Chương 540: Nam nhi có nốt ruồi


Dương Đạp Sơn lại hỏi Triệu Thuận: "Ngươi nghĩ lại xem, có khả năng là ai đã giết chết nương tử của ngươi?"
Triệu Thuận mặt tái nhợt đáp: "Tôi... tôi thật không biết, tôi và hai mẹ con nàng ấy thất lạc xong rồi không gặp lại nữa... tôi không thể nghĩ ra là ai giết nàng ấy..."
"Trước khi nương tử ngươi bị thất lạc, có phải đã có mang hay không?"
"Hoài thai? Không có a." Triệu Thuận hơi bất ngờ, tiếp theo đó đưa mắt nhìn bốn phía, thấy binh doanh của Thát Đát thập phần yên tĩnh, xa xa có lính canh đi qua lại, vác trường mâu ánh hàn quang lấp lánh, vô cùng khẩn trương, khẩn cầu: "Hai vị quan gia, mau đưa chúng tôi đi đi, nếu không chờ lát Thát Đát binh phát hiện thì chạy không được đâu!"
Dương Đạp Sơn nhìn nhìn, thấy hơn phân nửa người đã được cởi trói, liền hạ giọng nói với các thôn dân: "Các ngươi chuẩn bị sẳn sàng, chúng ta đi tới binh doanh phóng một mồi lửa, mọi người thấy lửa cháy thì lập tức chạy, phân ra mà chạy, để khỏi bị truy binh đuổi kịp, tốt nhất là tìm chỗ nào đó trốn đi!"
Hai người rút yêu đao, lén lén lẻn vào binh doanh. Dương Đạp Sơn đi trước dò đường, Thành Tử Cầm ở sau cảnh giới.
Thát Đát doanh binh thập phần an tĩnh, thậm chí không nghe được tiếng ngáy. Hai người khẩn trương có dư, cũng không chú ý. Dương Đạp Sơn thấy trong binh doanh có một trướng bồng lớn, ở trên có cờ xí cao bay phất phới, chung quanh còn treo đèn lồng đỏ, đoán là trướng trung quân của Thát Đát.
Dương Đạp Sơn chợt dậy lên ý niệm, quay lại bảo Thành Tử Cầm: "Chúng ta đi giết thống lĩnh của Thát Đát, cắt đầu rồi phóng hỏa sau!"
Thành Tử Cầm gật đầu, hai người vừa khẩn trương vừa hưng phấn. Nhưng khi tiềm nhập vào trướng trung quân, cảm thấy hơi kỳ quái, vì sao trước trướng Trung quân lại không có lính canh?
Kkhông kịp nghĩ nhiều, hai người vén màng, cầm đao xông vào.
Tiến vào trong trướng hai người mới ngớ người, bỡi vì trong trướng không có một người! Dương Đạp Sơn nói: "Không xong! Chúng ta trúng mai phục rồi!"
Hai người vội chạy ra, chuẩn bị chém giết, nhưng xung quanh thập phần yên tĩnh, không thấy Thát Đát binh xông tới, kỳ quái vô cùng, liền vén mấy trướng bồng, cũng chẳng thấy một ai.
Án theo đạo lý, lúc này phải có một tiếng pháo nổ, vô số Thát Đát binh xông tới chém giết mới đúng, nhưng lúc này hai người không tìm thấy kẻ nào trong binh doanh, bốn phía vắng lặng, ngoại trừ tàu ngựa có vô số tiếng ngựa hí.
Hai người vốn có chút hoảng hốt, nhưng không thấy động tĩnh gì, cũng hơi yên tâm. Thành Tử Cầm nói: "Không biết Thát Đát binh bày không thành kế để làm gì, có âm mưu gì chăng?"
"Bất quản chúng có âm mưu gì, chúng ta cho một mồi lửa thiêu binh doanh này đi, mang lão bá tánh đi là xong."
"Đúng!" Thành Tử Cầm chém một đao cắt đứt cột treo dây đèn, một loạt đèn lồng rơi xuống, đơn đao của nàng không ngừng vít chém, hất các đèn lồng vào trướng bồng, chẳng mấy chốc khói đen bốc lên.
Dương Đạp Sơn cũng bắt chước làm theo, chém đứt mấy dây đèn lồng, phân biệt quẳng vào trong các trước bồng, chẳng mấy chốc lửa đỏ bốc lên, quân doanh nhanh chóng bắt lửa cháy phừng phừng.
Dương Đạp Sơn phóng hỏa vô cùng cao hứng, lấy một cây gậy đang cháy, đi khắp quân doanh điểm hỏa. Lúc này thì toàn binh doanh đã biến thành biển lửa, hắn mở cửa tàu ngựa, quẳng mồi lửa vào, dùng đơn đao chích vào mông ngựa, khiến chiến mã kinh hoảng chạy loạn ra khỏi tàu.
Những thôn dân bị bắt thấy lửa nổi lên, đều hứng khởi xông ra ngoài như bầy ong vỡ tổ
Thành Tử Cầm nói: "Được rồi, chúng ta mau đi!"
Dương Đạp Sơn cùng Thành Tử Cầm cùng chạy theo thôn dân, nhưng vừa ra tới cửa trại, chợt nghe thôn dân chạy trước kêu thảm mấy tiếng, đua nhau ngã xuống đất rú dài. Tiếp theo đó, trong rừng xông ra hai đội nhân mã ngăn đường, giương cung đáp tên nhắm thẳng thôn dân, bắn chết những người chạy trước, ở đất đã có hơn mười thôn dân bị loạn tên bắn ngã lăn.
Thôn dân lập tức đại loạn, gào thét liên hồi: "Là Thát Đát binh! Chạy trở lại!"
Chính vào lúc này, từ bốn phương tám hướng có rất nhiều Thát Đát binh xông ra vây kín học lại. Thôn dân thấy không có chỗ nào có thể chạy, đua nhau quỳ xuống đất không dám động, chỉ có Dương Đạp Sơn và Thành Tử Cầm tay cầm đơn đao đứng ở giữa.
Trường mâu của Thát Đát binh như rừng, vây hai người vào giữa, lúc này có một tướng quân cưỡi ngựa tay cầm loan đao dùng Hán ngữ nửa vời quat: "Mẹ, phí sức lớn như vậy những mong dẫn dụ Minh quân, ai dè chỉ có hai tên bộ khoái, các ngươi là người ở đâu?"
Thì ra, Thát Đát binh bài ra mấy trăm kỵ binh tập kích Oai Hòe thôn, bắt rất nhiều thôn dân đi về, cố ý lưu lại dấu chân ngựa, hơn nữa còn nhởn nhơ chạy, chính là kế dụ địch, vì đại đội binh mã mấy nghìn người của chúng đã mai phục ở gần núi này, định dụ Minh quân truy kích, không ngờ Minh quân không đến mà chỉ có hai bộ khoái quèn. Không biết là Minh quân thông minh không mắc mưu, hay là căn bản không biết chuyện này, trong khi đó Dương Đạp Sơn và Thành Tử Cầm là hai con ghé không sợ cọp, truy kích theo toan tính giải cứu cho thôn dân bị bắt đi.
Hai người Dương Đạp Sơn vừa tiến vào binh doanh là bọn Thát Đát binh mai phục xung quanh đã phát hiện. Chỉ có điều chúng không muốn bắt hai bộ khoái tép riu, mà là con cá lớn, nhưng chờ mãi cá lớn Minh quân không đến, hai con tép riu đảo luận trong trại, vừa phóng hỏa vừa thả người, khi thôn dân sắp chạy thoát rồi đành phải xuất thủ, nếu không trộm gà không được lại mất nắm thóc.
Dương Đạp Sơn xông tới trước thôn dân, vừa nhìn đã thấy Triệu Thuận trúng tên ngã dưới đất. Tiểu tử này tham sanh úy tử, chạy trước mọi người, không ngờ trúng tên trước.
Dương Đạp Sơn đỡ hắn lên, thấy nhãn thần của hắn đã tán loạn, sắp chết trong khoảnh khắc, vừa định bỏ hắn xuống, không ngờ bị hắn giữ lại, thều thào nói với Dương Đạp Sơn: "Quan gia, tôi... tôi sắp chết rồi... tôi trước đó nói dối... tôi không có lạc nương tử của tôi... mà là... mà là bán nàng ấy... bán nàng ấy cho người khác..."
Dương Đạp Sơn cả kinh, lúc này mới nói ra, tên tiểu tử này thật là chưa thấy quan tài chưa nhỏ lệ, vội hỏi: "Bán cho ai?"
"Tôi không nhận thức...., là một trung niên khoảng bốn chục tuổi..., khẩu âm Thiểm Tây..., thân hình thấp lùn... ở cạnh sống mũi... có nốt ruồi đen to ..." Triệu Thuận càng nói giọng càng yếu, mắt nhìn thẳng lên trời gọi: "Nương tử...!" Rồi nãy ngược người, cứ thế chết đi.
Tên tướng quân người Thát Đát lại hỏi mấy tiếng nữa, thấy hai tên tiểu bộ khoái Minh triều nam thì ôm một người chết nói chuyện, nữ thì hoành đao bảo hộ ở trước, bèn lười không hỏi thêm, ra lệnh cho bọn Thát Đát binh nhanh chóng diệt hỏa.
Dương Đạp Sơn đặt thi thể Triệu Thuận xuống, đứng dậy dựa lưng vào Thành Tử Cầm, đơn đao chặn trước ngực, không nói chuyện, khẩn trương nhìn về số trường mâu lập lòe chỉa về hai người.
Quân quan chỉ huy một bộ phận quân sĩ đi dập lửa, sau đó mới cầm loạn đao phất về phía Dương Đạp Sơn, lí xô lí xào mấy tiếng, bọn Thát Đát binh lập tức quát to, mấy cây trường mâu đâm xộc về phía Dương Đạp Sơn và Thành Tử Cầm, không ngờ đâm vào chỗ trống.
Thì ra Dương Đạp Sơn nghe quân quan đó hỏi, biết đó là đầu lĩnh, học theo câu "cầm tặc cầm vương", hạ giọng nói với Thành Tử Cầm: "Ta ném cô qua đó bắt quân quan!"
Thành Tử Cầm khẽ gật đầu, Dương Đạp Sơn nghe tên quân quan đó vừa hạ lệnh, biết đối phương định động thủ, liền cấm đao xuống đất, hai tay túm lấy eo Thành Tử Cầm, hô trầm: "Đi...!"
Chính vào lúc này, trường mâu đâm tới, Thành Tử Cầm đã đằng vân giá vụ bay qua đầu các trường mâu binh, rơi xuống đỉnh đầu của quân quan.
Quân quan đó thấy Thành Tử Cầm như thần binh từ trên trời rơi xuống, xông thẳng về phía mình, giặc mình kêu lên giục ngựa quay đầu lùi lại phía sau. Cùng lúc đó, các trường mâu của Thát Đát binh xung quanh cùng đâm tới Thành Tử Cầm đang rơi từ trên không xuống.
Thành Tử Cầm vung loan đao quét tròn, chặt đứt đầu của mấy trường mâu, chân thì đạp lên cán mâu mượn lực, thân hình nhẹ nhàng bay tới quân quan, nhưng lại gặp vô số trường mâu đâm tới. Chính vào lúc này, bọn trường mâu binh ấy đại loạn, trong hôn ám, vô số cặp chân đã bị người chém gãy!
Thì ra là Dương Đạp Sơn sau khi quẳng Thành Tử Cầm đi, đã sử dụng công phu địa đường (lăn người đánh dưới đất), tránh những cây mâu đâm tới, đồng thời đơn đao trong tay lấp lánh, chém đứt bảy tám cặp chân của Thát đát binh.
Dương Đạp Sơn biết rằng địch quân dùng trường mâu, còn mình thì dùng đơn đao, có câu một tấc dài một tấc tấc mạnh, một tấc ngắn một tấc hiểm, chỉ có sử dụng đòn hiểm cầu thắng, đánh xáp lá cà, căn bản không cho địch quân nới rộng cự li mới thắng được. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Dương Đạp Sơn ở dưới đất làm trò quỷ, bọn trường mâu binh phải phân thần lưu tâm dưới đất, tự nhiên bỏ qua Thành Tử Cầm ở trên không.
Thành Tử Cầm huy đơn đao trong tay quét chặt gãy vô số trường mâu, nhưng chính vào thời gian bị chậm lại này, quân quan đã giục ngựa chạy ra ngoài hai ba trượng, sắp sửa mất hút trong rừng mâu dài của Thát Đát binh. Thành Tử Cầm trong cơn sốt ruột, cảm thấy nếu như không bắt được, thì đành phải giết đi, không còn tính toán gì nữa, đơn cước đạp vào cán mâu mượn lực, lại tung người lên không, tiếp đó phóng đơn đao ra, đao như sao xẹt ngang bầu trời, "phốc" một cái cắm vào sau lưng quân quan đó, đâm suốt lên tới ngực!
Quân quan gào thảm một tiếng, đương trường tán mạng, rơi xuống dưới ngựa.
Thát Đát binh đại loạn, nhân lúc này, Thành Tử Cầm rơi xuống đất, thuận tay đoạt lấy một cây trường mâu mua lên vun vút, vừa gạt vừa đâm như giao long xuất hải, cọp rời khỏi hang, Thát Đát binh đua nhau ngã xuống đất.
Dương Đạp Sơn thấy phi đao của Thành Tử Cầm giết chết tướng địch, tinh thần phấn chấn quát to một tiếng, đao quang chớp ngời, giết cho Thát Đát binh người ngã ngựa đổ.
Nhưng không cách nào khác, vì Thát Đát binh có mấy nghìn người, dùng biển người vây họ lại thành đoàn, tuy hai người đánh giết mấy chục tên, địch quân vẫn tầng tầng lớp lớp y như cũ, không ngừng đánh giết về phía họ.
Dương Đạp Sơn ngước mắt nhìn Thành Tử Cầm, hai người lúc nãy phân ra hành động nên bị Thát đát binh bao vây phân cắt, giờ này phải tụ hợp lại tương hỗ yểm hộ mới có hi vọng đánh ra khỏi trùng vây.
Dương Đạp Sơn nhìn trúng phương hướng, sử dụng công phu địa đường lăn tròn trên đất, lúc này chỉ có địch nhân ở hàng đầu mới có thể nhìn thấy hắn, trong khi đó trường mâu quá dài, không thích hợp cận chiến, không những không hại được Dương Đạp Sơn, ngược lại còn bị vướng víu.
Và như thế, Dương Đạp Sơn thế như phá trúc, sau khi chém đứt vố số cặp chân thì cuối cùng cũng đánh tới bên cạnh Thành Tử Cầm.
Thành Tử Cầm không dùng được công phu địa đường này, buộc phải dùng trường mâu huy động đâm giết liên tục, thể lực tiêu hao trầm trọng, lúc này đầu tóc đã tán loạn, hơi thở phù phù, đang miễn cưỡng chống cự, thấy Dương Đạp Sơn vừa mừng vừa lo, gọi một tiếng: "Đạp Sơn....!"

Nạp Thiếp Ký - Chương #540


Báo Lỗi Truyện
Chương 540/713