Chương 418: Niên Bảo Ngọc Tắc thần sơn


Dương Thu Trì vuốt ve mái tóc dài óng mượt của nàng, khẽ bảo: "Băng nhi, là ta đối không phải với nàng..., ta chỉ cầu nàng, đừng rời xa ta, có được không...? Chỉ cần nàng không rời bỏ ta... ta cái gì cũng đáp ứng nàng hết!"
Liễu Nhược Băng ngước đầu, lệ tuôn dầm dề, nhìn hắn đáp lời: "Thiếp cũng muốn... thiếp cũng rất muốn ở bên cạnh chàng...! Thật đó! Vừa rồi khi vào trong chùa, thiếp cứ mãi khẩn cầu...., cầu cho thiếp và chàng có thể vĩnh viễn ở bên nhau... chàng có biết không...., rời xa chàng.... thiếp...., thiếp thật không biết sao nữa.... những ngày tháng sau này... nên làm như thế nào...."
Lệ của Liễu Nhược Băng như từng hạt trân châu bị đứt rơi tốc tốc xuống đất, nàng vùi mặt vào lòng hắn, khóc không thành tiếng. Dương Thu Trì quay đầu lại nhìn, bọn Tống Vân Nhi ở trong xe được bịt rất kính. Trước chùa, chỉ còn có hắn và Liễu Nhược Đăng - đôi tình nhân trong cơn thổn thức đắm đuối, dựa dẫm vào nhau. Dương Thu Trì ôm chặt Liễu Nhược Băng, không biết nên nói gì, và nói gì cũng vô dụng, chỉ hi vọng bằng tình cảm dịu dàng của mình có thể cuối cùng khiến nàng lưu lại.
Mấy ngày sau, trời vừa giữa trưa, đại đội nhân mã của họ cũng đã tiến vào Đóa Cam. Thành trì thuộc Tây vực này so với Trung nguyên kém hơn nhiều, đường tuy có người lai vãng, nhưng ăn mặt và ngôn ngữ cử chỉ còn kém vẻ phong lưu của thành thi trung nguyên. Ngược lại, vẻ thô kệch và khoáng đãng lại hiện vẻ đẹp tự nhiên. Tiệm hàng hóa và vật dụng hai bên đường được bày bán rất nhiều, tiếng ồn ào náo nhiệt nghe rất vui tai. Liễu Nhược Băng ngồi dựa vào gối êm, vén rèm lên nhìn ra đám người náo nhiệt ở bên ngoài, tâm tình tựa hồ như rất vui. Tống Vân Nhi và Hồng Lăng cũng tranh nhau nhìn ra ngoài xem náo nhiệt, rồi nghị luận rất hưng phấn.
Đương nhiên, đội ngũ nghênh ngang của họ tiến vào thành nhất định là gây sự chú ý đối với mọi người. Họ trực tiếp đến thẳng dịch trạm nghỉ ngơi. Dương Thu Trì lưu Hồng Lăng ở lại chiếu cố Liễu Nhược Băng, còn để Hạ Bình cùng các nữ hộ vệ lưu lại bảo vệ, còn hắn thì mang theo Tống Vân Nhi, Nam Cung Hùng cùng mọi nam hộ vệ đến nha môn của Đóa cam Tư vệ chỉ huy sứ. Sau khi đưa ra bái thiếp, chờ một chút liền nghe trong nha môn loạn nhốn nháo, rồi sáu cánh cửa lớn của nha môn cùng mở ra, cả đám người vây quanh một trung niên nam tử cười ha ha bước ra nghênh tiếp. Người này thân hình cao lớn, nhưng sắc mặt và tướng tá không có điểm thô kệch gì. Ngược lại, y còn được xem là có mấy phần thanh tú, mặt mày tươi như gió mùa xuân, bước tới chấp tay cười ha ha hỏi: "Xin hỏi vị nào là Dương Thu Trì Dương tước gia?"
Kim sư gia bước tới tiến dẫn: "Vậy này là Dương tước gia của chúng tôi?"
Người nà kinh ngạc nhìn lên nhìn xuống đánh giá Dương Thu Trì, rồi xá dài một cái thưa: "Dương tước gia, hạ quan Dư Hiên, là vệ đô chỉ huy sứ của Đóa Cam này, tiếp đón hơi chậm trễ, thỉnh thứ tội!"
Ở Minh triều, Đóa Cam vệ có đô ti, có định ra đô chỉ huy sứ, hàm chánh nhị phẩm. Nhưng Dương Thu Trì là Trấn viễn bá tước, siêu phẩm, nên đô chỉ huy sứ này phải dùng lễ hạ quan mà ra mắt.
Dương Thu Trì cười ha hả, đỡ hay tay của y: "Dư đại nhân quá khách khí rồi. Bổn quan đến đây hơi bất ngờ, thỉnh không coi đó là điều lạ là được rồi, ha ha ha!"
Dư Hiên cũng cười lớn: "Tước gia nặng lời rồi, Dư Hiên đã sớm nghe Dương tước gia phá án như thần, hôm nay hân hạnh được gặp, thật là tam sanh hữu hạnh a."
"Hả? Ông nghe nói về ta rồi à?" Dương Thu Trì có vẻ đắc ý hỏi ngược lại.
"Hạ quan không lâu trước đây làm quan ở Tứ Xuyên, sau đó mệt mỏi mời thỉnh cầu điều đến Tây vực này để trải qua những tháng ngày thanh tịnh. Nơi này dân tình chất phát, khi làm quan ở Tứ Xuyên không cảm thấy thoải mái như bây giờ. Hạ quan có nghe về Dương tước gia lúc ở đó."
"Vậy à, Dư đại nhân đã từng làm quan ở Tứ Xuyên sao?"
"Đúng a, tôi với Bố chánh sứ Ngô Từ Nhân Ngô đại nhân là cố giao, ông ta đã sớm truyền tin báo cho hạ quan, nói Dương tước gia có công vụ đang trên đường đến Đóa Cam. Hạ quan đã sớm mong ngóng rồi, chỉ là không biết tước gia khi nào mới đến, cho nên không ra nghênh tiếp xa, kính mong tước gia thứ tội."
Tống Vân Nhi ở sau lưng Dương Thu Trì lầu bầu: "Chua lòm, văn không ra văn võ không ra võ!"
Dư Hiên cảm thấy ngạc nhiên, hé mắt nhìn, thấy được Tống Vân Nhi, mắt liền sáng lên nhìn trừng trừng. Tống Vân Nhi hừ một tiếng, tránh vào sau lưng Dương Thu Trì. Dương Thu Trì cười nói: "Dư đại nhân, đây là xá muội, hơi rắc mắc, thỉnh thứ tội... ai yêu!"
Thì ra Tống Vân Nhi đứng sau lưng nhéo hắn một cái, khiến Dương Thu Trì đau quá phải kêu lên. Dư Hiên quay người qua, xá dài làm lễ với Tống Vân Nhi: "Hạ quan Dư Hiên, hân hạnh được gặp Tống cô nương."
Thật vẫn quá chua! Tống Vân Nhi nghĩ thế, nhưng trước mặt mọi người không thể quá vô lễ, nên làm lễ đáp tạ. Dư Hiên vội mời Dương Thu Trì cùng mọi người vào đại viện. Vừa tiến vào vườn, Tống Vân Nhi hô lên cả kinh, rất khoa trương nắm chặt cánh tay của Dương Thu Trì, chỉ vào con gấu mun rất lớn cách đó không xa - không, kỳ thật là một con chó đen, một con chó đen rất lớn, trên cổ có một vòng lông đen xì giống như một cái vòng cổ vậy, bị cột dính liền một cây sắt đặc chế, chỉ có sợi xích thôi cũng đã to bằng cườm tay em bé. Con hắc cẩu này nhìn thấy Dương Thu Trì cùng mọi người đến, phóng ngay tới, kéo sợi xích sắt kêu lách cách, dường như sắp đứt tới nơi. Rất tiếc là tiểu hắc cẩu ở lại dịch trạm cùng với Hồng Lăng, nếu không khi thấy có đại hắc cẩu như chó gấu này không biết là có sợ hay là không. Dư Hiên quát lên một tiếng, mấy người hầu huấn luyện chó vội túm chặt dây xích, lớn tiếng quát tháo ra điệu bộ muốn đánh, lại quẳng một khối thịt đầy máu cho nó, con đại hắc cẩu này mới chịu thôi, tha khúc thịt về lồng. Dương Thu Trì hỏi Tống Vân Nhi: "Muội biết đó là động vật gì không?"
"Cẩu bái! Có gì đâu mà lạ." Tống Vân Nhi bỏ tay Dương Thu Trì ra, cười hi
"Đúng nhưng mà không đúng, chuẩn xác mà nói thì đây là ngao, chó ngao Tây tạng!" Dương Thu Trì giải thích.
Dư Hiên gật đầu, không ngờ Dương tước gia vừa đến Đóa Cam này mà đã biết một số thứ rồi. Dương Thu Trì tự nhiên biết, vì ở xã hội hiện đại, trong chuyến viện trợ Tây Tạng, hắn đã từng đọc qua không ít về tư liệu về nơi này, trong đó có chó ngao Tây Tạng nổi tiếng thế giới chuyên dành cho giới thượng lưu này.
"Ngao? So với chó có gì khác nhau?" Tống Vân Nhi rất hiếu kỳ, thấy mấy người hầu trong tay còn cầm vài khối thịt, chạy lại xem, rồi cầm lấy một khối quẳng cho con chó ngao Tây Tạng đó. Khối thịt ấy nặng ít nhất một cân, nhưng chú chó chỉ nhướn mắt nhìm, nằm trong lồng không thèm động.
"Nó sao không ăn thịt của muội cho?" Tống Vân Nhi kỳ quái hỏi.
"Ha ha, đây là chỗ khác biệt giữa chó ngao tạng và chó ở những nơi khác. Nó chỉ nhận những món do chủ cấp cho, những thứ người khác quẳng cho, nó thà đói chết chứ không thèm đụng."
"Òa... không khoa trương như vậy chứ? Trung thành với chủ như vậy à? Nhìn bộ dạng có vẻ rất lợi hại a, hung dữ nữa là khác."
"Cái đó đương nhiên," Dương Thu Trì cười nói, "Là đấu khuyển (chó để đánh nhau) trứ danh nhất thế giới, so với những loài chó khác dữ hơn nhiều. Bảy tám con sói trong mắt nó chẳng là vấn đề gì cả."
Tống Vân Nhi không quá tin lời bình của Dương Thu Trì về chó, hoài nghi nhìn về phía Dư Hiên, thấy y mỉm cười gật đầu, bấy giờ mới tin.
Khi đến phòng khách, phân chủ khách ngồi xong, bấy giờ có một cô bé từ hậu đường chạy ra, cất giọng rất trong trẻo gọi: "Cha....! Cha...!"
Đó là một cô gái mặc bộ đồ bông màu đỏ, cột tóc bím dài để thỏng sau lưng, dáng vẻ rất xinh xắn nhanh nhẹn, liếng thoắng chạy vào. Hài tử này dù sao cũng là con nhà quan, trải việc nhiều rồi, nên không khiếp sợ rụt rè gì. Khi thấy trong phòng đầy người, hơi ngẩn ra, rồi chạy tới trước mặt Dương Thu Trì, nhìn tả nhìn hữu, nghiêng đầu hỏi: "Đại ca ca, các người là ai?"
Tống Vân Nhi thấy cô bé này trắng trẻo dễ thương, cảm thấy rất thích, cúi người xuống ẵm lên nói: "Ta họ Tống, em gọi ta là Tống tỷ tỷ đi, còn em, em tên là gì?"
"Em là Văn nhi, chị chơi với em nhé, được không?"
"Được a." Tống Vân Nhi nựng nựng gò má phấn của cô bé, quay sang nhìn Dương Thu Trì và Dư Hiên. Dương Thu Trì gật đầu: "Hai người đi chơi đi, ta còn có chuyện nói với Dư đại nhân."
"Dạ được," Tống Vân Nhi ẵm Văn nhi tiến vào hậu đường chơi. Cùng ngày, Dư Hiên bày tiệc khoản đãi Dương Thu Trì và mọi người ở đô chỉ huy sứ nha môn. Mọi người uống rượu hứng khởi vô cùng. Ngày hôm sau, cả đám lại tiếp tục cuộc hành trình. Dư Hiên phái một người quen thuộc tình hình của Đóa Cam, tinh thông ngôn ngữ địa phương làm người hướng đạo. Lại đi thêm mấy ngày nữa, càng đi càng cao, từ từ họ hướng đến một ngọn núi tuyết nguy nga.Nơi đây rất cao so với mặt nước biển, nên nhịp tim của Dương Thu Trì rất nhanh, đầu hơi choáng váng, Hồng Lăng cũng không thoải mái dễ chịu gì. Liễu Nhược Băng lấy ra một bình thuốc nhỏ, cho hai người uống, quả nhiên chẳng mấy chốc cảm giác khá hơn nhiều. Dương Thu Trì bảo Tống Vân Nhi và Liễu Nhược Băng cùng uống một viên, Tống Vân Nhi cứ làm như không có chuyện gì, nhất quyết không chịu uống. Liễu Nhược Băng vốn định không uống, nhưng nghĩ đến bảo bối trong bụng, cũng uống một hoàn. Tuy nàng dường như không có chuyện gì, nhưng dù sao người mang thai cũng không thể coi thường. Khí hậu vùng núi này biến đổi khôn lường, lúc mưa lúc tạnh, lúc mây lúc mù, một ngày có đủ bốn mùa. Một lúc thì trời nắng như đổ lửa, lúc lại kéo mây đổ mưa liên tục, sau đó thì từng khối băng lại rơi lộp độp lên trần xe. Xe đội không hề dừng lại, nhất mức tiến về phía chân một ngọn núi tuyết cao đụng mây, bấy giờ người hướng đạo mới bảo mọi người xuống nghỉ ngơi. Dương Thu Trì phân công Hồng Lăng và Tống Vân Nhi cẩn thận đỡ Liễu Nhược Băng xuống,còn hắn thì nhảy xuống xe trước.
Nam Cung Hùng mặc một chiếc áo hồ li dài chấm gối, trông rất ấm áp. Y dọc đường phải cưỡi ngựa, phải mặc đồ dày một chút. y bước nhanh lại phía Dương Thu Trì, thưa: "Tước gia, không có chuyện gì chứ, khí hậu nơi này không như Thành Đô, lạnh lắm, ngài cần phải chú ý a."
Dương Thu Trì vỗ vai Nam Cung Hùng: "Các huynh đệ khổ cực hơn nhiều! Chúng ta cứ trốn trong xe, không bị gió không gặp mưa, không sao đâu."
Lúc này Tống Vân Nhi và Hồng Lăng đã đỡ Liễu Nhược Băng xuống xe. Hồng Lăng cẩn thận khoác lên người nàng một chiếc áo lông hổ dày. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
"Oa, thật là đẹp a! Sư phụ mau nhìn này! Tuyết sơn đó đẹp quá!" Tống Vân Nhi chỉ về núi tuyết cao vút ở phía trước, nhảy nhót hô.
Liễu Nhược Băng đưa mắt nhìn, thở dài: "Không sai, đây là ngọn núi chính của Niên Bảo Ngọc Tắc rồi, chùa của Quán Đỉnh pháp sư ở trên đỉnh núi!"

Nạp Thiếp Ký - Chương #418


Báo Lỗi Truyện
Chương 418/713