiến vào tẩm cung của Trầm phi nương nương, đệ lập tức ra vương phủ báo cáo chúng ta. Nương nương biết võ công, có thể nhanh chóng vượt tường vào vương phủ, có thể che tai mắt mọi người."
Tiểu Nhị và Quách Tuyết Liên đều cho là chủ ý hay, nhưng Trầm Tuyết Phỉ tâm tư chẩn mật, lại hỏi: "
Vậy... ban đêm thì sao?"
"
Ban đêm?" Dương Thu Trì ngẫm nghĩ, "Đêm ta sẽ cùng nàng vào tẩm cung, canh cho nàng ngủ. Tiểu Nhị và tiểu hắc cẩu ở trạch viện của chúng ta, được không?"
"
Vâng...!" Trầm Tuyết Phỉ nghe Dương Thu Trì nói ở mãi bên cạnh nàng, lòng đại định, mặt trắng ửng hồng lộ nụ cười xán lạn.
Tiểu Nhị nói: "
Chúng ta còn có thể đổi ca đào hầm, ban ngày lão gia và nương nương đào, tối đến em đào, thế nào?"
Dương Thu Trì cười đáp: "
Không cần phải làm cực lực như vậy đâu. Chúng ta ban ngày đào, em giúp chúng ta vận chuyển đất đai. Chúng ta không phải đào địa đạo ra ngoại thành, mà là đào một chỗ bí mật để tránh binh tai thôi, không mấy ngày là có thể hoàn công." Từ lần ở Hoàng châu vận thần công vác gỗ đá, hắn đầy sự tự tin đối với việc làm nặng nhọc này.
Sau khi bàn định đâu vào đó, Dương Thu Trì lấy một hộp bạc dùng bố gói lại, mang theo Tiểu Nhị rời khỏi vương phủ, đến trạch viện đã chọn.
Từ sớm truyền tin tức rằng trời vừa sáng Minh quân ra thành điều tra, phát hiện Trương tặc quân bắn pháo tối qua đã kéo đi, phương hướng không rõ. Minh quân bố trí trạm canh ở gần, mở cổng thành, sau khi qua tra xét nghiêm túc tiến hành cho ra vào.
Tuy Trương tặc quân đã ẩn đi, nhưng trong thành đều đồn rằng Trương tặc quân chỉ thăm dò hư thật trong thành, đại quân chớp mắt sẽ tới, đến lúc đó sẽ đại cử tiến công Vũ Xương. Do đó chủ nhân của trạch viên dường như nhất mực ngóng cổ mong mỏi, chờ Dương Thu Trì đến giao tiền mua nhà là chạy khỏi thành. Khi thấy Dương Thu Trì tới, y vui mừng hớn hở, không kịp nhờ lý trưởng ở vùng đến làm chứng, ghi ngay văn khế ký tên xong rồi đưa luôn văn khế cũ cho Dương Thu Trì. Dương Thu Trì trước đó đã đặt cọc 3 lượng, hiện giờ chỉ trả thêm 27 lương nữa là được.
Sau khi trả tiền xong, người chủ cũ đã chuẩn bị sẳn sàng, lập tức giao nhà cho Dương Thu Trì, mang theo đồ tề nhuyễn rời thành trốn tranh nạn binh đao.
Dương Thu Trì và Tiểu Nhị đi mừa thuỗng, cuốc, sọt trúc và các công cụ đặt ở sau nhà, rồi mua một số y phục may sẳn các chủng loại dành cho nam nhân, để sau này Trương tặc quân đánh vào thành chuẩn bị thay đổi.
Chuẩn bị ổn thỏa xong, hắn cho Tiểu Nhị chờ ở trạch viện, bản thân quay về vương phủ. Trầm Tuyết Phỉ đã chuẩn bị sẵn sàng, khoác một áo bào to lớn y như cũ, mang khăn choàng che gần hết cả mặt, mang theo đồ tế nhuyễn theo Dương Thu Trì tránh thị tuyến của hộ vệ đến bên tường vây của vương phủ.
Lần này không cần phiền phức như lần trước, vì Trầm Tuyết Phỉ có thể dùng phi tác bay qua tường, thân nhẹ như chim én. Hai người nhanh chóng vượt tường ra ngoài.
Sau khi cửa thành mở, đầy đường đều là người mang người nhà đi chạy nạn. Cửa thành tra xét nghiêm cách, nhất thời bán khắc không thể qua, do đó trên đường toàn là người, tâm tư của hộ đều nghĩ đến việc xuất thành, không chú ý đến hai người họ.
Tiểu trạch viện của họ ở phía nam Trường Xuân sơn, cách vương phủ mấy con đường, nên nhanh chóng đến nơi. Hai người gõ cửa tiến vào trong, Trầm Tuyết Phỉ cỡi khăn trùm ra, thích thú nhìn ngắm khắp nơi.
Lúc này Tiểu Nhị đã quét dọn sạch sẽ trong vườn. Trach viện tuy không lớn, nhưng rất ngăn nắp. Sau khi xem xét tòa lầu hai tầng xong, Trầm Tuyết Phỉ thích thú vô cùng, chỉ có điều đây không phải là nơi để họ sống qua ngày, mà là để tránh nạn binh đao, do đó bọn họ quan tâm nhất là sự thực dụng.
Tòa trạch viện này theo hướng Bắc Nam, ở gần một sườn núi bằng phẳng gần Trường Xuân sơn, địa thế khá cao. Do đó, khi đẩy cửa sở phòng ngủ ở tần hai, thành Vũ Xương nằm tận trong tầm mắt, đặc biệt là Sở vương phủ với ngói lưu li viền vàng huy hoàng và từng ngôi lầu tầng tầng điệp điệp, tất cả như đang ở trước mắt.
Trầm Tuyết Phỉ hít sâu một hơi, quay đầu nói với Dương Thu Trì đang dựa vào lan can lầu: "Nơi này thật thoải mái! Sau này nếu có thể sống bình tĩnh qua ngày ở đây thì thật hay quá."
Dương Thu Trì mỉm cười: 'Sẽ thôi. Chỉ cần chúng ta vượt qua trường tai binh này, thì sẽ bình an qua ngày, bất quản ai ngồi trên thiên hạ, dù sao cũng phải để bá tánh sống qua ngày. Đừng lo, mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi."
"
Vâng!" Trầm Tuyết Phỉ gật đầu, "Vậy chúng ta bắt đầu đào hầm đi. Đào ở đầu huynh nghĩ ra chưa?"

Nạp Thiếp Ký - Chương #624


Báo Lỗi Truyện
Chương 624/713