Chương 555: Thẩm vấn


Dương Đạp Sơn bị ả ta tranh cãi đến điên cái đầu, quay lại đá mắt ra hiệu cho Mã Lượng. Mã lượng lập tức hội ý, rống lên: "Dám ở nha môn la hét om sòm hả, người đâu, lấy dây xích ra trói chúng hết lại!"
Thôn dân nghe Mã Lượng nói thế, hơn nữa còn đi xâm xâm đến ra vẻ như làm thật đều bỏ chạy ra ngoài. Dù sao thì đó cũng là bá tánh, thấy làm thật thì hoảng sợ, cuối cùng chỉ còn một mình Khương Thiên Linh.
Dương Đạp Sơn nhìn ra là ả đã sợ rồi, nhưng cố gượng đứng lại sợ mất mặt thôi.
"Ngươi xác định không đi hả?" Dương Đạp Sơn hỏi.
"Ai nói... ai nói là ta không đi, ta chỉ muốn hỏi ngươi chừng nào tra án của yêu tinh đó?"
"Đó là chuyện của chúng ta, có liên quan gì đến ngươi? Đến lượt các ngươi hỏi chuyện quan phủ chúng ta từ khi nào vậy?" Thỏ nha hôm nay rất lợi hại, nói chuyện ra vẻ nhà quan luôn.
Khương Thiên Linh nghe Thỏ nha nói một cách hùng hổ như vậy cũng bắt đầu sợ, vội vã co giò bỏ chạy.
Mọi người thấy bọn gây sự đi hết cả, liền tiến vào phòng trực nha môn, thương lượng bước tiếp theo nên làm thế nào. Họ quyết định binh phân hai lộ, một lộ do Thành Tử Cầm dẫn đầu đến ngay Bạch gia thôn, điều tra xem vụ vợ Bạch lý chánh chết có gì đáng nghi hay không, rồi mở hòm của chồng và ba con của Sô Điệp điều tra xem chết như thế nào, có gì khả nghi không. Dương Đạp Sơn và một đội nhân mã khác lập tức thẩm vấn Sô Điệp.
Không biết vì sao Dương Đạp Sơn nhất mực hiếu kỳ đối với Sô Điệp. Do đó, hắn vốn định đến Bạch gia thôn, nhưng không có cách gì phân thân hai nơi, thành ra đành phải lưu lại.
Hắn mang theo Thỏ Nha cùng các bộ khoái đến đại lao nha môn, đi qua một hành lang rất dài đến phòng giam của Sô Điệp. Dù sao thì cũng có người bỏ ra ngân lượng, cho nên sự đãi ngộ với Sô Điệp không tệ, phòng giam được thu dọn rất sạch sẽ.
Sô Điệp ngồi trên đống cỏ khô, tóc quấn thành một cục, nghỉ ngơi cả đêm nên tinh thần thể chất đã khá hơn nhiều, bên cạnh có một chén nước và một cái bánh bao nhân thịt, nhưng chưa hề động tới.
Thỏ Nha bước tới nói: "Ê! Sô Điệp, Dương bộ đầu của chúng ta đến rồi, ngươi còn không mau dậy hầu chuyện Dương bộ đầu đi!"
Sô Điệp ngẩng đầu nhìn Dương Đạp Sơn, trên mặt không có biểu tình gì.
Thỏ nha rống lên: "Mẹ nó! Ngươi biết Dương bộ đầu chuyên môn dặn dò cấm dịch nơi đây đối xử tốt với ngươi, an bài cho ngươi gian đơn, lại hướng về ánh mặt trời. Dương bộ đầu đối với các ngươi tốt như vậy, con gái mẹ này lại còn làm bộ làm tịch như vậy!"
Sô Điệp bấy giờ mới từ từ đứng dậy, bước tới trước mặt Dương Đạp Sơn. Cách song xà lim, Dương Đạp Sơn phát hiện nữ nhân này quả không tục, đôi mắt như cầu hồn đoạt phách, khiến cho người ta phải tiếc nuối tránh ánh mắt đi không dám nhìn thẳng.
Thỏ nha nhắc cho Dương Đạp Sơn một cái ghế, những bộ khoái khác thì mang đến bàn, trà và một ít hoa quả.
Không chờ Dương Đạp Sơn lên tiếng, Sô Điệp đã từ từ nói: "Dương bộ đầu, ông đến ắt là muốn hỏi ta làm sao giết phu quân và ba đứa con ta chứ gì?" Nói đến đó, bầu mắt Sô Điệp đỏ lên.
"Biết thì tốt, vậy cô nói đi." Dương Đạp Sơn nhấp một ngụp trà, phát hiện mùi vị khang khác, xem ra ắt là ở phòng giam nên uống không thoải mái, nên đặt chung trà xuống.
"Hừ, ta nói? Ta nói cái gì? Ta nói thì có ích gì?" Sô Điệp từ từ ngồi phịch xuống cỏ, đầu tóc lại xỏa ra che gương mặt trắng bệt. Trong này ánh sáng không đủ, nhìn không rõ biểu tình của nàng ta. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
"Hà hà, nam nhân tên Bạch Lạc Phong gì đó của cô thật chú ý đến cô. Cô làm như vậy không phải là đã phụ những người hi vọng cô tiếp tục sống hay sao?"
"Ta đã phụ rồi...." Thanh âm của Sô Điệp vẫn lành lạnh, nói một nửa thì dừng lại, chỉ khẽ thở dài.
Dương Đạp Sơn đoán không thấu ả nghĩ gì, liền hỏi: 'Đói rồi sao? Ta xem cô không có ăn gì? Không hợp khẩu vị sao?"
Sô Điệp khẽ ngước mắt, thông qua kẻ tóc nhìn Dương Đạp Sơn.
Dương Đạp Sơn từ mắt của nàng ta nhìn ra ý nghĩ, cười thầm, nữ nhân này thật là phiền, muốn ăn cái khác mà cứ để cho người ta đoán, thật là đau đầu. Hắn quay sang dặn bộ khoái mang cho Sô Điệp món khác.
Đến lúc này thì Dương Đạp Sơn nói thẳng: "
Kỳ thật trực giác cho ta biết cô không giết chồng và ba con, tuy ta còn chưa tiến hành kiểm nghiệm."
Sô Điệp nghe hắn nói thế, hơi ngẩn người, mắt lộ vẻ nghi vấn xen lẫn cảm kích nhìn hắn.
Dương Đạp Sơn cười cười: "
Nhân vì ta nhìn thấy rất nhiều tù phạm giết người, cũng tự tay bắt không ít. Nếu như một nữ nhân giết chồng và con mình, nữ nhân đó hết chín phần là lòng chai như sỏi đá, căn bản không quan tâm người khác, đương nhiên không thể được người khác quan tâm. Hiện giờ có tới mấy nam nhân đều có ý với cô, người quan tâm đến cô cũng không ít, do đó cô có vẻ không phải là người máu lạnh giết chồng giết luôn ba đứa con."
Mắt Sô Điệp từ từ mê mang, xuất hiện chút gì đó như cảm kích và an ủi, cúi đầu. Nhất thời hai người không nói gì.
Lúc này, bộ khoái đi ra khi nãy đã trở lại, mang theo hai cái bánh bao và một chén cháo. Một cấm dịch mở cửa phòng giam, đem mấy thứ để ăn đó đặt trên mặt đất.
Thỏ nha hậm hực nói: 'Ê! Mau ăn đi, ngươi gặp phải Dương bộ đầu của chúng ta là phúc cho người rồi. Ngươi hỏi trong nhà lao này có ai có phúc ngươi ngươi được ăn bánh bao nhân thịt mới không!?"
Sô Điệp hơi do dự, đưa tay cầm một cái bánh bao, mềm mềm, đầy mùi thơm. Sô Điệp len lén nhìn Dương Đạp Sơn, sau đó quay người lại, xoay lưng lại với hắn cắn vài miếng bánh, xong chuyển thân lấy cái còn lại ăn luôn, rồi uống nửa chén cháo, xem dáng vẻ có lẽ đói lắm rồi.
Dương Đạp Sơn lặng lẽ chờ nàng ta ăn xong. Mọi người không biết hắn đang nghĩ gì, cho nên cùng im lặng chờ.
Sô Điệp khẽ vén tóc lộ ra gương mặt thanh tú: "Đa tạ Dương bộ đầu, ta có thể nói những gì ta biết, nhưng mà chỉ nói với mình ông thôi."
Thỏ nha định phát tác, Dương Đạp Sơn nhìn hắn: "Được rồi, các ngươi chờ ta ở ngoài."
"Nhưng mà..." Thỏ nha định cãi.
Sô Điệp lạnh giọng nói: 'Chẳng lẽ các ngươi sợ con yêu tinh ta ăn thịt Dương bộ đầu của các ngươi luôn."
Thỏ nha và mọi người bấy giờ mới đi ra.
Chờ mọi người đi rồi, Sô Điệp ra hiệu Dương Đạp Sơn đến gần hơn, hắn liền nhắc ghế kê sát trước mặt nàng.
Cách song xà lim, Sô Điệp u buồn hỏi: "
Ngươi không sợ ta sao?"
"
Ta vì sao phải sợ cô?" Dương Đạp Sơn cười.
"
Ta là một người bất tường, ta là yêu tinh, ai ở cùng ta đều xui xẻo, sẽ bị tai nạn, có biết không?"
"
Ha ha ha, cô có bản lãnh lớn như vậy à? Vậy ta cũng muốn coi thử!" Dương Đạp Sơn cười.
Thần tình của Sô Điệp ảm đạm hẳn, "
Kỳ thực ngươi đã thấy rồi đó, chẳng phải sao? Nhiều người vì ta mà chết như vậy, nhiều người cũng hi vọng cho ta chết." Nói xong, nàng ta ngồi xếp bằng, Dương Đạp Sơn phát hiện thân thể của Sô Điệp rất dẻo.
Hắn nói: "
Trên đất lạnh, cô không nên ngồi trên đất, thân thể cô yếu, hay là ngồi trên cỏ đi, hoặc là ta cho người lấy cho cô cái ghế."
Sô Điệp cảm kích nhìn hắn: 'Đa tạ..."
Dừng một chút, tù từ nói tiếp, "mọi người đều cho ta giết người, chỉ có ngươi là không nhận thế."
"
Ta nghĩ Bạch Lạc Phong và Khương Thiên Bảo cũng không cho là thế, đúng không?"
Sô Điệp thống khổ lắc đầu: "Bọn họ nhận thấy vậy có ích gì? Phu quân của ta và ba hài tử đều vì ăn thức ăn do ta nấu mà chết. Trong khi đó ta lại còn sống."
Dương Đạp Sơn rúng động trong lòng, nếu đúng là thế thì chả trách người trong thôn kiên trì nhận định rằng cô ta giết chồng và ba con. Thấy bộ dạng thương cảm của nàng ta như vậy, hắn nhịn không được an ủi: "Người của chúng ta đã đến Bạch gia thôn rồi, ta nghĩ sẽ nhanh có kết quả thôi. Đúng rồi, tối qua vợ của Bạch lý chánh đã chết rất kỳ lạ."
Sô Điệp bật cười hơi có vẻ bị thần kinh: "Ha ha, bọn chúng nhất định sẽ cho rằng ta hại chết ả, ha ha ha..."
Dương Đạp Sơn nghĩ nữ tử này đã bị dân trong làng chỉnh cho sắp điên tới nơi. Nhưng mà dù sao thì nàng ta cũng đoán đúng, người trong thôn đích xác là nghĩ như vậy, liền gật gật đầu.
Sô Điệp cười thảm, đưa đôi mắt đẹp nhìn Dương Đạp Sơn: "Còn ngươi thì sao? Ngươi có nhận như vậy không?"
"
Ta không tin vào số mạng, cũng không tin vào mạng người này có thể khắc chết người khác."
Thân hình của Sô Điệp hơi run run, nhìn hắn với nhãn thần đầy tình cảm phức tạp rất khó lý giải, khiến cho Dương Đạp Sơn bối rối, vội vã chuyển đề tài câu chuyện: "Ta... ta muốn nghe cách nhìn của cô về cái chết bất ngờ của vợ Bạch lý chánh?"
"
Ta?" Sô Điệp kinh ngạc nhìn hắn.
"Đúng vậy."
"
Dù sao thì cũng không phải tự sát."
"
Vì sao?" Dương Đạp Sơn nhớ tới kết luận của mình tối qua, hơi bất ngờ.
"Nàng ta không thể tự sát, cũng không phải chết vì rủi ro tai nạn bất ngờ, nếu như ta đoán không sai, thì ắt là... ắt là bị người ta sát hại!"
Dương Đạp Sơn cả kinh, hắn tự tiến hành kiểm tra thi thể, đều không tìm ra dấu vết bị giết gì, sao Sô Điệp lại nói như vậy?
Sô Điệp u sầu nói: 'Kỳ thật... người giết nàng ta.... ngươi cũng đã gặp qua, ngươi hãy nghĩ kỹ thì biết người đó là ai..."
"
Ta đã gặp qua? Ta biết người đó à?" Dương Đạp Sơn càng hồ đồ hơn.
"
Nếu như ta đoán không sai thì vợ của lý chánh ắt bị người đó giết, vậy ngươi chắc cũng đoán ra được."
Dương Đạp Sơn hỏi dồn: "
Rốt cuộc là ai? Cô có thể nói thẳng không? Ta bị cô chọc hồ đồ luôn rồi đây." Bất quản vợ của lý chánh có phải bị người giết hay không, có thêm manh mối dù sao vẫn tốt.
Sô Điệp từ từ nói: "
Vợ của thôn lý chánh rất khó coi, nhưng là đại tài nữ (nữ nhân có của) số một số hai trong thôn, phụ thân đã từng là cử nhân, nhưng có tài mà không gặp thời, tới khi nàng ta sáu tuổi thì cha chết. Mẫu thân cải giá đến Bạch gia thôn, không ngờ đến khi nàng ta mười ba tuổi thì mẹ cũng qua đời. Lúc đó anh rễ của thôn lý chánh và cũng là cha kế của nàng ta đã thương lượng với cha của thôn lý chánh đem gả nàng ta cho lý chánh."
"
Vậy nàng ta mới có mười bốn tuổi mà lấy thôn lý chánh rồi sao?"
"
Đúng vậy, nghe nói lúc đó thôn lý chánh thích một cô nương khác, không muốn cưới cô ta, nhưng hai người lấy nhau xong rồi thì cảm tình ngày một tốt hơn. Nữ tử đó dù gì cũng là nữ nhân thông tuệ, thêu thùa rất giỏi, viết chữ cũng khéo, thiện lương hiền hậu. Còn cô nương mà thôn lý chánh yêu thương thì chưa tới mười bảy tuổi đã bị phong hàn mà chết. Từ đó, y hoàn toàn tuyệt vọng, chỉ còn biết an tâm sống qua ngày với vợ của mình."
"
Nghe cô nói như vậy, thì nữ tử đó đâu có lý do gì tự sát!"
"
Đúng vậy! Nữ tử đó thiện lương, ba năm trước khi ta đến thôn chỉ có mỗi mìnhnàng ta nguyện ý giúp và làm quen với ta. Xem ra, ta và nàng ta có thể nói là có qua lại đôi chút."
"
Hèn gì cô nhận định rằng nàng ta không tự sát, vậy sao cô không nói thẳng với ta người giết nàng ta luôn?"
"
Đó chỉ là trực giác của ta, ta không nên dùng thứ trực giác để làm sai lệch suy đoán của các người."
Vô luận là Dương Đạp Sơn hỏi thế nào, Sô Điệp cũng không chịu nói, nhất thời cứ giằng co như thế.
Dương Đạp Sơn cuối cùng chỉ còn cách chuyển đề tài câu chuyện, hỏi: "
Nghe nói cô có ba phu quân, ba người đều chết hết rồi, nhưng rốt cuộc là thế nào cô có thể kể ra được không?"
Nói đến đề tài này, thần tình của Sô Điệp ảm đạm lại ngay, dừng một lúc lâu mới từ từ nói: "
Phu quân đầu của ta là đồ tể, năm đó ta mới 15 tuổi, cưới được hai năm thì y đánh nhau với người khác, trọng thương về nhà không bao lâu thì chết. Người thứ hai có học, nhưng lại thích cờ bạc, đến đổ trường đánh bạc thua trở về nói đau đầu, sau đó cụng đầu vào tường. Mới đầu ta chỉ cho là y giả vờ, nhưng y có lúc cụng đầu đến tóe máu ra rất ghê rợn, không đến ba tháng sau thì chết. Lúc đó đã có người nói ta là yêu tinh, là ma quỷ, là tai vạ rồi, có người thậm chí còn muốn vì dân trừ hại, muốn giết chết ta..."
Nói đến chuyện củ, mắt Sô Điệp trở nên mông lung, khiến người ta rất đau lòng.
Nhưng mà, Dương Đạp Sơn không gấp hỏi chuyện kế theo đó, vì hắn biết Sô Điệp sẽ tự kể tiếp chuyện của mình.
Sô Điệp dừng một chút, thở dài tiếp: "
Chết hai nam nhân rồi, ta cũng tắt hẳn cõi lòng, cho rằng cả đời sẽ ở vậy. Sau đó lại có người làm mối, đem ta tới Bạch gia thôn lấy Khương Thiên Hữu. Gặp nhau, ta biết chàng ấy là người tốt, ta liền đáp ứng. Khi cưới nhau, ta mang theo một trai một gái của hai đời chồng trước, chàng ấy cũng không hiềm gì, còn đối với hai đứa thật tốt. Rất tiếc là... chàng ấy sau đó cũng chết luôn... ai, ta đại khái là mầm tai họa mà."
Lúc này thì Thỏ Nha đã tiến vào, nói nhỏ vào tai Dương Đạp Sơn mấy câu. Hắn đứng dậy bảo: "
Cô nghỉ ngơi trước đi, ta cần phải đi đây, ngày mai sẽ đến hỏi cô tiếp." Dừng lại một chút, hắn bổ sung: "Cô muốn ăn gì cứ nói với cấm dịch, bọn họ sẽ an bài."
"
Ta... ta chỉ ăn chay, sau này làm ơn cho ta bánh bao chay hay mằn thầu chay là được rồi."
Bấy giờ Dương Đạp Sơn mới hiểu vì sao nàng ta lại khốn khổ và khó chịu khi ăn bánh bao nhân thịt như vậy.

Nạp Thiếp Ký - Chương #555


Báo Lỗi Truyện
Chương 555/713