Chương 502: Xối nước (1)


Ông chủ Long Vượng thấy Dương Đạp Sơn tuy mới mười sáu mười bảy tuổi nhưng thân thể đã chắc chắn, đặc biệt là nghe thuyền lão đại nói là hắn có võ công, một mình có thể đánh ngã năm sáu người khác, cho nên triệt để thay đổi cách nhìn đối với hắn.
Lộ trình từ phủ Tây An đến phủ Khánh Dương không gần, lại thường có giặc cướp quấy nhiễu và dân đói đến cướp lương thực. Đội xe của họ toàn là có người làm thân cường lực tráng, nhưng không có mấy người biết võ công. Có anh chàng này xem ra có thêm mấy phần bảo hiểm.
Long Vượng cao hứng tiếp thụ hắn, cũng án theo quy củ của thuyền lão đại trả tiền công gấp đôi, bao ăn ở, mỗi tháng 400 văn.
Sáng sớm ngày hôm sau chuẩn bị xuất phát, Long Vương mang theo một vị thiếu phụ khoảng hai mươi tuổi người xinh đẹp bội phần, giới thiệu là thiếp chưa cưới của mình, tên gọi là Điền cô nương.
Trước khi khởi hành, Long Vượng bày một tiệc rượu thết đãi mọi người, đặc biệt là rót mời Dương Đạp Sơn. Dương Đạp Sơn rất giống cha, mạnh rượu, đã quen lén mẹ cùng cha nhâm nhi rượu ngon rồi, cho nên giờ uống loại rượu nhạt này chẳng hề hấn gì cả. Mọi người thấy hắn nhỏ tuổi mà nghề cao, đều đua nhau chuốc làm quen, mới đầu là còn chén nhỏ, sau đổi sang chén lớn, cuối cùng đơn giản dùng cả vò uống để xuất phát.
Dương Đạp Sơn nâng cao vò rượu, uống một ngụm, khà một cái bảo: "Chà! Không tệ, rượu ngon, hôm nay uống chút rượu so với uống nước lả thoải mái hơn nhiều." Xong ngửa cổ lên uống ừng ực một lúc hết nửa hồ lô, khiến cho Điền cô nươn ngồi gần đó thích chí cười khì khì.
Uống vào nửa hồ lô rượu này, Dương Đạp Sơn cảm thấy lổ chân lông trong người nở hết ra, thoải mái cùng cực, nhịn không được bước về phía xa ngựa, vừa ngửa cổ vừa hát:
"Ngẩn đầu nhìn mây trên trời
Muốn tình của tỷ lệ xuống ngực
Hai mắt tĩnh lặng nhìn tỷ đi
Không biết bao giờ mới gặp lại."

Điền cô nương lấy quạt tròn che trán, ồ lên một cái hỏi: "Ngươi cũng biết hát sơn ca à?"
Dương Đạp Sơn hơi kỳ quái, đúng a, sao ta lại biết hát sơn ca nhỉ? Học với ai vậy kìa? Hơn nữa bài sơn ca này dường như là tràn đầy thương cảm, vì sao vậy cà? Thật là nghĩ không ra.
Điền cô nương cười nói: "Hay, nghe ngươi ca, có phải là tình tỷ tỷ của ngươi không thèm ngươi nữa hả, nghe mà người ta chua sót trong lòng đây nè."
Dương Đạp Sơn cười hắc hắc, suy nghĩ một hồi, vẫn chưa rõ vì sao mình biết hát sơn ca, và có thể là bài sơn ca này liên quan đến thân thế của hắn, phải từ đây mà tìm ra manh mối gì mới được. Hắn nghĩ trước hết cần phải tra rõ bài sơn ca này ở địa phương nào, và có thể Điền cô nương biết. Hắn hỏi: "chị chủ à, chị có thể nghe ra bài ca này của tôi ở vùng nào không?"
Vào thời Minh, không có điện ảnh không có radio không có quảng cáo, cho nên chỉ cách nhau trăm dặm là ngôn ngữ không giống nhau rồi, nên Điền cô nương đương nhiên là không biết. Nàng ta ngẫm nghĩ một chút, đáp: "Khúc điệu này ta chưa hề nghe qua, nhưng mà rất dễ nghe, ngươi xướng thêm hai bài ta nghe thử,được không? Nhưng mà đừng có hát nghe thương tâm như vậy, khiến người ta buồn quá."
"Được a!" Dương Đạp Sơn tuy hơi thất vọng, nhưng hơi rượu bốc lên nên nhanh chóng quên nó ngay, mở miệng xướng ca:
"Cùng trời nhưng ở cách một thôn
Tình tỷ nhanh nhẩu xinh tươi ơi
Trong bách gia tính ở họ nào
Để sau này gọi chẳng lầm người."

Điền cô nương cưới, cái quạt che bên tai, đằng hắng giọng, ưỡn ngực xướng ca:
"Tỷ không biết danh đệ không tin,
Thỉnh đệ đi lật bách gia tính
Cày bừa vụ xuân có họ ta
Trong sách thế gian có tên ta."

Làn điệu của Điền cô nương không giống với Dương Đạp Sơn, nhưng sơn ca chú trong tới ứng biến tức thời, tùy miệng đáp ứng, chỉ cần hợp vài vần hay chủ đề trong đó là được.
Dương Đạp Sơn quay đầu lại cười: "Chị chủ, thì ra chị cũng biết hát sơn ca, thật dễ nghe!"
"Cái đó đương nhiên," Điền cô nương quạt mấy quạt, xong hát tiếp:
"Đầm sâu vạn trượng sâu đến đáy
Dưới đáy đầm sâu có phù sa
Dưới chân của đệ có thê tử
Cùng ta ca xướng vô ích thôi."

Dương Đạp Sơn chề miệng cười, cầm hồ lô lên ực thêm ngụm rượu, đằng hắn lấy giọng rồi thở dài một cái ca:
"Ngồi cũng sầu đứng cũng thấy sầu
Bước đến bờ sông nhìn dòng nước
Dòng nước chảy nhưng có chỗ về
Còn đệ không vợ biết về phương đâu?"

Điền cô nương cười khanh khách, quạt tròn che miệng, lén đưa mắt đánh giá đôi vai rộng của Dương Đạp Sơn, trong mắt lóng lánh ánh xuân tình.
Trên đường cứ xướng cứ ca như thế, nên hắn không biết mệt mỏi là gì. Khi mặt trời xuống núi, bọn họ đến một tập trấn nhỏ, thuê khách sạn vào nghỉ lại.
Bọn người làm đầu đội nắng chang chang đẩy xe, cảm thấy rất khổ nhọc, nên khi đến khách sạn ăn vội ăn vàng, tắm rửa xong đi ngủ hết.
Dương Đạp Sơn thấy bọn họ nằm sóng soài, hơi kỳ quái. Hắn không mệt lắm, thầm nghĩ chắc là liên quan tới việc mình có võ công.
Bọn người làm đều dùng món ăn rất đơn giản, mỗi người một tô gạo lứt lớn, một tô canh cải, bên trong có hai cái trứng. Hơn mười người làm ăn loáng một cái, ngay cả chút vỏ trứng cũng không còn.
Trên đường đi từ trên sông đến đây, Dương Đạp Sơn đã dần quen với lối sống bình dân áo vải thế này. Hắn cũng ăn uống xong bửa cơm, chờ bọn người làm đều ra sau vườn múc nước mát tắm, rồi trở về phòng lớn ngã lưng lên chiếu trải chung ngủ hết, Dương Đạp Sơn bấy giờ mới tự một mình vác một bồn nước lớn, ra sau vườn tắm.
Tuy thái dương đã xuống núi, nhưng ở khe núi này rất nóng, giống như trong nồi xông vậy, không tắm nước mát thân thể nhớp nhúa căn bản không thể ngủ được.
Dương Đạp Sơn cởi sạch áo quân đặt sang một bên, cởi mũi đoản kiểm quẳng trên đống y phục, toàn thân trần trụi, sau đó dùng cái gáo hồ lô múc nước mát xối lên đầu và khắp người. Một luồng hơi mát truyền khắp toàn thân, thật cảm thấy thần thanh khí sảng, thoải mái vô cùng, chú em trai cũng cao hứng thứ dậy gật đầu chào ông anh.
Trong lúc hắn đang ngâm nga hát sơn ca, tám rào rào cao hứng vô cùng, chợt nghe sau người có tiếng cười khì, khiến hắn giật nãy người, quay lại nhìn, thấy cách đó mấy mét có một thiếu phụ đang đứng, trong tay cầm quạt tròn, che miệng nhìn hắn nheo mắt cười, thì ra là Điền cô nương. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Dương Đạp Sơn hoảng lạon che hạ thân, như do che gấp quá, nên cậu em trai vừa rồi bị nước lạnh kích thích vùng lên bị cái gáo hồ lô đập trúng, đau khiến hắn nhảy nhỏm, cố nhịn lắm hắn mới nói được: "Ơ! Cô.... cô chạy ra hậu viện làm cái gì? Cô... cô không thấy người ta đang tắm hay sao?"
"Hi hi, trời nóng, người ta ngủ không được, ra ngoài đi lanh quanh vậy mà. Ngươi tắm ngươi đi, đừng có để ý gì tới người ta là được chứ gì! Hi hi..."
"Cô... cô...., ta.... ta đã tắm xong rồi, muốn mặc ý phục..."
Điền cô nương nhìn thân hình tráng kiện của Dương Đạp Sơn và cái chỗ được cái gáo che đậy đó, bụm miệng cười, "Ngươi mặc đi a, người ta đâu có cản ngươi đâu, hi hi..."
Nhìn dáng vẻ của cô nàng rõ ràng là không muốn li khai.
Hừ! Dương Đạp Sơn bất chấp, cô muốn nhìnthì cứ nhìn đi, dù gì thì hắn cũng không thua thiệt gì, da thịt cơ bắp của hắn xem ra hấp dẫn vô cùng, tốt thì cứ khoe chứ có sao? Dương Đạp Sơn quay người lại, chụp lấy áo quần dưới đất, định mặc vào, chợt nghe Điền cô nương gọi: "Ai! Y phục trên người ngươi dơ hết rồi, đừng mặc nữa, thay cái khác đi, người ta giặt cho."
"Nhưng... không cần đâu, dù sao thì ngày mai cũng đi trên đường bùn đất không, sẽ dơ lại thôi mà!"
"Con người ngươi thiệt là!" Điền cô nương cười nói, "Y phục đều dơ hết, vậy ngươi chẳng lẽ mặc một bộ hoài suốt cả năm? Ngươi chờ đó, người ta đi lấy cho ngươi bộ y phục sạch sẽ! Chờ đó nghe...!" Rồi hắn nghe tiếng bước chân nhanh nhẹn bỏ đi.
Dương Đạp Sơn từ từ quay đầu lại nhìn, Điền cô nương đã đi lấy y phục rồi, và lòng hắn hơi do dự, có nên chờ nàng ta quay lại hay không? Dù sao thì người ta cũng một phen hảo ý, hắn nếu không lĩnh tình thì quá đường đột rồi.
Chính trong lúc do dự, Điền cô nương đã như một luồng gió quay lại, tay cầm một bộ đồ ngắn bằng vải bố thô sạch sẽ khô ráo. Dương Đạp Sơn vội quay người lại, dùng cái gáo che hạ thân y như cũ.
Điền cô nương chạy ra sau lưng hắn, vỗ lên vai hắn: "Cho ngươi nè, thay đi... hi hi, cậu nhóc lớn như vậy rồi mà mắc cỡ như là khuê nữ vậy, hi hi hi."
Dương Đạp Sơn vội đưa trai trái tiếp lấy y phục, lòng nghĩ phải mặc quần trước cho nhanh, cái này mà để ông chủ Long Vượng nhìn thấy được, hay là bọn làm thuê nhìn thấy báo tới tai Long Vương, thì bản thân hắn coi như ăn không được mà bỏ chạy cũng không xong.
Tay trái của hắn cầm y phục, tay phải thì vẫn giữ cái gào che chỗ yếu hại có chú em cứ gật đầu chẳng hiểu biểu hiện ý gì, và với một tay thì làm sao mà mặc quần đây? Dương Đạp Sơn cắn răng, thảy bỏ gáo hồ lô vào trong thùng nước, lật khố ra hoảng loạn mặc vào. Nhưng do hoảng loạn, nên không để ý kỹ, hai cái chân hắn đã xuyên vào cùng một ống quần, tức thời mất đi sự bình hành, sắp sửa té ngã. Điền cô nương cười hì hì đỡ hắn lại, hay nói chính xác hơn là ôm hắn vào lòng.
Dương Đạp Sơn có thể cảm giác gò ngực cao vọi và mềm ấm áp vào sau lưng hắn, càng hoảng hơn, vội rút chân ra, khó khắn lắm mới xỏ được vào ống quân còn lại.
Điền cô nương lúc này mới bỏ tay ra, trong tay vẫn còn cầm cái quạt tròn, nói: "Coi ngươi kìa, hoảng hốt cái gì vậy, sợ người ta ăn thịt à? Vừa rồi tắm nước mát mà sau lưng toàn mồ hôi không vậy?" Nàng ta đưa bàn tay thon, lau qua lau lại cho hắn.
Dương Đạp Sơn cảm giác bàn tay như không có xương của cô nàng họ Điền này vuốt ve lên cổ hắn, khiến cho một cổ nhiệt lưu từ đan điền bốc thẳng lên đỉnh đầu, thầm nghĩ cô làm như vầy là khêu gợi ta đó nghe, bộ đang khảo nghiệm sự chịu đựng của ta đó hả? Coi chừng nghe! Hắn quay người lại, nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của Điền cô nương, càng hoảng loạn hơn.

Nạp Thiếp Ký - Chương #502


Báo Lỗi Truyện
Chương 502/713