Chương 537: Trong mưa


"Đấy là nơi ở của ta, chúng ta không có dù, chỉ có thể chạy qua đó." Nói xong, nàng như yến tử tam sao thủy, bay vụt qua trong làn mưa, mấy cái chớp lên xuống đã đến dưới hiên mái nhà nhỏ đó. Gạt nước mưa trên trán, nàng quay đầu lại nhìn, thấy Dương Đạp sơn đang mỉm cười đứng sau lưng nàng, cũng đạt gạt nước mưa trên mặt.
Thành Tử Cầm cười nói: "Khinh công của ngươi không tệ a."
"Làm gì có, so với Thành tỷ tỷ còn kém xa."
Thành Tử Cầm mỉm cười: "Hiện giờ chỉ có hai chúng ta, ngươi đừng có tỷ tỷ muội muội nữa được không, nghe khó chịu lắm!"
"Bảo ta gọi tỷ tỷ là cô, không cho gọi cũng là cô, ta giờ phải làm sao đây?"
Thành Tử Cầm khẽ cắn môi, liếc nhanh Dương Đạp Sơn: "Khi chỉ hai chúng ta với nhau, gọi danh tự của người ta cũng được, dù gì tuổi của hai chúng ta cũng gần bằng nhau."
"Vậy được, Tử Cầm!"
Thành Tử Cầm đỏ mặt, chuyển người lấy chìa khóa mở cửa phòng, đứng sang một bên: "Mời vào đi!"
Dương Đạp Sơn thong thả tiến vào cửa, nhìn quanh bên trong. Đây là một nhà một giản, bày biện thập phần đơn giản, bên cửa có để mấy công cụ rửa ráy, ở giữa có bàn tròn để bình và tách trà. Sát trong phòng là một cái bục ngủ bằng đất trải mền chiếu màu xanh nhạt, sạch sẽ ngay ngắn, trên giường có đặt mấy cái mền dày mỏng bất đồng.
Thành Tử Cầm cởi yêu đao xuống treo trên vách tường trên bục ngủ, nói: "Mời ngồi."
Dương Đạp Sơn ngồi xuống bàn tròn, kỳ quái hỏi: "Trong phòng cô không có nhà bếp, làm sao mà nấu nướng?"
"Một mình ta lười nấu nước lắm, trong đạo lao của nha môn có nhà ăn của cấm tốt. Ta nhập bọn với bọn chúng ở đó, nếu không thì ra Bằng Cử tửu lâu ở đối diện nha môn ăn vài chén là xong."
Dương Đạp Sơn cảm thán: "Ta đã cho mình đã đủ khổ rồi, không ngờ cô sinh hoạt lại khổ hơn như vậy. Đúng rồi, cha cô chẳng hiểu vì sao lại vì cứu mạng của tri phủ đại nhân mà hi sinh vậy? Tri phủ đại nhân đáng ra phải cấp ngân lượng an ổn gia đình cho cô chứ? Một mình một nhà, như vậy mới tốt a."
Nói đến người cha đã chết, Thành Tử Cầm hơi u uất, sau đó miễn cưỡng cười: "Hàn tri phủ đối với ta rất tốt, cấp cho sáu chục lượng để an bày nhà cửa, nhưng ta không đành sử dụng, để dành đó, dù gì một người ở mà, nha môn lại có phòng trống, có nơi ở là được."
Dương Đạp Sơn mới mười bảy mười tám, cũng không quanh co gì, hỏi: "Cô sao lại muốn làm bộ khoái vậy? Con gái mà làm nghề này không phải là quá khổ hay sao?"
Thành Tử Cầm cười khổ: "Mẹ ta sớm qua đời, ta từ nhỏ theo cha. Hai cha con ta sống dựa vào nhau, năm rồi cha ta theo Hàn tri phủ đi công sai, gặp phải sơn tặc. Cha ta vì cứu Hàn tri phủ, cố chiến đấu mà chết. Nhà ta không còn thân nhân gì, tuy có sáu chục lượng bạc để an bày nha cửa, một nữ tử như ta có thể làm gì đây? Chẳng lẽ ngồi ăn không núi lở à? Cho nên ta nói với Hàn tri phủ muốn làm bộ khoái. Hàn tri phủ cũng khuyên ta đừng làm nghề này, quá khổ quá nguy hiểm, còn không tìm được nhà nào để gả về. Ta kiên trì muốn làm bộ khoái, Hàn tri phủ đành phải đồng ý thôi."
Dương Đạp Sơn thở dài: "Cô đã quá khổ rồi, cô thân một mình làm bộ khoái..."
Thành Tử Cầm cười nói: "Ta không cảm thấy khổ a, ông nội và cha ta đều làm bộ khoái, vì sao nữ tử như ta lại không thể làm, ta cứ làm coi sao! Hơn nữa, nhà ta đời đòi làm bộ khoái, ta không làm bộ khoái thì có thể làm được cái gì?"
"Đúng a, người ta nếu còn cách nào khác, sẽ không chọn làm nghề này," Dương Đạp Sơn cảm khái nói, "Nếu như ta không tẩu đầu vô lộ, cũng không tiến vào nghề, chỉ có điều làm xong rồi mới thấy nghề này không tệ."
Thành Tử Cầm nhìn hắn một cái: "Ngươi phá án lợi hại như vậy, chẳng lẽ là xuất thân từ bộ khoái thế gia hay sao?"
Dương Đạp Sơn không muốn đem chủ đề câu chuyện hướng vào chuyện này, lắc lắc đầu, đáp: "Hà hà, ta chẳng qua là mèo mù vớ được cá rán, có đáng gì đâu."
"Cái đó không phải đâu, từ cách ngươi phá cái án mất quan ấn đó, ta biết ngươi rất biết cách làm. Nhưng mà mỗi khi đề cập tới chuyện này ngươi cứ cười ha hả, ta không tiện hỏi thêm. Hôm nay trong án này ngươi mới đó mà đã tìm ra manh mối, nếu án được phá thuận lợi, thì ngươi lập công đầu."
"Chuyện còn chưa đến đâu mà nói gì đến công lao chứ, cũng không biết cách chúng ta phá án có đúng hay không, chờ đến bắt được chân hung rồi hẳn nói." Dương Đạp Sơn cười nói.
Trong lúc nói chuyện, chợt bên ngoài có người lõm bỏm đi trong mưa tới bên này. Trong trời mưa lớn như vậy, là ai vậy chú? Dương Đạp Sơn đứng dậy ra cửa, đưa mắt nhìn, thấy trong màn nước mưa có một thiếu nữ đang cầm dù đi tới, dưới nách còn kẹp một cái, đó chính là Hạnh nhi.
Dương Đạp Sơn bước ra cửa, đứng dưới mái hiện cao hứng gọi: "Hạnh nhi, sao em lại đến đây?"
Hạnh nhi thấy được Dương Đạp Sơn, vui mừng gọi: "Thiếu gia! Em đi đưa dù, nghe nói thiếu gia ở hậu viện, em đáng đi tìm khắp nơi đây." Nói xong nhanh bước tiến tới, đứng dưới mái hiên sụp dù xuống, khe khẽ vuốt tóc bị ướt dính mẹp vào trán, cười ngọt ngào nhìn Dương Đạp Sơn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
"Là Hạnh nhi à, mau vào đi em."
Hạnh nhi vội cười nói: "Không đâu, Hạnh nhi chân đầy bùn đất, sẽ làm dơ nhà mất."
Dương Đạp Sơn cúi đầu nhìn, thấy hài bằng bố và chân của Hành nhi ướt cả, bên cạnh mép giày còn dính đầy bùn, đau lòng bảo: "Coi em kìa, mưa lớn thế này mà còn chạy đến đây, chờ tạnh mưa rồi ta về nhà cũng không muộn a."
"Không sao đâu mà," Hạnh nhi cười cười, ngước đầu nhìn mưa nặng hạt cùng mây đen đầy trời, nói: "Trời đất đen thùi thế này, chỉ sợ mưa mãi không tạnh đâu, em mới đến vội chạy đến đây đó chứ."
Dương Đạp Sơn yêu thương ôm vai nàng, tiếp lấy cây dù màu hồng trong tay nàng, chuyển đầu nói với Thành Tử Cầm: "Tử Cầm, Hạnh nhi đến đón ta rồi, vậy ta về trước vậy."
Thành Tử Cầm đã đi ra khỏi cửa phòng, gật đầu đáp: "Vậy được, ngươi cứ về trước đi, chờ huynh đệ phái đi mang tin về, chúng ta sẽ tính toán các bước làm tiếp theo."
Dương Đạp Sơn gật đầu, chấp tay chào, mở dù bước vào trong mưa. Hạnh nhi cũng mở một dù khác, cáo từ Thành Tử Cầm xong, vội vã chạy theo Dương Đạp Sơn, hai người rời khỏi nha môn.
Đi trên đường của Khánh Dương phủ, dưới cơn mưa bàng bạc, đường cổ đại đều là đường đất, trong thành này đường xá đều dằn nén chặt, nhưng sau một trận mưa lớn thì đâu đâu cũng là bùn đất. Mưa đập mạnh lên đường, bắn tung tóe, nhanh chóng làm ướt cả chân và khố của Dương Đạp Sơn.
Chỉ có điều, trận mưa này đã đánh tan mất cơn nóng bức mùa hè, khiến người ta thật dễ chịu.
Nhà Dương Đạp Sơn ở gần nha môn của tri phủ, xuyên qua mấy con đường là tới. Hạnh nhi giành tới mở cửa trước, hai người tiến vào trong bậc tam cấp của nhà, bấy giờ mới thở phào.
Giày bộ khoái của Dương Đạp Sơn đã dính đầy bùn, dậm dậm chân, định vẫy đi hết bùn đất, nhưng lớp đất cứ dính chặt vào đế giày, không chịu bong ra.
Hạnh nhi cười nói: "Đừng vẫy nữa, thiếu gia, em đi lấy quần áo và giày sạch cho người thay." Nói xong, nàng đặt dù cạnh tường, tiến nhanh vào phong.
Dương Đạp Sơn đã mua cho mình và Hạnh nhi những quần áo giày dep mới, Hạnh nhi trước hết lấy áo quần và giày sạch cho Dương Đạp Sơn thay ngay trên bậc tam cấp, sau đó mới vào nhà tắm thay đồ, tiếp đó ra thu dọn sạch sẽ bậc thềm.
Lúc này, Dương Đạp Sơn đã ngồi dựa vào ghế thái sư ở trước nhà, du nhàn phe phẫy quạt. Tuy vừa đổ trận mưa lớn, hơi nóng đã giảm nhiều, nhưng khí trời vẫn còn rất nực nội.
Hạnh nhi thu dọn xong, ngồi xuống ghế cạnh Dương Đạp Sơn thêu đế lót giày, vừa nói chuyện phiếm với hắn.
Trời từ từ tối, Hạnh nhi vào phòng làm cơm, Dương Đạp Sơn vẫn nhìn ngắm từng giọt mưa rơi tí tách trong vườn.
Hắn thích cảm giác mưa mùa hèn, thích nghe tiếng mưa rơi, nghe tiếng nước mưa đập vào cành lá và tàu lá chuối. Sau cơn mưa, bầu trời như sạch sẽ hơn, không khí rất thoáng mát dễ chịu.
Hạnh nhi nhanh chóng làm xong cơm, một bàn cơm trắng thịt thơm, còn có một con cá chưng và một món đậu, món phở rau, một chung rượu chôn lâu năm.
Bên cạnh nhà bếp là nhà ăn, hai bên có hai đèn lòng đỏ, trên bàn tròn còn có ngọn đèn nến. Dương Đạp Sơn đi vào phòng ăn ngồi xuống, hít hít mũi: "Thơm quá à...! Hạnh nhi của ta nấu ăn ngon thiệt."
Hạnh nhi cởi tạp dề để qua một bên, mặc áo quần màu trắng ngà, đứng ở bên cạnh bụm miệng cười: "Thiếu gia, Hạnh nhi không biết làm nhiều món ăn, người cứ khen mãi, không biết là thật hay giả."
"Đương nhiên là thật!" Dương Đạp Sơn kéo tay Hạnh nhi cho nàng ngồi xuống cạnh bên, "Ta đó nói với em nhiều lần rồi, tuy em gọi ta là thiếu gia, ta chưa bao giờ coi em là nha hoàn, do đó sau này khi ăn uống, phải cùng ngồi xuống mà ăn, đừng có đứng như vậy nữa, em mà không nghe thì thiếu gia đánh đít em đó!"
Hạnh nhi đỏ mặt, ngồi nép xuống bên cạnh Dương Đạp Sơn, dưới ánh nến hồng càng đẹp hơn.
Từ khi theo Dương Đạp Sơn, ăn uống no đủ, sắc mặt Hạnh nhi đã khá hơn, không ôm o như trước nữa.
Hai người ăn cơm xong, trời đã tối.
Đây là đêm thứ hai trong nhà mới, đêm hôm trước sau khi uống say Dương Đạp Sơn ngủ sớm, đêm nay chỉ uống một chung, Dương Đạp Sơn chỉ cảm thấy hứng mà thôi.
Hắn đến thư phòng xem xét. Người bán nhà cho hắn là nhà buôn học đòi văn vẻ phong nhã, cho nên trong thư phòng bày đầy các loại sách vỡ, hầu hết là các loại tứ thư ngũ kinh làm cho người ta to đầu.
Hắn tùy ý lấy một quyển Trung Dung ngồi trước thư án đốt đèn xem sách. Hạnh nhi rót trà cho hắn, sau đó tiếp tục thêu đế hài. Mưa ngoài trời vẫn chưa ngớt cho tới bây giờ. Trong đêm mưa đốt đèn xem sách, hồng tụ thiêm hương, quả là có mấy phần lãng mạn. Dương Đạp Sơn bận bịu suốt ngày, xem quyển Trung Dung đó một chút thì mi mắt đã bắt đầu kéo díp lại.

Nạp Thiếp Ký - Chương #537


Báo Lỗi Truyện
Chương 537/713