Chương 482: Một trò quỷ khác (1)


Vân Lộ hưng phấn ôm Vân Lăng hoan hô ầm ĩ, vừa nhảy vừa nói với Minh Thành Tổ: "Ân điển! Ca ca của con tuyệt đối không giết người, con tin là ca ca bị oan uổng!"
Minh Thành Tổ mỉm cười: "Nếu như tra chứng cho thấy hắn oan uổng, trẫm sẽ phục nguyên chức tước. Nếu như phạm tội thật, trẫm vẫn trách phạt thật nặng, hiểu chưa?"
Vân Lộ vừa cởi trói cho Vân Lăng, vừa đáp: "Cái đó đương nhiên, vương tử phạm pháp đồng tội với thứ dân, Lộ nhi biết đạo lý này, nếu như ca ca con giết người, giết người thường mạng là chuyện đương nhiên. Nhưng con tin là ca ca con không như vậy."
Kỷ Cương và Chu Cao Hú đưa mắt nhìn nhau, thần tình đều có vẻ ủ rũ.
Dương Thu Trì lại khom người thưa: "Hoàng thượng, vi thần đang kê tra án ái thiếp của Tiết đô đốc bị giết, hộ vệ Lâm Viễn của Kỷ Cương có hiềm nghi trọng đại, vi thần muốn thỉnh Kỷ Cương giao người này ra."
Minh Thành Tổ nhìn về phía Kỷ Cương: "Tên Lâm Viễn này đang ở đâu?"
Kỷ Cương đáp: "Ở Bắc trấn phủ ti nha môn."
"Giao hắn cho Dương ái khanh, đây là án của Ứng thiên phủ, liên quan đến người của ngươi thì ngươi nên phối hợp. Đúng rồi, còn có thi thể trong vụ Vân Lăng giết người nữa, cũng phải giao luôn cho Dương ái khanh."
"Tuân chỉ!" Kỷ Cương không còn cách nào, đánh đáp.
Minh Thành Tổ ngẫm nghĩ, lại bảo Dương Thu Trì: "Nếu như Lâm Viễn này là kẻ hiểm nghi trong đại, thì cứ giết hắn là xong, có những án không cần phải phí tâm thái quá. Được rồi, các ngươi đều lui ra."
Kỷ Cương nghe nói vậy, ngầm thở phào nhẹ nhõm. Nhưng Dương Thu Trì thì cứ kêu khổ liên miên, đáp ứng thì không được, mà không đáp ứng thì cũng không xong, còn định giải thích thì hoàng thượng đã đuổi ra rồi, chỉ còn biết quỳ xuống cáo lui.
Nhị hoàng tử Chu Cao Hú đêm nay định chỉnh cho Dương Thu Trì chết, không ngờ hiện giờ không xong, liền trở về vương phủ.
Thi thể của người bị hại đặt trong Nha môn của Bắc trấn phủ ti. Dương Thu Trì định vận chuyển thi thể về Nam Trấn phủ ti trước, rồi đưa Lâm Viễn đi luôn, sau đó mới tới Miên Xuân lầu điều tra.
Rời khỏi cung Càn Thanh, Liễu Nhược Băng và Tống Vân Nhi không cần hỏi Dương Thu Trì, chỉ cần nhìn thấy nét mặt đầy vẻ hân hoan của Vân Lộ là biết kết quả nhất định rất lý tưởng. Sau khi nghe Dương Thu Trì đơn giản thuật lại sự tình, mọi người đều cao hứng.
Kỷ Cương đối với ý chỉ của hoàng thượng nào dám chống đối, liền đưa bọn Dương Thu Trì đến Bắc trấn phủ ti.
Kỷ cương trước hết cho gọi Lâm Viễn ra, hạ lệnh cẩm y vệ trói lại. Lâm Viễn kinh khủng vạn phần, nhìn Kỷ cương, không biết là đã phát sinh sự tình gì.
Kỷ Cương thở dài, vỗ vỗ vai Lâm Viễn: "Huynh đệ, ngươi giết ái thiếp của Tiết đô đốc, hoàng thượng đã hạ chỉ giao ngươi cho Dương đại nhân xử tử rồi. Ngươi an tâm lên đường đi, lão ca ta sẽ hậu táng cho ngươi."
Lâm Viễn tái hẳn mặt, miệng run bần bật: "Chỉ huy sứ đại nhân, ái thiếp của Tiết đô đốc không phải là do tôi giết a...."
Sắc mặt Kỷ Cương trầm xuống, mắt lóe hàn quang: "Thánh chỉ của hoàng thượng, ai dám chống lại? Đạo quân thần phụ tử, cương thường luân lý này chẳng lẽ ngươi không rõ?"
Lâm Viễn không khỏi rùng mình lạnh gáy, liếc mắt nhìn Dương Thu Trì. Y biết Dương Thu Trì là kẻ tử địch đối đầu với Kỷ Cương, bản thân rơi vào tay của hắn, chẳng phải là sẽ chịu đủ mọi sự dày vò mà chết hay sao? Nghĩ đến khốc hình của cẩm y vệ có vô vàng là thủ đoạn, y cảm thấy không lạnh mà run, hay là lao đầu vào vách chết quách cho rãnh. Y nói giọng bi thảm: "Kỷ chỉ huy sứ, cầu xin ngài, niệm tình tôi theo ngài lâu năm, cấp cho tôi cái chết thống khoái."
Kỷ Cương cười âm âm: "Ngươi vi phạm pháp kỷ, gian sát ái thiếp của Tiết đô đốc và hai nha hoàn, thánh mệnh đã cho xử tử ngươi, chuyện hành hình này là chức quyền của Nam trấn phủ ti. Bổn quan làm sao có thể vượt quyền hành sự."
"Tôi không có..."
Sắc mặt của Lâm Viễn tái nhợt, còn muốn tranh biện. Kỷ Cương nhìn cẩm y vệ áp giải phái sau y, một cẩmy vệ lập tức vung chưởng đánh mạnh vào hậu não của y, Lâm Viễn tức thời hôn mê đi.
Kỷ Cương cười lạnh, nói với Dương Thu Trì: "Họ Dương kia, Lâm Viễn giao cho ngươi rồi. Thánh mệnh xử tử hắn, xử tử rồi, ta sẽ phái người đi thu thây."
Dương Thu Trì ra lệnh cho Nam Cung Hùng phái vài hộ vệ đưa Lâm Viễn về Nam Trấn Phủ ti nhốt lại. Nam trấn phủ ti có lao phòng, thì ra là chuyên môn giam những cẩm y vệ pháp tội bị thẩm tra. Từ khi Minh Thành Tổ thụ quyền cho Dương Thu Trì nắm Nam trấn phủ ti giám sát bá quan, Dương Thu Trì lại cho mở rộng nhà giam này, thậm chí đã kiên cố gần bằng chiếu ngục của Bắc trấn phủ ti.
Kỷ Cương lại lệnh cho bộ hạ đưa thi thể ra, giao luôn cho Dương Thu Trì. Thi thể ấy là một trung niên, bị để nằm trên một tấm ván cửa, trên người chỗ nào cũng có máu, ngực có cắm một thanh Tú Xuân đao. Dương Thu Trì nhìn kỹ chữ khắc trên đao, quả thật là của Vân Lăng.
Hộ vệ của Dương Thu Trì tìm đến một chiếc xe ngựa, đưa thi thể về.
Khi các hộ vệ đưa thi thể lên xe chuẩn bị đi, Dương Thu Trì chợt ơ lên một tiếng, nhìn thi thể đó, bước vội lên đẩy các hộ vệ ra, cúi xuống nhìn kỹ hơn, rồi cầm chân của xác chết lắc lắc một hồi, mắt sáng bừng, tiếp theo đó hoạt động các cơ quan khác của xác chết, ra lệnh cho lật xác chết qua, cởi áo bào, nhìn kỹ vào lưng thi thể.
Mắt Dương Thu Trì càng lúc càng sáng lên, nhìn trừng trừng vào từng vết thương, sau đó ha hả cười, chuyển đầu nhìn Kỷ Cương: "Ta nói cho ngươi biết, ngươi đừng có làm trò quỷ về phương diện này với ta, bỡi vì ngươi bất học vô thuật, kỹ thuật ngụy tạo quá kém, chỗ hở ra lớn cực kỳ! Ha ha ha."
Kỷ Cương vốn định bỏ đi, nghe lời này sắc mặt hơi biến, trầm giọng hỏi: "Bổn quan không biết ngươi nói cái gì?"
"Ngươi không biết? Hắc hắc, chờ một chút ngươi sẽ biết thôi." Dương Thu Trì lạnh lùng nói, "Hiện giờ bổn quan muốn vận chuyển thi thể này đi gặp hoàng thượng, ngươi có theo không? Hay là chờ một lúc bổn quan phụng thánh mệnh tới bắt trói ngươi?"
Sắc mặt Kỷ Cương biến hẳn: "Ngươi nói cái gì?"
Dương Thu Trì cười thật to: "Ngươi theo hay không theo thì tùy, tốt nhất là đừng có theo, mau về nhà dặn dò mọi việc, rửa sạch cổ treo lên xà nhà đi! Miễn để ngày mai bị lôi ra ngọ môn chém đầu nữa."
Vân Lộ cùng mọi người chẳng biết Dương Thu Trì nói gì, cũng không hiểu vì sao phải đưa thi thể này vào trong hoàng cung. Nhưng thấy dáng vẻ vô cùng cao hứng của Dương Thu Trì, dường như là có phát hiện gì đó trọng đại, tuy không biết, nhưng cũng hưng phấn lây.
Nam Cung Hùng lệnh cho bọn hộ vệ vận chuyển thi thể về phía hoàng cung. Kỷ Cương âm trầm nhìn theo bóng lưng của Dương Thu Trì, không biết là hắn rốt cuộc có phát hiện gì. Ngẫm nghĩ một chút, cuối cùng cũng mang hộ vệ đi theo.
Dọc đường, Vân Lộ đi bên cạnh Dương Thu Trì, nhịn không được khẽ hỏi: "Thu Trì ca, huynh rốt cuộc là phát hiện được cái gì?"
Dương Thu Trì hiện giờ quá cao hứng, nhưng vẫn không thể nói ra. Hắn lo là một khi nói ra, Vân Lộ thẳng tính này sẽ không nhịn được nói ra oang oang, Kỷ Cương sẽ có phòng bị. Hắn cần phải đột nhiên tập kích y mới được kết quả cao, do đó mới mỉm cười đáp lại công chúa: "Không cần gấp, chờ một chút nàng sẽ biết ngay."
"Vậy... vậy có thể rửa sạch nỗi oan cho ca ca muội không?"
Dương Thu Trì cười mỉm gật đầu.
"Quá tốt rồi!" Vân Lộ nhảy vụt lên ôm đầu Dương Thu Trì, hôn vào má hắn một cái rõ to. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Dương Thu Trì hơi bối rối, đưa mắt nhìn Liễu Nhược Băng và Tống Vân Nhi bên cạnh, thấy hai người họ chỉ cười, chẳng nói chẳng rằng gì, xem ra là đều biết Vân Lộ vì vui mừng quá đỗi mà cũng có cử động này, chứ không phải thật sự biểu đạt lòng yêu thương và muốn gần gũi hôn hít hắn. Dương Thu Trì vì thế cũng hơi an tâm.
Khi vận chuyển thi thể đến ngoài ngọ môn hoàng cung, Dương Thu Trì đứng lại, nói với Vân Lộ: "Vân Lộ công chúa, phiền nàng vào cung bẩm báo với hoàng thượng một tiếng, cứ nói là án giết người của Vân Lăng đã phá rồi. Do tử thi không tiện tiến cung, thỉnh hoàng thượng ngự giá đến ngọ môn, vi thần sẽ bẩm báo."
Vân Lộ cao hứng dị thường, đáp ứng xong rồi định chạy vội đi, Dương Thu Trì chợt kéo nàng lại: "Chờ chút, nàng hãy nói thật rõ với hoàng thượng rằng, là án này cần phải có hoàng thượng người tra xét thi thể mới minh bạch được. Do đó chỉ mong thỉnh hoàng thượng ngự giá thân lâm ngọ môn thôi."
"Được! Muội lập tức đi thỉnh phụ hoàng đến! Yên tâm đi!" Vân Lộ mang theo Trương Khiếu Giang và các thiếp thân hộ vệ vội vã tiến vào hoàng cung.
Tống Vân Nhi len lén kéo áo Dương Thu Trì, lè lè lưỡi, cười nói: "Ca, gọi hoang thượng ra gặp huynh, hi hi. Đại thần toàn triều này chỉ sợ có mình huynh là dám làm như vậy thôi."
Dương Thu Trì nhún vai ra vẻ không còn cách nào khác, xòe hai tay ra: "Ta cũng không còn cách nào, thi thể này tiến cung không cát lợi, nhưng không có thi thể thì không nói rõ được. Chỉ đành phải vậy thôi."
Kỷ Cương mang theo hộ vệ đứng ở xa xa, nhất mực dỏng tai lên nghe. Nghe được câu này, y lạnh lùng chen vào: "Dám đối hoàng thượng chỉ tay vẽ chân, không biết là ngươi có được mấy cái đầu."
Dương Thu Trì khoanh hai tay, ngữa mặt nhìn vòm tường cao của ngọ môn: "Ta tự hỏi chẳng làm chuyện gì thẹn với lương tâm, có câu "Đáy lòng vô tư trời đất rộng", tuy chỉ có một cái đầu, nhưng vẫn sinh hoạt sống khoái lạc, không như ai kia tấm lòng độc ác đen như cứt chó, tự không nói có, điên đảo trắng đen, suốt ngày cứ nhăm nhe hại người khác. Thứ người như vậy cho dù là giống con heo nái mọc thêm bảy tám cái đầu cũng không đủ chém"
Tống Vân Nhi nghe hắn nói thô tục như vậy, đưa tay nhéo hắn một cái thật mạnh.
Dương Thu Trì vỗ đầu, mặt nghiêm túc nói: "Thật xin lỗi, ta không nên đem heo nái ra so sánh với Kỷ Cương Kỷ đại nhân, như vậy là không tôn trọng heo nái rồi!"

Nạp Thiếp Ký - Chương #482


Báo Lỗi Truyện
Chương 482/713