Chương 599: Tuần vệ


Dương Thu Trì nằm dài xuống theo lời hắn nói, thở hổn hển, cười khổ: " Lưu tướng quân...đúng là võ thuật hơn người! Tôi kém quá xa rồi, ít nhiều tướng quân... đã nương tay. Xin đa tạ...!"
Thật ra, vừa rồi Lưu Dũng vì không biết võ công của Dương Thu Trì như thế nào. Trong lòng nghĩ nếu mà đấu chưởng để thua thì chắc chắn sẽ mất mặt. Cho nên một chưởng của hắn xuất ra có đến mười phần công lực, tuyệt đối không có chuyện nương tay. Có điều Dương Thu Trì nói như vậy là để giữ thể diện cho hắn, càng làm hắn thêm đắc ý, không ngừng cười ha hả, ngực đung đưa, lớn tiếng nói: " Dương huynh đệ, nói thật nha, trên giang hồ có thể tiếp được một chưởng này của Lưu mỗ, đúng là không nhiều lắm. Ngươi tuy không tiếp được nhưng cũng không bị chấn động thổ huyết, điều này đã rất khó rồi. Trong đội hộ vệ của ta, có thể xếp hàng trên rồi. Hắc hắc..., ngươi lại nghỉ ngơi một chút đi, để ta đi nói cùng Tôn quản gia."
Lưu Dũng đứng lên, đi lại trước mặt Tôn quản gia, ưỡn bụng nói: " Tôn quản gia, vị Dương huynh đệ này đích thật võ công cũng khá đấy. Dù còn trẻ tuổi nhưng đầy dũng khí. Hãy để hắn ở lại trong đội hộ vệ, người thấy thế nào?"
Điều này trúng với tâm ý của Tôn quản gia, ông ta liền cười gật gật đầu : "Tướng quân đã tự mình ra mặt bảo hắn ở lại đội hộ vệ, lão phu còn gì có thể nói nữa đây. Cứ làm theo lời tướng quân vậy. Ha ha..."
Tôn quản gia đúng thật cáo giào xảo quyệt, nhẹ nhàng cất bước, đẩy trách nhiệm đề cử này lên vai Lưu Dũng. Sau này nếu mà Dương Thu Trì có gì sai phạm, cũng là do Lưu Dũng tiến cử. Hắn không có quan hệ gì.
Lưu Dũng không nghĩ tinh tế như vậy, nghe Tôn quản gia đồng ý, rất vui mừng, quay lại nói với Dương Thu Trì: " Dương huynh đệ, được rồi!"
Dương Thu Trì lồm cồm ngồi dậy, chắp tay nói: " Đa tạ Lưu tướng quân dìu dắt!" Lập tức kéo Quách Tuyết Liên đang giả nam trang đến nói: " Đây là tiểu huynh đệ của tôi, tên gọi Quách Học Liêm. Học trong chữ học tập, liêm trong chữ liêm khiết. Mong tướng quân để cho hắn được ở lại đây!" Dương Thu Trì lấy tên của Quách Tuyết Liên thay đổi một chữ, nhưng âm đọc lại hoàn toàn giống nhau.
Lưu Dũng liếc mắt nhìn gương mặt bẩn nhem của Quách Tuyết Liên, dò xét dáng dấp nhỏ gầy của nàng ta, hỏi: " Ngươi cũng biết võ công?"
Quách Tuyết Liên đang định lắc đầu, Dương Thu Trì liền lên tiếng nói trước: " Có biết một chút, là ta dạy hắn, dù mới học thôi, nhưng hắn rất nỗ lực, tư chất lại thông minh. Tướng quân, ta biết người tâm tính tốt, giúp người phải giúp đến cùng".
Lưu Dũng đánh một chưởng làm cho Dương Thu Trì nửa ngày không bò dậy nổi, dù đắc ý nhưng cũng có chút áy náy. Suy cho cùng thì người ta cũng đã giúp mình thoát khỏi một tai vạ, nghe những lời này, trong lòng đã có ý dễ chịu, quay người sang nói với Tôn gia : " Quản gia, nếu không thì cứ giữ người huynh đệ của hắn lại đây, dù sao cũng không phải là đông lắm."
"Hắc hắc, tướng quân đã đề nghị như vậy, khẳng định là không có vấn đề gì. Lão phu làm sao dám qua mặt đây." Tôn quản gia mỉm cười nói.
"Oh! Hai chúng ta hợp tác xem ra rất sảng khoái đó!" Tôn quản gia liên tục đồng ý sự đề nghị này, làm cho Lưu Dũng rất đắc ý, quay đầu lại nói: " Xong rồi, Quách huynh đệ, sau này ở đây ngươi cứ đi theo anh của ngươi là tốt rồi, không có vấn đề gì!" Vừa nói hắn vừa bước tới định vỗ lên vai Quách Tuyết Liên. Quách Tuyết Liên có ý nghiêng mình né qua, nhưng nghĩ như vậy không thích hợp, bèn vội vàng mượn thế khom người thi lễ, giả lớn giọng nói: " Đa tạ tướng quân giúp đỡ!"
Lưu Dũng lại ha hả cười, nghiêng đầu nhìn Quách Tuyết Liên: " Thân thể ngươi so với anh của ngươi xem ra vẫn còn kém, nói không chừng sức lực chẳng đáng là bao, nên cố gắng luyện tập mới được!"
"Dạ!" Quách Tuyết Liên lớn tiếng đáp lại, chắp tay đáp lễ.
Tôn quản gia nói với Dương Thu Trì: " Dương huynh đệ, ngươi gia nhập đội hộ vệ rồi, bảo vệ Vương gia là chức trách của ngươi. Từng thời khắc ngươi phải đem điểm này ghi nhớ trong lòng. Nếu như hung thủ quay trở lại mưu hại Vương gia, ngươi nhất định phải bắt lấy, sống chết đều được. Phải biết rằng, nếu Vương gia có mệnh hệ gì, ngươi ta đều không gánh vác nổi đâu."
Dương Thu Trì vội khom người đồng ý, trong lòng nghĩ Tôn quản gia này đúng là lão hồ ly, vốn muốn thu hắn vào đội hộ vệ, như vậy lôi hắn vào một bọn, vừa chịu trách nhiệm chung, vừa khiến hắn phải hết sức liều mạng điều tra hung thủ hạ độc.
Tôn quản gia lại nói: " Ba người thu mua chết còn không biết sự tình thế nào. Trước mắt xem ra rất có thể có quan hệ với kẻ trộm đã hạ độc. Sự việc này lão phu sẽ không giao cho nha môn, khỏi phiền sai dịch tới lui mất thời gian, mà sẽ do ngươi tiếp tục điều tra. Nếu phát hiện ra vấn đề gì lập tức báo cho lão phu biết. Ngoài ra, việc đem ba người thu mua này vào nhập liễm cũng sẽ do ngươi làm tiếp, do bậy giờ ngỗ tác ở địa phương cũng không có."
"Vốn là như vậy!" Dương Thu Trì khom người chấp thuận.
Tôn quản gia lại nói: " Công việc cụ thể của hộ vệ do Lưu tướng quân an bài, lão phu không nhúng tay vào. Dặn dò xong vài câu, lúc này mới chấp tay thong dong bước đi.
Lưu Dũng quay về Dương Thu Trì giới thiệu: "
Sở vương phủ chúng ta phân chia thành phủ trong phủ và ngoài phủ. Bên trong phủ có Vương gia, Vương phi, thái tử còn có các quận chúa, cùng với các nha hoàn hầu hạ ở một nơi. Ngoài ra tùy tùng cùng đội hộ vệ thì ở bên ngoài phủ."
Dương Thu Trì mỉm cười hỏi: "
Vậy nơi này có chút giống hoàng thành rồi."
"
Đương nhiên, Vương gia chúng ta vốn là thân vương, cùng tổ tông với đương kim hoàng thượng, lại giữ một địa phương thì đương nhiên không thể kém rồi, đúng không?"
"
Đúng là vậy!"
"
Ha ha, " Lưu Dũng mở to miệng cười tỏ vẻ rất đắc ý, dường như vinh quang của Sở vương phủ cũng chính là vinh quang của hắn. " Sở vương phủ chúng ta có đội hộ vệ tổng cộng năm trăm mười người. Chia thành trước, sau, trái, phải, bên trong có năm đội, mỗi đội có trăm người, do một bách hộ dẫn đầu. Dĩ nhiên bọn họ là do ta thống lĩnh. Năm đội này thì có bốn đội phụ trách bên ngoài Sở vuơng phủ canh phòng trước sau trái phải bốn phía, còn một đội bảo vệ bên trong thì phụ trách việc phòng ngự bên trong. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Dương Thu Trì gật đầu liên tiếp, nghe hắn nói xong, hỏi tiếp : " Vậy còn mười người còn lại đâu?"
"
Mười người này vốn là tuần vệ, phụ trách công việc tuần tra cả vương phủ. Công việc chủ yếu của bọn họ là tuần tra toàn bộ tình hình phòng ngự của cả phủ. Đó6i với những hộ vệ nào không làm tròn trách nhiệm có thể lập tức điều tra , nếu phát hiện nơi nào xảy ra sơ xuất, lập tức giao trách nhiệm điều chỉnh phòng bị. Mười người này là do ta chỉ huy."
Dương Thu Trì đã hiểu rồi, mười người này chính là đội quân cảnh phòng bị, lại hỏi tiếp : " Tướng quân, tôi cùng vị huynh đệ này sẽ gia nhập đội nào vậy?"
Lưu Dũng suy nghĩ một hồi, nói : " À, vừa rồi quản gia cũng đã nói, ngươi phụ trách việc tìm ra xem ai là người hạ độc, mà người này rất có thể là ở trên phủ chúng ta. Năm đội này của phủ chúng ta đều đã được giao phó trách nhiệm rồi, không thể tùy tiện đi đi lại lại hỗn loạn được, đem ngươi bố trí vào một đội cũng không thích hợp lắm... Như vầy đi, đầu tiên ngươi cũng không thể trực tiếp gánh lấy việc tuần vệ được. Vì mục đích nhằm thuận tiện cho ngươi đi lại khắp nơi trong phủ để tra án, hơn nữa ngươi cũng có võ công mà, để cho hai huynh đệ ngươi gia nhập vào đội tuần vệ là tốt nhất. Do ta trực tiếp thống lĩnh."
Dương Thu Trì quá đỗi vui mừng, vòng tay đáp tạ: " Đa tạ tướng quân dìu dắt! Tướng quân đối với hai huynh đệ chúng tôi ân trọng như núi, lấy làm cảm kích vô cùng!"
"
Ha ha ha, sau này ngươi cứ cố gắng đi theo ta, nhìn bộ dạng cũng thông minh lanh lợi, sẽ có tiền đồ đây!"
Dương Thu Trì khom người đa tạ, thầm nghĩ, có tiền đồ ư? Suy cho cùng đội hộ vệ này cũng chỉ là dẫn đầu một đội hộ vệ mà thôi, có thể có tiền đồ gì chứ? Chỉ là gia nhập đội tuần vệ rồi, không chỉ có chỗ dựa cho cuộc sống, mà còn có khả năng tìm kiếm Băng nhi. Nghĩ đến điều này không khỏi làm cho hắn vui mừng ra mặt.
Lưu Dũng xoay người bảo một tên hộ vệ tới, quay lại giới thiệu với Dương Thu Trì: " Hắn tên là Hồ Thủy, mọi người đều gọi hắn là 'Hồ lang thang', hắc hắc..., hắn cũng nằm trong đội mười người tuần vệ. Quản gia đang có việc bận rộn, đợi mọi việc xong, để Hồ lang thang đưa ngươi đến đội hộ vệ, an bài chỗ ở, lãnh trang bị thắt lưng thẻ bài vân vân, ...
Được rồi, ta đi sắp xếp tăng cường phòng ngự, đừng xảy ra tình trạng hỗn loạn nữa, nếu không, đầu chúng ta cũng không còn chỗ nương nữa!" Nói rồi, hắn ưỡn cái bụng phệ ra mang theo mấy hộ vệ cất bước.

Nạp Thiếp Ký - Chương #599


Báo Lỗi Truyện
Chương 599/713