Chương 538: Ngủ ngoài trời


Hạnh nhi mỉm cười, đặt miếng lót giày xuống tiến vào phòng ngủ trải giường chiếu cho Dương Đạp Sơn, lấy nước mát cho hắn tắm rửa, hầu hạ hắn lên giường rồi mới ra gian ngoài ngủ.
Mấy ngày sau đó, các bộ khoái và dân tráng được cử ra ngoài điều tra lục tục kéo về, mang tin về những người điều tra đã bình an trở về nguyên quán, không hề thất tung. Cuối cùng, chỉ có ba bốn người được cử đi những huyện ở phía bắc hơi xa là vẫn chưa về.
Sắc mặt của Thành Tử Cầm và mọi người càng lúc càng khó coi, nếu như ba bốn người còn lại mang về tin tức tương đồng, thì coi như manh mối này từ đây là đứt, Dương Đạp Sơn không biết nên ra tay ở chỗ nào nữa, chẳng lẽ phải phát xuất lệnh tìm người toàn quốc hay sao? Loại sự tình này không thể sánh với lệnh truy nã toàn quốc. Truy nã thì được quyền động viên trên dưới, có người phụ trách tiến hành điều tra. Nhưng hiện giờ nguồn gốc của người chết không có, làm sao có thể tìm kiếm điều tra toàn quốc bây giờ?
Những con dòi do Dương Đạp Sơn nuôi sin trưởng rất tốt, một bộ phận đã hóa kén. Hắn mỗi ngày đều quan sát ghi chép, chở đợi những con ruồi này phá kén bay ra, xem coi rốt cuộc đó là loại ruồi gì. Sau đó căn cứ tình huống ruồi sinh trưởng mà phán đoán chuẩn xác thời gian tử vong.
Trong những ngày này không có đại sự gì, suốt ngày hoặc là ngồi buồn trong phòng trực nha môn, hoặc là xách yêu đao đi tuần. Khi xảy ra những án kiện liên quan đến trị an, các tổ bộ khoái tuần tra đều có thể tự giải quyết, nhiều lắm là do tổ trưởng ra mặt, căn bản không cần tới Thành Tử Cầm và Dương Đạp Sơn ở cấp bộ đầu thế này.
Lại qua mấy ngày nữa, những con dòi do Dương Đạp Sơn nuôi cuối cùng cũng nở thành ruồi, kinh qua quan sát, hắn thấy có hai loại ruồi, một là ruồi nhặn xanh đầu bóng và ruồi hoa đầu đỏ. Tổng hợp xem xét đến thời gian sinh trưởng của dòi trên cơ thể và hoàn cảnh nhiệt độ, hắn phán đoán thời gian tử vong chuẩn xác trước ngày phát hiện thi thể là khoảng năm ngày.
Dương Đạp Sơn đem tin tức này báo cho Thành Tử Cầm, tuy kết quả chưa có ý nghĩa thực tế gì, nhưng một khi phát hiện người hiềm nghi phạm tội, thời gian này có tác dụng rất trọng yếu.
Mấy ngày sau, bộ khoái và dân trang phái đi thôn Oai Hòe huyện Hoàn dưới chân Trường Thành đã có mang tin mừng về. Bọn họ phát hiện một nông phụ tên là Ngô thị ở trong thôn chạy nạn đói nhất mực chưa về, kinh qua so sánh bức hình với người thân nông phụ đó, xác nhận người trong hình chính là Ngô thị!
Kinh qua điều tra sợ bộ, phụ thân Ngô thị chết đói trong đợt vừa rồi, đã cùng mẹ và chồng là Triệu Thuận chạy đói ra ngoài, cuối cùng chỉ có chồng trở về, nói rằng vợ và nhạc mẫu đều chết trên đường chạy nạn đói. Nhạc mẫu thì chết đói, còn hai vợ chồng sau đó thì đi lạc nhau, y tự chạy nạn một mình, cuối cùng trở về trong thôn. Ngô thị cho đến bên giờ vẫn chưa về thôn. Bọn họ đã thông tri cho lý chánh trong thôn phái dân tráng tiến hành giám sát khống chết đối với Triệu Thuận và những người thân thích liên quan, không cho phép đi đâu ra ngoài, chờ đó để điều tra sau.
Nhận được tin này thì trời đã chiều. Thành Tử Cầm nóng tính, quyết định lập tức xuất phát đi điều tra.
Thành Tử Cầm vốn muốn lưu phó bộ đầu Dương Đạp Sơn ở lại giữ nhà, nhưng năng lực phá án của hắn để lại cho Thành Tử Cầm ấn tượng thật sâu, lần này phát hiện ra thi nguyên cũng là ngờ hắn tiến hành phục nguyên chuẩn xác thi thể người chết, nhờ đó mới phát hiện người chết là dân chạy nạn đói. Nếu không, đừng nói gì phá án, ngay cả người chết là ai cũng không biết. Do đó, nếu như Dương Đạp Sơn không theo tra án, Thành Tử Cầm cảm thấy không tự tin, nên quyết định mang theo hắn, còn sự vụ của bộ khoái trong nha môn sẽ do tổ trưởng tổ 1 là Thiết tháp La Dực tạm thời phụ trách.
Thành Tử Cầm vốn muốn mang các bộ khoái theo luôn, Dương Đạp Sơn nói người nhiều hành động trì hoãn, trinh phá án kiện giống như tác chiến vậy, binh quý thần tộc, hơn nữa hai người đều có võ công, không cần thiết phải mang nhiều người, chỉ hai người họ là đủ.
Thành Tử Cầm nghe DƯơng Đạp Sơn nói vậy, mặt hơi đỏ, liếc nhanh hắn xong rồi gật đầu đồng ý. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Dương Đạp Sơn vội vã chạy về nhà, đem chuyện này nói với Hạnh nhi. Chuyện đi công sai chỉ riêng đi đường không đã hơn mười ngày, cộng thêm điều tra chỉ sợ phải hơn nửa tháng mới về. Hạnh nhi nhanh chóng chuẩn bị hành trang cho Dương Đạp Sơn, gồm mấy bộ y phục thay đổi, còn tiền đi công sai ăn ở chi phí đều do tiền của bộ khoái chi trả, cho nên không cần phải chuẩn bị nhiều, chỉ mang theo mấy trăm văn là đủ.
Dương Đạp Sơn mang rương pháp y theo, cáo biệt Hạnh nhi đi đến nha môn.
Lúc này đã chiều, hai người cưỡi lên quan mã của nha môn, giục ngựa chạy về phía bắc thành, nhắm hướng bắc mà đi.
Hai người giục ngựa ra roi, chạy được ba bốn chục dặm thì thái dương xuống núi, sau cùng là ánh hoàng hôn cũng tiêu biến ở trân chời, những vì sao từ từ xuất hiện trên màn trời đen kịch, hiếu kỳ nhìn xuống hai con tuấn mã vẫn rong ruổi trên đường.
Trên đường đi, Thành Tử Cầm không nói câu nào, chỉ giục ngựa ra roi. Dương Đạp Sơn cũng không nói, im lìm bám sát theo sau.
Đến canh hai, họ giục ngựa chạy lên Thanh Sa lĩnh, nơi này thế núi gập ghềnh, đường đi nhỏ hẹp, cong cong uốn khúc, không thể nào chạy nhanh, chỉ có thể cho ngựa thả vó từ từ tiếng.
Lúc này, trăng lưỡi liềm chếch bóng ở mé trời, chiếu ánh sáng mông lung, Dương Đạp Sơn nhịn không được nói: "Thành bộ đầu, ánh trăng đẹp như vậy mà chúng ta chỉ cố gấp đi đường, thật là có chút giết chết phong cảnh a."
Thành Tử Cầm quay đầu nhìn lại hắn, thần tình có vẻ ai oán, khẽ hừ một tiếng không nói gì, tiếp tục giục ngựa tiến lên.
Dương Đạp Sơn lại nói: "Thành bộ đầu, thêm mấy ngày nữa thì đến trung thu rồi, có thể là chúng ta không kịp về Khánh Dương phủ rồi, trên đuờng hưởng trung thu, có nhớ nhà hay không?"
Thành Tử Cầm lại hừ một tiếng, tiếp tục không nói gì.
Dương Đạp Sơn đột nhiên nhớ ra là mẹ cha của Thành Tử Cầm đều đã mất, cô thân một mình ở Khánh Dương phủ, làm gì còn người thân mà nhớ, còn đâu nhà nữa mà nghĩ, cho nên không khỏi thở dài.
Thành Tử Cầm hơi có chút kỳ quái, quay đầu lại nhìn hắn: "Đang tốt đẹp vậy thở dài cái gì?"
"Thành bộ đầu, cha mẹ của cô đều mất hết, ta... cha mẹ của ta cũng ở phương xa, trong đêm trung thu ấy chỉ sợ cũng u buồn lắm a."
Thành Tử Cầm lại trừng mắt nhìn hắn, đánh ngựa chạy về phía trước.
Dương Đạp Sơn hơi khó hiệu, sao đang yên lành vậy Thành Tử Cầm lại bực mình nhỉ. Hắn vội giục nưựa đuổi theo, định đi song song với nàng, nhưng Thành Tử Cầm dường như bực tức lắm, cứ thúc ngựa chạy nhanh, trong đêm tối mông lung thế này, mấy lần suýt đạp vào khoảng không té xuống núi.
Dương Đạp Sơn hơi sốt ruột, vội gọi gấp phía sau: "Thành bộ đầu! Cẩn thận một chút, Thành bộ đầu...!"
Thành Tử Cầm giật ngựa dừng phắt lại, hậm hực nói: "Ngươi bớt gọi một tiếng Thành bộ đầu bộ chết sau? Hừ!" Rồi giật ngựa thật mạnh, chạy thẳng lên núi.
Dương Đạp Sơn ngẩn người, tiếp đó nhớ lại lời Thành Tử Cầm nói ở nhà nàng, liền gọi giật giọng: "Ê! Tử Cầm! Chậm một chút, coi chừng té!"
Nghe được lời này, Thành Tử Cầm hơi chấn động thân người trong hắc ám, từ từ chậm vó ngựa. Dương Đạp Sơn đuổi theo, gấp bảo: "Tử Cầm, trời tối như vậy cô đánh ngựa chạy loạn, lỡ ngựa hụt chân té xuống núi thì làm sao?"
"Té chết thì thôi! Dù gì cũng không có ai thương xót!" Thành Tử Cầm nói xong câu này, mới phát giác là có ý nũng nịu của thiếu nữ, không khỏi đỏ bừng hai má.
Dương Đạp Sơn cười hăng hắc: "Sao lại không có ai thương xót? Có ta đây chi."
Thành Tử Cầm hơi run người, cảm thấy mặt nóng bừng, quay lại nhìn sâu vào Dương Đạp Sơn, khẽ hỏi: "Ngươi mà xót thương ta?"
"Sao lại không thương xót?" Dương Đạp Sơn làm ra vẻ lòng trung hết mực, "Cô là bộ đầu của chúng ta đó nha, chúng ta không thương cô thì thương ai a?"
Thành Tử Cầm tức mình, ngoảnh mặt giục ngựa chạy đi, vô luận là Dương Đạp Sơn chạy theo gọi thế nào cũng không thèm lý, cho đến đỉnh núi mới ghì cương đứng lại.
Dương Đạp Sơn giục ngựa chạy tới, từ xa thấy bóng dáng mỹ lệ của nàng đứng thẳng trên đỉnh núi dưới vầng trăng sang, gió đêm thổi tới, xiêm áo phất phơ, đẹp không thể nào tả xiết, trong lòng hắn khen thầm một câu, giục ngựa tới cạnh nàng, không dám nói chuyện, tĩnh lặng đứng cạnh nàng.
Thành Tử Cầm nhìn hút xuống núi, một lúc sau mới lên tiếng: "Đến tập trấn phía trước còn phải mất mấy canh giờ, chúng ta e rằng phải nghỉ qua đêm trên Thanh Sa lĩnh này thôi."
Dương Đạp Sơn cười nói: "Được a, dù gì hiện giờ trời cũng nóng, ngủ ở trên đỉnh núi cao này không cảm thấy bức bối gì!" Hắn nhìn quanh, thấy không xa có một phiến rừng nhỏ, bảo: "Chúng ta đến khoảnh rừng đó nghỉ ngơi, có thể tránh gió, miễn bị phong hàn xâm nhập cơ thể có hại."
Thành Tử Cầm gật gật đầu, giục ngựa chạy tới khoảnh rừng đó trước, buông người xuống ngựa, buộc ngựa lại chặt, xong lấy từ trong bao hành lý trên lưng ngựa bày ra, lấy hai cuộn dây bện lại thành võng, thảy cho Dương Đạp Sơn một cái, còn bản thân thì lấy một cái mắc lên hai gốc cây thích hợp.
Dương Đạp Sơn cười hăng hắc: "Thì ra là cô đã chuẩn bị võng sẵn rồi, ta cứ tự hỏi sao cô lại cứ đi đêm như vậy."
Thành Tử Cầm không lạnh không nóng hồi đáp: "Muốn làm bộ khoái thì không được sợ khổ." Sau khi mắc võng xong, nàng nằm lên: "Được rồi, ngủ thôi."
Dương Đạp Sơn chưa ngủ võng bao giờ, thấy nàng nằm an ổn như vậy, có vẻ rất thoải mái, không khỏi có điểm hâm mộ, học theo nàng cũng cột chặt hai đầu võng vào hai gốc cây, vừa ngã người đã tiêu sái nằm lăn ra, không ngờ không biết giữ thăng bằng, dùng lực quá mạnh, oạch một cái té mạnh xuống đất từ phía bên kia.
Thành Tử Cầm nhịn không được cười ha ha: "Ngươi chưa bao giờ ngủ võng à?"
Dương Đạp Sơn trèo lên lại, cười khan: "Chưa..." Lòng hắn không phục, võ công của hắn chẳng lẽ luyện để làm của thừa hay sao? Ngay cả cái võng cũng không trị được! Hắn hai tay nắm một đầu võng, phi thân nhảy lên.
Nhưng mà nằm võng thì cần phải khéo léo chứ không cần lực, chẳng phải có võ công là nằm ngủ ngon. Lần này hắn vẫn chưa điều khiển được sự thăng bằng, võng nghiêng một cái là hắn lật người xuống dưới, chỉ có điều do hai tay đã ôm chặt, hai chân bấu vào võng, nên không bị té rớt xuống, chỉ giống con vượn treo tòng teng trên cái võng mà thôi. Nếu cứ thế này thì chẳng biết là hắn ngủ võng, hay là võng ngủ hắn đây?
Thành Tử Cầm cười lăn lộn trên võng. Dương Đạp Sơn chỉ còn cách buông tay rớt người xuống cỏ, bò lên nhìn Thành Tử Cầm vô luận là võng có nghiêng ngã lật qua lật lại thế nào cũng chẳng sao, hơi ngượng, cất tiếng hỏi: "Cái võng này sao chỉ nghe lời có mình cô mà không chịu nghe lời ta? Hay là cô và ta ngủ chung một chỗ luôn có được không?"

Nạp Thiếp Ký - Chương #538


Báo Lỗi Truyện
Chương 538/713