Chương 440: Án tử vong li kỳ của Hiền phi


"Tháng hai năm nay, trẫm thân chinh phía bắc Trường thành, đắc thắng hồi triều, trên đường ngang qua Lâm thành ở Sơn đông, Hiền phi nàng... nàng ấy không ngờ bạo bệnh mà chết...!" Minh Thành Tổ đấm mạnh một quyền trên lan can bằng ngọc thạch, hiển nhiên là đau đớn đến cực điểm.
Dương Thu Trì không nói gì, tuy hoàng thượng quân lâm thiên hạ, có hoàng quyền sinh sát chí cao vô thượng, nhưng đối mặt với sinh tử của người thân cũng bất lực như kẻ thường.
Dương Thu Trì muốn khuyên mấy câu đại loại như người chết rồi không thể sống lại, hãy dằn nén cõi lòng gì đó, nhưng lời đến miệng thì cảm thấy dư thừa, vì Minh Thành Tổ văn công vũ lược, nhất đại kiêu hùng, cần gì dùng đến cái giọng bà bà mụ mụ nhiều chuyện của hắn khuyên nhủ chứ.
Kỳ thật, lòng Dương Thu Trì rõ như gương sáng, Minh Thành Tổ lúc này hướng về hắn đề cặp chuyện này, tuyệt đối không phải là tìm sự đồng tình, hay tìm người cùng nhớ đến Hiền phi cùng ông ta, mà là có nguyên nhân khác.
Quả nhiên, Minh Thành Tổ sầm mặt, từ từ nói tiếp: "Vốn ra, trẫm cũng cho rằng Hiền phi bị bệnh nặng mà vong, nhưng những ngày gần đây trẫm càng lúc càng cảm thấy không ổn, cho gọi thái y chẩn trị cho Hiền phi lúc đó lại hỏi kỹ, càng cảm thấy trong này có vấn đề. Nhưng mà trẫm không biết vấn đề xảy ra ở chỗ nào, cho nên mới điều ngươi trở về."
Hiện giờ Dương Thu Trì đã hiểu, Minh Thành Tổ hạ chỉ bảo hắn trở về trong tiết Nguyên tiêu, một là con thỏ lớn Kiến Văn đế đã chạy ra hải ngoại, thỏ bé đã bị bắt gần như toàn bộ, cho nên gọi chó săn trở về kinh thành để bắt thỏ hay hồ li gì đó ở kinh thành. Hai là, gọi hắn về là để hắn trinh tra ra chuyện Hiền phi bị bệnh chết có điều gì đó mờ ám hay không, tìm ra một đáp án khiến người tín phục. Nếu như là mưu sát, thì coi như tổ tông mười tám đời của chân hung ắt phải xui xẻo theo.
Hiện giờ hắn mới biết nội dung chân chánh của thánh chỉ chẳng phải là thỏ chết giết chó gì, tảng đá lớn trong lòng Dương Thu Trì mới được buông bỏ. Đạo thánh chỉ không minh bạch kia đã khiến cả nhà hắn thần kinh căng thẳng, xét ra quả có điểm tức cười.
Minh Thành Tổ chuyển thân, nhìn xoáy vào Dương Thu Trì: "Dương ái khanh, trẫm giao cho ngươi án đầu tiên để điều tra chính là dò ra chân tướng tử vong của Hiền phi! Vô luận là tra đến ai, đều phải tra cho đáo để, cấp cho trẫm một đáp án minh minh bạch bạch!"
Dương Thu Trì vén y bào quỳ xuống dập đầu: "Vi thần tuân chỉ, vi thần nhất định đem án này tra ra cho rõ ràng, cấp cho vạn tuế gia một câu trả lời vừa ý!"
Minh Thành Tổ gật đầu: "Bình thân đi."
"Tạ vạn tuế!" Dương Thu Trì đứng dậy, ngẫm nghĩ, lại thưa: "Vạn tuế, nếu như muốn tra rõ nguyên nhân tử vong của hiền phi, vi thần chỉ sợ phải khai quan nghiệm thi, thỉnh vạn tuế châm chước."
Minh Thành Tổ hơi trầm ngâm, sau đó gật đầu: "Trẫm ưng chuẫn, phàm là điều gì cần cho tra án, ngươi cứ tận khả năng mà làm. Có tình huống gì, ngươi trực tiếp hướng trẫm báo cáo. Trẫm chuẩn cho ngươi tiến cung bất cứ lúc nào."
"Dạ, thần lĩnh chỉ." Dương Thu Trì cung thân đáp, "Hoàng thượng có thể nói qua tình cảnh lúc Hiền phi nương nương khứ thế hay không, để vi thần xem coi có mắc mứu gì hay không."
"Ừ," Minh Thành Tổ ngẫm nghĩ, "Chiều ngày mười ba tháng bảy, đội ngũ đến Lâm thành ở Sơn Đông, khí trời rất nóng, trẫm và hiền phi vào canh ba còn chưa ngủ, đột nhiên có quân tình khẩn cấp báo đến, trẫm đến thư phòng phê duyệt tấu văn, cho đến sáng hôm sau thì cung nữ báo hiền phi bệnh nặng. Trẫm cả kinh vội đến, thấy Hiền phi đã... đã mất rồi." Lời nói có chút nghẹn ngào.
Hồi ức lại cái chết của người yêu dầu sao vẫn làm cho người ta vô cùng thống khổ. Dương Thu Trì biết rõ điều này, vội nắm lấy yếu điểm hỏi ngay: "Hoàng thượng, vi thần cần biết tình trạng tử vong của Hiền phi và những người tại đương trường lúc đó."
"Hiền phi chết rất đột nhiên, trước đó Hiền phi không có triệu chứng sinh bệnh gì..." Minh Thành Tổ thật tại không nguyện ý hồi ức lại tình cảnh lúc đó, đành nói: "Lúc đó chẩn trị cho Hiền phi có hai vị thái y Cao Đức và Ngải hành theo trẫm xuất chinh. Tình huống cụ thể thế nào ngươi hỏi nữ quan Vương Tư Thái trong cung. Trẫm lệnh cho nàng ta cùng Quyền phi đồng hành, nàng ta biết một số tình huống. Ngày đó người phát hiện Hiền phi bệnh chết trước nhất đó là thiếp thân thị nữ Liên nhi. Những tình huống khác, ngươi có thể tìm Tư lễ giám chưởng ấn thái giám là Kim Lương tùy hành để tìm hiểu."
Cơ qua nội vụ ở Minh triều có tới hai mươi bốn cái, bao gồm mười hai giam, bố ti, tám cục, tổng cộng hai mươi bốn nha môn. Trong thời kỳ của Minh Thành Tổ, Tư Lễ giám không có quyền thế lớn mạnh như sau này, chẳng qua là một cơ cấu quản lý phục vụ cho sinh hoạt ăn ở của hoàng đế mà thôi. Thủ lĩnh của Tư lễ giám được goi là "Chưởng ấn thái giám".
"Thần minh bạch rồi." Nghe Minh Thành Tổ vắn tắt nói như vậy, một con đường phá án đại khái đã hình thành trong đầu Dương Thu Trì.
"Được rồi, đi xem đèn thôi!" Minh Thành Tổ chắp tay sau lưng từ từ quay trở lại. Dương Thu Trì bám theo sau y như cũ.
Có hoàng thượng làm cái hậu đài lớn nhất, án mạng này xem ra khá thuận tiện để điều tra. Dương Thu Trì thầm nghĩ, nguyên nhân tử vong của nàng ta có lẽ không phải là chuyện khó gì. Bỏ qua không tính Kiến Văn dư đảng, án này có thể xem là án đầu tiên mà hoàng thượng giao cho hắn, cần phải làm cho chu đáo mới được, có như thế đối với tiền đồ sẽ hữu ích cực lớn.
Dương Thu Trì theo Minh Thành Tổ đến chỗ tửu yến thưởng đèn. Tửu yến này được bày trong một vườn mai. Hàng vạn đóa mai tranh nhau khoe sắc, cạnh tranh phô bày. Dưới gốc mai có bày một bàn yến tiệc thịnh soạn. Trên bàn tiệc có mấy đạo bình phong che gió, bốn phía có những đống lửa hồng tỏa hơi ấm.
Trên một cây mai già treo đầy các loại đèn. Lúc này trời đã tối, đèn đã được đốt sáng, khiến cho những cây mai như các vị tiên tử, đua nhau nhảy múa tứ phía.
Trước tửu yến có một vùng đất trống có hai hàng nhạc công, cạnh đó bày đủ loại nhạc khí.
Trên yến tiệc đã có Dương mẫu, Phùng Tiểu Tuyết ngồi. Vân Lộ trong trang phục Miêu tộc đang ngồi bên còn lại nghe Dương mẫu nói chuyện. Phùng Tiểu Tuyết thỉnh thoảng nhìn về một phía, thần tình sột ruột và lo lắng. Trên yến tiệc còn có năm phi tần, đều mặc khăn áo của mệnh phụ, mỗi người một vẻ, khuynh quốc khuynh thành.
Thấy Dương Thu Trì cùng Minh Thành Tổ đến, Phùng Tiểu Tuyết bấy giờ mới đỡ lo, suýt chút nữa mừng rỡ gọi một tiếng phu quân. Nhưng khi nàng thấy Minh Thành Tổ đi trước, nhớ tới lời của lễ quan trong Lễ bộ dặn dò, rằng trước mặt vạn tuế gia không được tùy ý lớn tiếng náo loạn, cho nên vội vã ngậm miệng đứng dậy, quỳ xuống nghênh thánh giá. Dương mẫu và mọi người cùng các phi tần kia cũng vội vã quỳ xuống. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Minh Thành Tổ đến bên bàn ngồi xuống, bảo: "Bình thân!"
Mọi người bấy giờ mới đứng dậy, theo thứ tự mà ngồi.
Minh Thành Tổ nói: "Hôm nay là tiết Nguyên tiêu, chúng ta cùng cộng hưởng hoa đăng, bất tất câu thúc." Tiếp đó ông ta giản đơn giới thiệu, ngồi cạnh Minh Thành Tổ là quý phu Vương thị.
Sau khi hoàng hậu Từ thị chết đi, Minh Thành Tổ không lập hoàng hậu nữa. Hiền phi Quyền thị sau khi tiến cung, đã được Minh Thành Tổ sủng ái vạn phần, cho chưởng quản hậu cung, địa vị tương đương với hoàng hậu. Rất tiếc là Hiền phi phúc mỏng, chỉ tiến cung hai năm đã hương tiêu ngọc nát.
Sau đó, Minh Thành Tổ đem quyền quản lý hậu cung cho vị quý phi Vương thị này. Vương thị là con gái của Hà Gian Trung vũ vương đã được truy phong, Là người Tô châu.
Những người còn lại đều là những phi tần người Triều Tiên cùng tiến cung với Hiền phi Quyền thị, phân biệt gồm Thuận phi Nhâm thị, Chiêu nghi Lý thị, Tiệp dư Lữ thị, mỹ nhân Lự thị. Nhân vì bọn họ cùng tiến cung với Hiền phi Quyền thị, nên được hưởng phúc lây. Trong dịp xem đèn tiết Nguyên tiêu năm nay, Minh Thành tổ đặc biệt cho gọi năm người họ mà không gọi những phi tần khác.
Đến lúc này, tiếng đàn sáo du dương cất lên.
Dương Thu Trì cùng mọi người nâng ly hướng Minh Thành tổ kính rượu, chúc hoàng thượng vạn thọ vô cương xong bấy giờ mới nâng ly uống cạn.
Hòn đá tảng trong lòng đã được phóng xuống, rượu này được Dương Thu Trì uống một cách sướng khoái. Hắn nghĩ đến Liễu Nhược Băng và Tống Vân Nhi bên ngoài còn chưa biết tình huống thế nào, nhất định là trong lòng nôn nóng lắm. Trong khi đó, tửu yến này xem ra còn tiếp tục rất lâu.
Sau mấy ly rượu vào bụng, hơi rượu bốc lên, khiến gan Dương Thu Trì cũng to hơn một chút. Hắn bẩm báo với Minh Thành Tổ: "Hoàng thượng, vi thần có một lời thỉnh cầu không hợp tình, không biết có nên nói hay là không." Lòng hắn rất tức cười, hắn không biết mình đã học nói theo giọng điệu nho nhã văn vẻ trớ trớ từ bao giờ nữa.
Minh Thành Tổ bảo: "Dương ái khanh có chuyện gì cứ nói đi, trẫm đã bảo rồi, bất tất phải câu nệ."
"Tạ hoàng thượng!" Dương Thu Trì đắn đo một chút, cuối cùng lấy hết dũng khí thưa: "Hai thiếp thất của vi thần cũng theo vi thần mà đến, vi thần muốn..."
"Ta biết rồi." Minh Thành Tổ vẫy vẫy tay, quay đầu lại nói với Lý công công ở bên cạnh: "Lão Lý đầu, ngươi đi đưa hai vị thiếp thát đó của Dương ái khanh đến đây."
Lý công công dạ một tiếng, phe phẫy phất trần khoan thai bước đi.
"Đa tạ hoàng thượng!" Dương Thu Trì vội cung thân cảm ơn.
Minh Thành Tổ cười cười: "Dương ái khanh, nhìn không ra là ngươi cũng đa tình như vậy a." Khẽ thở dài, ông ta than, "Giai nhân của ái khanh ở bên người, còn Hiền phi và trẫm... đã cách nhau dương gian và chín suối rồi a.... ai!"
Những phi tần Triều Tiên trước khi tiến cống đã được tập trung huấn luyện Hán ngữ, hơn nữa ở thời Minh, Triều Tiên cũng lưu hành Hán ngữ, đều lấy chuyện có thể nói năng thông thạo Hán ngữ mà tự hào. Do nên, Hán ngữ của những phi tần này có thể coi là không tệ. Khi họ nghe Minh Thành Tổ thương cảm Hiền phi Quyền thị, và năm người họ đều cùng rời khỏi quê nhà đến trong cung của Minh triều này, tình như tỷ muội, cho nên khi nghe vậy không khỏi lấy ống tay áo che mắt, nhỏ lệ đỏ hoe đôi mắt.
Vương quý phi cũng rơi lệ, cầm ly rượu trước mặt Minh Thành Tổ, từ từ đổ xuống đất: "Ly rượu này là do vạn tuế gia cấp cho Hiền phi tỷ tỷ, hy vọng tỷ tỷ ở âm gian mọi chuyện bình an như ý..."
Minh Thành Tổ gật đầu, thanh thản nhìn Vương quý phi.
Vương quý phi lau sạch nước mắt, lại châm đầy ly rượu cho hoàng thượng, cầm lên cười ngọt ngào dùng giọng như gió xuân phất qua cành liễu: "Vạn tuế gia, hôm nay cao hứng, chúng ta hay là đừng nghĩ đến những chuyện thương tâm nữa. Nào, thần thiếp kính người một bôi."
Vân Lộ nói: "Đúng a, phụ hoàng, chúng ta không nghĩ đến chuyện đó nữa, Vân Lộ cũng kính phụ hoàng một bôi."
Những phi tần khác đều lau khô nước mắt, nâng ly lên cùng.
Minh Thành Tổ tiếp lấy ly rượu: "Được, không nói nữa, không nói đến chuyện đó nữa." Nói xong uống cạn, mọi người cùng uống theo.
Dương Thu Trì lần đầu tiên nhìn thấy được các mỹ cơ Triều Tiên, quả nhiên ôn nhu như thủy, ngọt ngào như mía lau, khiến cho người ta cảm thấy như cây được gió xuân thổi mát. Đặc biệt là vị mỹ nhân Lữ thị ở cuối hàng đó, mặt trái xoan, mắt hàm tình, đôi mắt dường như biết nói, ôn nhu đến cùng cực, và cũng kiều mị đến cùng cực.
Lữ mỹ nhân phát hiện Dương Thu Trì lén nhìn mình, mắt liền thoáng hiện chút thẹn thùn, cúi đầu, lát sau cũng len lén nhìn Dương Thu Trì một cái, phát hiện hắn vẫn còn ngơ ngẩn nhìn mình, khóe miệng chợt dậy lên nụ cười mỉm ôn nhu khó hiểu.

Nạp Thiếp Ký - Chương #440


Báo Lỗi Truyện
Chương 440/713