Chương 489: Hai chuyện quái dị (1)


Tú nữ được đưa lên công đường, mười người một tổ. Từ cổ Giang Nam xuất mỹ nữ, ở kinh sư này càng mỹ nữ như mây. Trong sáu trăm tú nữ được sơ tuyển này, mỗi người đều ở lứa tuổi dậy thì, ngũ quan thanh tú, trông giống như những bông súng nước.
Dương Thu Trì tuyển lựa vô cùng cao hứng, giống như được trở về các buổi dạ hồi tuyển lựa nữ lang hầu rượu cùng vậy. Tống Vân Nhi biết hắn khoái trá mê sắc như vậy, nhưng không hề ghen, chỉ cười ngầm ngầm nhìn hắn nhìn phải nhìn trái nghiên cứu đánh giá mặt mũi và thân thể của các nữ tử này, không hề can thiệp.
Dương Thu Trì lựa chọn rất kỹ, thỉnh thoảng còn hỏi này nọ, bất tri bất giác đã đến giữa trưa, thế mà mới tuyển được phân nửa, nên hơi khẩn cấp. Sau khi ăn vội ăn vàng buổi trưa xong, hắn phái Tống Vân Nhi về mời Liễu Nhược Băng tới, giúp hắn tuyển phụ.
Có Liễu Nhược Băng và Tống Vân Nhi giúp, mọi chuyện nhanh hơn nhiều, cuối cùng hắn từ sáu trăm người tuyển còn ba trăm, ra lệnh Phủ thừa đưa ba trăm mỹ nữ này cùng với tài liệu ghi thông tin của họ đưa tới chỗ Kỷ Cương để y tuyển chọn lần cuối đưa vào hoàng cung.
An bài đưa 300 mỹ nữ đi tới phủ của Kỷ Cương xong, hắn lại cho đưa 300 nữ tử không bị tuyển trở về quê. Chuyện tuyển chọn mỹ nữ cuối cùng cũng xong.
Tống Vân Nhi cười hi hi: "Ca, chọn mỹ nhân cả ngày có cảm giác gì không?"
Dương Thu Trì day day mắt: "Ta còn tưởng là chuyện tuyển chọn nữ nhân này là chuyện vô cùng dễ chịu, không ngờ nhìn nữ nhân nhiều rồi, bắt đầu cảm thấy đầu hoa mắt loạn, không dám tùy ý quyết định nữa. Rất may là có Băng nhi và Vân nhi hai nàng trợ giúp, nếu không ta ắt là làm không xong, nếu mà tới thời hạn mà không hoàn tất, Kỷ Cương nhất định là có cớ để thộp cổ ta rồi."
Liễu Nhược Băng cũng cười: "Kinh sư của chúng ta quả thật tạo ra không ít mỹ nữ, lần này trong số ta và Vân nhi tuyển chọn, có hai người rất đẹp, có thể xưng là hoa dung nguyệt mạo, khuynh quốc khuynh thành."
Vậy à? Dương Thu Trì trố mắt: "Có thể khiến Băng nhi của ta khen ngợi, nhất định là đẹp lắm a, hai người sao không gọi ta đi xem với? Thiệt là đáng tiếc a."
Tống Vân Nhi trừng mắt hạnh: "Tiếc cái gì mà tiếc? Huynh có tỷ tỷ của muội và Hồng Lăng là hai đại mỹ nữ đạp tuyệt thế gian rồi, ngay cả hoàng thượng cũng còn động tâm, thế mà không biết đủ à?"
"Ta... ta không có ý đó ...." Dương Thu Trì cười khang.
"Hừ! Chính vì biết huynh có ý đó, cho nên khi tỷ tỷ bảo muội gọi huynh tới, muội không thèm."
"A?" Dương Thu Trì cũng trợn mắt, "Tỷ của muội mà còn yên lòng để ta tới xem, sao muội lại..." Dương Thu Trì thấy Tống Vân Nhi xụ mặt trợn mắt nhìn mình, liền đổi giọng cười hì hì: "Ta chẳng qua là muốn mở mang chút kiến thức vậy mà."
Liễu Nhược Băng nói: "Vân nhi, muội đừng có chọc chàng ấy nữa, chúng ta đã nói rồi, chỉ có bảy người chúng ta, và cũng đã có con trai rồi, sau này không nạp thiếp nữa, ta tin là chàng ấy là người giữ chữ tín, cho nên, chàng ấy nhìn mỹ nữ khác, chẳng qua là có thêm nhãn phúc, rửa rửa cho mát mắt vậy mà, đừng cho là thật."
Dương Thu Trì cười hì hì nói: "Đúng vậy đúng vậy! Đúng là chỉ có Băng nhi hiểu ta. Ta có bảy mỹ nhân như hoa như ngọc, đạc biệt là Băng nhi và Hồng Lăng đều là bậc khuynh quốc khuynh thành, lại có con rồi, ta đã mãn nguyện lắm rồi. Ha ha hà..."
Tống Vân Nhi vẫn làm mặt giận: "Nếu thật như thế thì quá tốt! Chỉ sợ huynh nhìn thấy mỹ nữ mà chân tay mềm nhũn ra thôi."
"Coi muội nói kìa." Dương Thu Trì khan giọng, "Ta sao lại thế chứ."
Sáng hôm sau, Dương Thu Trì đến Nam Trấn Phủ ti xử lí những công việc cần thiết hàng ngày xong thì Vân Lăng đưa vài người vào, mặt mày đều vô cùng hưng phấn.
Dương Thu Trì thấy thần tình của họ, lập tức biết là đã có phát hiện gì, lòng vô cùng mừng rỡ, lập tức cho những người không liên quan lui ra.
Vân Lăng khom người thừa: "Hầu gia, tôi dẫn theo mấy mật thám này hóa trang thành tiều phu sưu tầm trong sơn cốc Hạnh Tử ao cách phía đông thành ba mươi dặm. Quả nhiên, chúng tôi đã phát hiện một quân doanh rất ẩn mật, trong đó đại khái có gần một vạn người đang thao luyện. Do cự li quá xa nhìn không rõ, lại không dám đến gần, cho nên không biết có hơn 100 người tập kích chúng tôi hôm trước hay không."
"Quá tốt rồi!" Dương Thu Trì vỗ đùi, hưng phấn đứng dậy, tới lui vài vòng, nói với mấy vị thám tử đó, "Các ngươi làm tốt lắm. Thưởng mỗi người mười lượng bạc, đến trướng phòng mà lãnh đi."
Mấy người đó đồng thanh cảm tạ, lui ra ngoài.
Dương Thu Trì bảo Vân Lăng: "Ngươi lập công lao này, chờ chúng ta đánh đổ bọn chúng, ta thăng quan cho ngươi!"
Vân Lăng khom người cảm ta, lại nói: "Hầu gia, còn có một chuyện, là tối qua chúng tôi nấp ở chô khe núi đó quan sát suốt cả đêm, những người đó thao luyện suốt ngày đêm, nhìn khí thế có vẻ như bọn chúng sắp động thủ đến nơi rồi."
"Vậy sao?"
Vân Lăng có cha là Miêu vương, dưới tay Miêu binh vô số. Gã trước đây cũng đã lãnh binh, do đó nhìn là biết ngay. Dương Thu Trì nghe thế nhíu mày hỏi: "Sắp sửa động thủ à? Động thủ cái gì đây? Cả vạn người này cộng thêm Thiên sách vệ của nhị hoàng tử cũng chẳng qua là một vạn năm trăm nghìn người, cho dù có thêm một vạn cẩm y vệ, tính quá đi chăng nữa cũng không quá ba vạn. Còn vệ đội của hoàng thượng ngoài Thiên sách vệ và Cẩm y vệ, còn có hai mươi vệ trực thuộc, lực lượng vượt quá 10 vạn người, cái đó là chưa tính vệ sở quân của ngũ quân đô đốc. Nhị hoàng tử và Kỷ Cương với binh lực ba vạn mà muốn làm phản đánh tràn, khẳng định là đánh không lại Kinh doanh binh của hoàng thượng. Do đó, điều chúng có thể làm nhất là hành thích. Và đối tượng hành thích có thể là hoàng thượng, mà cũng có thể là thái tử."
Vân Lăng ngẫm nghĩ, hỏi: "Bọn chúng còn có viện quân của vệ sở nào khác không?"
"Khả năng không lớn. Nếu như chúng có thể sách động các vệ sở khác làm phản, sẽ không ngầm chiêu binh mãi mã huấn luyện như thế. Có khả năng bọn chúng còn lo sợ là xui giục các cánh quân khác làm phản, sẽ tiết lộ tin tức, cho nên mới quyết định dựa vào quân trong tay. Ba vạn người này dù sao cũng không phải là con số nhỏ, phát động vụ chính biến giống như Huyền Vũ Môn của Lý Thế Dân năm xưa rõ ràng là đủ dư. Nếu như bọn chúng muốn trực tiếp hành thích hoàng thượng soán vị, một khi đắc thủ, thì những vệ sở khác khẳng định là quy thuận. Dù gì thì loại chính biến cung đình này là chuyện nội bộ của hoàng thất. Vị hoàng tử nào làm hoàng đế thì cũng vậy thôi, triều đình dù có chút xao động, các tỉnh ở dưới sẽ không thể loạn lên được."
Năm xưa chiến dịch Tĩnh nạn cũng như vậy, Yến Vương Chu Lệ đánh tới kinh thành, đại bộ phận quan viên trong triều đình hoặc là tự sát hoặc là bỏ chạy, chỉ có thiểu số quy thuận, nhân vì bọn họ hoặc ít hoặc nhiều đều có liên quan đến Kiến Văn đế, sợ Minh Thành tổ lên ngai sẽ tìm họ mà tính sổ. Trong khi đó, bọn quan viên và tướng soái ở địa phương tuyệt đại bộ phận là quy thuận Chu Lệ. Đối với họ mà nói, dù gì thì mình cũng chẳng thể làm hoàng đế, vậy thì ai làm hoàng đế cũng thế thôi. Hơn nữa, họ trước đó đâu có quan hệ gì đặc biệt với Kiến Văn đế, hoàng đế mới cũng cần dùng người, do đó sẽ không làm khó họ, chỉ cần vị trí của bản thân có thể giữ, mọi chuyện đều có thể bàn.
Sự thật đã chứng minh là như thế, sau khi Minh Thành Tổ thượng đài, khi thực hiện đại thanh tẩy, đối tượng cơ bản là các quan viên trên triều đình, liên quan đến địa phương không nhiều.
Vân Lăng nói: "Hầu gia, hoàng thượng đã không chuẩn ngài tra xem Kỷ Cương có quan hệ gì hay không, cho nên chuyện này e rằng..."
Dương Thu Trì gãy đầu:"Chỉ đơn thuần phát hiện nhị hoàng tử lén chiêu binh mãi mã lập doanh địa riêng, vẫn không thể thuyết phục hoàng thượng tin rằng chúng muốn tạo phản. Do đó hiện giờ còn chưa thể trực tiếp tố cáo với hoàng thượng, chúng ta cần phải thu thập thêm chứng cứ. Hi vọng chúng ta có thể kịp hành động trước bọn chúng. Vân Lăng, ngươi tiếp tục mang người thủ ở chỗ đó, quan sát động tĩnh của chúng."
"Được! Tôi đã lưu người ở đó tiếp tục giám thị rồi. Sự tình ở đây làm xong, tôi sẽ lập tức trở về giám thị tiếp." Vân Lăng ngẫm nghĩ một chút, nói tiếp: "Đúng rồi, còn có một chuyện, là sáng hôm nay, chúng tôi nhìn thấy nhị hoàng tử Chu Cao Hú mang đội hộ vệ rời khỏi quân doanh, tiến vào thành đến Bắc Trấn phủ ti của Kỷ Cương."
Vậy à? Bọn chúng nhất định là đang thương lượng sự tình gì đó, Dương Thu Trì thầm nghĩ, nếu có thể thám thính được âm mưu của chúng, liệu định trước tiên cơ, thì hay quá rồi. Hắn hơi trầm ngâm, cuối cùng nghĩ ra một chủ ý.
Dương Thu Trì lập tức gọi Mã Độ và Ngưu Đại Hải về, đem chuyện này nói lại cho hai người. Hai người họ vừa cả kinh vừa hưng phấn. Dương Thu Trì ra lệnh Mã Độ phái mật thám trọng điểm giám thị nhị hoàng tử, còn Ngưu Đại Hải thì phái mật thám trọng điểm giám thị Kỷ Cương, đem nhất cử nhất động của chúng báo cáo thường xuyên với hắn.
Lần trước Kỷ Cương bị đưa đến Quảng Châu trị thương, Dương Thu Trì được Minh Thành Tổ ủng hộ đã tiến hành đàn áp Bắc Trấn phủ ti, đồng thời dứt khoát thẳng tay cải biên Nam trấn phủ ti, chỉ sử Mã Độ và Ngưu Đại Hải đem một lượng tiền lớn thông qua các loại thủ đoạn kiến lập một mạng lưới tình báo rộng khắp kinh thành. Thậm chí số lượng mật thám và tai mắt của bọn họ vượt hẳn Bắc Trấn phủ ti.
Lần này hắn bố trí giám thị nhị hoàng tử và Kỷ Cương nhằm chỉ cần phát hiện bọn họ có hành động gì khác lạ, lập tức áp dụng đối sách tương ứng.
Sau khi bố trí xong, Dương Thu Trì lại đến Ứng Thiên phủ xử lý chánh vụ, đến chiều mới mạg đội hộ vệ trở về nhà.
Ăn cơm tối xong, mật báo được đưa đến, nói là Kỷ Cương đã mang hộ vệ đội rời khỏi nhà, đến vương gia phủ của nhị hoàng tử Chu Cao Hú rồi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Dương Thu Trì nhìn thấy mật báo, lòng mừng vô cùng. Hắn đến thư phòng, lấy từ trong tủ hợp kim ra máy quay phim kỹ thuật số, tháo bỏ màn hình LCD đi, chỉnh thành trạng thái giám sát hành động, sau đó dùng bao bố bọc kín lại, chỉ để lộ đầu ống kính ra ngoài, đến phòng của Liễu Nhược Băng.
Liễu Nhược Băng đang chơi đùa với Dương Đạp Sơn, thấy Dương Thu Trì đến, hơi bất ngờ: "Ơ? Chàng chạy lộn phòng rồi hả? Hôm nay đâu phải tới lượt của tiểu thiếp này ha?"
Dương Thu Trì ôm giữ gương mặt tuyệt mỹ của nàng, hôn lên đôi môi hồng: "Ta muốn đến đâu là đến! Ta đường đường là siêu phẩm hầu gia, chẳng lẽ không thể làm chủ được sao? Ta thích Băng nhi của ta nhất, cho nên muốn ở triền miên với Băng nhi rồi."
Liễu Nhược Băng vuốt ve gương mặt hắn, đôi mắt sáng ngời đầy tiếu ý: "Chàng không phải là loại người đó. Chàng đối với nữ nhân của chàng đều yêu thương như nhau, không có bãc bẽo trước sau gì hết. Đó không phải là tính cách của chàng. Chàng cố ý nói vậy, nếu như không phải là muốn ta thích, thì nhất định có chuyện gì cầu đến ta rồi. Phải không?"
"Ta nói rồi mà, Băng nhi của ta là hiểu ta nhất." Dương Thu Trì cười hắc hắc, ngồi xuống cạnh Liễu Nhược Băng, móc từ trong người ra máy quay phim kỹ thuật số đã được che đậy kỹ lưỡng, đưa cho Liễu Nhược Băng: "Ta muốn phiền nàng giúp ta đưa món đồ chơi này đặt trong phòng khách trong phủ của Kỷ Cương, giấu ở chỗ nào kín đáo ấy."
Liễu Nhược Băng tiếp lấy, hiếu kỳ nhìn ngắm: "Món này là thứ gì vậy a?"
"Bí mật!" Dương Thu Trì thần bí đáp.
Liễu Nhược Băng a lên một tiếng, không truy vấn. Nàng biết, nếu như Dương Thu Trì không chịu nói, nhất định là có lý do.
Khi vừa trở về kinh thành, Dương Thu Trì vì muốn vuốt mông ngựa đối với Kỷ Cương, đã từng mang theo Liễu Nhược Băng và Tống Vân Nhi đến dâng cho Kỷ Cương trọng lễ. Ba người lúc đó có đến phòng khách của Kỷ Cương. Dương Thu Trì đã sớm nghĩ ra nên đặt máy quay phim ở chỗ nào, nói rõ cho Liễu Nhược Băng biết, và cũng dạy nàng cách bố trí ra sao.
Liễu Nhược Băng mặc đồ dạ hành, bỏ máy quay vào trong lòng, vừa định đi thì bị Dương Thu trì ôm chặt.
Dương Thu Trì ôm eo của nàng, hôn nàng thắm thiết, dặn dò: "Vừa tiếp được mật báo, nói là Kỷ Cương đã mang hộ vệ đội ra ngoài. Trong phủ của hắn xem ra hiện giờ phòng vệ lỏng lẽo nhất. Nhưng mà nàng vẫn phải cẩn thận, nếu không làm được thì tuyệt đối đừng mạo hiểm. Có biết hay không?"
Liễu Nhược Bang mỉm cười hôn trả lại hắn: "Yên tâm đi, thiếp biết rồi. Một lát sẽ quay về ngay." Nàng tránh thoát khỏi vòng tay ôm ấp của Dương Thu Trì, chuyển thân ra cửa.

Nạp Thiếp Ký - Chương #489


Báo Lỗi Truyện
Chương 489/713