Chương 396: Tự nguyện bị cưỡng gian


Tuy một cú đá của lý chánh không trúng Ngụy thị, nhưng cũng nhắc nhở cho thị biết người ngồi trên kia đường đường là một tri châu đại lão gia . Thị vội vã kéo Thủy Cổ Tử dập đầu mấy cái, thưa: "Đại lão gia, dân phụ vô lễ, cầu đại lão gia thứ tội."
Dương Thu Trì mặt không biểu tình, lấy từ trong rương pháp y vật chứng ra một ống hút lấy máu, tiến hành lấy mẫu máu của Thủy Cổ Tử. Ngụy thị chỉ thấy Dương Thu Trì đâm một chút vào đầu ngón tay của con trai mình rồi dùng cái ống trong suốt rất kỳ quái kia lấy một chút huyết, chứ không hề biết chỉ bằng một chút máu đó thôi, cũng đủ để quyết định vận mệnh của con trai mình. Dương Thu Trì xách rương pháp y vật chứng vào phòng trong tiến hành kiểm nghiệm, chẳng mấy chốc đã bước ra. Ngụy thị và con trai Thủy Cổ Tử vẫn còn quỳ dưới đất, thấy Dương Thu Trì bước ra vội dập đầu lạy.
Dương Thu Trì lạnh lùng hỏi: "Thủy Cổ Tử, ngươi và Xuân Hồng cô nương ở Lê Xuân viên có thù oán gì?"
Thủy Cổ Tử nghe Dương Thu Trì đề cập đến Xuân Hồng cô nương, thân hình lập tức hơi run, vừa định lên tiếng thì mẹ nó là Ngụy thị đã giành nói trước: "Con trai tôi không quen biết gì Xuân Hồng cô nương cả."
Đến nước này thì Dương Thu Trì đã nổi giận thật sự, ngẩng đầu gọi: "Chiêm Chánh ở đâu!?"
Bộ đầu Chiêm Chánh mang theo bộ khoái tiến vào nhà, khom người thi lễ với Dương Thu Trì. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Dương Thu Trì vỗ mạnh tay lên bàn: "Đem Ngụy thị này ra ngoài trông coi, chờ một lát bổn quan sẽ hỏi đến ả!"
Chiêm Chánh vâng dạ, bước lên định bắt người. Dương Thu Trì thấy Ngụy thị phát run, vội phất tay: "Chờ một lúc, hay là Vân nhi mang thị ra ngoài, các ngươi hầu cận hai bên, bổn quan phải thăng đường hỏi án."
Chiêm Chánh cùng mọi người nghe thế, biết Dương Thu Trì rất thích thăng đường hỏi án vào bất cứ nơi nào hoặc giờ nào, cho nên vội vã đứng thẳng hai hàng, cùng quát vang khẩu hiệu "Uy vũ....."
Tống Vân Nhi kỳ thật rất thương hai mẹ con nhà này, nhưng thấy Dương Thu Trì lấy máu vào phòng trong một chút rồi khi bước ra thì thái độ đã thay đổi hẳn, biết là nhất định có nguyên nhân, nên vội kéo Ngụy thị ra ngoài. Ngụy thị giãy giụa một lúc, thân thể của thị vốn cường tráng hơn Tống Vân Nhi nhiều, nhưng dưới bàn tay kềm chế của nàng, thị chẳng hề có chút lực phản kháng nào, chỉ còn biết khóc gào gọi tên con rồi bị thộp cổ lôi đi.
Tống VânNhi đem Ngụy thị ra giao cho hộ vệ trông coi, sau đó quay trở lại phòng. Trong phòng chỉ còn lại Thủy Cổ Tử, thấy hai bên đều là bộ khoái cầm yêu đao nhìn nó lườm lườm như hổ rình mồi, càng cảm thấy khẩn trương hơn. Dương Thu Trì trừng mắt nhìn nó, lạnh lùng hỏi: "Ngươi vì không cam lòng để cho mẹ bị Bành Tứ khi phụ mà dùng đá đánh chết hắn, điểm này bổn lão gia có thể châm chước cho ngươi, vì nễ chút tình hiếu thảo của ngươi, nên chỉ định phạt nhẹ. Không ngờ ngươi mới có mười lăm mười sáu tuổi, thế mà đã nổi lòng cầm thú, nhân lúc Xuân Hồng cô nương bị mê mang, gian dâm với cô ta, thật là tội không thể tha, vô sỉ cùng cực!" Thủy Cổ Tử nghe thế liền sợ đến nỗi toàn thân run lập cập. Nó dù sao cũng chỉ là cậu bé mới lớn, lần đầu gặp phải chuyện thế này, làm sao có thể chịu được áp lực lớn như vậy, cho nên sắc mặt trắng bệt, không biết nên nói hay làm như thế nào cho phải.
Dương Thu Trì không có kinh đường mộc, liền vỗ tay xuống bàn thay thế. Sau khi vỗ đánh ầm một cái cực lớn, hắn quát: "Thủy Cổ Tử, ngươi làm thế nào lẻn vào Lê Xuân viên, gian dâm Xuân Hồng cô nương, còn không tình thật khai ra! Chẳng lẽ còn muốn chờ bổn quan động hình hay sao?"
Thủy Cổ Tử run lập cập đáp: "Tiểu nhân... tiểu nhân không có a...."
Dương Thu Trì lạnh lùng nói: "Ngươi cho là bổn quan không biết hay sao? Ngươi nhân lúc trời đêm vào khoảng canh năm, Bành thất gia rời khỏi khuê phòng của Xuân Hồng cô nương mà quên không khóa cửa, nên ngươi lẻn vào trong phòng, sau đó đóng cửa phòng lại, lên giường tiến hành gian dâm với Xuân Hồng cô nương vài lần, tiếp tục cho đến một canh giờ rồi mới mặc lại y phục, mở cửa phòng của Xuân Hồng cô nương đi ra ngoài, đóng cửa phòng lại chạy khỏi hiện trường. Bổn quan nói có sai không?"
Dương Thu Trì vừa rồi từ dấu bàn tay của Thủy Cổ Tử phát hiện vân tay của nó có một vết hình cong như cánh cung (弓). Loại dấu tay này rất đặc biệt, không có hệ thống hoa văn bên trong, trên xoáy ốc chỉ có những đường cong hình cánh cung, chạy song song tạo thành hệ thống các tuyến ngoại vi. Phía dưới đầu ngón tay là một hệ thống các căn cơ tạo nên từ những đường ngang bất quy tắc. Loại dấu vân tay này do không có hoa văn phía bên trong, nên không có hình tròn hay tam giác ở giữa, và là thứ cực kỳ hiếm có. Theo thống kê, trong một trăm người có không quá 3 người có loại vân tay thế này. Lúc Liễu Nhược Băng bắt Tần Chỉ Tuệ đi, ở trên mái ngói có lưu lại một dấu vân tay cũng có hình cánh cung như thế này, cho nên Dương Thu Trì có ấn tượng rất sâu sắc. Trong lúc khám tra hiện trường tại Lê Xuân viên, tay nắm phía sau cánh cửa khuê phòng của Xuân Hồng có lưu lại dấu vân tay của Thủy Cổ Tử. Và để tiến thêm một bước xác nhận, Dương Thu Trì đã tiến hành giám định dựa vào mẫu máu lấy từ tay Thủy Cổ Tử, kết quả phát hiện nhóm máu của nó có cùng nhóm máu với tinh dịch bên trong âm đạo của Xuân Hồng! Tuy sự đồng nhất về nhóm máu không thể đưa ra nhận định chính xác về sự trùng hợp về con người, nhưng nếu kết hợp với dấu vân tay, thì kết luận này tất nhiên sẽ có sức thuyết phục. Vì thế, Dương Thu Trì quyết định thẩm vấn Thủy Cổ Tử. Thủy Cổ Tử dù sao cũng vừa mới lớn, phạm phải trọng tội gian dâm bị người đời căm phẫn này, lại bị Dương Thu Trì phát hiện ra và trách mắng, nó vừa thẹn vừa sợ. Nó lại nghe Dương Thu Trì muốn động hình, tức thì hoảng hốt, run giọng thưa: "Tiểu nhân xin khai..."
"Nói!" Dương Thu Trì vốn đối với Thủy Cổ Tử có mấy phần đồng tình, hiện giờ đã xác nhận nó gian dâm thậm chí có khả năng giết chết Xuân Hồng cô nương, nghĩ đến cái chết thảm của Xuân Hồng, lòng không khỏi dâng lên sự chán ghét vô hạn, giọng nói lập tức chẳng còn khách khí chút gì.
Thủy Cổ Tử khai: "Tôi không có cường gian Xuân Hồng. Tôi do nhìn thấy nàng ấy bị Bành Thất gia, không, Bành lão thất đánh đập, trong lòng phẫn hận vô cùng, nên đến coi sóc cho nàng ấy. Nhưng Xuân Hồng mơ mơ hồ hồ nói... nói muốn tôi lên giường, muốn cùng tôi hoan hảo..., tôi mới... cởi y phục lên giường... tôi thật sự không cưỡng bức, hai chúng tôi là tự nguyện mà..."
"Ngươi sao lại biết cô ta bị Bành lão thất đánh đập? Lúc đó ngươi ở Lê Xuân viên sao?" Dương Thu Trì hỏi.
"Đúng vậy."
"Ngươi không phải là đang bồi bạn với Bành Gia Phúc sao? Sao lại chạy tới Lê Xuân viên? Một người trẻ tuổi như ngươi thế này đến chỗ đó dường như không hợp. Hơn nữa, ngươi có tiền sao?"
"Tôi... tôi..." Thủy Cổ Tử lí nhí nói không nên lời.
"Chết đến nơi rồi mà ngươi còn muốn giấu diếm nữa sao?" Dương Thu Trì vỗ bàn, "Ngươi nhất định là đam mê vẻ đẹp của Xuân Hồng cô nương, nên mới lẻn vào Lê Xuân viên, tiền gian hậu sát cô ta!"
"Không không!" Thủy Cổ tử nghe thế, cả kinh tái hẳn mặt, vội vã nói: "Tôi không có, tôi thật sự không có giết Xuân Hồng cô nương, tôi và cô ấy đã cùng lớn lên từ nhỏ, tại sao tôi lại phải giết cô ấy chứ!"
Dương Thu Trì hởi kinh ngạc: "Hai ngươi cùng lớn lên từ nhỏ, rốt cuộc là sao đây?"
Ánh mắt của Thủy Cổ Tử hiện lên nỗi thương tang không nên có ở một người trẻ tuổi như vậy. Nó cất giọng trầm thấp từ từ kể: "Xuân Hồng... Xuân Hồng và tôi ở cùng một thôn, cùng lớn lên từ nhỏ.... Cô ấy tuy lớn hơn tôi hai tuổi, nhưng sự tình gì cũng ỷ lại vào tôi, coi tôi như là ca ca vậy. Sau đó khi chúng tôi lớn hơn chút nữa, khi tôi định khần cầu mẹ tôi đi cầu thân, thì không ngờ mẹ của cô ấy lâm trọng bệnh chết đi. Nhà của cô ấy vốn rất nghèo, cái bệnh của của mẹ cô ấy đã khiến đồ đạc trong nhà bị bán mất sạch. Sau cùng thì cha của cô ấy chỉ còn biết đem cô ấy bán vào Lê Xuân Viên ở Ân Dương trấn mà thôi."
Thì ra lại còn có đoạn ẩn tình lâm li bi đát đến như vậy, Dương Thu Trì dùng giọng hòa hoãn hơn hỏi: "Do đó ngươi liền theo đến Ân Dương trấn?"
"Mẹ tôi vốn rất thích Xuân Hồng, nhưng cô ấy bị bán đến Lê Xuân viên rồi, tôi nói với mẹ kiếm tiền chuộc thân cho cô ấy, nhưng bình thường mẹ tôi cái gì cũng chịu, duy có chuyện này là không. Mẹ nói thứ nữ nhân ấy không xứng là con dâu của mẹ. Tôi liền len lén chạy đến Ân Dương trấn này, muốn kiếm tiền chuộc thân cho Xuân Hồng. Tôi đi làm công cho Bành gia, sau đó làm người chơi cho tiểu thiếu gia Bành Gia Phúc của Bành gia. Nhưng mà... nhưng mà Xuân Hồng có giá chuộc thân quá đắt... tôi không làm sao kiếm đủ món tiền lớn như vậy."
Xem ra tên Thủy Cổ Tử này còn là một cậu trẻ si tình! Dương Thu Trì hỏi: "Mẹ ngươi thì sao? Thị cũng tìm đến Ân Dương trấn này?"
"Đúng vậy, mẹ tôi tìm được tôi rồi, muốn đưa tôi trở về, nhưng tôi nhất định không chịu. Mẹ tôi không còn cách nào khác đành ở lại Ân Dương trấn thuê gian nhà này để ở và giặt giũ y phục cho người ta kiếm tiền chiếu cố cho tôi. Tuy mẹ tôi theo ở cùng tôi, nhưng vẫn không chịu cho tôi cưới Xuân Hồng... Kỳ thật, cho dù mẹ tôi có đồng ý, chúng tôi cũng không có tiền chuộc thân cho cô ấy. Hơn nữa, tuy Xuân Hồng thích tôi, nhưng cô ấy nói nếu như tôi không có tiền, cô ấy sẽ không chịu lấy tôi. Cô ấy không muốn sống nghèo khổ cùng tôi."
Dương Thu Trì hỏi: "Xuân Hồng hiềm nghèo thích giàu, muốn gả về cho Bành lão thất, do đó ngươi vì yêu mà sinh hận, trong lúc tức giận động sát cơ, tiền gian hậu sát cô ta?"
"Không không, tôi thật sự không giết Xuân Hồng, tôi cũng không có cưỡng gian cô ấy, cô ấy tự nguyện mà."
"Hiện giờ Xuân Hồng cô nương đã chết rồi, người chết không còn đối chứng được nữa, ngươi đương nhiên đem chuyện cưỡng gian nói thành tự nguyện rồi."
"Tự nguyện? Tự nguyện thế nào?"
"Cô ấy không phản kháng a."
Dương Thu Trì cười lạnh: "Không phản kháng? Xuân Hồng cô nương đã bị cho uống Tô ma tán, đã rơi vào trạng thái hôn mê, làm sao phản kháng?"
"A? Tôi... tôi không biết a."
"Ngươi không biết? Bành lão thất gọi tú bà đi lấy Tô ma tán, toàn bộ Lê Xuân viên đều biết chuyện này, sao ngươi lại không biết? Ngươi vừa nói ngươi còn tức giận vì Bành lão thất đánh đập Xuân Hồng cô nương, hiện giờ lại nói ngươi không biết. Lúc Bành lão thất đánh Xuân Hồng cô nương, cũng chính là lúc gọi tú bà đi lấy thuốc, ngươi giải thích thế nào đây?"
Thủy Cổ Tử cúi đầu không nói.
Dương Thu Trì vỗ bàn: "Xem ngươi mới mười lăm mười sáu tuổi đầu, không ngờ lại là một tên điêu ngoa xảo tra, xem ra không động hình ngươi sẽ không khai thật. Người đâu...!"
Thủy Cổ Tử sợ đến tái xanh cả mặt, vội dập đầu thưa: "Tôi khai, tôi khai."
"Nói mau!"

Nạp Thiếp Ký - Chương #396


Báo Lỗi Truyện
Chương 396/713