Chương 558: Manh mối chợt hiện


Đội nhân mã đó đến rất nhanh, chớp mắt đã đến trước mặt.
Bạch lý chánh cùng mọi thôn dân thấy khí thế của Dương Thu Trì như vậy, biết là quan lớn, tuy không biết quan lớn đến cỡ nào, nhưng xem ra không nhỏ, liền quỳ xuống lạy hết, an an tĩnh tinh không có người nào dám nói gì.
Dương Thu Trì buông mình xuống ngựa, bước đến trước mặt Dương Đạp Sơn, nhìn con trai đã cao lớn gần bằng mình. Lâu quá không gặp, thấy con trai đã khỏe khoắn chính chắn hơn xưa nhiều, Dương Thu Trì vỗ vai con bảo: "Sơn nhi, cha đến rước con về kinh thành."
"Về kinh thành? Vì sao? Thời gian hai năm còn chưa đến mà?"
Dương Thu Trì nhìn thôn dân và bộ khoái xung quanh, định nói lại thôi.
Hồng Lăng ở bên cạnh nói: "Sơn nhi, mẹ con, thái phu nhân, phu nhân đều rất nhớ con, do đó đặc biệt nhờ cha con đến tiếp con trở về kinh thành gặp họ."
Dương Đạp Sơn từ thần tình của Dương Thu Trì đoán ra ắt là có chuyện gì đó nhưng hiện giờ không tiện nói, nên hắn cũng không hỏi dồn, chuyển thân kéo Thành Tử Cầm lại trước mặt cha, giới thiệu: "Cha, đây là tổng bộ đầu của con, tên là Thành Tử Cầm." Rồi quay sang Thành Tử Cầm: "Tử Cầm, đây là cha ta, là cẩm y vệ chỉ huy sứ, bên cạnh là dì sáu của ta."
Thành Tử Cầm kinh hãi đến ngẩn ra. Nàng vạn lần không thể ngờ là vị Dương phó bộ đầu khờ khờ này lại có cha là cẩm y vệ chỉ huy sứ phá án như thần, là Trấn quốc công Dương Thu Trì hách hách hữu danh. Nàng không khỏi đứng ngẩn một hồi, rồi không biết vì sao mà đỏ mặt quỳ một chân ôm quyền thưa: "Tử Cầm tham kiến bá phụ, dì sáu."
Hồng Lăng vội bước tới đỡ nàng dậy.
Dương Thu Trì cười ha ha nhìn lên nhìn xuống đánh giá Thành Tử Cầm, gật gật đầu nói nhỏ với Dương Đạp Sơn: "Dì năm của con về kinh thành nói với ta rồi. Ừ, không tệ đâu nghe!"
Thành Tử Cầm lập tức mẫn cảm đoán được hàm ý trong lời nói của Dương Thu Trì, tức thời đỏ mặt tới tận mang tai, cúi đầu lui đứng qua một bên.
Dương Đạp Sơn hỏi: "Cha, mọi người sao biết con ở chỗ này?"
"Chúng ta đến Khánh Dương phủ, Hàn tri phủ cho chúng ta biết các con tới Bạch gia thôn rồi, chúng ta vội đến đây, Hàn tri phủ định theo, ta không cho. Vừa rồi ta dường như thấy các thôn dân này định làm khó con, có chuyện gì vậy?"
Dương Đạp Sơn đem án này giản đơn thuật lại cho Dương Thu Trì nghe.
Dương Thu Trì minh bạch, quay lại nhìn. Nam Cung Hùng lập tức hiểu ý, đến nói với Bạch lý chánh và các thôn dân: "Án này hiện do cẩm y vệ phụ trách trinh phá. Cẩm y vệ hiện cần tra án, các ngươi ở đây xem náo nhiệt hay lùi xuống dưới núi kia?"
Thôn dân nghe nói là cẩm y vệ đều rùn mình, vội vã co giò bỏ chạy, chẳng mấy chốc chẳng còn ai, chỉ lưu lại mình Bạch lý chánh quỳ ở đó.
Nam Cung Hùng cười lạnh bảo: "Xem ra ngươi định nhúng tay vào chuyện của cẩm y vệ chúng ta? Không biết hậu đài của ngươi là ai mà cản rỡ làm vậy?"
Bạch lý chánh sợ đến nổi mặt cắt không còn giọt máu, dập đầu thưa: "Không... không dám, tiểu nhân... tiêu nhân chỉ muốn hỏi thử... vừa rồi... Dương bộ đầu nói... nói muốn mổ bụng vợ tôi kiểm tra... tiểu nhân định hỏi..."
"Hỏi cái gì? Hỏi cẩm y vệ chúng ta tra án làm sao hả, phải không?" Nam Cung Hùng chuyển thân ngoắc người của mình: 'Các huynh đệ, mang vị lão ca hiếu kỳ này qua một bên, cho y biết cẩm y vệ chúng ta tra án thế nào!"
Vài đại hán vạm vỡ hò hét bước tới.
Bạch lý chánh đương nhiên biết cẩm y vệ lợi hại, cho dù là giết chết y tại đương trường, tùy tiện tìm tội danh gì đó gán ghép lên đầu y thì không ai dám nói hai lời. Y tức thời sợ hồn phi phách tán, dập đầu lia lịa: "
Tiểu nhân không dám! Tiểu nhân không dám! Cầu đại gia tha mạng...!"
Nam Cung Hùng bây giờ mới phất tay, nói: 'Vậy được, ngươi xuống núi kia, bảo các thôn dân chờ. Cẩm y vệ chúng ta tra án xong, các ngươi lên hạ táng tiếp, nghe rõ chưa?"

"Nghe .... nghe rõ rồi a..." Bạch lý chánh dập đầu mấy cái nữa, bò dậy chạy như bay xuống núi.
Nam Cung Hùng liền hạ lệnh cho quân sĩ xuống núi hết, phong tỏa các yếu đạo lên núi, hiện trường chỉ còn Dương Thu Trì, Dương Đạp Sơn, Hồng Lăng, Nam Cung Hùng và vài hộ vệ cận thân. Các bộ khoái cũng được Thành Tử Cầm dẫn xuống núi hết.
Dương Thu Trì vừa ý gật đầu, nói với Dương Đạp Sơn: "Được rồi, Sơn nhi, con có thể tiến hành giải phẩu thi thể rồi, mưa hơi lớn, con làm nhanh chút đi."
Mấy cẩm y vệ bước lên mở nắp quan tài, khiên thi thể ra đặt xuống đất.
Dương Đạp Sơn lấy dao giải phẩu ra, trước hết rạch một đao ngay lổ châm ở huyệt kiên tỉnh của thi thế. Theo tập quán ngay từ lúc nhỏ khi theo Dương Thu Trì học pháp y, hắn vừa giải phẩu vừa báo cáo tình huống phát hiện với Dương Thu Trì: "Cha, chung quanh lổ châm co xuất huyết dưới da, có phản ứng sinh hoạt, thuộc về vết thương tạo ra lúc còn sống."
Tiếp theo đó, hắn dùng đao thủ tuật rạch hình chử T ở ngực bụng, mở khoang ngực bụng ra kiểm tra, hồi báo: "Ở trong khung ngực bộ vị huyệt Kiên tỉnh phát hiện lổ châm. Vị trí phổi tương ứng cũng phát hiện dấu vết, chứng tỏ khi châm cứu đã đâm xuyên qua ngực, thủng phổi, dẫn tới phổi không ép hơi được."
Dương Thu Trì gật đầu hỏi: "Nguyên nhân tử vong là gì?"
"Hài nhi cho rằng là châm cứu không đúng cách đã gây thủng ngực thủng phổi, do lổ đâm nhỏ, khí thể có tiến mà không ra, hình thành trương lồng ngực, khiến cho hai phổi nhanh chóng bị ép lại, cuối cùng tạo thành suy hô hấp cấp tính mà tử vong."
Dương Thu Trì gật đầu vừa ý: 'Rất tốt, vậy tiếp theo nên làm thế nào?"
"
Tra rõ người châm cứu gây thủng phổi là ai, có phải là có lòng mưu sát hay không."
"
Vậy con tiếp tục tra đi, vi phụ sẽ theo con. Chờ con tra án này xong, chúng ta sẽ nói rõ chuyện của chúng ta."
"
Dạ, phụ thân!"
Nam Cung Hùng lần này đã phái cẩm y vệ thân tính vào trong thôn đem đến nhiều gổ củi, thấy Dương Đạp Sơn giải phẩu xong liên hạ lệnh nổi lửa thiêu thi thể, thiêu xong mới lấy tro xương nhập quan bảo Bạch lý chánh cho hạ táng.
Dương Thu Trì đương nhiên không chờ ở đây để xem thiêu thi thể, mọi chuyện này đều do Nam Cung Hùng an bài. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Dương Thu Trì, Dương Đạp Sơn mang cẩm y vệ xuống núi cùng Thành Tử Cầm và bộ khoái hội hợp, xong nói với Bạch lý chánh muốn tiếp tục vào thôn tra án, Bạch lý chánh đương nhiên không dám nói gì, vội đi trước dẫn đường.
Trước khi xảy ra việc này, Bạch lý chánh đã phái người đi báo cáo tình hình với tộc trưởng. Bạch gia tổng trưởng cả đời chưa gặp quan viên nào to hơn huyện lệnh, giờ nghe có một vị siêu phẩm Trấn quốc công muốn vào thôn tra án, vội vàng cho người an bài mọi thứ, bản thân thi dẫn người ra cửa thôn hồi hộp nghênh tiếp.
Sau khi gặp mặt, lại dập đầu lạy rồi hàn huyên, Dương Thu Trì đương nhiên không có lòng nào nghe tộc trưởng rề rà câu chuyện, chờ vào thôn xong là đến diêu động của Bạch lý chánh điều tra. Người trong thôn nói có quan triều đình đến tra án, đều chạy xem náo nhiệt.
Dương Đạp Sơn nói cần gặp Phượng nhi, tộc trưởng vội cho người gọi.
Cô bé đó dù sao vẫn còn nhỏ, thấy nhiều người như vậy cũng hơi e dè, nhưng do nhiều lần nói chuyện với Dương Đạp Sơn nền thấy hắn là chào: "Thúc thúc!"
Hồng Lang thấy cô bé khả ái, liền ẵm lên, cho trái cây ăn.
Phượng nhi tuy là con nhà nông thôn, chưa trải qua cảnh đời gì lớn, nhưng thấy Hồng Lăng thập phần mỹ lệ, không như mẫu thân của mình suốt ngày la mắng, nên không sợ sệch gì.
Dương Đạp Sơn ngồi cạnh Hồng Lang, lấy cái nút màu hồng phát hiện trong phòng Khúc Mân đưa ra hỏi Phượng nhi: "
Phượng nhi, cháu nhìn thấy cái nút này chưa?"
Phượng nhi thấy cái nút đó, sắc mặt biến ngay, tuột từ trên người Hồng Lăng xuống, không nói, cũng ngừng ăn.
Hồng Lăng mỉm cười, lấy viên kẹo đường ra cho: "
Phượng nhi, kẹo này ngon lắm, ăn đi."
Phượng nhi cũng không tiếp lấy, mà nhìn ra ngoài cửa, nước mắt chực ứa ra.
Dương Đạp Sơn thuận theo ánh mắt của Phượng nhi nhìn ra ngoài, thấy trong đám người náo nhiệt có một hình dáng quen thuộc, chính là nữ tử dữ dằn Khương Thiên Linh!
Dương Đạp Sơn nhìn ánh mắt sợ sệch của Phượng nhi, linh quang liền lóe lên, hiểu rõ chuyện, bước đến trước mặt Khương Thiên Linh đưa cái nút trong tay ra, mỉm cười hỏi: 'Cô nhân thức cái nút này không?"
Khương Thiên Linh tuy nói là đứng ở cửa xem náo nhiệt, nhưng dù sao cũng khá xa, không biết trong nhà vừa rồi có chuyện gì, giờ đột nhiên thấy cái nút, tức thời tái mặt, "Ngươi... ngươi nói cái gì thế! Cái gì mà nút a. Cái này... cái này không phải của ta, ta .... ta không nhận thức."
Dương Đạp Sơn dựa lời xem mặt, lòng đã có thêm tự tin: "Thỉnh cô theo chúng ta một vòng!"
Khương Thiên Linh nghe thế chuyển thân định chuồn, nhưng vừa chui ra thì phát hiện xung quanh đã có mấy bộ khoái đang chờ sẵn.
"Các ngươi ngăn ta làm cái gì?" Ả lớn tiếng quát lên.
Dương Đạp Sơn bảo: "Mang ả vào cho ta!" Nói xong đi vào diêu động. Khương Thiên Linh bị hai bộ khoái kéo vào theo.
Khương Thiên Linh thấy Dương Thu Trì ngồi ở giữa, mặt nghiêm túc và lạnh lùng nhìn ả, xung quanh là quan binh cẩm y vệ mặc áo phi ngư, ngay cả tộc trưởng bình thường uy phong bát diện nhắc cái ghế ngồi trong góc, Khương Thiên Linh liền mềm nhũn hai chân, quỳ sụp xuống.
Dương Đạp Sơn lạnh lùng hỏi: "Ta hỏi ngươi một lần nữa, cái nút này là của ai?"
"
Tôi.... tôi không biết...." Khương Thiên Linh ấp úng.
"Hừ! Ta vừa rồi chỉ hỏi ngươi có nhận ra cái nút này không, người trả lời là 'không phải của ngươi', ta dường như đâu có hỏi có phải của ngươi không, đúng không nào?"
Khương Thiên Linh run rẫy hơn nữa, không nói gì.
Dương Đạp Sơn đến cạnh Thành Tử Cầm, hạ giọng nói với nàng mấy câu. Thành Thử Cầm gật gật đầu, chuyển thân rời khỏi diêu động.
Dương Đạp Sơn bước tới trước Phượng nhi, dịu giọng bảo: "Phượng nhi không cần sợ, cháu không muốn nói thúc thúc không hỏi cháu nữa."
Phượng nhi nghe Dương Đạp Sơn nói thế, liền lén khiếp đảm nhìn Khương Thiên Linh rồi vội thu về.
Dương Đạp Sơn lấy cái yếm chưa thêu xong của Khúc Mân ra, cẩn thận xem xét, thấy trên đó có một đóa hoa hồng, trên là một con bướm, con bướm chưa thêu xong, định hỏi, thì Hồng Lăng nhìn thấy: "Đây là của cô nương nào thêu cho Sơn nhi của chúng ta vậy a? Tay nghề khéo quá!" Rồi giành lấy từ tay Dương Đạp Sơn, hứng thú lật tới lật lui xem, sau đó tự lẩm bẩm: "Đây là của ai cho con vậy? Người ta nói tâm sự của nữ nhân đều hiện lên trên từng nét thêu của những vật liền kề theo người, hi hi, cô nương nhà ai thêu cho con cái này?"
Dương Đạp Sơn cười nói: "Đây không phải là của con, là của mẫu thân Phượng nhi làm cho đệ đệ của cô bé. Con lần đầu tiên nhìn thấy nó không tầm thường, nhưng mỗi lần ra xem thì không nhìn ra được điểm gì cả."
Hồng Lăng xem kỹ rồi nói: "Thường thì thêu yếm cho hài tử đều là những đồ án may mắn, cái này không phải là cấp cho hài tử, mà là cho người mình yêu đấy."
"
vậy à? Hồng di nói tiếp đi!" Dương Đạp Sơn nghe thế hứng thú ngay.
"Con xem đồ án này, có hoa và bướm, có ý nam hoan nữ ái. Thường thường là thứ nam nữ yêu nhau, nữ tử thường hướng nam nhân biểu đạt sự yêu thương của mình mới thêu như vậy."
"
Hừ! Khúc Mân là một con điếm thúi!" Khương Thiên Linh ở bên cạnh nhịn không được cất giọng âm dương quái khí mắng.
Phượng nhi bước tới, tức giận chỉ vào mũi Khương Thiên Linh: "Không cho phép nói mẹ cháu như vậy, mẹ cháu nói con bướm là Sô di của cháu, còn cái hoa hồng là mẹ."
"
Hừ! Vậy sao? Ta thấy không có đơn giản như vậy đâu!" Khương Thiên Linh lạnh lùng nói.
Lúc này, Thành Tử cầm đã cầm trong tay một cái áo màu hồng tiến vào diêu động. KHương Thiên Linh vừa thấy nó, sắc mặt liền tái hẳn.
Dương Đạp Sơn tiếp lấy y sam nhìn, bước tới trước mặt Khương Thiên Linh, quẳng nó xuống mặt ả: "Đây là y sam do Thành bộ đầu tìm lấy từ trong nhà ngươi ra, của ngươi phải không?"
Thì ra, vừa rồi Dương Đạp Sơn nói nhỏ vài tai Thành Tử Cầm mấy câu là nhờ nàng bí mật tìm kiếm nó ở nhà Khương Thiên Linh.
"Áo là của ta, nhưng đó không cho thấy cái nút là của ta. Ngươi coi áo của ta đâu có mất nút đâu a!" Khương Thiên Linh tự nhiên là mồm mép lanh lẹ, không thừa nhận.
Dương Đạp Sơn cũng không gấp: "Ngươi đừng cho chúng ta là kẻ ngốc, cái áo này có một nút khác nhau về độ cũ mới với các nút khác, là mới được khâu vào."
"
Cái này... cho dù đó là nút trên áo của ta, thì đã sao nào? Ngươi dù sao cũng không thể nói ta giết Khúc Mân chứ a?"
"
Hà hà, ta nói ngươi giết nàng ta hồi nào a? Ngươi không đánh mà khai rồi sao?" Dương Đạp Sơn cười lớn.
Khương Thiên Linh lập tức cảm thấy mình nói hớ, vội vã im miệng không nói gì nữa.
Lúc này Phượng nhi đứng dậy, bước đến cạnh Dương Đạp Sơn: "Thúc thúc, cái nút này của Khương di, cháu biết, nhưng cháu không dám nói."
Dương Đạp Sơn ngồi xuống: "Vì sao?"
Phượng nhi không nhìn Khương Thiên Linh, cúi đầu đáp lời Dương Đạp Sơn: "Nhân vì cha cháu bảo không được phép nói những sự tình liên quan đến dì Khương, nếu không sẽ không cần cháu nữa." Nói xong nước mắt chảy dài.
Dương Đạp Sơn ôm Phượng nhi vào lòng: "Cháu vừa rồi sao không nói, hiện giờ mới cho thúc thúc biết?"

Nạp Thiếp Ký - Chương #558


Báo Lỗi Truyện
Chương 558/713