Chương 511: Tẩy oan


Chưởng quỹ mập đang ở quầy chào đón khách, nghe tiếng hô hoán thế này, sắc mặt biến hẳn, xông ra hậu viện.
Dương Đạp Sơn và Hạnh nhi bỏ đủa xuống chạy theo coi náo nhiệt, thấy một người mập đang hô to hét lớn trong vườn. Chưởng quỹ mập hỏi: "Có chuyện gì?"
Người mập trong vườn đó chính là em họ của chưởng quỹ mập, được ông ta thỉnh tới quản trướng phòng (phòng chứa tiền và lo sổ sách kế toán). Thủ quỹ mập đẩy cửa trướng phòng ra, nói: "Đại ca, tôi vừa rồi đến trướng phòng đối chiếu sổ sách, cửa phòng khóa rất chắc, nhưng tôi vừa mở ra thì thấy tiền bạc trong đó bị trộm rồi! Đại ca coi nè, cửa sổ sau bị mở, trong phòng bị xáo trộn loạn cả lên, tủ tiền bị mở ra, tiền trong đó không còn xu nào!"
Chưởng quỹ mập giống như bị sét đánh ngang tai, chạy tới nhìn, quả nhiên là tủ tiền trống hoác, chỉ còn lại vài mai đồng tiền còm nằm ở đó.
Chưởng quỹ mập vừa tức vừa gấp, suýt chút nữa ngất đi. Tủ tiền này chỉ riêng về bạc cũng phải hơn chục lượng, còn có hơn hai nghìn đồng tiền nữa.
Chưởng quỹ mập quay người, nhìn Dương Đạp Sơn hằn học.
Dương Đạp Sơn cười khan hỏi: "Chưởng quỹ à, ông không phải hoài nghi tại hạ trộm tiền của ông chứ?"
"Chỉ có mình ngươi ở hậu viện, không phải ngươi thì còn ai?"
Hạnh nhi gấp lên: "Chưởng quỹ à, ông không thể oan uổng chúng tôi như vậy. Chúng tôi nhất mực ở hậu viện chẻ củi, căn bản không đến trướng phòng của ông."
Chưởng quỹ mập cười lạnh: "Không phải các ngươi thì còn ai? Ta nói mà, làm gì có người nào ngốc như vậy, việc làm nặng nề như vậy người ta làm 40 văn tiền hai ngày đều không chịu, các ngươi chỉ làm có 30 văn tiền một ngày, chẳng nói hai lời đồng ý ngay. Thì ra là các ngươi có dụng ý khác! Mau... mau đến nha môn báo án, cứ nói là bắt được tặc rồi! Thỉnh bộ khoái đến đây!"
Hạnh nhi lòng nóng như lửa đốt, mắt đỏ hồng: "Các người nói vậy! Ngươi oan uổng chúng ta, chúng ta không hề trộm tiền của ngươi!"
Dương Đạp Sơn khẽ vỗ lên vai Hạnh nhi, để nàng an tĩnh trở lại, xong rồi khoanh tay cười lạnh nói với chưởng quỹ mập: "Ngươi không muốn trả chúng ta 30 văn tiền công thì cứ nói thẳng, không cần phải làm ra chuyện lớn như vậy đâu. Ngươi cũng biết đó, thỉnh bộ khoái không dễ đâu, ngươi không bỏ ra chút tiền chỉ sợ không sai phái họ được đâu, và số tiền sai phái này ba chục văn cũng không đủ nữa!"
"Sao hả? Có tật giật mình sao? Hà hà, các anh em, để tâm coi chừng tên này, coi chừng chúng chạy đó!" Chưởng quỹ mập lớn tiếng ra lệnh.
Đám hỏa kế liền cầm dao bầu, thanh gài cửa và gậy gỗ vây hai người Dương Đạp Sơn lại. Nhưng mà, trước đó họ đã chứng kiến Dương Đạp Sơn cho hai bộ khoái ăn đòn, một mình vác quan tài của thi thể bên trong đi, biết thiếu niên này không phải tầm thường, chỉ vây hắn lại mà không dám xông lên. Rất may là Dương Đạp Sơn chỉ khoanh tay cười lạnh, không hề có ý đột vây.
Dằn co một hồi, chợt nghe phía trước có người quát hỏi: "Đạo tặc ở đâu? Con mẹ nó, trộm tiền! Không muốn sống nữa hay sao?" Nghe thanh âm thì biết đó là bộ khoái mặt khỉ ngày hôm qua.
Tiếp theo đó, hai vị bộ khoái vén rèm bước vào hậu viện, quả nhiên là hai người hôm qua, nhưng lần này hai người đều một tay cầm yêu đao, tay còn lại cầm xích sắt chuẩn bị bắt người. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Chưởng quỹ mập khom người cười cầu tài chạy tới nói: "Chính là hai người này trộm tiền của tôi!"
Hai bộ khoái vừa nhìn thấy Dương Đạp Sơn, không khỏi mất tự chủ rùn mình. Hai người họ đã từng bị thua thiệt về tay Dương Đạp Sơn, biết bằng hai người họ căn bản không đối phó lại với thiếu niên này, lòng cứ kêu khổ lia lịa, tự nhủ nếu sớm biết như vậy thì mang thêm nhiều người.
Nhưng mà, nếu lúc này chạy về gọi thêm người thì mất mặt quá, hai người họ chỉ cố cắn răng làm cứng, bộ khoái mặt khỉ hỏi: "Là hai ngươi...? Hai ngươi... hai ngươi tên gì? Làm nghề gì?"
"Tại hạ họ Dương, tên là Đạp Sơn, vị này là nha hoàn Hạnh nhi của ta. Chúng ta là khổ lực làm công."
Bộ khoái mặt khỉ do dự một chút, sau đó cố làm gan hỏi: "Là các ngươi trộm.... trộm tiền của chưởng quỹ phải không?"
Hạnh nhi thấy bộ khoái mang đao, sợ tái cả mặt, nghe lời này liền cướp lời biện bạch: "Oan uổng! Quan gia, tôi và thiếu gia nhà tôi nhất mực ở hậu viện chẻ củi, căn bản không có đến trướng phòng của họ. Không phải là chúng tôi làm đâu! Oan uổng quá mà!"
Bộ khoái này thích nhất là nghe người ta kêu oan, rất có cảm giác thành tựu như Bao Công, hơn nữa đối phương nếu như kêu oan thì đã chịu kém rồi, có thể để cho y tha hồ vò nắn trong lòng bàn tay. Bộ khoái răng thỏ cười lạnh: "Oan uổng? Con... các ngươi..." Vừa đưa mắt nhìn thấy mục quang lạnh ngắt của Dương Đạp Sơn, tức thời hoảng sợ giật nãy mình lùi ra phía sau, những lời tiếp theo không nói được nữa.
Bộ khoái mặt khỉ biết không thể thô lỗ, miễn cưỡng cười nói với Dương Đạp Sơn: "Chuyện này.... rốt cuộc là sao đây?"
Dương Đạp Sơn quay đầu nói với chưởng quỹ mập: "Nếu như ngươi thỉnh bộ khoái tới thật, cho thấy ngươi có mất tiền, chứ không phải cố ý dùng phương pháp này để quỵt tiền công của ta. Ta có thể lý giải tâm tình của ngươi, tiền thật sự không phải là chúng ta trộm."
"Không phải ngươi thì là ai?" Chưởng quỹ mập quát, dù sao thì cũng mất hơn mười lượng, đối với cái quán cơm nhỏ này của y mà nói thì là một số tiền lớn, bị trộm rồi nhất định ai cũng đau lòng.
Dương Đạp Sơn chỉ vào vườn sát tường đó, quay sang bộ khoái mặt khỉ: "Ta và nha hoàn Hạnh nhi của ta làm công nhật cho họ, suốt cả ngày nay đều ở sau vườn chẻ củi, trướng phòng mất tiền thì ở bên này, cách nhau một ưức tường, phía hậu viện không có cửa, muốn tiến vào trướng phòng ở bên này, tất phải quanh qua cửa tiệm phía trước mới vào được...."
"Ngươi không biết nhảy tường sao? Võ công của ngươi cao như vậy, nhảy qua tường tiến vào dễ dàng mà!"
"Hừ hừ, nếu như ngươi biết ta có võ công cao, ta trộm tiền của ngươi, vì sao không chịu bỏ đi? Còn thật thà ở lại chờ các ngươi đến trướng phòng phát hiện tiền mất rồi đi gọi bộ khoái bắt chúng ta sao? Có trộm nào ngốc như vậy không?"
"Chưởng quỹ mập nhất thời cứng họng, ngẫm nghĩ một chút, đột nhiên dường như tìm được một lý do rất tốt vậy, nói: "Ngươi đương nhiên không dám chạy, tiền công ngươi không lấy đã bỏ đi, chẳng phải là có tật giật mình hay sao, để chúng ta biết ngay là ngươi ăn trộm hay sao?"
"
Ha ha, có ý tứ, ta cho dù không chạy, chẳng phải là bị các ngươi nghi ngờ rồi hay sao? Chạy hay không chạy có gì khác biệt?"
"
Đương nhiên là khác biệt! Ngươi muốn vờ vịt cho qua chuyện, để có thể tiếp tục ở Khánh Dương phủ ăn trộm, huống chi nguơi còn phải lấy 30 văn tiền công nữa!"
Hai bộ khoái lúc thì nghe Dương Đạp Sơn nói có lý, gật gật đầu, lúc thì nghe chưởng quỹ mập nói có lý, cũng gật gật đầu, cuối cùng thì hai người mơ hồ luôn.
Dương Đạp Sơn lười đấu võ mồm với chưởng quỹ mập, quay sang hai người nói: "
Ta có người làm chứng chứng minh ta không ăn trộm!"
Bộ khoái mặt khỉ nghe thế hứng thú vô cùng, hỏi: "
Ai có thể làm chứng cho ngươi?"
Dương Đạp Sơn chỉ vào đám đầu bếp cầm dao bầu vây quanh đó: "
Bọn họ có thể làm chứng, chúng ta chẻ củi chỉ cách nhà bếp mấy bước, trời rất nóng cho nên nhà bếp đều mở cửa, ta có thể nhìn các đại sư phụ trong đó làm đồ ăn, bọn họ dĩ nhiên là nhìn thấy chúng ta, hoặc là nghe tiếng chúng ta cẻ củi. Trong quá trình chẻ cũi, ta không hề nghỉ ngơi, chẻ một hơi hết sạch."
Chưởng quỹ mập trợn mắt nhìn mấy đầu bếp: "
Các ngươi có thể làm chứng sao?"
Mấy đầu bếp đưa mắt nhìn nhau, có phần do dự.
Dương Đạp Sơn đoán được ý nghĩ của họ, cười điềm đạm: "
Các vị đại sư phụ, chưởng quỹ của các người hi vọng bắt được đạo tặc chân chính nhất, để lấy lại số bạc bị mất, chứ không phải tùy tiện bắt người vô cớ cho xong chuyện!"
Dương Đạp Sơn nói câu này đánh trúng mấu chốt của vấn đề, cũng là điều mà chưởng quỹ mập mong mỏi nhất. Phàm là người mất của đều hi vọng lấy lại được những gì đã mất, còn chuyện truy cứu tội đạo tặc là vấn đề thứ yếu, thậm chí đôi khi chỉ cần lấy lại được tiền mất, truy cứu tội ăn trộm cũng không còn có ý nghĩa gì nữa.
Chưởng quỹ mập gật đầu, nói với mấy đầu bếp: "
Không sai, các ngươi cứ y thật mà nói, hai người chúng có rời khỏi nhà chứa củi ở hậu viện không?"
Mấy đầu bếp đưa mắt nhìn nhau, cùng lắc đầu đáp: "
Không có, hai người họ đích xác là không rời khỏi chỗ đó."
Hạnh nhi nghe thế vô cùng cao hứng, cứ cảm tạ mấy vị đầu bếp chịu nói giúp đó.
Chưởng quỹ mập hơi thất vọng, vội cao giọng hỏi: "
Các ngươi đang làm đồ ăn, sao lại biết được?"
Một đầu bếp trẻ tuổi đáp: "
Trời nóng như vậy, cửa sổ ở nhà bếp đều mở toang để hứng gió, hai người họ ở ngoài cửa sổ, chúng tôi muốn không thấy cũng không được a."
Một đầu bếp khác nói: "
Đúng vậy, chúng tôi còn đang nghị luận tên tiểu tử... khụ khụ... vị khách quan này ngốc tồ tồ ấy, bỏ ra nhiều bạc như vậy để mua một nha đầu ranh ốm o xấu xí, còn phải để tang ba năm, đụng một chút cũng không được, thiệt là thiệt thòi quá mà."
Hạnh nhi nghe nói vậy, gương mặt ốm o đỏ bừng, khẽ cắn môi, len lén nhìn Dương Đạp Sơn.
Một đầu bếp khác lại nói: "
Chúng tôi nhất mực khen ngợi lực khí của vị khách quan này, hơn nữa còn rất dồi dào, liên miên không biết mệt từ sáng sớm cho tới chiều tối. Ngoài trừ thời gian một bửa cơm đi ra ngoài, cậu ta không hề nghỉ ngơi, chẻ củi không ngừng, trong khi đó vị tiểu cô nương phụ xếp củi này lại mệt đứt hơi luôn."
Chưởng quỹ mập phát hiện ra điều gì đó, đưa tay chỉ Dương Đạp Sơn réo lên: "
Đúng rồi! Giữa trưa ngươi có ra ngoài thời gian khoảng một bửa cơm, nhất định là các ngươi mượn cớ này ra ngoài, sau đó len lén quay về hậu viện, nhảy qua cửa sổ hậu viện ăn trộm ngân lượng của ta!"
Dương Đạp Sơn có vẻ khóc cười đều không được: "
Ta đi mướn phòng, nếu không tin thì có thể gọi ông chủ phòng lại, thời gian một bửa cơm đó ta đều ở đó. Hơn nữa, phía sau vườn nhà ngươi đầy người, ban ngày ban mặt ta có thể đột nhập vào phòng được sao? Hay là bay qua mái ngói trèo tường? Chưởng quỹ à, ngươi bị mất bạc ta rất đồng tình, nhưng ngươi không thế khăng khăng vu khống người khác như vậy. Ngươi đi vu khống người có tiền thì còn có thể lấy lại được chút ít, chứ còn ta nghèo rớt mồng tơi thì làm cái cứt gì? Ta nếu mà có tiền, không phải vì 30 văn tiền mà chịu cực khổ suốt một ngày chẻ củi cho ngươi!"
Hai bộ khoái nghe Dương Đạp Sơn nói vậy, cảm thấy rất có đạo lý, gật gật đầu, thầm nghĩ đạo tặc nhất định là không phải thiếu niên này. Và nếu không phải là gã, thì không nhất thiết phải phát sinh xung đột với gã làm gì. Thiếu niên này chọc vào không ổn, tránh xa thì tốt hơn!
Bộ khoái mặt khỉ nói với chưởng quỹ mập: "
Ngươi không có bằng chứng chân thật gì, không được nghi bậy nghi bạ. Hơn nữa, người ta chịu bỏ ra hơn bốn lượng bạc mua nha đầu nhóc bỏ đi thế này, có thể thấy là người trượng nghĩa, sao lại đi tham hơn chục lượng bạc của ngươi!"
Hạnh nhi nghe thế, vừa hổ thẹn vừa cảm kích, lén nhìn Dương Đạp Sơn tiếp, chỉ thấy hắn cứ mỉm cười tiếp tục nhìn hai vị bộ khoái ấy.
Chưởng quỹ mập nghe bộ khoái mặt khỉ nói vậy, tuyệt vọng dậm chân: "
Trời ơi...! Bạc của ta a! Là tên ăn ở ác đức thất nhơn nào trộm bạc của ta rồi!"
Bộ khoái mặt khỉ nói: "
Được rồi, mang chúng ta vào hiện trường bị mất coi thử, xem có thể phát hiện được manh mối kẻ trộm gì hay không."

Nạp Thiếp Ký - Chương #511


Báo Lỗi Truyện
Chương 511/713