Chương 441: Đề thân với hoàng thượng


Đến lúc này, Lý công công đã dẫn Liễu Nhược Băng và Tống Vân Nhi tiến vào. Hai người thấy Dương Thu Trì ngồi lù lù ở đó, đều thở phào nhẹ nhõm. Sau khi khấu đầu ra mắt Minh Thành Tổ, đến ngồi dưới Phùng Tiểu Tuyết.
Minh Thành Tổ đang cầm ly rượu định uống, đột nhiên nhìn thấy Liễu Nhược Băng, lập tức ngẩn người, mắt nhìn nàng không chớp, ly rượu đó cũng quên cả uống.
Liễu Nhược Băng khẽ nhíu mày, hừ lạnh một tiếng. Dương Thu Trì sợ nàng bực mình, vội mời nàng ăn. Liễu Nhược Băng mỉm cười nhìn hắn, gật gật đầu.
Nụ cười này của Liễu Nhược Băng suýt đem ba hồn chín vía của Minh Thành Tổ cướp đi mất. Cho đến khi Vương quý phi khẽ ho một tiếng, Minh Thành Tổ bấy giờ mới phản ứng, vội cười chữa ngượng, uống cạn chung rượu. Sau đó, ông ta đưa tay chỉ Liễu Nhược Băng, hỏi: "Dương ái khanh, vị này là...."
"Vị này là tứ thiếp thất của vi thần, họ Liễu." Dương Thu Trì cũng nhìn thấy bộ dạng trư ca ca của Minh Thành Tổ, vừa rồi ông ta còn thương cảm hồng nhan đã chết, không ngờ hiện tại đã ham muốn mỹ sắc khác rồi.
Hắn lập tức nghĩ tới đây là vị hoàng thượng quân lâm thiên hạ, chuyện gì cũng dám làm. Từ cổ đến giờ hoàng thượng cướp con gái thậm chí thê thiếp của đại thần là chuyện không hiếm, không thể nào để hoàng thượng động tâm với Liễu Nhược Băng được. Hắn ho khan một tiếng, quay sang Liễu Nhược Băng, cố ý hỏi: "Băng nhi, lúc nàng đến đây đã cho con chúng ta bú chưa?"
Liễu Nhược Băng không biết vì sao Dương Thu Trì lại đột nhiên hỏi đến chuyện này, đỏ mặt thấp giọng đáp: "Dạ cho rồi..."
Quả nhiên, Minh Thành Tổ hơi ngẩn người, hơi bối rối, hỏi: "Dương ái khanh mừng có quý tử rồi sao?"
"Dạ a," Dương Thu Trì nhún người thưa, "Vị tứ thiếp Liễu thị này của vi thần vừa sinh được một con trai cho vi thần, đây là trưởng tử của vi thần."
"Vậy sao?" Minh Thành Tổ quay đầu sang nhìn cái hắc ban to trên mặt của Phùng Tiểu Tuyết, lại nhìn Liễu Nhược Băng và Tống Vân Nhi, cười nói: "Dương ái khanh, thiếp thất của ngươi người nào cũng đẹp, hiện giờ lại sinh con cho ngươi nữa, ngươi đừng có quên người vợ tào khang đó nghe."
Dương Thu Trì vội cúi người cười nịnh đáp: "Vi thần không dám, vi thần nhất định nhớ kỹ lời dạy của hoàng thượng."
Tống Vân Nhi tuổi còn nhỏ, lại là kẻ không sợ trời không sợ đất, nhịn không được lên tiếng: "Hoàng thượng, ca ca của tôi chưa bao giờ quên Tiểu Tuyết tỷ tỷ, năm xưa Bạch thiên tổng bức huynh ấy bỏ vợ cưới con gái của Bạch thiên tổng, bị ca ca của tôi cự tuyệt thẳng đấy."
"Ca ca của ngươi?" Minh Thành Tổ nhất thời không minh bạch lối xưng hô của nàng là đang chỉ ai.
Dương Thu Trì vội giải thích: "Vị thiếp thứ năm này của vi thần là Tống thị, trước đây xưng hô huynh muội với vi thần, sau đó gả về cho vi thần, cách xưng hô này vẫn chưa được cải."
Minh Thành Tổ lúc này mới minh bạch, cười khà khà, lấy làm hứng thú hỏi Tống Vân Nhi: "Ngươi vừa rồi nói ca ca của ngươi cự tuyệt bức hôn, rốt cuộc sự thể thế nào?"
Tống Vân Nhi liền đem chuyện đó kể lại một lượt. Trong quá trình tự thuật, không khỏi thêm dầu thêm mở, biến cho con mèo Dương Thu Trì không khỏi trở thành một vị tình thánh, khiến cho hắn và Phùng Tiểu Tuyết đều đỏ mặt thẹn thùng.
Chờ Tống Vân Nhi nói xong, Minh Thành Tổ khen: "Không ngờ Dương ái khanh là một con người trong tình cảm như vậy. Giỏi, Trẫm thập phần bội phục! Nào, trẫm kính hai vợ chồng nhà ngươi một bôi!"
Dương Thu Trì và Phùng Tiểu Tuyết cũng nâng ly rượu đứng dậy, cung thân tạ ơn, rồi uống cạn rượu trong ly.
Từ khi tiến vào ngự hoa viên, Dương mẫu nhất mực tính toán làm sao để mở lời đề thân. Dương gia họ hiện giờ đã là siêu phẩm Trấn Viễn hầu, muốn cưới một vị công chúa cũng có thể coi là môn đăng hộ đối. Chỉ có điều, bà ta chỉ đang định yêu cầu công chúa người ta gả về cho con trai mình làm tiểu thiếp, hơn nữa Dương mẫu là nông phụ xuất thân, trước đây gặp Tống tri huyện nói chuyện cũng sợ đến nỗi không nói nên lời, hiện giờ bảo bà đề thân với hoàng thượng thì quả thật là... Khi nghĩ đến chuyện này, ngay cả đầu lưỡi của Dương mẫu cũng không thể uốn được, lòng cứ quay cuồng tính toán làm sao để mở miệng cất lời.
Minh Thành Tổ cũng phát hiện Dương mẫu mãi không hề lên tiếng, ngồi ở đó run lẫy bẫy, biết là bà ta khẩn trương, không khỏi cười bảo: "Thái phu nhân, bà cũng uống một bôi đi...? Thái phu nhân....?"
Phùng Tiểu Tuyết liếc nhìn, thấy Dương mẫu đang phân tâm nghĩ chuyện khác, không nghe được lời của hoàng thượng, vội thò tay dưới bàng đẩy đẩy Dương mẫu, hạ giọng nhắc: "Mẹ, hoàng thượng gọi mẹ kìa."
Dương mẫu bấy giờ mới phản ứng: "Hả? Cái gì?"
Phùng Tiểu Tuyết đỏ mặt, lại nói thêm một lần nữa. Dương mẫu nghe hoàng thượng nói chuyện với mình, tức thời hoảng loạn, cầm chung rượu đứng dậy, run rẫy thưa: "Hoàng ... thượng...., Vân Lộ công chúa.... con trai của tôi,.... tiểu thiếp... được không?"
Minh Thành Tổ ngẩn người, không nghe ra được ý Dương mẫu nói gì. Kỳ thật cho dù ông ta chú ý lắng nghe, nghe ra được toàn bộ, cũng không hiểu được gì, nhân vì Dương mẫu quá khẩn trương, câu nói này thật ra không nói được sao cho hoàn chỉnh.
Vân Lộ ngược lại nghe hiểu rất rõ, đỏ mặt đến tận mang tai, cúi đầu không nói, nhưng vành tai cứ dỏng lên. Nhưng nghe Dương mẫu nói cả nửa ngày cũng không nói rõ ra được, lòng không khỏi gấp lên.
Minh Thành Tổ thấy Dương mẫu khẩn trương đến nỗi mặt tái nhợt, ly rượu cầm trong tay vì run đã sánh rượu ra ngoài hết hơn phân nữa, khe khẽ cười bào: "Thái phu nhân, đừng gấp, bà uống rượu trước đi, rồi từ từ nói."
Phùng Tiểu Tuyết đứng dậy, đỡ lão thái thái, giữ vững cánh tay bà, nhẹ giọng xoa dịu: "Mẹ, hoàng thượng cho mẹ uống rượu trước, xong từ từ nói, đừng có gấp."
Dương mẫu nghe lời, vội vã uống cạn rượu trong chung, kỳ thật rượu đã bị sánh ra ngoài gần hết rồi.
Uống cạn gần nửa ly rượu còn lại, được Phùng Tiểu Tuyết đỡ, Dương mẫu từ từ ngồi xuống, hít hà một tiếng, nói: "Hoàng thượng, lão thân... lão thân muốn hướng đến hoàng thượng đề thân..."
Minh Thành Tổ cười đáp: "Được a, thái phu nhân, trầm có Hàm Ninh công chúa chưa có hôn phối," rồi chuyển thân, ông ta nắm cánh tay của Vân Lộ, "Còn có Thanh Khê công chúa của trẫm cũng chưa có hôn phối, thái phu nhân định đề thân lấy ai? Nói ra nghe thử?"
Dương mẫu nghe Minh Thành Tổ nói đến Vân Lộ, lòng mừng khấp khởi, miệng lưỡi cũng trơn tru hơn, đáp: "Lão thân muốn đề thân Thanh Khê công chúa Vân Lộ."
"À, được a, là vị công tử nào trong phủ nào vậy?"
"Lão thân... lão thân muốn đề thân cho con trai ạ."
"Hả?" Minh Thành Tổ ngẩn người, nụ cười trên mặt từ từ tiêu thất, "Thái phu nhân, bà có mấy con trai a."
Dương mẫu kéo tay Dương Thu Trì, cười ruồi đáp: "Dạ... chỉ có một người con thôi a."
Mặt Minh Thành Tổ sầm ngay lại: "Thái phu nhân không phải là muốn trẫm đem Thanh Khê công chúa gả về làm thiếp cho Dương ái khanh chứ?"
Dương mẫu cũng nghe ra vẻ không vui của Minh Thành Tổ, lo sợ vô cùng, nhưng lời đã nói ra rồi, rốt cuộc cũng phải nói ra cho rõ hết, nên e dè đáp: "Vân Lộ công chúa .... thích Thu Trì nhà chúng tôi...., trước đây đã tốt với nhau rồi... do đó lão thân mới...."
Minh Thành Tổ nhìn về phía Vân Lộ: "Lộ nhi, Dương ái khanh chính là vị như ý lang quân mà lúc trước con đã nói đó hả?"
Vân Lộ thẹn đỏ mặt gật đầu. Nàng cũng nghe ra vẻ không vui của Minh Thành Tổ, lòng lo lắng vô cùng, cố lấy hết dũng khí nói: "Phụ hoàng, lúc con ở Thanh Khê huyện, cha của con đã có ý đem con gái gả cho Thu Trì ca ca làm thiếp rồi...."
"Vậy đã gả hay chưa?" Minh Thành Tổ lạnh lùng hỏi.
"Chưa...."
"Vậy thì đúng rồi, Dương ái khanh tuổi trẻ tài cao, vốn ra đây là một cuộc hôn nhân tốt, nhưng Dương ái khanh đã có nguyên phối rồi, lúc xưa thà chết không chịu bỏ vợ, đối với chuyện vợ chồng khang lệ tình thâm như vậy, trẫm rất kính trọng. Nếu là như thế, con không có cách gì làm vợ Dương ái thanh được. Còn về chuyện làm thiếp - con cảm thấy một công chúa mà làm thiếp của người ta là thỏa đương hay sao?"
"Phụ hoàng...."
Minh Thành Tổ khoát tay, ngắt ngang lời của Vân lộ: "Được rồi, chuyện này không được đề cập nữa. Phụ hoàng hơi mệt, về trước đây." Ông ta đứng dậy, cúi đầu thấy Vân Lộ ứa nước mắt đáng thương như vậy, vỗ vỗ vai của nàng, "Lộ nhi, chuyện hôn nhân của con không cần con lo, phụ hoàng sẽ an bài cho con."
Minh Thành Tổ cũng không nhìn bọn Dương Thu Trì, chấp tay sau lưng vững bước bỏ đi. Vương quý phi cùng các phi tần mỉm cười ra vẻ áy náy với Dương Thu Trì cùng mọi người rồi cũng bỏ đi. Vị Lữ mỹ nhân trước lúc đi đã nhìn sâu vào mắt Dương Thu Trì, đôi mắt biết nói đó đầy vẻ nhu nhuận, khiến người ta dậy lên sự thương xót vô hạn.
Trong trường chỉ còn lại một nhà Dương Thu Trì, người này nhìn người kia, người kia nhìn người nọ, đều ngẩn ngơ hết.
Vân Lộ oa một tiếng gục xuống bàn khóc rống lên.

Ngày hôm sau, Dương Thu Trì bàn với Dương mẫu, Phùng Tiểu Tuyết, Liễu Nhược Băng, Tống Vân Nhi, quyết định ủy thác cho mẹ của Tống Tình là Tống phu nhân đến Vũ Xương lo liệu chuyện làm ăn ở Hồ Quảng. Hắn viết một phong thư cho mẹ của Tống Tình, sau đó nhờ Hạ Bình mang theo nữ hộ vệ đến Ninh Quốc phủ, tiếp mẹ của Tống Tình hộ tống đến Vũ Xương, sau đó hộ tống Tần Chỉ Tuệ, Tống Tình và hai mẹ con Bạch Tố Mai trở về. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Tiếp sau đó, hắn mang theo Kim sư gia, Long sư gia đến Ứng Thiên Phủ nha môn tiếp nhiệm trước, sau khi tiếp thu sự ra mắt của các tá quan, hắn cho hai vị sư gia lo liệu bàn giao tiền bạc sổ sách tín vật và các vụ án đang điều tra xử lý với các sư gia của Cố phủ doãn tiền nhiệm... Đem chính vụ của nha môn giao cho hai vị sư gia lo liệu xong, Dương Thu Trì lại đến đồng tri nha môn tại cẩm y vệ Bắc trấn phủ ty mà hắn vừa được bổ nhiệm, chính thức bái kiến chỉ huy sứ Kỷ Cương, sau đó mới quay trở về Dương phủ.
Dương Thu Trì cho gọi Tống Vân Nhi lại, rồi đem chuyện hoàng thượng giao điều tra án nói tổng thể cho nàng biết. Tống Vân Nhi khi nghe nói án điều tra lần này lại là vụ tử vong ly kỳ của ái phi mà hoàng thượng sủng ái nhất khi xưa, vừa hưng phấn vừa khẩn trương. Chuyện liên quan đế án mạng trong hoàng thất là không thể giản đơn được, không biết sẽ liên lụy đến ai. Nhưng mà, lần này hậu đài chính là hoàng thượng, cho nên cũng không cần lo lắng quá.
Về việc phá án như thế nào, Dương Thu Trì đã có kế hoạch sơ bộ. Hắn trước hết tiến hành điều tra, tra rõ tình huống đương thời, cho đến khi trong tay nắm chắc rồi, thì mới đến Sơn Đông Lâm thành khai quan nghiệm thi, xác định tử vong có tính chất tự sát, rủi ro bất ngờ hay là bị người ta giết, sẽ căn cứ vào đó tra rõ án này, sau đó sẽ tính đến bước cuối cùng.
Nếu như hiện giờ Dương Thu Trì đã là cẩm y vệ đồng tri, thân phận cẩm y vệ đã công khai rồi, nên hắn mặc quan bào của cẩm y vệ đồng tri, cho Nam Cung Hùng và sáu thiếp thân hộ vệ mặc áo cánh chuồn, mang theo Tống Vân Nhi vào hoàng cung bắt đầu tra án.
Do hoàng thượng đã hạ chỉ cho phép Dương Thu Trì có thể tiến cung bất cứ lúc nào, nên không có bất kỳ trở ngại gì. Dương Thu Trì cùng mọi người tiến vào trong cung, tìm đến nữ quan Vương Tư Thái.
Vương Tư Thái hai chục tuổi, cũng có mấy phần xinh đẹp (vì để tránh dọa sợ hoàng thượng, trong hoàng cung cấp tuyệt những co gái xấu như khủng long tiến cung), cấp cho người ta cảm giác rất giỏi giang.
Vương Tư Thái vừa nghe nói có cẩm y vệ tìm mình, tức thì sợ run. Từ thời Vĩnh Nhạc của Chu Lệ, cẩm y vệ, sau đó là đông hán và tây hán đều khiến cho mọi người kinh tâm tán đởm, là những từ ngữ dùng để đe nẹt những em bé khóc nhè trong đêm.
Tư Thái kỳ thật là một nữ quan chưởng quản phòng lưu trữ trong hoàng cung. Và buổi điều tra này được tiến hành trong phòng làm việc của Vương Tư Thái.

Nạp Thiếp Ký - Chương #441


Báo Lỗi Truyện
Chương 441/713