Chương 464: Một bí mật động trời khác


Dương Thu Trì càng cảm kích hơn, lòng nhen nhóm lên hi vọng vô hạn. Thái tử Chu Cao Sí về mặt chủ quan đã nhận định hắn là bị oan uổng, nên định giúp hắn tra rõ án, tìm ra chứng cứ vô tội của hắn, từ đó kế hoạch vu khống hãm hại của Kỷ Cương không cần đánh mà tan.
Trong sự kích động về tâm tình, Dương Thu Trì đứng dậy làm lễ thật sâu: "Đa tạ thái tử điện hạ...., hạ quan..." Nhất thời hắn không tìm được lời gì thích hợp để biểu đạt sự cảm kích của mình.
Thái tử Chu Cao Sí gật đầu cho hắn ngồi: "Hầu gia không cần khách khí, tẩy rữa oan khuất của ngươi là nguyện vọng của ta, và cũng là chức trách của ta. Ngươi là lương đống của quốc gia, sao có thể chịu cái oan khuất không rõ ràng thế này. Được rồi, những lời khác đừng nói nữa, ngươi cho ta biết, án này ta nên bắt đầu tra từ đâu?"
Dương Thu Trì nỗ lực khiến bản thân bình tĩnh lại, hơi trầm ngâm một chút, đáp: "Chuyện Kỷ Cương vu hảm tôi bắt nguồn từ án Hiền phi nương nương bị giết. Nếu như tra rõ chân tướng Hiền phi nương nương bị giết là do đâu, tìm được người chân chính đứng sau lưng chỉ sử Vương Tư Thái mưu sát Hiền phi, thì sự vu hãm của Kỷ Cương không đánh mà tự phá!"
Chu Cao Sí vỗ đùi: 'Chủ ý hay!" Tiếp theo đó y nhíu mày, "Nhưng mà, Vương Tư Thái này đã bị phụ hoàng hạ lệnh lăng trì xử tử, hiện giờ đã bị áp ra hình trường ở ngoài thiên lao để hành hình rồi."
Dương Thu Trì vội hỏi: "
Vậy ả lúc này còn sống không?"
"
Lăng trì hình cần phải hành hình ba ngày, xem ra vẫn còn sống." Chu Cao Sí nói, "Ta lập tức đến ngay hình trường."
Y đứng dậy, ngẫm nghĩ, rồi ngồi xuống hỏi: "
Ta đến nơi đó, nên hỏi ả thế nào?"
Quả thật là khác nghề như cách núi (không ở trong nghề không rõ nghề), yếu lĩnh và sách lược thẩm tấn này nhất thời bán khắc không thể học được. Hơn nữa, Chu Cao Sí tính tình thiện lương, không thích hợp thẩm tấn nhân phạm, đặc biệt là rất nhiều vấn đề cần phải tùy cơ ứng biến, căn bản không thể nào dự tính trước hết được.
Dương Thu Trì hơi đắn đo, một lúc sau thưa: "
Có thể để cho thiếp thất Tống Vân Nhi của tôi cùng thái tử điện hạ đi thẩm vấn không. Nàng ấy đi theo tôi lâu năm, về phương diện nãy xem ra có phần thông thạo."
Thái tử mừng rỡ: 'Được a!"

Dương Thu Trì nói: "Chỉ sợ Kỷ Cương phái người dò xét, một khi biết được người của tôi giúp tra án, đem chuyện ấy đi tâu hoàng thượng, thì chỉ sợ lực thuyết phục không mạnh. Có rồi, hay là để Vân Nhi hóa trang tra án, chỉ cần tra chân tướng cho rõ, sau này cho dù có biết cũng không ngại gì."
Thái tử cũng mừng nói: "Được! Mau gọi nàng ta đi, lập tức xuất phát."
Dương Thu Trì vào hậu đường, đem chuyện này nói ra, chúng nữ đều hưng phấn, Tống Vân Nhi dĩ nhiên cao hứng vô cùng. Dương Thu Trì đem những điều chủ yếu cần tra rõ báo cho Tống Vân Nhi, chỉ điểm cho nàng những việc cần chú ý, sau đó dẫn Tống Vân Nhi ra tham kiến thái tử, rồi cho Liễu Nhược Băng giúp Tống Vân Nhi mang mặt nạ da người đồng thời hóa trang khác đi.
Hóa trang xong, Tống Vân Nhi trở thành một hán tử trung niên ấm yếu, Liễu Nhược Băng có kỹ xảo hóa trang thật cao, nhìn không thấy sơ hở gì.
Thái tử gọi hộ vệ mang tới một bộ y phục cho Tống Vân Nhi mặc, giả trang thành thiếp thân hộ vệ của thái tử, đi lẫn vào trong đội hộ vị hơn mấy chục người, căn bản không thể nhận ra. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Thái tử mang theo Tống Vân Nhi và các hộ vệ rời khỏi Dương phủ, đến thẳng hình trường của thiên lao hình bộ. Lúc này trời đã hoàn toàn tối hẳn, trên đường căn bản không nhìn rõ tướng mạo của người. Tống Vân Nhi cảm thấy lòng đại định, không cần sợ có người nhận ra nữa.
Lúc này, trên hình trường đã đốt đèn đuốc sáng trưng, người đứng xem đông nghẹt, náo nhiệt vô cùng. Tuy hình phạt lăng trì cho ngày hôm nay đã xong, nhưng những người vây xem đều không chịu tán, đều hưng phấn nghị luận, sự kích thích từ một trường ngược sát đầy máu me rõ ràng là vô cùng dữ dội.
Hình phạt Lăng trì chia thành ba ngày, ngày thứ nhất dùng đao cắt đủ số nhát xong, sẽ áp giải người bị hành hình vào trong lao phòng nghỉ ngơi cầm máu, để tránh khỏi bị mất máu chết không thể tiếp tục hành hình những ngày sau. Nếu như kẻ bị hành hình chưa chịu đủ số đao cần phải cắt xẻo mà đã chết đi, thì người hành hình sẽ bị xử phạt rất nghiêm khắc.
Khi bọn họ đến hình trường, thì thời gian đã vào canh một, lúc đó toàn bộ số đao cần phải cắt xẻo trong ngày đã thực hiện xong, phạm nhân đã bị đưa trở lại phòng giam coi sóc.
Quan giám hình đã được biết thái tử Chu Cao Sí phụng chỉ tra án, nên tự thân cùng thái tử và mọi người đến phòng giam của Vương Tư Thái.
Tình thần của Vương Tư Thái hiện giờ vô cùng ủ rũ, tay chân đều bị cố định trên giá gỗ, rên rĩ không ngừng, dưới một có một cái ghế để thị ngồi, toàn thân máu thịt bầy nhầy, nhủ phòng, tay chân, sau lưng, mông và thịt ở những vị trí không làm ảnh hưởng đến tính mạng đều đã bị cắt hết. Lúc này chúng đều được đắp thuốc kim sang, đề phòng mất máu quá nhiều gây tử vong.
Quản giam của thiên lao tự thân khiêng tới một cái bàn, và mang trà thơm điểm tâm dâng tới. Thái tử ngồi xuống, cho giám trảm quan, quản giam và cấm tốt ra ngoài, cho hộ vệ canh gác các cửa, có người còn lên trên đỉnh phòng cảnh giới. Trong phòng giam chỉ còn lại vài hộ vệ thân tính, một hình danh sư gia chịu trách nhiệm ghi lời khai và Tống Vân Nhi.
Tống Vân Nhi tháo mặt nạ da người xuống, bước tới trước mặt Vương Tư Thái, nhỏ giọng hỏi: "Vương Tứ Thái, ngươi còn nhận ra ta không?"
Vương Tư Thái từ từ cố gắng ngẩng đầu, hơi hé mắt nhìn, cả kinh, dùng giọng nói yếu ớt hỏi: "Cô... cô là... cô là cân ban của Dương hầu gia? Dương hầu gia không phải là bị..."
Tống Vân Nhi án chiếu theo chỉ dẫn của Dương Thu Trì, lạnh lùng hỏi: "Ngươi cho rằng lời vu cáo của ngươi có thể hại được hầu gia sao?"
Có câu người sắp chết lời nói đều là thiện, Vương Tư Thái hơi nở một nụ cừơi khổ: "Ta... sắp sửa chết rồi...., ta... ta không phải... ta không phải là có ý muốn... muốn hãm hại hầu gia đâu.... bọn chúng đánh ta thảm quá... ta mới khai loạn... đau lắm..."
Tống Vân Nhi nói: "Hầu gia biết người chân chánh chỉ sử ngươi mưu sát Hiền phi nương nương không phải là Thuận phi và Cố nội các học sĩ, mà là người khác, hi vọng ngươi có thể nói ra."
Vương Tư Thái thống khổ lắc đầu, cười thê thảm nói: "Ha ha... ta... ta đã bị... bị giết cả nhà rồi.... tru di cả cửu tộc... ha ha ha...., ta còn... ta còn nói ra y để làm gì nữa...."
Tống Vân Nhi sắc mặt trầm hẳn: "Ngươi được Cố nội các học sĩ cất nhắc vào nội cung, ngươi không ngờ lại hãm hại ông ta, để cả nhà già trẻ lớn bé của ông ta, còn có những người trong tộc vô tội đều bị chém đầu. Ông ta còn phải theo ngươi chịu cái khổ sở bị cắt xẻo ngàn đao vạn mảnh, ngươi cho là đối phải với ông ấy hay sao?"
Trên mặt Vương Tư Thái xuất hiện thần tình đành chịu, cười khổ nói: "Ta... ta..."
"
Còn nữa!" Tống Vân Nhi nói, "Thuận phi nương nương với ngươi vô oán vô cừu. Nàng ta là một nữ nhân, rời khỏi mẹ cha anh chị, một mình một bóng rời khỏi Triều Tiên từ ngoài vạn dặm đến đây, nhưng chỉ vì một câu nói của ngươi mà cùng chịu chung số phận xẻo thịt cắt từng lóng xương, ngươi nhẫn tâm vậy sao?"
Vương Tư Thái thảm não nói: "Ta.... ta đối không phải.... không phải với họ... hãy để họ đến... đến âm gian tìm ta... tìm ta báo thù đi..."
Tống Vân Nhi tức giận quát: "Ngươi giết hiền phi, chết không hết tội, nhưng vì sao ngươi phải kéo qua nhiều người vô tội cùng chết với ngươi? Làm như vậy có ích gì cho ngươi không?"
Vương Tư Thái cúi đầu, nhìn hàng nghìn vết thương trên người: "Cho dù ta có nói đi nữa... thì có gì tốt đâu chứ....?"
Tống Vân Nhi quay người chỉ Chu Cao Sí: "Đây là thái tử đương triều, là hoàng thượng tương lai, đang phụng thánh chỉ tra lại án này. Nếu như ngươi nói ra chân hung, có thể giữ được sinh mệnh của Cố nội các học sĩ và Thuận phi, ngươi cứu được nhiều người như vậy, đến âm tào địa phủ thì Diêm vương gia sẽ niệm tình công đức của ngươi, cho ngươi chuyển thế đầu thai vào nhà tốt. Nếu không, ngươi cố ý hại nhiều người vô tội cùng chết với ngươi như vậy, ngươi sẽ bị đánh xuống 18 tầng địa ngục, lên đao sơn xuống biến lửa vào chảo dầu cắt lưỡi xẻo tai đấy!"
Thân thể yếu ớt của Vương Tư Thái khẽ run lên, người cổ đại đều tin là người có sinh tử luân hồi, có kiếp này kiếp sau. Thị chết đến nợi, sợ nhất chính là điều này, cho nên mặt hiện thần sắc do dự.
Tống Vân Nhi mượn lửa nóng rèn thêm sắt: "Thái tử điện hạ nói rồi, nếu như ngươi có thể nói rõ chân hung, để bắt kẻ chỉ sử sau lưng ngươi giết Hiền phi nương nương để quy án, và trả lại cho Thuận phi cùng mọi người sự thanh bạch, thì thái tử sẽ bẩm báo cho hoàng thượng, cho phép ngươi chết một cách thống khoái, cho ngươi toàn thây, cho phép ngươi có thể chuyển thế đầu thai, thế nào?"
Thái tử ngẩn người, lòng nghĩ, ta có nói như vậy bao giờ đâu? Tống Vân Nhi quay lại nhìn y nháy nháy mắt, thái tử ngẫm nghĩ một chút, trầm giọng nói: "Được, chỉ cần ngươi nói ra chân hung, ta sẽ bẩm báo phụ hoàng, cho ngươi chết thống khoái, được phép toàn thây."
Lăng trì xong cuối cùng phải chém đầu, không thể toàn thây. Trong khi đó, người thời cổ cho rằng, chém đầu rồi thì không thể đầu thai kiếp sau không thể làm người, mà chỉ làm súc sinh mặc tình cho người ta chặt mổ. Do đó những người bị xử chém đầu đều có người nhà đem vàng bạc đút lót cho quái tử thủ (người phụ trách chém đầu), để y không hoàn toàn chém đứt cổ, mà lưu lại ít da thịt, coi như toàn thây, sau này có thể đầu thai chuyển thế làm người.
Nghe được lời này, mắt Vương Tư Thái lóe lên chút vui mừng. Cả ngày này, hình phạt lăng trì đã khiến thị chịu sự thống khổ cầu sống không được cầu chết không xong, cho nên nếu sớm giải trừ sự thống khổ này, chết sớm một chút, cho dù kiếp sau có làm trâu làm ngựa cũng không sau. Hiện giờ, thị thậm chí còn có cơ hội được toàn thây, kiếp sau có thể làm người, lại còn có thể cứu nhiều người vô tội, lòng không do dự gì nữa, nhỏ giọng nói: "Được... ta nói... là... tam hoàng tử sai khiến ta..."
Tống Vân Nhi và thái tử Chu Cao Sí đều cả kinh. Thái tử Chu Cao Sí trầm giọng nói: "Ngươi không được khai bậy bạ!"
"
Ta lần này là nói... là nói thật đấy... đích xác là... tam hoàng tử... chỉ sử ta... y viết cho ta bức thư... còn ở... còn ở tại dịch trạm Lâm thành... chỗ phòng ta ngụ... dưới khe ngói trên đỉnh phòng,.... giấu trong đó..."
Thái tử nhíu mày: "Hoàng đệ Chu Cao Toại của ta vì sao lại muốn giết Hiền phi nương nương? Giết Hiền phi nương nương với hắn có lợi ích gì?"
Vương Tư Thái yếu ớt trả lời: "Tam hoàng tử y ... y không phải muốn giết... Hiền phi nương nương... y muốn giết.... muốn giết hoàng thượng...!"
Đến lúc này thì Chu Cao Sí và Tống Vân Nhi đều cả kinh ngẩn người.
Thái tử Chu Cao Sí biết, hai vị em ruột Chu Cao Hú và Chu Cao Toại của y nhất mực mơ ước được ngồi lên bảo tọa thái tử của y, đã nhiều lần âm mưu soán đoạt ngôi vị nhưng không được, điểm này Chu Cao Sí rõ hơn ai hết. Y cũng biết rằng, tháng tám năm rồi, Tam hoàng tử Chu Cao Toại đích xác là có phát động một trường chính biến, kết quả cuối cùng bị Vân Lộ công chúa hay tin báo hoàng thượng, bị Minh Thành Tổ dẹp tan.
Thì ra, trước khi tam hoàng tử phát động trường chính biến không thành đó, còn đã từng âm mưu hành thích ở dịch trạm của Lâm thành, toan tính giết chết hoàng thượng.
Chu Cao Sí vội hỏi: "Rốt cuộc là thế nào?Ngươi nói rõ ra coi!"

Nạp Thiếp Ký - Chương #464


Báo Lỗi Truyện
Chương 464/713