Chương 566: Trưởng tử


Cho đến trưa ngày hôm sau thì Dương Thu Trì mới mơ màng tỉnh lại.
Hắn thấy trong nhà đầy người, ngọai trừ người thái y râu bạc ra còn có Dương mẫu,người vợ cả Tiểu Tuyết và Tống tri phủ ngồi ở mép giường, nhìn hắn mừng mừng đến mức rơi lệ. Mắt của Phùng Tiểu Tuyết sưng lên như hai quả hạch đào vì khóc nhiều. Tần Chỉ Tuệ,Tống Tình đều ôm con đứng nhìn. Tống Vân Nhi, Hồng Lăng, Bạch Tố Mai và cả Vân Lộ đều đứng sát nhau thành một hàng phía sáu, mặt đầy nước mắt. Thị nữ Nguyệt Thiền đứng ở đầu giường cũng rơi lệ không thôi.
Dương Thu Trì lòng đau quặn thắt lại, khe khẽ gọi :"Băng Nhi....."
Phùng Tiểu Tuyết vội hỏi:"Phu quân, Nhược Băng cũng chỉ là nhất thời tức giận, muội ấy chắc chắn sẽ quay về, chàng đừng quá lo lắng!"
Dương mẫu lệ rơi lã chã, nhịn không xuôi, vỗ mép giường kêu than:"Thật là quá si mê mà! Con có thê thiếp đầy nhà, trên có mẹ dưới có con, chẳng lẻ vì một người mà mặc kệ hết chúng ta sao? Chẳng lẻ vì Băng Nhi mà muốn từ bỏ hết vợ cả và thê thiếp sao?...hu hu hu....."
Phùng Tiểu Tuyết và mấy người thiếp liên tục an ủi.
Dương Thu Trì cảm thấy tim mình đã vỡ vụn ra thành trăm ngàn mảnh, trên mỗi mảnh đều có khắc tên Liễu Nhược Băng. Chỉ cần nhớ tới lúc Liễu Nhược Băng bước đi mà đầu không quay lại thì tim hắn càng đau đớn hơn. Hắn không kìm nén được nữa, một ngụm máu tươi được phun ra từ cổ họng. Dương mẫu và Phùng Tiểu Tuyết hốt hoảng vừa lấy khăn thấm máu vừa gấp giọng gọi thái y.
Vị thái y hốt hoảng bước đến bắt mạch. Một lúc sau, thấp giọng nói: "Thái phu nhân, phu nhân không cần lo lắng quá, Dương công gia là do ưu tư, lo lắng quá độ, không kiểm soát được khí huyết, tích lũy lâu ngày nên bây giờ trào ra. Bỉ nhân vừa rồi đã bắt mạch bốc thuốc cho sạch gan thanh vị, làm sạch máu huyết, uống thêm vài thang thuốc để chống nôn, kết hợp với dùng kim châm cứu, dẫn khí huyết ứ bên trong xuất ra ngoài thì lập tức sẽ lưu thông bình thường trở lại. Bây giờ khí huyết ứ động bên trong đã được xuất ra ngoài rồi, chỉ cần an tâm tĩnh dưỡng, không cần phải lo ngại nữa."
Dương Thu Trì sau khi nôn ra máu, cũng cảm thấy sự phiền muộn trong lòng giảm bớt đi nhiều. Dương mẫu và Phùng Tiểu Tuyết nghe xong lời thái y mới cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng.
Không ngờ thái y lại ngập ngừng nói:"Chỉ là....."
"Chỉ là sao?"Dương mẫu và Phùng Tiểu Tuyết đứng phắt dậy,hai người hỏi bằng giọng gấp gáp.
"Chỉ là người xưa đã nói rằng: 'Đã là tâm bệnh rồi thì không có thuốc nào có thể chữa khỏi', cũng giống như trong Thuyết quái của kinh Dịch có nói: Khảm vi thủy, vi câu độc, vi ẩn phục, kì vu nhân dã, vi gia ưu, vi tâm bệnh. (Khảm thuộc thủy, là thứ kênh rạch, ẩn phục đi. Giống như người hễ lòng lo thì sẽ mang tâm bệnh, là thứ không có thuốc nào là công hiệu cả."
Dương mẫu thở dài một tiếng, nắm tay Dương Thu Trì, nước mắt chảy đầm đìa: "Con à, nếu con có mệnh hệ nào thì mẹ làm sao mà sống tiếp đây chứ........?"
Phùng Tiểu Tuyết an ủi Dương mẫu vài câu, sau đó kề sát xuống thấp giọng nói với Dương Thu Trì: "Phu quân, chàng một mình đau khổ như vậy cũng không giải quyết được vấn đề gì. Nhược Băng mang theo hài nhi ra đi cũng chỉ là hờn giận nhất thời. Theo thiếp thấy thì nàng ấy mang theo con đến ẩn náo một nơi nào đó, chúng ta hãy lập tức cho người từ từ dò la tin tức. Cho dù nàng ấy lòng vững như đá thì chỉ cần chúng ta dụng tâm kiên trì thì chắc cũng thuyết phục được muội ấy quay về thôi."
Dương Thu Trì khe khẽ lắc đầu: "Có thuyết phục cũng vô ích mà thôi,... ta biết rõ điều đó...tim nàng ấy đã..chết..rồi..."
Lộ Vân thất thanh khóc to lên: "Là do muội không tốt! Chỉ cần Nhược Băng tỷ tỷ quay trở về, muội...muội sẽ theo phụ thân trở về Miêu sơn, đến suốt cuộc đời này cũng sẽ không gặp lại Thu Trì ca ca nữa..."
Tống Vân Nhi giậm chân nói:"Công chúa! Trong lúc này người đừng nói thêm những lời lẽ khó nghe đó nữa! Người biết là ca ca không thể dứt bỏ người được mà. Bằng không, cũng giống như những nử tử Triều tiên kia ném ra khỏi cửa rồi."
Tống Vân Nhi mặc dù đã được gả cho Dương Thu Trì nhưng vẫn có thói quen gọi hắn là ca ca. Giọng của nàng ta hơi lớn làm cho đứa bé con của Tần Chỉ Tuệ đang ôm trong lòng giật mình, oa oa khóc lớn. Thêm vào đó, con của Tống Tình cũng tham gia cho náo nhiệt. Lập tức trong phòng tạo thành một đoàn ồn ào rối loạn.
Thị nữ Nguyệt Thiền cùng Tiểu Điệp vội vàng bước ra đỡ lấy con của Tần Chỉ Tuệ và Tống Tình vỗ về, rồi bế chúng về phòng ngủ. Lúc này trong phòng mới được yên tĩnh trở lại
Tống Tình tiếp: "Vân Nhi nói không sai, công chúa đừng nói những lời giận hờn đó nữa. Vấn đề cấp thiết lúc này là làm sao tìm được Liễu tỷ tỷ, thuyết phục tỷ ấy quay trở về."
Lộ Vân lắc đầu:" Ta không phải nhất thời nói ra những lời giận dỗi này đâu. Mà là ta đã làm cho Liễu tỷ tỷ tức giận. Nếu Liễu tỷ tỷ không trở về thì ta cũng sẽ không lưu lại Dương gia nữa...Ta....ta sẽ quay về phủ của ta mà sống..."
Dương mẫu nóng nảy đứng lên, kéo tay Lộ Vân:"Con nói đâu ra những từ đó vậy? Con đã được gả về cho Dương gia là do Hoàng thượng đích thân chủ hôn, nếu con quay về nhà con ở, con nói xem Dương gia còn mặt mũi nào mà gặp người ta nữa chứ?
Lộ Vân thấp giọng nói: "
Lời thái thái giáo huấn quả là không sai, nhưng Liễu tỷ tỷ ra đi nguyên nhân cũng là do con. Nếu Liễu tỷ tỷ không trở về nữa, con...con không mặt mũi nào cùng Thu Trì ca cũng đã qua đêm tân hôn. Về điểm này, kính xin thái thái tha thứ"
Tối hôm qua, khi Lộ Vân cùng Dương Thu Trì mới vào động phòng thì lại xảy ra chuyện. Hai người thật sự là chưa trở thành vợ chồng, nhưng trong lúc này Dương mẫu đang lo lắng nên cũng không để ý chuyện này. Lúc này, Dương Thu Trì đã thành như vậy, không còn cách nào động phòng, liền gật đầu nói: "
Việc này để sau này rồi hãy nói, chuyện cấp bách bây giờ là làm cách nào để tìm được Nhược Băng."
Tống Tình thở dài: "
Tìm được rồi thì phải làm sao đây? Nàng ta không hài lòng vì lão gia chúng ta nạp thiếp, có tìm được rồi cũng sẽ không quay trở về. Như vậy cũng như không mà thôi, chi bằng cứ để cho nàng ta ra đi như vậy!"
Tống Vân Nhi giận dữ, trừng mắt nhìn nàng, quát: "
Búp bê bùn, những lời lẽ này có phải là do người nói không vậy? Tỷ tỷ của ta cũng là chị em với cô, huống chi đã từng cứu tính mạng của cô. Nếu không nhờ phương thuốc của tỷ ấy thì cô cũng đã sớm bỏ mạng ở Tứ Xuyên rồi."
"
Chuyện nào ra chuyện đó, Liễu tỷ tỷ đã cứu mạng ta, ta cảm tạ ơn đó. Đó là chuyện ta cần báo ân, còn việc Liễu tỷ tỷ không đồng ý thái thái nạp thiếp là xem thường luân thường đạo lý,không trọn phụ đạo. Tỷ ấy làm sai đương nhiên ta phải nói, làm gì có chuyện ghen tuông rồi ôm con bỏ chạy chứ?" Tống Tình nói với cái môi mếu máo ra vẻ rất ủy khuất, "Ta nói còn không đúng sao, tìm được tỷ ấy rồi, có chắc là tỷ ấy sẽ chịu quay về không, vốn dĩ lúc đầu đã là như vậy rồi mà!"
"
Là cái gì chứ? Tỷ của ta sinh trưởng tử nối dõi tông đường cho Dương gia. Tỷ ấy mang đứa bé đi, tương lai sau này của Dương gia sẽ làm như thế nào? Ai sẽ là người kế thừa lo hương khói cho Dương gia? Chẳng lẽ dựa vào con bé gái bảo bối chỉ biết oa oa khóc tối ngày của cô đấy sao?""
Tống Tình mặt đỏ lên, phản bác lại bằng lời lẽ mỉa mai: "Ta còn sinh cho lão gia của chúng ta đứa con gái, còn cô thì sao? Gà mái mà còn biết đẻ trứng, cô không đẻ một đứa thử coi!""
"
Cô! Cô muốn ăn đấm hả?"
"
Hừ! Ngoại trừ đánh nhau cô còn có thể làm được gì nữa chứ?" Có thúc thúc Tống phủ doãn đứng cạnh nên Tống Tình không hề yếu thế.
"
Được rồi!"" Dương mẫu lên tiếng cắt ngang,"Cãi nhau cái gì chứ? Còn hiềm chưa đủ loạn à?""
Tống Vân Nhi và Tống Tình vốn là tỷ muội cùng họ, tình cảm của hai người bình thường cũng rất thân mật, vừa rồi mặc dù có tranh cãi, nhưng không để bụng gì, cho nên trừng mắt nhìn nhau một cái rồi thôi, không nói lời nào nữa.
Phùng Tiểu Tuyết thấp giọng nói: "Mẫu thân,Vân Nhi nói cũng có lý, chuyện này có liên quan đến vấn đề thừa tự của Dương gia, chúng ta cần phải cẩn thận mới được".
Dương mẫu gật đầu, chỉ thở dài một tiếng rồi nói: "
Cứ nghĩ là có đứa cháu này rồi thì Dương gia đã có người hương khói, điều này thôi rồi, cháu nội không có nữa, sau này thân già này chết đi thì làm sao gặp mặt cha sắp nhỏ đây chứ, hu hu hu..."
Tống Tình nói: "
Thái phu nhân, không phải chúng con có đến mấy người đó sao? Chẳng lẻ nàng ta có con trai còn chúng con thì không thể sao?"
Tống Vân nhi không nhịn được lại lên tiếng: "
Sanh cái gì mà sanh? Đừng quên rằng dù tỷ có sanh được con trai đi chăng nữa thì đó cũng không phải là con trai trưởng. Tỷ của muội mới là đúng. Chỉ có con trai của tỷ ấy mới là người kế thừa của Dương gia!"
Thời phong kiến bất luận là kế thừa ngôi vị Hoàng đế hay kế thừa tài sản trong những gia đình bình thường thì cũng chỉ có con trai trưởng đảm trách. Trong thời đại một vợ một chồng nhiều thiếp này, đó là một phần quan trọng nhất trong tông pháp kế thừa.
Người con trai đầu tiên của người vợ chính hầu như được quyền thừa kế đầy đủ, cũng như đảm nhận mọi trách nhiệm. Nếu người vợ cả không có khả năng sinh con, thì con trai đầu tiên của các phi tử hay những người thiếp khác sinh ra sẽ có quyền thừa kế. Cái đó gọi là: "Hữu đích lập đích, vô đích lập trưởng" (Có con dòng chính thì lập con dòng chính làm kế thừa, không có thì lập con trưởng của các người thiếp làm người kế thừa.)"
Bởi vì vợ cả của Dương Thu Trì là Phùng Tiểu Tuyết không thể có con, nhưng Liễu Nhược Băng sinh ra con trưởng, đừng nói chi Tống Tình và Tần Chỉ Huệ đều sinh con gái, thậm chí nếu có con trai thì cũng không được vì đứa bé của Liễu Nhược Băng được sinh ra trước. Cho nên việc kế thừa tước vị và gia nghiệp của Dương gia là do con của Nhược Băng đảm trách, không đến lượt con của Tống Tình hay các nàng khác. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Cho nên vừa nghe lời này,Tống Tình chỉ có thể im lặng, không nói được câu nào nữa.
Phùng Tiểu Tuyết nói:"Đúng vậy, cho dù bất cứ giá nào, chúng ta cũng phải tìm được Liễu tỷ tỷ và đứa bé mang về". Xong nàng xoay người nép sát giường, nói với Dương Thu Trì: "Phu quân, chàng hãy mau bình phục sức khỏe để tìm còn kiếm mẹ con muội ấy!"

Nạp Thiếp Ký - Chương #566


Báo Lỗi Truyện
Chương 566/713