Chương 421: Thúc ngựa lên núi


Sắc mặt của Cường Ba hơi biến, nhìn sang Liễu Nhược Băng: "Hai sư đồ với phái ta có thù?"
Tống Vân Nhi nhịn không được phiền, nhớ lại lời sự phụ là gặp mặt phải đánh liền, quát: "Không có! Bỉ võ thử chơi mà thôi, ta đếm đến ba, ngươi không rút binh khí ra thì là ngươi tự không dùng đây! Một, hai...!"
Cường Ba biết Tống Vân Nhi là một kình địch, bản thân y cũng dựa vào tu vi và công lực mấy mươi năm vừa đánh thắng được nửa thức, bây giờ nếu động tới binh khí, y không dám lơ là, tay liền xoay, trong tay đã xuất hiện một thanh đoản kiếm. Một thanh kiếm mỏng và nhỏ, ở giữa có huyết tào, so với chủ thủ thì dài hơn, nhưng so với trường kiếm thì ngắn và mỏng hơn rất nhiều. Dương Thu Trì cả kinh, nhìn về phía Liễu Nhược Băng, chỉ thấy nàng khẽ gật đầu, chính xác không còn nghi ngờ gì nữa. Đây chính là loại hung khí mà hắn đang cần tìm. Tống Vân Nhi huy đoản kiếm, hai người lập tức phát kiếm quang đấu với nhau thật nhanh. Chớp mắt mấy chục chiêu đã qua, Tống Vân Nhi từ từ chiếm thượng phong, kiếm chiêu càng lúc càng nhanh, giống như một ngân cầu lấp lóa, phủ kính Cường Ba. Cường Ba bị động liên tục, lòng khẩn cấp vô cùng, hét to một tiếng, kiếm chiêu chợt biến, thập phần quỷ dị, và cứ thường từ những góc độ rất bất ngờ mà ra chiêu. Nếu là Tống Vân Nhi đột nhiên gặp phải loại kiếm chiêu thế này, chỉ sợ thua thiệt ngay. Nhưng Liễu Nhược Băng lúc trước sau khi phát hiện ở yết hầu của Ngô Xảo Trinh có vết thương quái dị, đã đem đặc điểm của kiếm chiêu và phương pháp phá giải nói rõ hết cho Tống Vân Nhi. Cho nên, Cường Ba không sử dụng những quái chiêu này có thể còn miễn cưỡng chống đỡ một hồi, một khi đã dùng tới nó, thì Tống Vân Nhi yên lòng chắc dạ chống đỡ. Cho đến khi Cường Ba sử ra chiêu rất giống với chiêu giết chết Ngô Xảo Trinh và Phương Tiệm, thì Tống Vân Nhi đã chờ sẵn, hàn quang trong tay lóe lên, hét: "Buông tay!"
Thanh đoản kiếm quái dị trong tay Cường Ba bị Tống Vân Nhi một kiếm đánh bay, đâm xuyên đỉnh trướng bồng rơi ra ngoài. Hàn quang tiếp tục lóe, đoản kiếm của Tống Vân Nhi đã kề cổ của Cường Ba, hỏi: "Thế nào?"
Cường Ba thở dài, nhắm mắt không nói. Tống Vân Nhi cười hi hi hỏi: "Chúng ta đã thắng ngươi, người phải đưa chúng ta lên núi chứ?"
Cường Ba nhắm mắt lắc đầu: "Cô nương tài cao hơn một bậc, tại hạ kỹ năng không bằng, muốn giết múôn chém xin tùy tiện. Chỉ là Pháp vương có lệnh, tại hạ tuy chết không dám chống. Thỉnh tước gia và cô nương hiểu cho."
Tống Vân Nhi thu đoản kiếm, lùi hai bước: "Vậy thì ngươi muốn thế nào mới để chúng ta lên thần sơn này?"
"Thần sơn trang nghiêm bảo tướng, nếu mà ai cũng có thể lên thì không còn là thần sơn nữa. Ta và những người ở đây có chết cũng không dám kháng pháp chỉ của Pháp vương." Nói xong, Cường Ba và Gia Thố đều chắp tay sau lưng, nhắm mắt lại, lộ vẻ cứ để mặc người ta chặt chém.
Đến nước này thì Tống Vân Nhi triệt để bó tay, chỉ còn biết quay người trở về chỗ ngồi. Dương Thu Trì ngẫm nghĩ, lên tiếng: "Nếu như pháp vương đã có nghiêm lệnh như vậy, thì bổn quan đành phải y lời, một mình lên núi."
Cường Ba và Gia Thố lúc này mới thở phào, mặt lộ vẻ vui.
Liễu Nhược Ba và Tống Vân Nhi cả kinh, vừa định lên tiếng, thì Dương Thu Trì đã xua tay nói tiếp: "Sư đồ họ án chiều quy củ giang hồ mà đến khiêu chiến các ngươi, do đó, từ giác độ ấy mà xét, thì hai người họ không phải là tùy tùng của ta, các ngươi có thể tận hết khả năng phái người nghênh chiến. Nếu như khiến họ biết khó mà lui, họ tự nhiên sẽ không lên núi. Nhưng nếu các ngươi đánh không lại, thì không có cách gì ngăn trở họ lên núi khiêu chiến với sư phụ các người. Tống Vân Nhi nghe thế cao hứng nhảy cẩng lên: "Đúng vậy! Ta và sư phụ của ta đến tìm các ngươi trao dồi võ nghệ, nếu không gọi pháp vương của các ngươi xuống núi đấu với chúng ta, thì chúng ta sẽ đánh giết lên núi. Các ngươi cứ chống mắt mà coi!"
Dương Thu Trì giật nãy mình, đánh giết lên núi? Cô nhóc này so với hắn còn ngoan độc hơn a. Cường Ba và Gia Thố nhìn nhau, Cường Ba ngẫm nghĩ, bây giờ mới bước lên trước một bước, chấp ta nói với Liễu Nhược Băng và Tống Vân Nhi: "
Lệnh sư đồ võ công cao tuyệt, ta không phải là đối thủ, xem ra nhất định chỉ có sư phụ của ta mới có thể chu toàn với hay vị. Nếu như là thế, xin thỉnh hai vị cùng lên núi với tước gia, còn những người khác chỉ có thể ở dưới núi chờ, mong thông cảm."
"
Được! Đại sư đi trước một bước, chúng tôi thu thập xong rồi sẽ lên."
Cường Ba và Gia Thố chấp tay thi lễ, ra khỏi trướng bồng, tìm được thanh kiếm bay ra bên ngoài lúc nãy, đỏ mặt thu lấy. Chờ một lúc, Dương Thu Trì và Liễu Nhược Băng, Tống Vân Nhi mới ra khỏi lều, chia nhau lên ngựa.
Dương Thu Trì lúc này đã tương đối rành thuật cưỡi ngựa, vừa kéo dây cương, vừa đi chậm cạnh Liễu Nhược Băng: "
Băng nhi, người nàng vậy cưỡi ngựa ổn hay không?"
Liễu Nhược Băng nhíu nhíu mày, ôm bụng dưới không nói gì. Dương Thu Trì cả kinh, đưa tay qua đỡ nàng: "
Sao vậy? Có ổn không?"
Liễu Nhược Băng hơi đỏ mặt, đáp lời nhỏ như ri: "
Vừa rồi con của chàng đá cho thiếp một cái!"
"
Ha ha!" Dương Thu Trì vui mừng cười, ghé sát nàng nói: "Tên nhóc quậy này! Chờ nó sinh ra ta đét đít nó!"
Liễu Nhược Băng hừ một tiếng: "
Thiếp không cho phép!"
Dương Thu Trì lại cười một trận thật lớn, tiếp theo đó lo lắng hỏi: "
Hay là ta vẫn cùng nàng cưỡi chung một thớt ngựa, như vậy sẽ có người chiếu ứng."
Mắt Liễu Nhược Băng lúc này sung mãn sự ấm áp. Điều nàng hi vọng nhất là có thể dựa dẫm vào lòng người yêu. Nàng vốn không đọc quá nhiều tứ thư ngũ kinh hay những sách kinh điển của nho gia, đối với sự đề phòng nam nữ trong lễ giáo phong kiến không để ý gì mấy, chỉ nhỏ giọng hỏi: "
Chàng không sợ sao?"
"
Sợ cái gì?"
"
Sợ người ta nói xấu sau lưng chàng!"
Dương Thu Trì xuyên việt từ xã hội hiện đại đến, và những tư tưởng tiến bộ của xã hội hiện đại đã sớm thông qua internet truyền nhiễm vào từng ngõ ngách tế bào khắp cơ thể hắn. Cho nên đối với quan hệ nam nữ,hắn đã có cái nhìn rộng mở gấp nhiều lần so với Liễu Nhược Băng. Hơn nữa, hắn hiện giờ một lòng một dạ mong muốn khiến Liễu Nhược Băng lưu lại, người khác có nói xấu một hai câu sau lưng thì có đáng gì? Dương Thu Trì nhìn Liễu Nhược Băng, khẽ nói giọng rất kiên định: "Ta nguyện ý vì nàng làm bất cứ chuyện gì! Cho dù sau này có bị trời phạt cấm ngăn, ta cũng không sợ, huống chi là mấy lời nói bừa kia."
Liễu Nhược Băng nhìn hắn đầy nhu tình và sự cảm kích, khóe mắt từ từ ướt hẳn đi. Từ xa xa, Cường Ba lớn tiếng hỏi: "
Tước gia, ổn cả chứ? Chúng ta đi thôi!"
"
Chờ một chút, xong ngay thôi!" Dương Thu Trì ứng tiếng, nhìn Liễu Nhược Băng: "Băng nhi, gọi tảo hồng mã của nàng đến đi!"
Liễu Nhược Băng chớp đôi mắt nhòe lệ, tay đưa lên miệng, một tiếng huýt dài vang lên xé cả không gian, truyền đi thật xa. Chẳng mấy chốc, một đóa hồng vân từ góc trời chạy đến, nhanh chóng tiến gần tới họ. Tiếp theo đó là tiếng vó ngựa đạp bước lên đá xanh nghe rất vui tay. Rồi Tảo hồng mã của Liễu Nhược Băng xuất hiện. Con ngựa này của nàng rất có linh tính, chạy đến cạnh Liễu Nhược Băng hí lên một tiếng dài, nồng nhiệt áp đầu vào nàng, khịt khịt mũi. Liễu Nhược Băng ôm đầu ngựa, yêu thương vỗ về nó. Dương Thu Trì đã sớm xuống ngựa, bước lại đỡ Liễu Nhược Băng lên trên hồng mã, còn bàn thân thì nhảy mình lên ngựa ngồi ở phía sau. Tiểu hắc cẩu nhảy chồm chồm chạy quanh Tảo hồng mã. Dương Thu Trì bảo: "Tiểu hắc ngoan, chờ ở đây đi!" Tiếp theo đó hắn giục dây cương, hô một tiếng "Đi" rồi chạy tới trước.
Tống Vân Nhi cưỡi ngựa theo sát sau, Cương Ba, Gia Thố cũng nhóm ngừơi của y cũng cưỡi ngựa nối bước. Niên Bảo Ngọc Tắc thần sơn có thế núi hiểm trở, đường núi bó hẹp, những chỗ trũng còn tích tuyết rất dày. Nhưng con Tảo hồng mã của Liễu Nhược Băng chạy rất bình ổn, phảng phất như biết chủ nhân không thể chịu sự rung lắc vậy. Liễu Nhược Băng nhu nhược như không xương dựa hẳn vào lòng Dương Thu Trì, mắt hướng về quần sơn phương xa, nói: "Thu Trì, mỗi lần ta nhìn thấy núi, đếu nhớ tới lúc chúng ta ở trên đỉnh huyền nhai. Nếu chúng ta có thể ở như vậy cả đời thì hay biết mấy a."
"
Ừ...!" Dương Thu Trì một mặt ôm nàng, một mặt thúc ngựa lên trên. "Ta cũng rất muốn ở với nàng như vậy cả đời, nhưng mà.."
"
Không không...! Không được nói..." Liễu nhược Băng chuyển người, dựa đầu vào vai hắn, "Băng nhi biết chỗ khó xử của chàng...."
Dương Thu Trì ôm nàng thật chặt, thủ thỉ: "
Băng nhi... Thu Trì đối không phải với nàng..."
"
Không, đây đều là số mệnh..." Liễu Nhược Băng ứa lệ nói. "Băng nhi bất quản chàng là ai, nhưng chàng hiện giờ là của thiếp, lại còn cấp cho Băng nhi một em bé có thể nương nhờ, Băng nhi còn có gì mà không vừa ý nữa chứ..."
"
Băng nhi!" Lòng Dương Thu Trì muốn nát ra, ôm chặt nàng, hôn lên trán nàng, "Chờ sự tình này xong rồi, cùng ta về nhà, được không? Ta sẽ yêu thường cho nàng, chăm sóc cho nàng."
Liễu Nhược Băng thở dài: "
Thiếp là sư phụ của vân nhi a, hai chúng thiếp không thể đồng thời..."
"
Vì sao không thể? Hai người không có quan hệ máu mủ gì, hai người chỉ là sư đồ trên danh nghĩa võ học, vì sao sư phụ và đồ đệ không thể cùng lấy một nam nhân? Vì sao? Ai quy định vậy? Quy định như vậy dù có cũng chẳng có đạo lý gì!"
Liễu Nhược Băng nói với giọng rất thảm não: "
Chúng ta có thể là nhận thấy như vậy, nhưng không thể nào làm cho người khác cho rằng như vậy. Người khác sẽ ở sau lưng chàng chỉ chỉ điểm điểm mà nói, chàng làm quan cho triều đình, danh dự làm quan là trọng yếu nhất..."
"
Không!" Dương Thu Trì thốt, "Ta không làm quan nữa, ta mang theo các nàng, chúng ta sẽ đến một nơi không ai nhận thức chúng ta!"
"
Thu Trì..." Liễu Nhược Băng hạnh phúc nhắm mắt lại dựa vào lòng hắn, cảm giác thân thể có lực và kiên cường của Dương Thu Trì đủ để nàng dựa dẫm vào vượt qua mọi khổ nạn. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Thật lâu sau đó, Liễu Nhược Băng vẫn lắc đầu: "
Không thể được..."
"
Vì sao?" Dương Thu Trì gấp lên.
"
Thiếp... thiếp làm không được....," Liễu Nhược Băng lắc đầu, sụt sùi nói, "Thiếp vẫn không thể nào ở cùng thê thiếp của chàng như vậy, ở một mình trong phòng trống đếm đầu ngón tay chờ chàng đến... thật xin lỗi..."
Cõi lòng Dương Thu Trì tan nát và trầm hẳn xuống, ở vấn đề này, hắn không biết là phải thuyết phục Liễu Nhược Băng như thế nào. Liễu Nhược Băng lau sạch lệ trên mắt, gượng cười: "
Được rồi, chúng ta không nói những thứđó nữa. Chàng nhìn xem tuyết sơn nơi xa đó thật đẹp, rất giống như những cây bông vải vậy."
"
Đúng a, thật là đẹp!" Dương Thu Trì thuận mắt nhìn. Hai người không nói đến chuyện đó nữa, từ từ cao hứng trở lại, dựa vào nhau vừa giục ngực tiến lên, vừa hân thưởng phong cảnh dọc đường, nói cười luôn miệng.
Chỉ có điều, trong lòng của Dương Thu Trì nặng trình trịt. Hắn thật không biết làm thế nào để hóa giải cái nút thắt này. Ba thời thần sau, bọn họ cuối cùng cũng lên được đỉnh của Niên Bảo Ngọc Tắc thần sơn.

Nạp Thiếp Ký - Chương #421


Báo Lỗi Truyện
Chương 421/713