Chương 535: Phân tích án tình


Sau khi đóng kín cửa , Thành Tử Cầm nâng chung rượu lên: "Án lần này hơi rắc rối, Đạp Sơn huynh đệ phát hiện nhiều manh mối trọng yếu, hi vọng có thể giúp chúng ta phá được án này. Không nói gì tình huống Đạp Sơn phát hiện là chân hay giả, chỉ xét việc cậu ấy phân tích đâu ra đó là đã khiến người ta bội phục rồi. Nào, chúng ta kính Đạp Sơn huynh đệ một chung!"
Năm người cùng cạn ly.
Thành Tử Càm nói: "Án này vừa được Đạp Sơn huynh đệ giới thiệu, mọi người thử nói ra ý kiến của mình, xem chúng ta nên phá ra sao. Thiết Tháp, ngươi nói trước đi."
Dương Đạp Sơn thấy tổ trưởng tổ 1 là La Dực cung thân đáp ứng, biết ngoại hiệu của y là Thiết Tháp. Người này có lẽ vì người ngợm thô kệch vạm vỡ, gọi ngoại hiệu ra vừa khéo với vóc dáng. Nhưng mà nghị luận án ở tửu lâu, Dương Đạp Sơn lo là sẽ tiết lộ bí mật, nên vội nói: "Thành tỷ tỷ, chúng ta hay là về phòng trực trong nha môn rồi thảo luân án này."
Thành Tử Cầm xua tay: "Không sao đâu, chưởng quỹ đã biết chỉ cần chúng ta ở nhã tọa đóng cửa lại, trên lầu này sẽ không cho khách nhân nào lên nữa. Nếu như trên lầu đã có người, ta cũng không cho tên mập đóng cửa lại nói chuyện đâu."
Sấu hầu cũng nói: "Đúng a, Dương bộ đầu, bộ đầu còn chưa biết trước đây chúng ta có án gì lớn, Thành bộ đầu cũng kéo chúng tôi đến tửu lâu này, vừa uống vừa nói chuyện phiếm càng có cảm giác, càng dễ tìm biện pháp giải quyết hơn."
Dương Đạp Sơn gật gật đầu, cười nói: "Như vậy thì ta la xa rồi, La Dực, ngươi nói tiếp đi."
La Dực nói: "Án này tôi cảm thấy có vẻ như tình sát, khẳng định là nữ tử đó tư thông với người, để cho bụng lớn ra, hai người sợ người ta biết mất hết danh tiết, cho nên tìm lang trung phá thai, kết quả là gây ra án mạng."
Thành Tử Cầm hỏi: "Vậy vết thương trí mệnh trên trán đó là thế nào?"
La Dực ngân ra một lúc, bấy giờ mới nhớ tới người chết còn có một vết thương trí mệnh ở màng tang. Tổ trưởng tổ 2 là Phì tử (mập) Mã Lượng tiếp lời: "Tôi đoán là người nam này làm cho bụng người ta lớn rồi, không chịu cưới người ta - đã hai mươi ba rồi, lão cô nương rồi, bình thường người ta ai chịu cưới chứ a! Nhưng mà nữ tử này cứ bám riết không chịu buông, nam nhân trong lúc tức giận đã vố một cục đá xanh vào đầu cô ta, kết quả chết luôn. Vì sợ bị người ta phát hiện nữ tử đó mang thai để người ta biết, thẳng thừng phá thai luôn, kết quả xuất huyết quá nhiều, chết nhăn răng luôn!"
Thành Tử Cầm cười hỏi: "Ngươi lúc thì nói bị đập chết, lúc thì nói phá thai máu ra nhiều chết, vậy rốt cuộc cô ta bị đá xanh đập chết hay là phá thai xuất huyết chết?"
"Cái này... cái này...." Mã Lượng sợ đầu cười hàm tiếu không biết đáp thế nào, nhìn về phía Dương Đạp Sơn.
Dương Đạp Sơn lên tiếng: "Người chết tiến hành thủ thuật phá thai dẫn đến mất máu quá nhiều, đó là sinh tiền thương, hình thành trước khi bị một viên đá xanh đó đập vào đầu. Vết thương trên trán cũng là sinh tiền thương - bị gây ra khi còn sống. Từ trình độ thương thế của hai vết thương này, người chết là tiến hành thủ thuật phá thai trước, sau đó trán mới bị đánh một cục đá xanh."
Bốn người nghe, gật đầu lia lịa.
Sấu hầu nói tiếp: "Nếu là tôi nói, thì người nam này là vì muốn che giấu chuyện làm cho nữ tử đó mang thai, nên tìm lang trung phá thai cho cô ta. Tuy nhiên, phá thai không thành, tạo ra một lượng xuất huyết lớn khiến nữ tử hôn mê, nhưng chưa chết, nam thấy vậy, mới đã không làm thì thôi, làm thì làm cho trót luôn, giúp thêm một tảng đá xanh vào đầu, giết người diệt khẩu. Hà hà."
Thành Tử Cầm hỏi: "Như vậy xem ra các ngươi đều cho rằng đây là một án giết người vì tình?"
Ba người không hẹn mà cùng gật đầu. Thành Tử Cầm nhìn về phía Dương Đạp Sơn: "Còn ngươi? Ngươi kiểm tra thi thể kỹ nhất, xem ra là hiểu hơn ai hết."
Dương Đạp Sơn nói: "Ta cũng có khuynh hướng về hướng tình sát, từ tình huống kiểm tra thi thể, người chết xem ra là tiến hành thủ thuật phá thai trước, thủ thuật thất bại xuất huyết quá nhiều, đã nguy kịch đến tính mạng. Nhưng trước khi tử vong, phần thái dương bị người dùng đá xanh đập trúng, dẫn tới tử vong tức thời. Hung thủ xem ra là có qun hệ thân mật với người chết, có khả năng là tình nhân của cô ta. Nhân vì gian tình bại lộ, để che tai mắt của mọi người hoặc là vì nguyên nhân gì đó, đã giết người diệt khẩu."
Thành Tử Cầm gật đầu: "Ta cũng tán đồng cách nghĩ của mọi người, vậy chúng ta lấy tình sát làm phương hướng phá án chủ yếu. Đạp Sơn, đối với việc phá án thế nào, ngươi có cao kiến gì?"
Dương Đạp Sơn đáp: "Không quản là giết người ra sao, chúng ta cũng phải tìm ra được ai là xác chết đó. Khi tra rõ người chết rồi, sẽ căn cứ vào phương hướng dự định mà phá án. Nếu như xác định khả năng tình sát là rất lớn, vậy chúng ta bám vào các quan hệ vợ chồng hay tình nhân của người chết mà điều tra."
Năm người vừa uống rượu ăn uống vừa phân tích án tình, xác định phương hướng phá giải, uống sạch luôn cả bầu rươu hoa điêu đó.
Khi nói đến án tình, Dương Đạp Sơn do dự mấy lần, cuối cùng vẫn không nói ra chuyện người chết trước khi lâm tử có ăn một bửa ăn đầy đủ thịt cá, nhân vì chuyện này không dễ giải thích cho rõ ràng, hắn đành xem như là một trong những manh mối để lý giải án của riêng hắn. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Ba người chếnh choáng say, trở về nha môn. Họa sự đã vẽ hình nạn nhân thành mấy bản, Thành Tử Cầm lệnh cho ba tổ trưởng mang theo bộ khoái đến toàn thành và những thôn xóm gần đó tiến hành điều tra, truy tìm thân phận của người chết. Dương Đạp Sơn cực khổ cả ngày, tạm thời không có chuyện gì trọng yếu phải làm nữa, Thành Tử Cầm liền cho hắn về nhà nghỉ ngơi.
Dương Đạp Sơn về đến nhà, do giữa trưa đã uống rượu, cảm thấy đầu óc choáng váng. Hạnh nhi mở cửa vườn, thấy thiếu gia có hơi rượu trở về, vội bước tới giúp hắn cởi yêu đao, lấy thiết xích, sau đó định đở hắn. Lúc này, nàng chợt nghe mùi hôi thối trên người Dương Đạp Sơn, nàng rất quen mùi này, vì mẹ của nàng qua đời mấy ngày không thể nhập thổ, thi thể cũng bốc ra mùi hôi thối thế này.
Trưa đó thiếu gia Dương Đạp Sơn trở về nhà lấy rương pháp y đã từng nói qua với Hạnh nhi rằng hôm nay phát sinh án mạng, hắn phải đến hiện trường tra án, bảo Hạnh nhi ở nhà ăn cơm không chờ hắn. Do đó, Hạnh nhi đoán mùi thối trên cơ thể Dương Đạp Sơn là do hắn đi khám nghiệm thi thể, bị dây qua.
Dương Đạp Sơn mỉm cười gạt tay Hạnh nhi ra, bảo: "Hạnh nhi, thiếu gia ta còn chưa già, không cần nâng đỡ. Ta cũng chưa uống say, uống thêm một bầu nữa không thành vấn đề!"
Hạnh nhi thấy hắn cả người đầy mùi rượu, nhưng dáng đi vẫn vững chải, liền nói: "Hạnh nhi đã chuẩn bị sẳn nước sạch cho thiếu gia. Người hôm nay cực khổ quá rồi, tắm một cái đi cho mát."
Trong ngày trời nóng thế này, Dương Đạp Sơn đang cảm thấy toàn thân nhớp nhúa rất khó chịu, tắm một trận cũng hay, liền gật đầu.
Dương Đạp Sơn mùa tòa nhà vườn này có đầy đủ nhà tắm, hiện giờ là mùa hè nên không cần nước nóng, nước mát thích hơn, cho nên hắn trự tiếp đi vào đó. Nơi đây có một bồn tắm cực lớn, Hạnh nhi phục thị hắn cởi sạch y phục, rồi chui vào trong bồn.
Những ngày gần đây Dương Đạp Sơn đã quen với việc để Hạnh nhi hầu hạ, lộ thân thể ra trước mặt nàng không còn ngại như trước nữa.
Đương nhiên, một thiếu nữ thanh xuân tắm tám cho hắn thì phản ứng sinh lý tự nhiên khẳng định là có rồi. Rất may là hắn có thể vận công khắc chế dục vọng, cho nên cậu em trai ngoan ngoãn ngủ yên không để hắn phải lúng túng.
Hạnh nhi giúp Dương Đạp Sơn tẩy rửa sạch sẽ đầu tóc rồi tới lưng, sau khi tẩy xong thì mang một thùng nước sạch đến để hắn dội lại, lau khô thân người, mặc vào một bộ y phục mới dành cho bộ khoái, chải đầu, vấn tóc, đội nón...
Tắm táp xong, Dương Đạp Sơn cảm thấy toàn thân sảng khoái, thở phào một hơi.
Hạnh nhi đã mang một ghế thái sư ra nguyệt đài trước phòng khách để Dương Đạp Sơn ngồi dựa lưng lên đó nghỉ ngơi. Hạnh nhi ở bên cạnh bày một khay trà nhỏ, rót một tách trà xanh thơm lừng, nhắc một cái ghế ngồi sau lưng hắn, cầm quạt quạt cho hắn mát.
Gió mát hiu hiu, người đẹp bên mình, Dương Đạp Sơn cảm thấy vô cùng dễ chịu, đột nhiên nhớ tới một chuyện, hỏi: "Hạnh nhi, tấm lót giày của ta làm xong chưa?"
Hạnh nhi hơi đỏ mặt: "Làm xong rồi, cả hai đôi lận, hai ngày nay thiếu gian người cứ bận rộn, em không dám làm phiền, hiện giờ bắt đầu làm đôi thứ ba cho người rồi."
"Ha ha, em sao không chịu nói ta một tiếng, mau đi lấy cho ta xem nào!"
Hạnh nhi đặt quạt xuống, chạy vào trong phòng lấy đôi lót giày thêu hoa ra, mặt đỏ hồng đưa cho Dương Đạp Sơn.
Hắn tiếp lấy, nằm dựa vào ghế thái sư nhìn kỹ, khen: "Thật không tệ, rất đẹp a, Hạnh nhi của ta sau này nhất định là một cô vợ tốt, ai cưới được em là hưởng phúc rồi!"
Hạnh nhi cúi đầu thỏ thẻ đáp: "Em là tiểu nha hoàn của tiểu thiếu gia, thiếu gia đối với Hạnh nhi ân trọng như núi, Hạnh nhi cả đời theo hầu thiếu gia, không lấy ai khác."
Dương Đạp Sơn xoay người lại trên ghế thái sư, nhìn Hạnh nhi, đưa tay qua nựng vào má nàng một cái: "Nói liều cái gì vậy! Em không lấy ai, định làm cô nương tới già à? Sau này thiếu gia ta sẽ tìm nhà nào tốt cho em, được không?"
Nghe lời này, sắc mặt Hạnh nhi tới nhợt, khẽ đáp: "Hạnh nhi là nha hoàn của thiếu gia, thiếu gia muốn Hạnh nhi lấy người, Hạnh nhi không dám không nghe, nhưng Hạnh nhi một mực muốn theo thiếu gia."
Dương Đạp Sơn chú ý sắc mặt biến đổi của nàng, cười cười, lại nựng vào má nàng một cái nữa: "Nói chơi với em thôi! Thiếu gia ta kỳ thật là không nỡ để em đi lấy người khác đâu." Ngẫm nghĩ một chút, mắt hắn xoay tròn, cười hăng hắc hỏi: "Hay là, đi tìm một người ở rễ, đến ở nhà chúng ta luôn? Được không?"
Hạnh nhi nghe được ý đùa bỡn trong lời của Dương Đạp Sơn, cúi đầu đáp: "Dù gì thì em trước đây đã nói rồi, thiếu gia mua Hạnh nhi, Hạnh nhi là nha hoàn nô tì của thiếu gia, phục thị thiếu gia cả đời đều là cam tâm tình nguyện, em không muốn đi lấy chồng..."
"Ha ha, em hiện giờ còn nhỏ, hơn nữa lại đang có tang, chuyện này để mấy năm sau hẳn nói, biết đâu chừng đó em lại cải biến chủ ý, muốn đi lấy chồng đó à."
Hạnh nhi đỏ mặt, kiên định lắc khẽ đầu: "Hạnh nhi không có đâu..."
Dương Đạp Sơn cười cười đổi đề tài câu chuyện sang hướng khác, cầm miếng lót đế giày lên: "Không biết đế giày này có hợp chân không a."
"Khẳng định hợp, em đã so qua rồi."
"Vậy à?" Dương Đạp Sơn nhìn Hạnh nhi lộ vẻ rất gian, cười hỏi: "Em so thử lúc nào vậy? Sao thiếu gia ta không biết?"

Nạp Thiếp Ký - Chương #535


Báo Lỗi Truyện
Chương 535/713