Chương 559: Ngộ sát (Lỡ tay giết người)


Phượng nhi ứa lệ nói: "Phượng nhi vốn không dám nói, nhưng vừa rồi Khương di làm cháu rất ghét. Lúc mẹ cháu chưa chết, dì ấy thường cùng ở một chỗ với mẹ cháu thêu thùa. Mẹ cháu đối với dì ấy thật tốt, thường thêu lên áo của dì ấy, sao dì ấy lại nói mẹ cháu như vậy được?"
Dương Đạp Sơn gật gật đầu, "Vậy cháu cho thúc thúc biết, ngày đó... là ngày Sô di của cháu bị chúng ta đưa đi đó, cháu về nhà nhìn thấy Khương di không?"
"Có thấy, cháu đi cắt cỏ trâu trở về, dì ấy gặp cháu, còn cho cháu ăn trái cây nữa. Lúc đó dì ấy muốn đi tìm mẹ cháu, nhờ mẹ thêu dùm lên áo, hai dì cháu về, thấy cha và mẹ đang cãi nhau. Cha xô mẹ té, sau đó bỏ đi. Dì Khương giúp mẹ châm cứu, cháu nhìn chán nên đi chơi một mình."
Dương Đạp Sơn chuyển thân lạnh lùng nhìn Khương Thiên Linh: "Vừa rồi ta kiểm nghiệm thi thể của Khúc Mân lần nữa, phát hiện nàng ta bị người dùng châm đâm xuyên Kiên tỉnh huyệt, thủng ngực thủng phổi mà chết. Vừa rồi ngươi nghe lời Phượng nhi nói rồi đó, giải thích thế nào?"
Khương Thiên Linh cười lạnh: "Giải thích cái gì? Không sai, là ta, là ta giết Khúc Mân đó, vì ả thật đáng chết! Ả sống cũng bằng thừa, ta giúp ả giải thoát không được sao?"
Phượng nghi nghe thế nổi điên chạy tới cào cấu Khương Thiên Linh. Dương Đạp Sơn không kịp đề phòng nên ngăn không kịp. Phượng nhi nhào tới cạnh Khương Thiên Linh, chụp vào mặt Khương Thiên Linh đang quỳ, bị ả hẩy một cái văng ra xa: "Cút ra!"
Phượng nhi lảo đảo thụt lùi ra ngoài, được Hồng Lăng đỡ lấy, hoảng sợ tái mặt.
Dương Đạp Sơn nhíu mày: "Thật là nữ tử độc ác! Phượng nhi chỉ là một hài tử, ngươi làm vậy với nó làm gì?"
Khương Thiên Linh đáp: "Các ngươi nên nhìn kỹ lại nha đầu này, ả sao lại giống con yêu tinh đó quá vậy?"
Dương Đạp Sơn nghe ra trong lời ả có ý khác, biết là Khương Thiên Linh đề cập tới Sô Điệp, liền nhìn kỹ lại Phượng nhi, phát hiện mắt mi có mấy phần tương tự, nhưng không có thời gian suy nghĩ thêm, hỏi: "Đừng có đánh trống lảng, nói coi ngươi giết Khúc Mân ra sao?"
"Ngươi gấp cái gì? Ta không biết vì sao đám nam nhân các người lại cứ gấp gáp như vậy."
Dương Đạp Sơn thầm nghĩ lời này nghe ra sao mà ái muội sao sao ấy.
Khương Thiên Linh khẽ vén tóc trên trán, nhìn ả cũng khá xinh, chỉ có điều nếu so với Sô Điệp thì thiếu đi một chút vũ mị và hấp dẫn, có thể đó chính là nguyên nhân khiến nam nhân dễ động tâm với Sô Điệp hơn là Khương Thiên Linh.
"Đúng như Phượng nhi nói, ta nhất mực gần gũi với Khúc Mân, trước là tốt với nhau thật, sau là vì tướng công của ả cướp vị trí lý chánh của chồng ta, ta không còn tốt thật với ả nữa, chỉ vì ả là vợ của lý chánh, ta muốn gần gũi để tìm cơ hội cấp cho nam nhân ta nắm quyền."
"Ngươi giết nàng ta là vì cướp chức lý chánh cho tướng công của ngươi à? Nếu vậy người không nên đem oán khí đó rút lên mình nàng ta chứ."
"Tự nhiên là không, trước ngày các ngươi đưa con yêu tinh đó đi, ta biết Sô Điệp bị đưa đến ám phòng trong từ đường, nói là ngày hôm sau tẩm lồng heo, ta cao hứng lắm, liền đi tìm Khúc Mân, nói cho ả nghe tin tức này."
"Chờ đã, ngươi không biết Khúc Mân quan hệ rất tốt với Sô Điệp sao?" Dương Đạp Sơn ngắt lời ả.
Khương Thiên Linh hừ lạnh, ngồi luôn xuống đất, có vẻ như quỳ mỏi rồi: "Có phải là tốt thật không? Ngươi làm sao biết Khúc Mân tốt thật với con yêu tinh đó chứ? Có khả năng kẻ chân chính muốn Khúc Mân chết ngoài ta còn có Khúc Mân nữa!"
Dương Đạp Sơn kinh ngạc, chẳng lẽ Sô Điệp nói dối? Có vẻ không giống a!
"Có sự tình người ngoài các người tự nhiên không biết được, thậm chí trong Bạch gia thôn chúng ta cũng chẳng có mấy người biết. Năm xưa Bạch Lạc Phong và Sô Điệp là thanh mai trúc mã, ngụ ở Trương gia thôn cách đây mấy chục dặm. Phụ thân của Bạch Lạc Phong là con rễ nhập chuế (Chú: Nhập chuế là ở rễ, con rễ đổi họ thành họ vợ, sinh con ra lấy họ của vợ. ND), lúc đó nhà của Sô Điệp cũng có của ăn của để, tự nhiên không xem trọng Bạch Lạc Phong, cho nên khi nhà Bạch Lạc Phong đề thân thì Sô gia không đáp ứng. Sau đó Bạch Lạc Phong có cô cô ở thôn này, liền hỏi cưới ta, nhưng lại nhập chuế vào nhà ta. Không ngờ, mấy năm sau, quỷ thần sai khiến Sô Điệp lại lấy đại ca của ta!"
Khương Thiên Linh chợt dừng kể, Hồng Lăng đưa một ly nước cho, Khương Thiên Linh cảm kích nhận uống.
Dương Thu Trì nhất mực ngồi một bên nghe Dương Đạp Sơn tra án, không nhúng tay vào, lúc này thấy Hồng Lăng bận rộn, liền xót lòng bảo: "Lăng nhi, nàng ngồi cho bọn nha đầu rót nước cho ả được rồi. Chúng ta vừa đi gấp, đường xa như vậy đủ cho nàng cực khổ rồi."
Hồng Lăng mỉm cười ngọt ngào nhìn Dương Thu Trì: "Không ngại đâu, thiếp không mệt."
Khương Thiên Linh uống cạn ly nước, nói tiếp: "Trước đây ta không biết chuyện của Sô Điệp và con yêu tinh đó, sau vô tình nghe được mới biết chân tướng của ả. Và thế là ta cố ý làm khó ả, hi vọng ả rời khỏi Bạch gia thôn chúng ta. Nhưng thật không ngờ, đại ca của ta không ra gì, đối với yêu tinh đó cực tốt, hai người quan hệ ngày một nồng ấm, vô luận ta nói gì với đại ca, đại ca đều không nghe, thậm chí đối với hai đứa con hoang đó còn tốt hơn. Sau đó, ta cũng phát hiện Bạch Lạc Phong tuy vẫn có ý với Sô Điệp, Sô Điệp lại không muốn có lỗi với đại ca ta, hai người không vượt qua lễ giáo, ta cũng không quá phần, chỉ lo lắng trong lòng. Lúc ấy ta thường đến chỗ Khúc Mân làm thủ công thêu vá, chó đến một ngày ta phát hiện một chuyện khiến mọi thứ đều biến đổi hết..."
"Chuyện gì?" Dương Đạp Sơn hỏi.
"Hừ! Bạch Càn là tên mặt người lòng thú, không ngờ có quan hệ mờ ám với Sô Điệp!"
"A?" Dương Đạp Sơn cả kinh, quay lại nhìn Phượng nhi. Hắn không muốn cô bé này nghe chuyện xấu của cha, vừa định lên tiếng thì Hồng Lăng đã hiểu ý, vội ra lệnh nha hoàn bên người dẫn Phượng nhi đi ra ngoài.
Khương Thiên Linh hứng thú nhìn Dương Đạp Sơn: "Ngươi kinh ngạc lắm phải không?"
"Có một chút, ngươi nói tiếp đi."
"Đó là chuyện tháng trước, ta đến nhà Khúc Mân, trên đường gặp Bạch Càn cùng mấy người trong thôn đi săn bắn về được mấy con thỏ hoang, ta hỏi xin một con, y không cho. Sau đó ta nói với Khúc Mân, lúc đó ả nói với ta là y cho người khác rồi, ta hỏi là ai, ả không nói. Ta không tiện hỏi nữa, cho rằng là đi nịnh tộc trưởng, sau đó trên đường về nhà, đại ca gọi vào nhà ăn cơm, phát hiện trên bàn có thịt thỏ rừng. Lúc đó ta không nghĩ gì, sau mới thấy kỳ quái, sau nữa vô tình hỏi Sô Điệp, phát hiện ả nói năng hàm hồ, mới biết là không ổn."
"Vậy ngươi không thể nói là Sô Điệp và Bạch Càn có quan hệ mờ ám a?" Dương Đạp Sơn tìm một cái ghế ngồi, Hồng Lăng trao cho hắn ly nước, xem ra án này có cửa giải quyết rồi.
"Đúng vậy, nhưng đó là chuyện hôm sau, ta đến nhà Khúc Mân vô ý nghe vợ chồng họ đàm thoại, ta mới chứng thật suy đoán của mình."
"Bọn họ nói cái gì?" Dương Đạp Sơn hỏi.
"Khúc Mân dường như khóc, ta lúc đó đi không được mà ở cũng không xong, sợ người khác thấy ta ở cửa nghe lén, đang lúc chuẩn bị đi, Khúc Mân chợt nói một câu: 'Nếu chàng không rời bỏ nó, tôi sẽ để chàng không làm được chức lý chánh này nữa!' Ta nghe thế do có liên quan đến vị trí lý chánh, nên dừng chân không đi nữa, tiếp tục nghe."
"Sau đó thì sao?"
"Bạch Càn dường như không thèm để ý cho lắm, nói nào là y yêu Sô Điệp thật, không cần chức lý chánh gì hết, tiếp đó hai người cấu xé đánh nhau, ta sợ người khác nghe thấy tìm đến thấy ta thì không tốt, cho nên li khai."
"Ngươi nói ngắn gọn lại đi." Dương Đạp Sơn thấy phụ thân nghe có vẻ mệt rồi, ngắt ngang lời vòng vo của Khương Thiên Linh.
"Sau đó ta trực tiếp bàn với Khúc Mân tìm cách đuổi con yêu tinh đó đi, Khúc Mân cũng nói ả sẽ tìm cơ hội. Lúc ấy ta mới biết Khúc Mân là một nữ nhân rất có tâm cơ, ả hận con yêu tinh đó mà vẫn nói nói cười cười hàng ngày, ta thật không bằng."
"Nói quá trình giết người của ngươi đi, mấy cái này mọi người đại khái đều biết hết rồi."
"Chính là ngày các ngươi mang Sô Điệp đi, các ngươi cũng thấy rồi đó, Bạch Lạc Phong trước mặt mọi người công nhiên bảo vệ cho con yêu tinh đó. Ta thương tâm cùng cực, chờ các ngươi đi rồi, ta liền đi tìm Khúc Mân thương lượng đối sách, dọc đường gặp Phượng nghi. Chúng ta vừa đến cửa, liền nghe ở trong có tiếng cãi cọ, chúng ta nhìn vào kẻ hở, thấy Bạch Càn tát mạnh vào mặt Khúc Mân, ta giật nãy mình, liền nghe Bạch Càn hỏi Khúc Mân có phải là ả báo cho tộc trưởng biết Sô Điệp giết cả nhà, còn nói không trừ Sô Điệp thì Bạch gia thôn chúng ta vĩnh viễn không an lành."
"Khúc Mân chỉ che mặt không nói gì, lúc này ta mới biết thì ra là Khúc Mân làm trò quỷ. Bạch Càn thấy ả không nói, xem ra là xác định chuyện ả làm, liền nắm đầu gặt một cái đẩy ả ngã, sau đó xống ra ngoài, thấy ta ở cửa liền cả kinh. Khúc Mân cũng chạy ra theo, kéo tay Bạch Càn hỏi y định đi đâu. Bạch Càn nói bảo nhị ca đưa Sô Điệp đến tri phủ nha môn. Khúc Mân hỏi đưa làm sao, Bạch Càn không nói, giằn ra đi, ta cũng lên kéo y lại, những Bạch Càn tức giận đẩy tôi ra."
"Lúc đó Khúc Mân ngồi xuống đất khóc rất thương tâm, ta và Phượng nhi lên khuyên, chúng ta tiến vào phòng, ngồi lên phảng. Khúc Mân nói vừa rồi Bạch Càn đẩy một cái vào vai ả, giờ vai rất đau, ta nói ta giúp ả châm cho vài cái ngăn cái đau, ả đáp ứng đi lấy châm để ta châm vào huyệt Kiên tỉnh. Lúc này Phượng nhi đi ra ngoài chơi rồi, châm xong ả nói ngực đau, có thể là châm kim quá sâu, xong đưa tay vịn lấy rồi ngã xuống. Ta sợ quá chạy ra khỏi cửa."
"Vậy ngươi đi rồi có đóng cửa không?" Dương Đạp Sơn hỏi.
"Đóng chặt rồi." Khương Thiên Linh đáp.
"Sau đó thì sao?"
"Ta vừa chạy ra cổng thì gặp phải Bạch Càn, y hỏi sao vậy, ta đem sự tình nói với y, y mang ta vội chạy vào diêu động xem thì Khúc Mân chết rồi. Y và ta thương lượng làm sao che đậy chân tướng."
"Bạch Càn chết vợ, sao y có thể giúp ngươi che đậy chân tướng? Còn nói cái gì là mẹ đặt thuốc chuột Khúc Mân ăn nhằm?"
"Nhân vì người y yêu không phải là Khúc Mân, Khúc Mân chết đối với y thậm chí còn là chuyện tốt. Hơn nữa, y mà lôi đầu ta ra, ta sẽ đem chuyện xấu của y nói, bản thân y coi như rồi đời. Cái bánh bao đó là do ta và Bạch Càn nhét vào miệng Khúc Mân, trong đó có thuốc chuột."
"Hai ngươi đều thật là độc ác a, một người thì là chồng, một người là bạn thân a!" Dương Đạp Sơn không khỏi cảm khái. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
"Ta vô tâm giết ả, chân chánh giết ả là Sô Điệp. Từ khi nữ nhân đó đến thôn chúng ta thì chết liền một lúc bốn người, sau đó là Khúc Mân, ả là kẻ tội đồ hàng đầu!" Khương Thiên Linh bắt đầu kích động.
Lúc này, một thôn dân hoảng trương chạy vào quỳ xuống bẩm báo với tộc trưởng: "Không xong rồi! Lão thái gia, thôn lý chánh treo cổ chết trong phòng rồi!"
Mọi người đều cả kinh, kéo ngay đến phòng Bạch Càn.
Lúc này thấy Bạch đại nương đang mang theo ba đứa bé khóc inh ỏi trong thư phòng của Bạch Càn. Thi thể của Bạch Càn treo trên xà nhà, lưỡi thè dài, một chiến ghế nằm dưới đất, trên mặt ghế có hai dấu chân rất rõ.
Dương Đạp Sơn tử tế kiểm tra thi thể và hiện trường, không phát hiện có dấu hiệu giết người, dấu chân trên ghế phù hợp với giày của Bạch Càn, xác định là một vụ tự sát.
Hiển nhiên, Bạch Càn thấy Khương Thiên Linh bị bắt, biết sự tình đã bại lộ, không mặt mũi nào sống trên đời này nên treo cổ chết.
Trong thôn một lúc chết nhiều người như vậy, đều đua nhau nghị luận, nhận định rằng đã chọc giận đến thần linh, nên trời giáng tội xuống Bạch gia thôn.
Án phá rồi, Dương Đạp Sơn chuẩn bị trở về Khánh Dương phủ, thì Bạch Lạc Phong từ trong đám người chạy ra, thần sắc ảm đạm quỳ trước mặt Dương Đạp Sơn: "Dương bộ đầu, đều là tôi sai! Xin hãy tha cho Thiên Linh! Cầu xin bộ đầu, hãy trừng phạt hết lên người tôi!"
Khương Thiên Linh bị quan binh áp giải đứng gần đó, không hề ngờ nam nhân của mình lại cầu xin cho, bất ngờ vô cùng.
"Ngươi làm sai cái gì?" Dương Đạp Sơn hỏi.
"Dù gì cũng là tôi sai! Bộ đầu đừng mang Thiên Linh đi, hài tử ở nhà còn nhỏ, nàng ấy đi ba đứa nhỏ ở nhà làm sao bây giờ?" Nói xong nước mắt ứa dài.
Khương Thiên Linh thấy gã ứa lệ, nhịn không được cũng khóc theo, vừa khóc vừa nói: "Phu quân, chàng đứng lên đi! Đừng có không có cốt khí như vậy, chàng hãy chiếu cố ba hài tử của chúng ta thật tốt, người do thiếp giết, chàng thế thiếp chịu thế nào được? Chàng đứng lên đi a!"
Dương Đạp Sơn đỡ Bạch Lạc Phong dậy: "Nương tử ngươi nói đúng, hơn nữa, án chiếu Đại Minh luật, tội của ả vẫn chưa chí tử a!"
Lão bá tánh không có nhiều người hiểu pháp luật quy định thế nào, chỉ cho rằng giết người đền mạng, nghe Dương Đạp Sơn nói vậy, Bạch Lạc Phong nhìn được hi vọng: "Thật vậy sao?"
"Không sai."
Bạch Lạc Phong vui mừng dập đầu lia lịa: "Đa tạ! Đa tạ Dương bộ đầu!" Xong đứng dậy quay sang bảo Khương Thiên Linh: "Ta và con nhất định chờ nàng về, hiểu chưa?"
"Thiếp cứ nghĩ trong tim chàng chỉ có ả... Sô Điệp đó!" Khương Thiên Linh khóc nói.
Án Khúc Mân chết đã phá xong, Dương Đạp Sơn thở phào, nhưng án của Sô Điệp vẫn chưa điều tra gì. Nữ nhân này giết luôn một lúc ba người, ba người chồng thay nhau chết, cuối cùng mang theo ba đứa con, rốt cuộc đây là xảo hợp hay là mưu sát?
Đoàn người trở về Khánh Dương Phủ.
Trên đường, Dương Đạp Sơn và Dương Thu Trì cưỡi ngựa sánh vai, Dương Đạp Sơn hỏi: "Phụ thân, người vội đến đây định đưa con về kinh thành, ắt không phải chỉ là tổ mẫu và mẹ con nhớ đơn giản vậy đâu? Nhất định là phát sinh đại sự gì đó, rốt cuộc là gì hả cha?"
Dương Thu Trì nhìn về phương xa, khẽ thở dài: "Chuyện này..., hay là chờ con phá án còn lại xong đi rồi vi phụ sẽ cho con biết."

Nạp Thiếp Ký - Chương #559


Báo Lỗi Truyện
Chương 559/713