Chương 402: Thẳng tiến Thành Đô


Triệu Tân Nhạc lại cười khan hai tiếng: "Cái này... Thuyền bang tuy lợi hại, nhưng không gặp may a..." Tiếp theo đó y nghĩ sao lại có thể nói âm mưu ám sát tước gia không thành công là điều không may chứ? Như vậy chẳng khác nào là đồng tình với Thuyền bang rồi hay sao?
Triệu Tân Nhạc phản ứng rất nhanh, lập tức ra vẻ bối rối: "Không không, là nhân vì tước gia đang có phúc tinh chiếu mệnh, bách thần phù hộ. Hơn nữa, chính nghĩa thì được ủng hộ, phi nghĩa thì bị diệt trừ. Thuyền bang đi ngược lại lẽ phải, cho dù có bày ra kế chu toàn, cũng đừng mong đạt được mục đích. Hà hà..."
Dương Thu Trì nhìn Triệu Tân Nhạc với ý tứ rất hàm súc, cười cười nói: "Thúy Hoàn và Long lão hán biết thời gian không còn nhiều nữa, nên thương lượng quyết định bắt cóc bảo bối của Bành phu nhân là Bành tiểu thiếu gia, bức phu nhân hạ độc đối với bổn quan."
Triệu Tân Nhạc vừa rồi bị cái nhìn đầy ý tứ của Dương Thu Trì làm cho giật mình kinh hãi, tóc gáy dựng hết cả lên. Khi nghe đến đây, y cố che đậy điều gì đó, cất tiếng hỏi: "Tước gia, Thúy Hoàn cũng là người trong Bành gia trang, vì sao ả không tự hạ độc?"
"Nhân vì trong hai ngày nay ả đã nhìn ra rồi, chỉ có thể Bành phu nhân là người có thể ngồi cùng bàn cũng mâm với ta mới có cơ hội hạ độc, nhưng người hầu kẻ hạ khác đều không có cơ hội này."
"Thế à? Vì sao lại vậy?" Triệu Tân Nhạc nhìn Thủy Uyển Kỳ, hỏi.
"Mỗi miếng ăn cung cấp cho bổn quan đều được các hộ vệ của ta nghiêm cách giám thị quá trình pha chế, bao quát cả tửu yến do Bành ông mời, hộ vệ của ta cũng phải giám sát khống chế toàn bộ quá trình. Những người không liên quan gì đến công việc nấu nướng đừng nói gì đến hạ độc, ngay cả đến gần một chút cũng không được. Thúy Hoàn là thiếp thân nha hoàn của Bành phu nhân. Nó cũng không mon men đến gần tửu yến được, càng không có cách gì tiếp xúc với đồ dùng ăn uống hay thực vật cơm nước. Và các gia nô chuyên phục vụ tửu yến đều phải kinh qua sự kiểm tra thân thể cẩn thận của các hộ vệ của ta mới được vào nấu nướng phục vụ. Những điều này thiết nghĩ hai ngày nay tri phủ đại nhân đã nhìn thấy hết rồi."
Triệu Tân Nhạc gật đầu, cười mơn nói: "Điểm này thì Triệu mỗ đã nhận ra rồi, tước gia là trọng thần của hoàng thượng, trên vai gánh nặng trọng trách, cho nên việc phòng bị phải thực sự nghiêm khắc."
Dương Thu Trì cười cười: "Bổn quan phá liên tục Kiến Văn dư đảng và Thuyền bang, mấy lần bị ám sát cửu tử nhất sinh, thừa ơn hoàng thượng chiếu cố, ban cho ta vệ đội phòng thân. Vì giang sơn xã tắc, vì sự an nguy cho bản thân và gia đình của bổn quan, chuyện cẩn thận này không thể không làm."
Triệu Tân Nhạc gật đầu lia lịa, khom lưng nói: "Đúng đúng, những tặc tử này ở trong tối, hung tàn giảo hoạt, không từ một thủ đoạn nào, tước gia nên cẩn thận hơn nữa."
"Ha ha, những câu vừa rồi của Triệu tri phủ nói rất hay, "Thuận lẽ trời thì được giúp, ngược lẽ trời thì bị diệt", Thuyền bang buôn muối lậu, bắt cóc giết người cướp của không việc ác gì không làm, lần này toan tính bắt cóc Bành thiếu gia để bức Bành phu nhân hành thích bổn quan, đã trở thành những kẻ thiên lý bất dung. Do đó, âm mưu của chúng mới bị Ngụy thị tấu xảo nghe được. Còn Ngụy thị nếu không bị bức thì không mang chuyện ấy ra nói cho bổn quan biết. Bổn quan phái người bắt gọn hết chúng ở Lê Xuân Viên, thành công giải cứu Bành tiểu thiếu gia. Kinh qua thẩm vấn đối với Thúy Hoàn và Long lão hán, hai người bọn chúng đã khai nhận hành vi không hề kiêng dè gì."
Bành Hạ Hỉ bấy giờ đã hiểu. Thì ra Dương Thu Trì đã phá xong án bắt cóc có nội tình phức tạp bên trong trước rồi, vừa rồi chẳng qua là thử lòng nương tử Thủy Uyển Kỳ của lão mà thôi. Nếu như Thủy Uyển Kỳ không chịu quay đầu khi đến bờ vực, thì coi như cả nhà lão tiêu đời. Nghĩ đến đây, Bành Hạ Hỉ thật cảm thấy sợ. Nhưng nếu lão biết Dương Thu Trì còn là cẩm y vệ chỉ huy sứ đặc sứ do hoàng thượng khâm mệnh, và mưu sát đặc sứ chính là tội mưu phản, sẽ bị tru diệt cửu tộc, thì chẳng biết lão sẽ hoảng sợ đến cỡ nào. Triệu Tân Nhạc vỗ tay rất khoa trương, nịnh: "Tước gia thần cơ diệu toán, tặc tử bị bắt gọn, quả thật là sảng khoái lòng người a! Ha ha ha."
Dương Thu Trì cũng cười, nhìn Triệu Tân Nhạc trừng trừng: "Tri phủ đại nhân, ông không muốn biết ai hạ chỉ lệnh cho Thúy Hoàn hay sao?"
Triệu Tân Nhạc bối rối nói: "Chuyện đại sự cơ mật này càng ít người biết càng tốt."
Dương Thu Trì gật đầu: "Tri phủ đại nhân rất biết cách bảo mật đó nha." Xong hắn quay sang Bành Hạ Hỉ, nói: "Bành ông, còn ông thì sao, ông có biết ai là người chỉ sử bọn Thúy Hoàn làm vậy hay không?"
Bành Hạ Hỉ ngớ người, sao Dương Thu Trì nói tới nói lui lại hỏi lây tới lão chứ? Lão thầm cảm thấy không hay, lắc đầu: "Tước gia, lão hủ không rõ a, tước gia có thể nói cho biết được không?"
Dương Thu Trì nhìn về phía bọn nha hoàn và người hầu sau lưng lão, ho khan một tiếng không nói gì. Bành Hạ Hỉ lập tức hội ý, quay lại bảo: "Các ngươi lui ra hết!"
Bọn nha hoàn người hầu đều đáp ứng, lui ra khỏi phòng. Dương Thu Trì bấy giờ mới cười nói: "Bành ông, lệnh biểu chất hữu bố chánh sứ Ngô Từ nhân vì chưa hề gặp mặt bổn quan, không có lai vãng gì, vì sao lại ủy thác ông hạ thiếp mời thỉnh bổn quan đến Ân Dương trấn quan thưởng Tiên nữ tiết vậy? Bành ông có nghĩ qua chưa?"
"Đó là... đó là một phen tâm ý của biểu chất, biết tước gia thiếu niên có tài, tương lai tiền độ không thể đoán định, cho nên mới đặc biệt muốn kết giao."
"Không phải!" Dương Thu Trì lắc đầu, "Đây là chiêu dẫn xà xuất động của y, đưa bổn quan ra khỏi nha môn Ba châu cảnh bị sâm nghiêm, từ đó mới tìm cơ hội hành thích bổn quan. Hắc hắc hắc, dù gì bổn quan ra khỏi nha môn so với ở trong nha môn thì dễ hành thích hơn nhiều."
Bành Hạ Hỉ tới lúc này đã kinh hãi đến rụng rời, hành thích một siêu phẩm bá tước là tội lớn ngất trời, lão hoảng sợ đến toàn thân run rẩy, lập cập quỳ xuống dập đầu: "Oan uổng a, biểu chất của lão hủ tuyệt không có ý này, thỉnh tước gia minh xét!"
Bành Hạ Hỉ vừa quỳ xuống, Bành lão thất, Thủy Uyển Kỳ cũng vội vã quỳ theo. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
"Bành ông, ông hãy nghe bổn quan nói xong đã, đừng có gấp a." Dương Thu Trì cười ha ha đỡ Bành Hạ Hỉ cùng mọi người dậy, bảo: "Bổn quan cũng biết hữu bố chánh sứ đại nhân không có ý đồ hành thích bổn quan, mà là bị người khác lợi dụng. Nếu như y muốn hành thích bổn quan, tuyệt không để Bành ông thỉnh mời ta, vì làm như vậy chẳng phải là tự gấp lửa bỏ tay mình hay sao?"
Bành Hạ Hỉ nghe lời này, bấy giờ thở phào một cái, cảm kích luôn miệng: "Đa tạ! Đa tạ tước gia minh xét hiểu tận chân tơ kẻ tóc."
Lão lại hậm hực nói: "Là ai lợi dụng biểu chất, suýt chút nữa đem chú cháu ta hãm vào tử địa, nếu mà để lão hủ biết, nhất định bầm thây hắn ra vạn đoạn!"
Lão đầu run cầm cập nói lời tức giận này, cứ cho đó là chuyện thật, nhưng Dương Thu Trì nói: "Bổn quan còn chưa ra cụ thể, một khi đã có manh mối, nhất định phải lần theo cho tới nơi tới chốn. Thỉnh Bành ông yên tâm."
"Đa tạ tước gia tẩy oa khuất cho chúng tôi." Bành Hạ Hỉ run giọng cảm tạ.
Dương Thu Trì cười bảo: "Nói hay lắm, nói hay lắm!" Nhưng trong lòng nghĩ rốt cuộc có phải là oan khuất hay không thì phải tra ra mới rõ.
Sáng sớm hôm sau, Dương Thu Trì dẫn theo tùy tùng cùng Triệu Tân Nhạc khởi trình quay về Ba châu. Vợ chồng Bành Hạ Hỉ bị một loạt chuyện khiến cho kinh hãi vô cùng. Họ cảm kích Dương Thu Trì giải cứu cho con trai duy nhất của họ, rồi còn nhìn rõ mọi chuyện, tẩy oan khuất cho họ nữa. Xuất phát từ nhu cầu vuốt mông ngựa, họ đã dâng cho Dương Thu Trì một phần hậu lễ. Dương Thu Trì chẳng từ chối gì, cứ chiếu theo danh sách mà thu. Trở về Ba châu, hắn nghỉ ngơi chỉnh đốn một chút: Dương Thu Trì thẩm tra hai mẹ con Ngụy thị, căn cứ biểu hiện của Ngụy thị đã lập được đại công, và vì để hai mẹ con họ có thể lo liệu cho nhau, nên phán mỗi người chịu một trăm trượng, đày ba nghìn dặm. Sau khi phán quyết được hình bộ chuẩn y, hai mẹ con Ngụy thị dọc đường bình an được giải tới chỗ bị đày. Ngụy thị cung cấp những thông tin tình báo quan trọng về ý nghĩa nào đó đã cứu Dương Thu Trì, còn cung cấp manh mối để đả phá Thuyền bang. Cho nên, Dương Thu Trì không những miễn cho họ tội chết, còn thưởng cho hai mẹ con một khoản tiền thưởng hậu hĩnh. Có món tiền thưởng lớn này, hai mẹ con Ngụy thị ở chỗ lưu đày đã dùng tiền nạp thục miễn lao dịch, lại mua thêm điền sản sự nghiệp, cưới vợ sinh con cho Thủy Cổ Tử. Họ trải qua cuộc sống an nhàn, đó là chuyện bên lề, sau này không nhắc nữa. Đối với Thúy Hoàn và Long lão đầu, Dương Thu Trì ra lệnh cho giam lại, chờ án của Thuyền bang phá xong, sẽ xử lý cùng một lúc. Sau khi ăn cơm trưa ở Ba châu, Triệu Tân Nhạc cáo từ Dương Thu Trì trở về Bảo Ninh phủ, không ngờ Dương Thu Trì mỉm cười nói hắn lập tức khởi hành đến Thành Đô, dọc đường ngang Bảo Ninh phủ, có thể đồng hành. Triệu Tân Nhạc lập tức hiểu là Dương Thu Trì muốn đến Thành Đô, vào bố chánh sứ nha môn tiếp tục điều tra án bắt cóc, tìm ra cho được hung thủ chỉ sử phía sau lưng. Dương Thu Trì lần này mang theo Tống Vân Nhi, Hồng Lăng, Kim sư gia và toàn bộ nam nữ hộ vệ đội, đem sự vụ của nha môn giao cho phó quan xử lý, rồi cùng nhân mã của Triệu Tân Nhạc kết bạn đồng hành. Hai ngày sau, họ đến Bảo Ninh phủ. Dương Thu Trì tạm ở lại trong Bảo Ninh phủ chỉnh đốn, không hề vào trong đồng tri nội nha của hắn, mà đến ngụ ở cẩm y vệ bá hộ sở của Vân Lăng. Vâng Lăng vô cùng cao hứng, lập tức thiết yến tẩy trần Dương Thu Trì, và cho hắn biết, căn cứ theo ý chỉ của hắn, đang tiến hành điều tra đối với Triệu Tân Nhạc Triệu tri phủ, đã tra ra thường có những người lạ mặt ra vào nội nha của Triệu tri phủ, nhưng còn chưa có đột phá trọng đại. Dương Thu Trì dặn Vân Lăng phải khẩn trương điều tra và giám thị, đối với Triệu Tân Nhạc này hắn chỉ hoài nghi, chưa hề có bất kỳ chứng cứ gì chứng minh y là người của Thuyền bang. Sau khi tan yến tiệc, Dương Thu Trì cùng mọi người cùng khởi hành đến thẳng Thành Đô. Rời khỏi Bảo Ninh phủ, Dương Thu Trì, Tống Vân Nhi, Hồng Lăng ba người cưỡi ngựa sánh vai nhau. Tống Vân Nhi dọc đường nói cười luôn miệng, hưng phấn khoái lạc như con chim chích.
Dương Thu Trì cười bảo: "Vân nhi, muội sao lại cao hứng như vậy?"
Tống Vân Nhi đáp: "Ca, sắp được gặp lại sư phụ của muội rồi, và cũng chính là... tiền bối của huynh rồi, chẳng lẽ huynh không vui mừng hay sao?"
Dương Thu Trì sao lại không vui chứ. Hắn tính toán ngày, biết Liễu Nhược Băng đã sắp đến ngày sinh nở. Lúc này vừa khéo có án cần tra ở Thành Đô, có thể kiêm cả chuyện công chuyện tư, sao không cao hứng cho được. Hắn lại nhớ tới gương mặt đẹp mà lạnh lùng của Liễu Nhược Băng, nhớ đến lúc hai người triền miên trong lửa nóng nhiệt tình, không khỏi lòng như sóng dậy. Khi nghĩ đến đứa con trai sắp ra đời của mình, hắn không khỏi có cảm giác hạnh phúc cuộn trào. Dương Thu Trì đưa mắt nhìn về phương xa: "Không biết Nhược Băng thế nào rồi, thật muốn ngay bây giờ có thể một bước đến được Thành Đô."
Tống Vân Nhi cười hì hì hỏi: "Ca, huynh là đi tra án, hay là đi gặp sư phụ của muội vậy?"
"Chuyện công kiêm luôn việc tư ấy mà," Nói đến án, lòng Dương Thu Trì nặng trình trịch. Mỗi khi có một án chưa được phá, đều khiến hắn cảm giác một thứ áp lực vô hình trong lòng, "Án này liên quan đến hữu bố chánh sứ, hơi có chút phiền a."
Tống Vân Nhi nhỏ giọng hỏi: "Ca, ả Thủy Hoàn đó nói ả bắt cóc Bành Gia Phúc, uy bức Thủy Uyển Kỳ hạ độc vào huynh là do thiên kim tiểu thư Đông Xảo Trinh của hữu bố chánh sứ sai khiến hay sao? Huynh có cảm thấy lời khai của ả là thật hay không?"
Dương Thu Trì trầm ngâm một chút, nói: "Đây là điều chúng ta cần tra ra cho rõ. Khi mọi chuyện chưa rõ ràng, vẫn còn khó nói lắm. Nhưng mà, ả Thúy Hoàn này nói rất hợp tình hợp lý, không giống như nói dối."
Tống Vân Nhi cũng gật gật đầu: "Muội xem thấy cũng vậy. Thần tình của ả không có vẻ là giả dối, hơn nữa, loại sự tình này là chân hay là giả chỉ hỏi là biết ngay. Cần phải dành lúc nào đó để họ đối chất, chẳng phải như vậy liền tra biết ngay hay sao?"
Dương Thu Trì gật gật đầu: "Do đó ta mới bảo Nam Cung Hùng dùng cẩm y vệ bát bách lý gia cấp thông tri cho cẩm y vệ thiên hộ Trầm Sĩ Sanh của Tứ Xuyên tỉnh, bảo y tổ chức giám sát và khống chế hành vi của bố chánh sứ và con gái Bành Xảo Trinh của y." Thì ra sau khi Ngụy thị đem tin tức nghe được báo cho Dương Thu Trì biết, hắn lập tức phái Nam Cung Hùng mang theo hộ vệ đi bắt Thúy Hoàn và Long lão hán ẩn tàng trong Lê Xuân viên, giải cứu Bành tiểu thiếu gia, ngay sau đó tiến hành thẩm vấn Thúy Hoàn và Long lão hán. Thúy Hoàn khai là khi nó theo Bành Hạ Hỉ, Thủy Uyển Kỳ cũng đến Thành Đô thăm cháu họ của Bành Hạ Hỉ là hữu bố chánh sứ Ngô Từ Nhân thì con gái của Ngô Từ Nhân là Đông Xảo Trinh đã lén giao cho Thúy Hoàn một phong mật thư gắn xin, Thúy Hoàn mở ra xem, thì thấy đó là chỉ thị muốn nó lời dụng lúc Bành Hạ Hỉ mời Dương Thu Trì đến Ân Dương trấn xem Tiên nữ tiết, tìm cơ hội thích hợp hành thích Dương Thu Trì. Trong phong thử còn có một gói độc dược. Phong mật thư này có đóng lên đó phù hiệu đặc biệt của Thuyền bang, xác thật là do Thuyền bang mưu đồ. Thúy Hoàn xem mật thư xong liền đốt đi, sau đó tổ chức thực hiện vụ bắt cóc hiếp bức đầu độc mưu sát nhưng không thành công. Căn cứ vào lời khai của Thúy Hoàn, Dương Thu Trì lập tức viết một phong mật thư, đóng lên đó ấn của chỉ huy sứ đặc sứ, dặn Nam Cung Hùng phái cẩm y vệ hộ vệ đưa phong mật thư này thông qua cẩm y vệ bát bách lý gia cấp đưa đến cẩm y vệ thiên hộ sở ở Thành Đô, giao cho Thiên hộ Trầm Sĩ Sanh, cho y tổ chức bố ráp, còn hắn thì tự mang theo đội ngũ tiến phát Thành Đô.
Tống Vân Nhi nói: "Tên Trầm Sĩ Sanh này liệu có giống như tên Chu bá hộ Chu Pháp Hải lần trước, cũng bị Thuyền bang mua chuộc, sẽ phản từ trong ruột phản ra không?"
Dương Thu Trì trầ ngâm: "Có khả năng này, đối với điểm này chúng ta không thể không phong."
Tống Vân Nhi hỏi gấp: "Vậy có lẽ hắn đã báo tin đánh động, khiến cho bố chánh sứ và con gái y chạy rồi?"
Dương Thu Trì mỉm cười: "Điểm này ta đã sớm nghĩ ra, trước hết, án chiếu theo lẽ thường mà phán đoán, thì Ngô Từ Nhân bố chánh sứ không thể là người của Thuyền bang, nếu không, hành động vừa rồi của y thuần túy là dẫn lửa thiêu thân. Và cũng chính vì phán đoán này, ta đã cho Bành Hạ Hỉ biết một phần chân tướng trong chuyện này, như vậy sẽ khiến cho bọn họ để tẩy rữa oan khuất, sẽ trợ giúp cho chúng ta tìm ra hung thủ chân chính sau lưng."
"Vạn nhất huynh phán đoán sai thì sao?" Tống Vân Nhi hiện giờ cứ thích bẻ ngược lại lý lẽ của hắn.
"Ha ha, nếu như y thật sự là người của thuyền bang, chiêu đó của ta gọi là đả thảo kinh xà. Hiện giờ địch nhân ở trong tối, còn chúng ta ở ngoài sáng, đối với chúng ta rất bất lợi. Giống như rắn ở trong bụi cỏ vậy, muội không biết nó ở đây, như vậy sẽ rất nguy hiểm. Nhưng nếu như nhìn thấy nó ở chỗ nào, uy hiếp của nó đối với muội sẽ nhỏ đi hẳn, hơn nữa muội còn có thể dùng một hòn đá đầu nát đầu nó."
"Hi hi, dường như là rất có đạo lý đó nha," Tống Vân Nhi gật gật đầu, lại cười nói: "Đả thảo kinh xà, vậy con rắn đó chẳng phải là sợ chạy liền hay sao?"
"Bất quản là bố chánh sứ hay là Trầm Sĩ Sanh thiên hộ, nếu như bọn chúng thật sự là người của Thuyền bang, lại là những kẻ có đầu óc, thì chúng hiện giờ sẽ không chạy, vì bọn chúng thường sử dụng liên hệ đơn tuyến, chứng cứ duy nhất của chúng ta hiện giờ chính là khẩu cung của Thúy Hoàn, chỉ bằng điểm đó vẫn chưa thể nào đánh đổ được bọn chúng."
"Vậy nếu trên đầu chúng mọc những đầu heo, hay là sợ vị tước gia phá án như thần huynh đây, nghe hơi đã chạy có cờ rồi thì sao?" Tống Vân Nhi vẫn bám mãi không buông.
"Ha ha, cái đó cũng không có gì, ta còn chưa lộ diện mà bọn chúng đã sợ đến nổi vứt mũ vứt áo chạy rồi, thì rõ ràng là chúng có lòng quỷ. Chúng ta ngược lại cũng bớt cực nhọc, trự tiếp truy nã toàn quốc bắt về quy án là xong. Chúng ta có thể cao hứng về nhà, ăn món sơn hào hải vị do Hồng Lăng nấu."
Tống Vân Nhi và Hồng Lăng đều cười. Tống Vân Nhi ngẫm nghĩ, nói: "Ca, huynh dùng bát bách lý gia cấp thông tri cho Trầm Sĩ Sanh phái cẩm y vệ tiến hành bố ráp, khiến cho muội nhớ tới chuyện lúc trước phá Thuyền bang, thông tri cho Chu Pháp Hải trước, khiến cho hắn phản từ trong ra, hại chúng ta một lần, khiến cho muội cảm thấy hiện nay cẩm y vệ của các huynh chẳng an toàn chút nào."
"Cái đó gọi là một lần bị rắn căn, mười năm sợ dây thừng," Dương Thu Trì cười nói, "Thông tri cho y là có ý đồ, giống như vừa rồi ta đã nói, nếu như y là người của Thuyền bang, như vậy chúng ta đã đánh cỏ động rắng, sau đó tìm luôn rắn mà đánh. Còn nếu như là không phải, như vậy là kịp thời bố ráp khống chế phạm nhân. Hơn nữa, cho dù là chúng ta không thông tri, chuyện chúng ta bắt Thúy Hoàn, Long lão hán của Thuyền bang nhất định sẽ thông qua các đường dây liên lạc của Thuyền bang nhanh chóng truyền đến tai chúng."
Tống Vân Nhi gật gật đầu: "Như vậy cũng phải."
Dương Thu Trì vung roi ngựa : "Cho nên, chúng ta hãy để tâm đề phòng, bình tĩnh ứng chiến, trường kiếm tuốt võ, nghênh tiếp trường mưa gió này!"
Tống Vân Nhi bị lời hắn khơi dậy nhiệt huyết, vung roi giục ngựa, quát: "Được! Tiến lên!"
Mọi người thúc ngựa ra roi, phóng thẳng đến Thành Đô.

Nạp Thiếp Ký - Chương #402


Báo Lỗi Truyện
Chương 402/713