Chương 412: Tú hài hoa bên cạnh quan tài


Tống Vân Nhi mang theo Hạ Bình và năm nữ hộ vệ đến Mãnh Lương trấn cách đó bảy chục dặm, tình được khách sạn Phúc Lai mà Khuông Di, tìm chưởng quỹ và điểm tiểu nhị để điều tra. Do Khuông Di là tiến sĩ, cha của y lại là hàn lâm viện đại học sĩ, cũng có thể coi là danh môn vọng tộc, mọi chỗ trong Thành Đô này đều biết. Chưởng quỹ cũng coi Khuông Di đến ở khách sạn của họ là một loại vinh diệu, khắc ý hầu hạ, không những dọn lên món ăn thật ngon, mà còn dọn đầy đủ điểm tâm. Hơn nữa, họ còn miễn toàn bộ phí ăn ở, cầu được một chữ Phúc của Khuông Di, gọi người treo ở giữa sảnh đường của khách sạn. Từ phần đề chữ mà xét, quả nhiên vào ngày Ngô Xảo Trinh bị giết, y ở đây. Tống Vân Nhi vẫn còn chưa bỏ cuộc, lại cẩn thận hỏi chưởng quỹ và điểm tiệu nhị về dáng vẻ của Khuông Di, đều nhận được lời đáp rất giống. Chưởng quỹ còn chứng minh, đêm đó vào canh ba, Khuông Di còn ở phòng đốt đèn xem sách, chưởng quỹ còn tự thân mang đồ ăn nhẹ đến cho y, trời vừa rạng sáng đã khởi trình. Như vậy đích xác là Khuông Di không có thời gian gây án. Tống Vân Nhi rất u rũ, cùng Hạ Bình và mọi người rời khỏi Mạnh Lương trấn, thẳng tiến Mi châu.
Mi châu là thiên niên cổ thành, từ cổ đến giờ văn hóa phồn thịnh, vang danh tứ hải, văn hóa lưu truyền, trong sử không ít chỗ có kể đến. Tống Vân Nhi cùng mọi người xuất hiện ở thị tập của Mi châu, lập tức khiến người ta chú ý. Trong trời đông giá rét thế này, mấy cô gái cùng mặc đồ mỏng manh lộ dáng vẻ khỏe khoắn, đặc biệt là Tống Vân Nhi người có tuyệt thế võ công, nên chỉ mặc một bộ đồ mùa hè mỏng, thế mà chẳng cảm thấy lạnh gì. Tống Vân Nhi cùng mọi người ra roi thúc ngựa, đến Mi châu thì đã trưa ngày hôm sau, đều cảm thấy đói, thế là định xuống ngựa mua chút gì đó ăn. Khi vào một khách sạn, tiểu nhị lập tức nghênh đón: "Cô nương, xin hỏi dừng chân ăn lót dạ hay là nghỉ lại?"
"Dọn trước cái gì đó ăn đi, nơi này còn cách nha môn tri châu bao xa?" Tống Vân Nhi chờ mọi người ngồi xong, dặn tiểu nhị dọn mấy món cùng với sai người cho dắt ngựa uống nước ăn cỏ.
"Cô nương là tới dâng cáo trạng hay là tìm người?" Tiểu nhị nghe bọn họ hỏi nha môn, nhìn thấy mấy cô nương này lạ mặt, nghĩ ắt là từ vùng khác đến.
"Tìm người." Tống Vân Nhi nói.
"Mọi người đến không kịp lúc rồi, nha môn mấy hôm nay có tang sự. Chỉ sợ các vị tìm không được người đâu." Tiểu nhị dọn trà nóng lên cho bọn Tống Vân Nhi, định để cho họ uống vào chút cho ấm người.
"Tang sự? Ai chết vậy?" Tống Vân Nhi hỏi.
"Công tử của tri châu chúng tôi chết rồi - cô nương ăn món gì?" Tiểu nhị đương nhiên không chỉ nói chuyện suông với cô nương đẹp như hoa thế này. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
"Cái gì? Công tử của Mi châu tri châu chết rồi? Có phải tên là Phương tiệm không?"
"Phải a, không ngờ cô nương biết Phương công tử. Ai, một người tốt như thế, nói chết là chết hà."
"Làm sao lại chết? Chết vào lúc nào?"
Điếm tiểu nhị bấm đầu ngón tay tính, đáp: "Ngày 4 tháng 11 chết, còn vì sao chết thì tôi cũng không rõ. Nghe nói ngày mai sẽ hạ táng."
Tống Vân Nhi và Hạ Bình nhìn nhau, người mà hai nàng định tìm đã chết, chẳng lẽ hung thủ đã đi trước một bước?
"Cô nương, các vị dùng gì?" Điếm tiểu nhị lại hỏi lần nữa.
"Cái gì cũng được, ngon ngon một chút ở vùng này cũng được." Tống Vân Nhi tùy tiện đáp, thuận tay thưởng cho y một miếng bạc vụn, khiến cho điểm tiểu nhị cười không khép miệng, khom người biểu kỳ sự cảm tạ.
Hạ Bình bổ sung: "Tiểu nhị, chúng ta muốn ngủ lại, cấp cho mấy gian phòng tốt, sạch sẽ một chút." Tống Vân Nhi gật đầu, xem ra chuyện này có chút rắc rối rồi, không tra cho rõ không thể về đối đáp cho ổn được.
"Dạ được! Trụ điếm! Dọn rượu thịt ngon lên....!" Tiểu nhị vừa chạy vào vừa hô lớn.
Cơm canh nhanh chóng được dọn lên, cũng rất vừa miệng. Sau khi dùng cơm, Tống Vân Nhi và Hạ Bình cùng mọi người giả vờ đi dạo trên đường để quan sát rõ tình huống quanh nha môn, sau đó trở về phòng ngủ một giấc, họ định chờ canh ba đến dọ thám nha môn. Đêm khuya, để tránh bại lộ hành tung do mục tiêu quá lớn, Tống Vân Nhi cho Hạ Bình cùng mọi người ở khách sạn chờ, còn nàng thì mặc đồ dạ hành, che mặt, nhảy ra cửa sổ bỏ đi. Con đường bên cạnh nha môn chỉ có một lão nhân cô độc từ từ bước, đánh canh cho vùng. Chẳng mấy chốc, Tống Vân Nhi đã tới đỉnh phòng của tri châu nha môn.
Nha môn thời cổ đại rất lớn, ban ngày ồn ào, ban đến tam ban nha dịch đi hết, cửa đóng, nên bên trong vắng ngắt. Do đó, nha môn thời cổ đại thường có nhiều chuyện ma hay quỷ ám. Nhưng mà, đêm nay nha môn rất náo nhiệt, tiếng hòa thượng niệm kinh không ngớt, tiến nam nữ khóc lóc truyền lên không ngừng. Tống Vân Nhi len lén lẻn vào trong linh đường, đến gần mép tường của nội nha, đột nhiên nghe tiếng nói chuyện, nghĩ chắc là nha dịch tuần tra, cho nên vội vã hụp người xuống nín hơi.
"Phương đại nhân dường như đã mấy ngày không nhắm mắt rồi." một người nói.
"Đúng ha! Ài, người đầu bạc khóc người đầu xanh, thật là khiến người ta thương tâm mà." Ngươi còn lại đáp, nghe âm thanh tuổi hơi lớn.
"Phương công tử võ nghệ cao cường, không ngờ bị người giết chết, thật là.... ai! Chuyện truy bắt hung thủ tới nay không có tin tức gì, khiến cho đám bộ khoái đáng chết đó chạy cuống cả lên." Người trẻ tuổi nói.
"Ài! Đúng a! Nếu sớm bắt được hung thủ, mọi người đều yên tâm." Người lớn tuổi thở dài sườn sượt.
Tiếng bước chân của hai người dần xa, Tống Vân Nhi lúc bấy giờ mới nhổm dậy, lòng nghĩ, như vậy xem ra Phương Tiệm thực sự bị người ta giết rồi, nhưng mà ai giết đây? Tống Vân Nhi lén bò tới trên đỉnh phòng của linh đường, mở một phiến ngói ra nhìn xuống dưới, thấy hai bên linh đường có thân bằng hảo hữu và quan viên của vùng đang ngồi chật cả, người nào cũng buồn bả thở dài.
Trước linh đường có mấy nữ tử mặc hiếu phục quỳ dưới đất, lớn tiếng khóc, một đội hòa thượng ngồi ở bên uống trà, có thể là đã niệm kinh mệt rồi nên nghỉ một chút. Phía trước linh đường có treo một mảnh vải bố lớn che khuất hết, ngăn cách quan tài bên trong với mọi người bên ngoài. Tống Vân Nhi thấy vậy rất mừng, vì nó hợp với tâm ý nàng, đặt phiến ngói trở lại, đổi sang chỗ khác, xếp ngói qua một bên quả nhiên là phía trên chỗ đặt quan tài trong linh đường. Do có miếng vải trắng ngăn cách, trong này không có người nào. Nhờ miếng vải che chắn, Tống Vân Nhi đu dây tuột xuống, đến bên quan tài. Quan tài chưa đóng đinh, vẫn còn đậy hờ. Tống Vân Nhi bèn gạt nắp qua một bên, nhờ ánh đèn nhìn kỹ, thấy trong đó có một người trẻ tuổi nằm, tướng mạo khá anh tuấn, hai mắt nhắm nghiền, vạt áo bào che kín dưới hàm. Điều này không bình thường! Tống Vân Nhi động tâm, cởi y bào của người chết lộ ra yết hầu, thì ra là có một vết thương, nhỏ bé và rất nông, so với vết thương trên yết hầu của Ngô Xảo Trinh hoàn toàn tương đồng! Chẳng lẽ Phương Tiệm bị cùng một hung thủ đâm chết? Tống Vân Nhi nhớ lại lời Liễu Nhược Băng nói về đặc điểm vết thương, cúi người đưa sát đầu vào quan tài, quan sát kỹ vết thương, quả nhiên ở vị trí trung gian của vết thương hơi nhô ra ngoài, hoàn toàn khớp với vết thương ở yết hầu của Ngô Xảo Trinh, là bị một kiếm bén ở giữa có lổ thoát máu đâm vào. Tống Vân Nhi rút cây ngân châm ở đầu ra, học theo Dương Thu Trì, từ từ cắm cây trâm vào vết thương - vết thương từ yết hầu đi thẳng về hậu não, giống y với vết thương của Ngô Xảo Trinh.
Phát hiện này quả là kinh người. Phương Tiệm bị hung thủ giết chết Ngô Xảo Trinh dùng thủ pháp tương đồng đâm chết, như vậy có thể nói Phương Tiệm không phải là hung thủ, và từ việc điều tra ở Mạnh Lương trấn, thì Khuông Di cũng không có thời gian gây án, do đó cũng không phải là hung thủ. Trong bốn người bị hiềm nghi thì đã bài trừ hết hai, chỉ còn lại con trai của Đô chỉ huy sứ Lý Thiên Bằng và tứ di nương Hoa Tưởng Dung mà thối Sẽ là ai đây? Tống Vân Nhi cởi y bào của Phương Tiệm ra, kiểm tra sơ hết thân người, không phát hiện vết thương gì khác, vừa định mặc quần áo trở lại cho người chết, chợt nghe gian ngoài có vài người vừa nói vừa tiến vào, dường như là hòa thượng định vào niệm kinh. Tống Vân Nhi thấy không kịp nữa rồi, ngay cả nắp quan tài cũng không kịp kéo về nguyên vị, vội tung người nắm sợi dây ở giữa không trung, leo vùn vụt lên đỉnh phòng, nhanh chóng thu dây lại. Vừa thu xong dây thừng lên đỉnh phòng, thì các hòa thượng đã tiến vào, vừa nhìn thấy quan tài bị mở ra, đều cho là hiện tượng sạ thi (thây người sống lại), sợ quá kêu trời kêu đất xô đạp nhau chạy ra, linh đường tức thì đại loạn. Tống Vân Nhi suýt bật cười, vội đặt ngói lại y như cũ, rồi tiêu biến trong hắc ám. Ngày hôm sau, Tống Vân Nhi cùng mọi người đến tiền đài định trả phòng, điếm tiểu nhị thần bí áp tới, có thể nhân vì Tống Vân Nhi khá đẹp, ra tay rộng rãi, cho những món phí nhỏ khá nhiều, do đó hắn đặc biệt ân cần với nàng.
"Cô nương, cô biết không, tối hôm qua nha môn xảy ra đại sự rồi!" Điếm tiểu nhị nói.
"Vậy sao? Tin tức của ngươi thật lẹ, chuyện của nha môn mà cũng biết, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
"Ha ha, mới sớm có một lão nha sai của nha môn đến uống trà, nghe ông ta nói đêm qua nha môn có quỷ."
"Vậy à? Thật sao? Nói ta nghe thử." Tống Vân Nhi và Hạ Bình đưa mắt nhìn nhau, tối qua Tống Vân Nhi không đem chuyện mình không đậy nắp quan tài lại kể cho Hạ Bình, nên họ chẳng biết.
"Nghe nói, tối qua linh đường trong nha môn sạ thi rồi! Phương công tử đã chết của chúng tôi còn tự cởi y phục, mở nắp quan tài. Trời lạnh như vậy, cậu ta dường như rất nóng. Mọi người đều nói Phương công tử này nhất định là chết không nhắm mắt."
Tống Vân Nhi rất muốn cười, nhưng cố sức nhịn, lòng nghĩ, những chuyện này một khi truyền ra ngoài quả là như thật vậy! Hạ Bằng cùng các nữ hộ vệ khác nghe mà thấy hấp dẫn vô cùng. Hạ Bình hỏi: "vậy sao? Sao lại khủng bố vậy chứ?"
Nghe các mỹ nữ cảm thấy hứng thú, điếm tiểu nhị càng năng động hơn, kể: "Còn nữa, nghe nói sáng hôm nay, ở cạnh quan tài trong linh đường phát hiện được một chiếc hài thêu hoa!"
"Hả?" Tống Vân Nhi lúc ấy không phát hiện giày thêu hoa gì, không biết ở đâu ra hay là do con người nhiều chuyện này tự biên ra, nên bán tín bán nghi.
Hạ Bình hỏi: "Chẳng thể nào, cô nương nào mà lớn gan vậy, dám đến cạnh quan tài, còn để mất hài của mình nữa?"
"Đúng a, tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng mà còn có sự tình thậm chí còn ly kỳ hơn nữa." Tiểu nhị ấy làm ra vẻ cao thâm mạc trắc.
Hài thêu hoa? Đây rốt cuộc là thế nào? Tống Vân Nhi nhíu mày nghĩ, không có chút manh mối gì, không biết có phải là tiểu nhị nói càn hay không, nên quyết định đến Mi châu nha môn xem xét.

Nạp Thiếp Ký - Chương #412


Báo Lỗi Truyện
Chương 412/713