Chương 457: Tìm ra hung thủ


Đối với Tống Vân Nhi, Dương Thu Trì không cần che giấu tình hình tiến triển điều tra của mình. Ngược lại, hắn cần phải cho nàng biết, để nàng học được những kỹ thuật trinh tra thực dụng, đặc biệt là những thường thức pháp y thường dùng không cần đến những thiết bị hiện đại. Đương nhiên, trừ những gì quá hiện đại khiến nàng nhìn là sẽ khiến thiên hạ đại loạn, ví dụ như mấy tính sách tay, kính hiển vi, máy chụp kỹ thuật số vâng vâng, những thứ khác hắn cũng cố bằng cách này hay cách khác để nàng hiểu. Hắn hivọng nàng sau này sẽ trở thành trợ thủ đắc lực của mình.
Dương Thu Trì cho Chương tri huyện, dịch sứ quan cùng Nam Cung Hùng và những người khác ra ngoài chờ, sau đó hắn kéo Tống Vân Nhi đến phòng ngủ của hoàng thượng và hiền phi nương nương, chỉ vào chỗ quan sát lúc nãy, hỏi: "Vân nhi, muội nhìn kỹ coi, xem có phát hiện ra cái gì hay không?"
Tống Vân Nhi cũng học theo cách của Dương Thu Trì, chổng mông bò dưới đất, mũi suýt dí sát mặt đất, nhìn cả nửa ngày rồi ủ rủ nói: "Trừ bụi và mấy mụt đất nhỏ, đâu có cái quỷ gì đâu."
"Rất tốt, chính là mấy cái mụt đất nhỏ đó, nhìn kỹ coi đó là cái gì?" Dương Thu Trì vừa rồi chỉ lấy đi mấy vụn nhỏ, trên mặt đất còn lại một số. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Tống Vân Nhi dùng ngón tay bóp một chút đất bằng đầu tăm đó, đưa lên ánh sáng nhìn một chút, hơi đắn đo nói: "Dường như là.... dường như là vụn than."
"Không sai, mắt của muội rất tốt!" Dương Thu Trì khen, lòng nghĩ ta phải dùng đến kính hiển vi mới nhận ra được, nàng chỉ nhìn thế là nhận ra liền, thiệt là mất mặt quá đi! Tiếp đó hắn nói: "Muội có nghĩ ra chưa, Hiền phi nương nương ngụ ở đây, thời tiết vào mùa hạ, nếu như muốn dụng than đốt để sưởi thì phải đang ở mùa động, còn nếu dùng than để nấu cơm nấu nước gì đó thì không thể đem tới phòng ngủ của hoàng thượng nương nương để nấu, tạo ra khói đen chướng khí thì sao? Cho nên, muội cảm thấy trên mặt đất có than như thế này có kỳ quái hay không?"
Nghe Dương Thu Trì phân tích, Tống Vân Nhi gật đầu: "Đúng a, trong mùa hè nóng bức trong phòng đốt than để làm gì? Hiền phi nương nương sẽ bị thán độc làm cho chết ngay, chẳng lẽ là có người đem lò than vào mưu hại Hiền phi nương nương sao?"
Dương Thu Trì cười vỗ vô vai nàng: "Khả năng này lớn vô cùng! Ta cũng phán đoán như vậy, cho nên ta đã kiểm tra mỗi phòng của những người ngụ tại đây lúc ấy."
Tống Vân Nhi nghi hoặc hỏi: "Kiểm tra phòng người khác làm....?" Vừa hỏi đến nửa chừng, nàng lập tức nghĩ ra nguyên nhân, hưng phấn nói: "Muội biết rồi, hung thủ muốn đem lò than vào phòng của Hiền phi nương nương, dùng cách thần không biết quỷ không hay để làm độc chết nương nương, thì phải tự ở phòng mình đốt cho than cháy lên trước, sau đó mang đến phòng của nương nương, len lén bỏ vào. Nhưng mà, trong phòng có nhiều cửa sổ như vậy, huynh làm sao biết hung thủ mở khung cửa nào bỏ lò than vào chứ?"
"Rất đơn giản, thị nữ Liên nhi nói cô ta nhất mực ở cửa chờ lệnh Hiền phi nương nương, do đó, hung thủ chỉ có thể tận khả năng tránh xa thị nữ Liên nhi ra. Đây chính là song cửa sổ cuối cùng, đương nhiên sẽ chọn nơi đây. Hơn nữa, vị trí này vừa khéo đối với đầu giường, người ngủ ở trên giường là Hiền phi nương nương sẽ không nhìn thấy động tĩnh ở phía trên đầu mình, đó chính là cách để đảm bảo tính ẩn mật tối đa."
Tống Vân Nhi gật đầu, tiếp theo đó lại nghi hoặc nói: "Muội nhớ Liên nhi đã từng nói qua, rằng thái y nói Hiền phi nương nương bị âm hư, cần phải tránh gió lạnh, do đó trong mùa hè cũng không thể mở cửa sổ ngủ. Cửa sổ nếu như đã đóng, hung thủ làm sao có thể từ bên ngoài mở ra đưa lò than vào?"
"Điều này nói rõ hung thủ trước đó đã từng tiến vào phòng của nương nương!" Dương Thu Trì khẳng định, "Và nhân lúc người ta không đề phòng, len lén gạt đi chốt của cửa sổ này."
Tống Vân Nhi ngẫm nghĩ, lắc đầu nói: "Vẫn không đúng, cho dù lò than đặt ở trên đầu của nương nương, nương nương không thể phát hiện hung thủ mở cửa sổ thòng lò than vào, nhưng ánh sáng của lò than sẽ hấp dẫn sự chú ý của nương nương. Muội từng nghe nói, khi nương nương ngủ thường rất sợ ánh sáng! Do đó đối với ánh sáng nhất định sẽ có độ mẫn cảm nhất định."
Dương Thu Trì đáp: "Không sai, nhưng mà hung thủ có thể tiến vào phòng của nương nương, cho thấy nhất định là người nào đó thường gần gủi bên cạnh nương nương. Và vì thế, hung thủ hoàn toàn có thể biết rõ điểm này, nhất định sẽ nghĩ biện pháp che ánh sáng đi. Như vậy nương nương sẽ không phát hiện được." Dương Thu Trì mỉm cười.
"Che lại? Dùng cái gì để che?"
"Trước hết muội hãy nhìn cái này sẽ biết ngay được đáp án." Dương Thu Trì kéo tay Tống Vân Nhi đến phòng mà hắn kiểm tra vừa rồi, chỉ vào cái ấm sắt nấu nước để trên bàn: "Muội nhìn coi có phát hiện gì không?"
Tống Vân Nhi trước hết giở hổng ấm, lắc lắc, thấy nó trống không, nhìn kỹ không phát hiện được gì, đang nghi hoặc, chợt ơ lên một tiếng, nhìn vào cái vòng tròn màu vàng in dấu trên bàn: "Đó là cái gì?"
Nàng từ từ đặt ấm sắt trở về dấu vết đó, thấy hoàn toàn vừa khít! Tống Vân Nhi cao hứng reo lên: "Muội biết rồi, đây chính là dấu ấn của cái ấm tạo ra trên bàn! Cho thấy, lúc đó hung thủ đã dùng cái ấm này trùm lên trên lò lửa, che ánh lửa phát ra, tránh bị nương nương phát hiện. Do ấm sắt này có thể bị lửa đốt nóng, do đó sau khi mang về để lại trên này, nó đã tạo ra dấu ấn cháy nám trên bàn!"
"Rất đúng!" Dương Thu Trì khen ngợi gật đầu, bước tới chỗ vừa lấy mấy mụn than dưới đất, nói: "Nơi này cũng có ít than vụn, sau khi ta kiểm nghiệm, thấy hoàn toàn phù hợp với đặc điểm của mấy mẫu phát hiện được dưới cửa sổ trong phòng nương nương, cho thấy đây là cùng một loại than!"
Tống Vân Nhi vỗ tay nói: "Như vầy thì rõ rồi, hung thủ khi vào phòng nương nương đã lén mở chốt cửa sổ cuối cùng trong phòng nương nương, sau đó lẻn vào phòng để than lấy lò than và than trở về phòng mình nhóm lửa lên, trùm cái vò sắt đun nước lên, khi đoán là nương nương đã ngủ bèn mang đến sau cửa sổ phòng nương nương, bỏ vào trong, đóng cửa sổ lại, lợi dụng hơi độc từ than giết chết nương nương. Do lò than lấy từ phòng để than ra, trên đất có vụn than, cho nên lò than cũng dính vụn than, cho nên mói lưu lại những vụn than rơi rớt ở trong phòng hung thủ khi nhóm lửa và ở chỗ đặt lò trong phòng nương nương!"
"Phân tích rất tuyệt!" Dương Thu Trì khen, "Do dịch trạm này đơn giản vô cùng, phòng hoàng thượng và nương nương ngủ rất nhỏ, thán độc nhanh chóng lan ra cả phòng. Thứ độc này không có màu không có vị, người trúng độc chỉ cảm thấy nhức đầu buồn nôn ói mữa, nhưng đến khi cảm nhân được điều này thì cơ thể của người trúng độc đã thiếu dưỡng khí nghiêm trọng nên không có chút sức lực nào, không có cách gì kêu cứu hay bỏ chạy, cuối cùng chỉ còn chờ chết."
"Nếu như trong phòng có thán độc, người đến sau sao lại không có ai bị độc hết?"
"Nếu bị trúng độc ngả xuống, như vậy chẳng phải là lộ ra âm mưu sao?" Dương Thu Trì mỉm cười, "Hung thủ dùng thán độc giết người, chính là muốn người khác tra không ra. Nói thật, trong mùa hè mà dùng phương pháp này để giết người, những thái y ấy e rằng sẽ mãi chẳng chẳng ý đến. Bọn họ hành nghề khám bệnh, cho nên khi tra người chết đều nghĩ đến bệnh trước, chỉ theo tập quán mà nghĩ đến bệnh gì đó mà thôi. do đó, sau khi hung thủ len lén lấy đi lò than, khẳng định sẽ mở cánh cửa sở phía sau đó ra, để hơi độc bên trong tan đi hết. Và khi đoán là hơi độc tan hết rồi, y sẽ trở lại đóng cửa sổ. Thời gian trong vòng một đêm đủ để hung thủ lợi dụng làm được những chuyện này."
Tống Vân Nhi ngẫm nghĩ, mỉm cười tìm chỗ hổng của hắn: "Ca, huynh chỉ bằng mấy vụn than ở dưới đất mà tra ra kết luận thế này, chẳng phải nói ra nghe mà sởn cả tóc gáy hay sao?"
Dương Thu Trì cười, kéo nàng đến căn phòng để tha, chỉ vào cái lò than ở gian ngoài nói: "Chỗ này sau khi hoàng thượng đi rồi thì bị phong tỏa, vẫn còn bảo lưu dáng vẻ lúc trước. Muội nhìn kỹ coi, xem có phát hiện được gì hay không?"
Tống Vân Nhi cúi người xuống, kiểm tra từng lò đốt một, lắc đầu đáp: "Chẳng có gì đặc biệt a!"
Dương Thu Trì hơi thở dài: "Ta chẳng nói là bất kỳ phạm tội gì cũng để lại dấu vết hay sao, chỉ là xem xem muội có thể phát hiện được nó không thôi. Những dấu vết này hiện rõ trước mặt, muội không phát hiện được thì không phá nổi án."
Tống Vân Nhi không phục, cúi người xuống quan sát kỹ lần nữa, chợt ơ lên một tiếng, xách một cái lò lên, nhìn kỹ vào trong lò, lại đưa tay vào trong quẹt một nhúm bụi than đen xì: "Đây là cái gì? Kỳ quái à."
Trong mắt Dương Thu Trì đã có ý cười: "Muội phát hiện có gì đó kỳ quái thì hãy nghĩ kỹ coi, rốt cuộc là kỳ quái ở chỗ nào?"
Tống Vân Nhi tử tế quan sát một hồi, đột nhiên mắt sáng lên, bỏ lò xuống tiến vào trong phòng, quan sát kỹ một hồi, chạy ra cao hứng nói: "Muội biết rồi!"
"Biết cái gì?" Dương Thu Trì đối với phản ứng nhanh nhẹn của Tống Vân Nhi vô cùng vừa ý, quả thật là nhân tài có thể dạy dỗ a!
Tống Vân Nhi chỉ vào lò than trên đất nói: "Đây chính là lò than mà hung thủ dùng để đốt than làm độc chết Hiền phi. Hung thủ tính toán sau khi Hiền phi nương nương bị độc chết rồi, trở lại cửa sổ đó lấy lò đi, trở về phòng của mình dùng nước trong vò diệt lửa trong lò, sau đó tùy tay bỏ ấm nấu lên bàn, xách lò than trở về phòng để than, đổ than đã cháy lên mặt đất, đặt lò trở lại vào gian ngoài. Vừa rồi muội nhìn trong đó phát hiện than bị lửa đốt một nữa rồi bị diệt, và còn lấy lên chút tro tàn bị nước đổ diệt lửa!
Bốp bốp bốp! Dương Thu Trì vỗ tay cười nói: "Tinh túy! Diễn tả lại án thập phần chính xác! Tìm được chứng cứ này cộng với chứng cứ vụn than và bình sắt nấu nước lúc nãy sẽ hình thành một sợi dây liên kết hoàn chỉnh, và sự suy đoán này có thể thành lập được rồi!"
Tống Vân Nhi cũng cười, ngẫm nghĩ hỏi: "
Hung thủ rốt cuộc là ai?"
"
Từ tình huống điều tra rõ ràng là người hại Hiền phi nương nương là kẻ ở gần bên nàng ta. Phạm vi này rất nhỏ, không khó để tìm ra hung thủ thật sự. Muội thử nghĩ kỹ xem, ắt sẽ phát hiện chân hung là ai."
Tống Vân Nhi nhíu mày suy nghĩ, nói: "
Người bên cạnh nương nương! Hung thủ muốn đem lửa than đốt lên, thời gian không thể ngắn, sau đó đem lửa đi diệt, sản sinh khói sẽ dễ dẫn tới sự chú ý của người khác, do đó cần phải thực hiện ở nơi ẩn bí. Do đó, có khả năng nhất là làm ở phòng của mình. Trong dịch trạm này phòng ốc không nhiều, có thể ở một mình một phòng không thể là cung nữ hay thái giám thường, chẳng lẽ là...."

Nạp Thiếp Ký - Chương #457


Báo Lỗi Truyện
Chương 457/713