Chương 528: Án thây nữ không đầu


Vốn ra thì Dương Đạp Sơn chỉ là một bộ đầu nho nhỏ, chẳng thể mời được quan chán tứ phẩm tri phủ đường đường. Hắn lại mới đến đây, đừng nói gì tri phủ, ngay cả các đồng tri, thông phán hoặc các tá quan (quan phó) khác cũng chưa chắc gì nễ mặt hắn. Nhưng mà, Dương Đạp Sơn vừa giúp tìm lại quan ấn cho Hàn tri phủ, Hàn tri phủ niệm công lao của hắn, không những tự thân tới chúc mừng, mà còn mang theo phu nhân cùng đến.
Nếu như tri phủ đại lão gia đã tới, những ta quan kia còn ai không dám động thân? Và thế là những người được phát thiệp mời đều đến, ngồi chật cả vườn nhà Dương Đạp Sơn, náo nhiệt phi thường.
Bàn chủ tịch của tiệc này được đặt trong phòng khách, do Dương Đạp Sơn ngồi hầu Hàn tri phủ và các quan viên có phẩm trật. Điền ny tử tuy trợ giúp nhiều chuyện, nhưng nữ nhân thời cổ đại thường không lên ngồi mâm, nhưng Dương Đạp Sơn vẫn niệm tình nàng quan tâm lo lắng cho mình, an bài nàng ngồi chung với biểu đệ sấu hầu Hầu Vĩ cùng các bộ khoái. Tuy nhiên, Điền ny tử căn bản không chịu ngồi, mang theo nha hoàn và Hạnh nhi cùng bận rộn chiêu đãi khách mời.
Nếu như là cái vui mừng "kiêu thiên" (Vui mừng thăng chức và dời đổi chỗ ở), các tân khách đến tự nhiên đều mang theo lễ vật. Dương Đạp Sơn làm tiệc rượu đãi ba mươi người này tốn khoảng năm sáu lượng bạc, nhưng thu hồi lễ vật và kim tiền tổng cộng có tới bảy lượng, đó là chưa kể những thứ quà đa dạng vô cùng.
Tiệc rượu này ăn uống cho tới lên đèn, Hàn tri phủ mới dẫn phu nhân chếnh choáng đứng dậy cáo từ đi về. Tiếp theo đó, chúng tân khách cũng đua nhau cáo từ ra về.
Điền ny tử và Hạnh nhi nhất mực bận rộn tiếp đãi rồi thu xếp, tân khách về hết rồi mới rãnh rỗi. Dương Đạp Sơn vô cùng cảm kích Điền ny tử, vừa rồi do mãi bận tiếp đãi tri phủ và mọi người, hiện giờ khách khứa đã về hết, chỉ còn lại Thành Tử Cầm, sấu hầu, La Dực và Mã Lượng mấy người cùng uống rượu với Dương Đạp Sơn. Trong vườn, mọi thứ do bọn hỏa kế của Khánh Dương tửu lâu đến dọn dẹp.
Dương Đạp Sơn mời gọi Điền ny tử, Hạnh nhi và tiểu nha hoàn của Điền Ny tử tên tiểu Liên ngồi xuống cùng uống rượu.
Điền ny tử không mạnh rượu, nhanh chóng đỏ bừng mặt, nghe Dương Đạp Sơn cảm kích tạ ơn, nhân hơi rượu hỏi: "Dương huynh đệ, cậu thật sự cảm kích người ta sao?"
"Cái đó thì đương nhiên!" Dương Đạp Sơn cười nói, "Chị chủ giúp tôi nhiều như vậy, tôi đương nhiên cảm kích tận đáy lòng a."
Ánh mắt Điền ny tử long lanh, ỏn ẻn nói: "Vậy người ta lần trước đề nghị đó, giờ nhắc lại nghe. Người ta nhất mực muốn nhận cậu làm đệ đệ nuôi, cậu chỉ cần gọi người ta một tiếng tỷ tỷ là được, chịu không?"
Dương Đạp Sơn vốn đã mang sự cảm kích trong lòng, lần trước sở dĩ cự tuyệt là sợ Long Vượng lo phiền, là do nhìn thấy vẻ cảnh giác của y, lòng hơi tức giận mới vậy. Lần này hắn có thể vào nha mông làm bộ khoái, phần lớn cũng ngờ Điền ny tử trợ giúp. Và đó là thật lòng trợ giúp, chứ không phải có ý gì. Dương Đạp Sơn cảm kích thật lòng, cộng hiện giờ đã làm bộ đầu, trong Khánh Dương phủ này ít nhiều gì cũng coi là nhân vật có vai vé, nhận Điền ny tử làm tỷ tỷ là không thê tính với cao gì.
Hắn hiện giờ đã hơi say, hơi rượu bốc lên đầu, đứng thẳng dậy cung thân ôm quyền nói: "Nếu như tỷ tỷ đã xem trọng tiểu đệ như vậy, tiểu đệ cung kính không bằng tòng mệnh, tỷ tỷ ở trên, thỉnh thụ tiểu đệ một lễ."
Điền ny tử mừng rỡ, vội vã đáp lễ: "Người ta có được đệ để là cậu rồi, thật là mừng quá đi đó mà."
Sấu hầu và Thành Tử Cầm cùng mọi người vỗ tay hoan hô, Dương Đạp Sơn rót rượu, cùng cạn một chung rượu nhận thân với Điền ny tử, rồi cùng uống một chung với mọi người.
Mấy người uống rượu đến canh hai mới tận hứng mà tan.
Dương Đạp Sơn đã uống say rồi, Hạnh nhi đưa hắn vào phòng ngủ chính nằm, giúp cởi y bào, lau rửa giùm hắn xong thì Dương Đạp Sơn đã ngủ khò khò.
Sáng sớm hôm sau, Dương Đạp Sơn đến nha môn, chính thức trực ban. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Công tác của bộ khoái ở nha môn chủ yếu có hai khối lớn, đó là hình trinh và trị an. Hình trinh kỳ thật bao gồm cả cộng tác pháp cảnh (cảnh sát tòa án) ví dụ như gửi trát đi mời nhân chứng và tội phạm. Trị an thì bào gồm tuần tra tương đương với cảnh sát 110 của Trung Quốc. Đương nhiên, tuần tra đường phố không phải là chức trách chủ yếu của bộ khoái, mà là của dân tráng, tương đương đội viên dân phòng bây giờ. Bộ khoái chỉ đi xem xét sơ qua mà thôi.
Bộ khoái của Khánh Dương phủ chia ra làm ba tổ, nếu không có án mạng hay đại án phát sinh, thì mỗi ngày sẽ luân lưu phái hai tổ phụ trách đi tuần tra, ngoài ra còn một tổ thỉ trực ở phòng chờ lệnh. Một khi phát hiện đại án, thường sẽ phải hai tổ đi phụ trách điều tra phá án. Còn với những án đặc biệt khẩn cấp và trọng đại, thì cả ba tổ được điều phái đi điều tra.
Dương Đạp Sơn là tổng bộ đầu, chuyện đi tuần tra không cần phải phái tới hắn, mà do sấu hầu đi.
Thành Tử Cầm phân cho Dương Đạp Sơn một phần cộng tác, đó là một loạt án quyền, đều là những án kiện phát sinh gần đây chưa hề được trinh phá. Đại khái có hai ba chục án, phần lớn đều là mất trộm, không có án mạng hay án gì nghiêm trọng, vì những án ấy tất phải phá, không sẽ ảnh hưởng đến thành tích, cho nên nếu phá không được thì tìm tù phạm chịu tội thay.
Những án quyển này được ghi nhận rất đơn giản, đều do những người bị mất của thuật lại. Những thứ mất đều là củi gạo muối đường những thứ rất nhỏ, án lớn nhất thì giá trị vật phẩm bị mất không quá ba lượng.
Do ghi chép quá đơn giản, những ngày tháng liên quan cũng không hệ thống hay rõ ràng gì, căn bản không thể tra ra. Hơn nữa Dương Đạp Sơn với những án trộm vặt này chẳng có hứng thú gì, cho nên buồn chán lật qua một hồi, thì quẳng sang một bên, cười khổ nói phá không được nữa.
Thành Tử Cầm hiểu được tâm lý của Dương Đạp Sơn, nói: 'Nếu như ngươi không muốn phá án, thì đi tuần tra vậy."
Dương Đạp Sơn nói thầm trong bụng: "
Ta thà nhàn tãn đi dạo trên đường, còn hơn là vùi đầu vào ba cái án lông gà lông vịt này.' Hắn bèn cười nói; "Được a!" xong tay án lên cán đao chậm bước đi ra.
Thành Tử Cầm vội nói: "Chờ đó, ta cùng đi với ngươi."
"A? Cô mà cũng đi tuần à?"
"Vốn ra thì không cần ta tự đi, nhưng mà phó tổng bộ đầu ngươi mà còn đi tuần tra rồi, ta không đi không được. Hai chúng ta cùng đi cho có bạn."
"Được a! Người ta nói có nam có nữ làm việc không mệt a." Dương Đạp Sơn cười ha ha.
Hai người sánh vai nhau ra cửa nha môn, đi dọc theo đường lớn tuần hành về phía tây thành.
Bộ khoái tuần tra theo khu vực phân chia sẳn, ai phụ trách khu vực nấy, chỉ có điều Thành Tử Cầm và Dương Đạp Sơn là tổng bộ đầu, tuần tra chỉ là đi đó đi đây thị sát thế thôi. Các bộ khoái của khu vực thấy hai vị bộ đầu tự thân đi tuần, đều rất kinh ngạc, thậm chí còn có chút cảm động, vội khom người chào hỏi.
Hai người nhất mực tuần hành đến thành hoàng miếu ở phía tây thành. Dương Đạp Sơn nghĩ tới lúc bản thân vừa tới Khánh Dương phủ, đã từng mang theo Hạnh nhi đến ngụ ở đây. Hiện giờ bản thân đã là bộ đầu ở thành này rồi, chuyện đời biến hóa đa đoan và quả thật là nhanh a!
Dương Đạp Sơn đang cảm khái, thì chợt nghe có tiếng người la gọi ở phía sau: "Tổng bộ đầu! Tổng bộ đầu...!"
Hai người chuyển thân nhìn lại, thấy sấu hầu bộ khoái đang dẫn theo bộ khoái răng thỏ thở phì phò chạy tới. Sấu hầu cúi người ôm bụng thở mấy hơi rồi mới nói: 'Hai vị bộ đầu, tri phủ đại lão gia gọi hai người mau về!"
Hai người cả kinh, vội hỏi có chuyện gì.
Sấu hầu thưa; "
Ở rạch Bình Đầu ở nam thành phát hiện được một thi thể nữ trần truồng không đầu!"
A? Hai người cả kinh, có án mạng phát sinh rồi! Đây là chuyện không hay a.
Dương Đạp Sơn để Thành Tử Cầm cùng về trước với họ, còn mình thì trở về nhà lấy rương khám nghiệm pháp y rồi mới vội tới nha môn. Nhân vì phát sinh án mạng, cho nên toàn bộ bộ khoái đều tập hợp.
Hàn tri phủ đã ăn mặc chỉnh tề, chuẩn bị xuất phát. Thấy hai vị bộ đầu trở về, ông ta ra lệnh khởi kiệu, các lính dẹp đường gõ chiêng mở đường, rộn ràng kéo ra ngoài rạch Bình Đầu.
Chỗ phát hiện thi thể là bên cạnh một cái rách ước thối, tổ trưởng tổ 1 của bộ khoái là La Dực đã mang dân tráng đến đó bố trí cảnh giới.
Quan kiệu của Tri phủ đại lão gia đến, dừng lại dưới một cây to ở xa xa. Tri phủ đại nhân xuống kiệu, có kiệu phu khiên một ghế thái sư đặt dưới táng cây, lính che quạt giương tán, cân ban tùy tùng dân trà thơm lên.
Hàn tri phủ gọi Thành Tử Cầm và Dương Đạp Sơn đến, lệnh cho hai người hãy khám sát cho cẩn thận, sau đó tiêu diêu tự tại ngồi ở đó uống trà giải khát.
Làm quan rất sướng, loại sự tình này chỉ cần ở một bên chỉ huy, nghe hồi báo là được, rồi căn cứ tình huống án kiện định ra kỳ hạn, quá kỳ hạn mà không phá được án thì đem bộ khoái ra đánh đòn tỏ uy phong.
Thành Tử Cầm và Dương Đạp Sơn cùng các bộ khoái đi đến bên thi thể, La Dực đứng ở cạnh một lão phụ nhân đã sợ đến run rẫy toàn thân, bên cạnh có đặt một cái gùi lưng, trong đó có chứa nửa gùi cỏ dại. Phụ nhân này chính là người đầu tiên phát hiện ra thi thể.
Thành Tử Cầm hỏi: "Lão nhân gia, bà là người ở đây à? Làm phiền bà đem tình huống phát hiện ra thi thể kể hết lại một lượt xem."
Lão phụ ấy gật đầu: "
Dân phụ Triệu thị, là người ở thôn trước rạch Bình Đầu này. Trưa hôm nay tôi ra ngoài đi cắt rau cho heo, cắt đã khá nhiều rồi, tôi định tới đây rửa sơ qua một chút. Cứ rửa cứ rửa, cảm thấy ở gần đó thật hôi thối, không phải là mùi thối của nước cống. Cho nên tôi đứng dậy nhìn xung quanh, rồi suýt nữa sợ chết luôn, vì tôi nhìn thấy không xa trong đám cỏ có một thi thể, đầu đâu không thấy, chỉ thấy toàn dòi. Tôi sợ quá nên chạy về bẩm báo lý chánh."
"
Rất tốt!" Thành Tử Cầm gật đầu, "Các ngươi có di động qua thi thể này hay không?"
"
Không... không có..., lý chánh cho tôi và mấy thôn dân thủ ở đây, còn họ đi báo quan, chúng tôi đứng ở xa nhìn, không dám động qua."
"
Như vậy thì tốt lắm!" Thành Tử Cầm và Dương Đạp Sơn cẩn thận đến bên cạnh thi thể, thấy rạch nước này không rộng, hai bên mọc đầy cỏ tạp, trên bờ cũng đầy cỏ mọc rất cao, các ba bộ cạnh rạch trong đám cỏ tranh phát ra tiếng ông ông, không ngừng có ruồi xanh bay lên đậu lên trên đầu tóc và vai họ.
Thành Tử Cầm ghê tớm đưa tay đuổi mấy con nhặng xanh này. Xem ra đây không phải lần đầu nàng ta đến hiện trường án mạng như thế này, vì không có sự khẩn trương và hưng phấn của người mới.
Cách chỗ phát ra tiếng ông ông năm sáu bộ, Thành Tử Cẩm cho mọi người khác chờ đó, chỉ dẫn theo Dương Đạp Sơn cẩn thận tiếp cận thi thể, do đường chú ý quan sát những dấu vết có khả năng tồn tại.

Nạp Thiếp Ký - Chương #528


Báo Lỗi Truyện
Chương 528/713