Chương 546: Ngươi là ai?


Nói chuyện phiếm mấy câu, hai bên hiển nhiên nhận thức, hơn nữa quan hệ còn không tệ, hai nha hoàn mang làn thức ăn tiến vào phòng. Dương Đạp Sơn vòng qua sau, dùng phi trảo phóng lên mái nhà, khẽ hé mí ngói nhìn vào trong, thấy trong phòng không lớn, sắp bày năm sáu cái giường, trên mỗi giường đều có một nữ tử sắc mặt tại ngắt đang nhắm mắt dưỡng thần. Những nữ tử này xem có vẻ mệt mỏi, dường như vừa trải qua cơn bệnh nặng.
Dương Đạp Sơn rất kỳ quái, năm sáu nữ tử này là ai? Sao lại cùng sinh bệnh một lúc nằm ở đây? Chẳng lẽ là mắc bệnh truyền nhiễm? Không giống! Bỡi vì gia đình ở cửa và nha hoàn đi vào không lộ thần tình sợ sệt gì, cũng không thực hiện biện pháp phòng chống, cho thấy không hề có bệnh truyền nhiễm.
Nếu như chỉ là bệnh tật thường, sao lại có năm sáu người bệnh cùng một lúc? Thông qua sắc mặt dáng vẻ bề ngoài, hắn không nhìn ra được đó là bệnh gì.
Hai nhà hoàn đặt làn thức ăn xuống bàn, lấy mấy cái tô lớn bên trong ra, bới nửa tô cơm, rồi gấp các loại thức ăn bỏ vào, sau đó đưa cho các nữ tử đang nằm dựa trên giường. Những thức ăn này đều có gà có thịt, có cá và rau, xem ra không tệ chút nào.
Những nữ tử này hiển nhiên đói cực rồi, người nào cũng ăn uống rất ngon lành.
Dương Đạp Sơn nhìn thấy những thức ăn này liền động tâm, vì Ngô thị bị giết trong bao tử cũng có thức ăn đầy thịt cá thế này. Từ điểm này có thể phần nào chứng minh Ngô thị đã từng ở đây, dù chỉ là chứng cứ phụ, nhân vì thịt cá nơi nào chẳng có, không có tính đặc biệt hay duy nhất gì, nhưng trong tình cảnh nạn đói vừa trải qua xong thế này, nó phần nào thuyết phục.
Phát hiện sự tình kỳ quái này xong, Dương Đạp Sơn liền có chủ ý. Hắn quyết định kiểm tra qua hết tất cả các phòng, xem trong trang viên này ẩn tàng những điều bí mật gì.
Đỉnh phòng mà hắn nấp có tầm nhìn khá rộng, vừa nhìn đã thấy không xa có một căn phòng lớn đèn đuốc sáng choang, ẩn ước có thanh âm truyền tới, nhưng do hơi xa nên nhìn không rõ lắm.
Dương Đạp Sơn hạ xuống đỉnh phòng, bí ẩn lẻn tới căn phòng lớn đó, thấy ở cửa có mấy người hầu đứng canh, trong phòng truyền ra tiếng rên rên rỉ rỉ giống như có nam nữ đang làm chuyện giường chiếu vậy. Dương Đạp Sơn cảm thấy rất kỳ quá, vòng qua sau phòng dùng phi trảo phóng lên đỉnh, hé ngói ra xem, lập tức đỏ mặt tía tai.
Thì ra trong phòng có hơn mười cái giường có hơn chục nữ tử nằm, đề để lộ thể trần truồng cả. Trong khi đó, hơn mười thanh niên trai tráng cũng đang trần truồng như nhộng đẩy đưa làm chuyện nam nữ trên thân họ.
Dương Đạp Sơn vội nhắm mắt định thần một chút rồi cúi nhìn tiếp, thấy những nữ tử này thân hình chắc nịt, tay chân thô lớn, hiển nhiên đều là nông phụ.
Chẳng lẽ Ngô thị bị giết là một thành viên trong số họ? Chủ nhân nhà này tìm nhiều nông phụ, cho hành phòng tập thể với nam nhân như thế là để làm gì?
Ở dưới các nam nữ đã quằn quại đến hồi kịch liệt, Dương Đạp Sơn không tiện xem nữa, quay đầu quan sát tứ phía, thấy không xa còn có một khu nhà vườn lớn, trong vườn có mấy căn nhà mái bằng, phòng nào cũng đều đèn đuốc sáng trưng.
Dương Đạp Sơn hạ xuống, lén đến khu nhà vườn đó, leo lên đỉnh một phòng hé ngói nhìn, thấy ở dưới là một phòng lớn, trong phòng có bốn cái giường, trên có bốn nữ tử đang nói cười, kẻ nào cũng ưỡn cái bụng thật to.
Nhìn thấy cảnh này, Dương Đạp Sơn đã đoán được gì đó, nhưng lại mơ hồ không rõ ràng, giống như nhìn thấy bóng dáng vật trong mây mù vậy.
Lại xem thêm mấy phòng, đều là những phụ nữ có thai bụng to, từ thể hình và ngoài mạo đều là nông phụ. Mỗi gian có bốn người, nếu tính toán ra thì ở khu nhà vườn này có mấy chục phụ nữ có thai!
Chủ nhân nhà này nuôi nhiều phụ nữ có thai như vậy để làm gì? Dương Đạp Sơn cảm thấy trong này ẩn giấu một bí mật cực lớn nào đó.
Nhưng đó là bí mật gì?
Chính vào lúc này, phía sau lưng Dương Đạp Sơn truyền lại tiếng nói lạnh lùng: "Bằng hữu, ngươi đã xem gần hết rồi, ắt thỏa mãn rồi chứ?" Nghe thanh âm đó giống như phát ra ngay sau tai, lời nói chát chúa chói tai giống như các đồ đồng thiết cọ vào nhau phát ra âm thanh.
Dương Đạp Sơn hơi giật mình, người này tiến đến gần hắn trong vòng mấy bước mà hắn không hề phát hiện, võ công cao cường khiến hắn kinh hãi.
Dương Đạp Sơn từ từ đứng dậy, thấy trên mái hiên nhà phía trước đã có ba người đứng không biết từ khi nào, tay đều cầm binh khí lạnh lùng nhìn hắn. Dương Đạp Sơn chuyển thân, thấy ở sau cũng có hai người đứng, trong đó có một lão giả thân hình cao ốm mặt đầy nếp nhăn nói với Dương Đạp Sơn: "Bằng hữu là ai? Ban đêm do thám trạch viện của ta để làm gì?"
Lão giả này nói giọng sắc bén, dường như là có biến đổi giọng cho eo éo đi vậy.
Dương Đạp Sơn che mặt, đối phương không biết lai lịch của hắn, nên cười cười nói: "Không có gì hết, đi ngang qua bảo trang định mượn chút đồ thôi."
"Nếu như bằng hữu trên giang hồ nhất thời túng quẩn cũng không sao, nhưng mà lão hủ thấy tiểu ca không phải là đến mượn đồ, mà là đến kiếm chuyện. Nói thật đi, trong mắt người thức thời không chấp nhận có cát."
"Hà hà, ta thật là đang túng quẩn mà." Dương Đạp Sơn đưa mắt quan sát tình huống xung quanh, tìm kiếm con đường đào tẩu.
"Không cần nhìn nữa," Lão giả ấy cười lạnh, trường kiếm trong tay đưa ngang, "Ngươi đêm nay chỉ sợ có vào mà không có ra rồi!" Xong hất đầu phất tay nói với trung niên phía sau: "Giết hắn, động tác nhanh gọn một chút!"
Trung niên sau lão huy đao chém thẳng vào Dương Đạp Sơn đang hai tay không.
Một đạo hàn quang từ trong tay áo của Dương Đạp Sơn lập tức lóe lên, kẻng một tiếng đã gạt đao đó ra. Trong tay Dương Đạp Sơn đã xuất hiện một thanh đoản kiếm. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Lão giả vừa rồi ồ lên một tiếng, nhìn đoản kiếm trong tay Dương Đạp Sơn, hơi suy nghĩ.
Lúc này Dương Đạp Sơn đã cùng trung niên nhân đó động dụng binh khí đấu rát với nhau. Hai người xuất thủ như điện, chớp mắt đã trải qua mấy hiệp, trung niên đã rơi hẳn vào thế hạ phong, miễn cưỡng chống đỡ.
Lão giả quan sát kỹ lộ số võ công của Dương Đạp Sơn, càng kinh ngạc hơn, thấy trung nhiên kia không địch lại Dương Đạp Sơn, không khỏi hừ lạnh: "Đồ thứ phế vật!" Xong quát gọi những người ở phía đối diện: "Các ngươi cũng lên, phải cẩn thận!"
Những người đó đáp ứng định xông lên, chợt nghe Dương Đạp Sơn quát lớn đánh phốc ra một kiếm trúng đùi của trung niên. Kẻ này kêu ối một tiếng thảm thiết, quỵ hẳn xuống. Mượn chỗ trống đó, Dương Đạp Sơn phóng ra phi trảo nhanh chóng đáp xuống nhà, rồi hất tay thu phi trảo chuyển thân chạy ra ngoài. Nhưng vừa chạy được mấy bước hắn đã thấy lão giả lúc nãy tay cầm trường kiếm như đại bàn đáp xuống trước mặt hắn.
Dương Đạp Sơn định lách người chạy, lão giả ấy vung trường kiếm đánh xoẹt đâm về phía Dương Đạp Sơn, kiếm chưa tới mặt thì hàn khí đã bốc tới bức người.
Dương Đạp Sơn cả kinh quay người ngăn cản, hai người lập tức lanh canh đấu với nhau. Lúc này, mấy trung niên còn lại cũng chạy tới vây kín.
Võ công của lão giả rất cao, sau mấy chục chiêu Dương Đạp Sơn đã rơi vào thế hạ phong.
Lão giả vừa tiến công vừa nhìn thanh đoản kiếm trong tay Dương Đạp Sơn, trầm giọng hỏi: "Ngươi rốt cuộc là ai? Nói ra hoặc có thể còn con đường sống!"
Dương Đạp Sơn biết là đại sự không ổn, vừa rồi lão giả này đã nói muốn giết người diệt khẩu, xem ra đây quả thật là một đại bí mật. Bí mật này to đến nỗi khiến chúng không cần hỏi rõ ràng gì hết đã giết người diệt khẩu rồi.
Nếu như chúng muốn diệt khẩu, thì tức là sợ người khác biết, như vậy thì hắn quyết quậy cho long trời lở đất lên, hi vọng bọn Thành Tử Cầm chờ tiếp ứng ở ngoài có thể nghe thấy đánh vào, dù sao thì cứ cứu hắn ra trước rồi nói sao.
Dương Đạp Sơn đột nhiên thu tay, nói: "Chậm đã, ta có lời muốn nói!"
Lão giả hơi ngẩn ra, ngưng định trường kiếm: "Nói mau, ngươi rốt cuộc là ai?"
"Ta là bộ khoái ở tri phủ nha môn, đại đội nhân mã của chúng ta đang ở ngoài, các ngươi muốn giết ta diệt khẩu chỉ sợ có điểm khó à nha."
"Cái này không cần ngươi lo." Lão giả ấy dùng giọng the thé nói tiếp, "Chỉ cần ngươi nhìn thấy những gì không nên nhìn thì giết ngươi là xong việc, còn về tri phủ nha môn thì chúng ta sẽ khiến chúng ngay cả rấm cũng không dám đánh lấy một cái."
Dương Đạp Sơn lạnh người, kẻ này khẩu khí ngông cuồng, nghe lời lão có vẻ như không nói ngoa, chính vì như thế mà lòng Dương Đạp Sơn mới phát lãnh, miễn cưỡng cười hỏi: "Các ngươi... các ngươi rốt cuộc là ai?"
Lão giả ấy múa lên một hoa kiếm, thu trở lại lạnh lùng đáp: "Chúng ta là ai không trọng yếu, hiện giờ chỉ cần nói ngươi là ai? Tên gì, người ở đâu? Lão hủ cảnh cáo ngươi, ngươi thành thật nói thì còn có thể sống, nếu không thì ngươi chờ đi gặp diêm vương đi!"
Dương Đạp Sơn cười khổ, ta nếu biết ta là ai thì tốt quá rồi, nếu như tri phủ nha môn cũng không đàn áp được y, vậy thì chỉ còn có cách đột vây thôi. Hắn bèn cười nói: "Ta.... a!" Nói đến đó, hắn chợt nhìn ra phía sau lão giả, kêu lên một tiếng cả kinh, mặt lộ vẻ kinh khủng.
Lão giả đó bất giác quay lại nhìn ra sau, phía sau chẳng có gì dị thường, lão ngầm bảo mắc mưu, thì ngay lúc đó Dương Đạp Sơn đã chuyển thân đánh vút một kiếm đánh lui một trung niên sau lưng rồi xong ra ngoài, miệng không ngừng hô ta: "Cứu mạng a...! Tử Cầm! Sấu hầu! Thiết Tháp! Phì tử...! Các ngươi mau con mẹ nó vào cứu ta đi, không vào là ta chết nhăn răng đó...!"
Hắn vừa la hết vừa chạy đông tránh tây, lão giả kia đề khí đuổi gấp, trong tay tuy cầm một mũi phi đao, nhưng dường như e dè gì đó, không hề phóng ra.
Lão giả này võ công cao hơn Dương Đạp Sơn, nhưng không biết e dè gì mà không hạ sát thủ, còn các trung niên kia thì võ công không bằng hắn, cho nên hắn cứ như li miêu chạy quanh co loạn cả lên, không dễ vây bắt.
Trong lúc không để ý, Dương Đạp Sơn chợt xông vào trong một vườn nhỏ, vườn này tuy không lớn nhưng bố trí vô cùng tinh tế, hắn định xông vào trong đó chợt từ trong bóng tối vang lên mấy tiếng sưu sưu, năm sáu mũi ám khí đã bay ra đánh tới Dương Đạp Sơn!
Dương Đạp Sơn cả kinh thất sắc, vận dụng thế thiết bản kiều rạp ngữa người tránh được, lập tức trong phòng phi thân ra ba người, đao kiếm đều đánh về phía Dương Đạp Sơn.
Dương Đạp Sơn huy kiếm ngăn, bốn ngừơi đấu thành một đoàn. Lúc này, lão giả phía sáu đã dẫn mấy nam tử trung niên đuổi tới.
Dương Đạp Sơn quét mắt nhìn, thấy trên bậc thềm trong vườn còn có ba người, nhờ ánh đèn lồng đỏ treo cao cao đó, hắn có thể thấy ở giữa có một lão giả thân hơi gù, mắt tam giác vô cùng âm lãnh đang giương mắt lạnh lùng nhìn hắn.
Bên cạnh lão giả lưng gù còn một lão cao ốm, bên kia là trung niên nam nhân thấp lùn, bên mũi có một nốt ruồi đen lớn!

Nạp Thiếp Ký - Chương #546


Báo Lỗi Truyện
Chương 546/713