Chương 392:Bất ngờ mất tích


Hơi trầm ngâm, Dương Thu Trì nghĩ ra một biện pháp khác. Kinh qua tìm kiếm kỹ, quả nhiên hắn phát hiện một cọng tóc trên gối của Thúy Hoàn, sau đó tìm được vài sợi nữa ở chỗ trang điểm của ả. Kinh qua kiểm tra phân biệt, những sợi tóc này là của nữ, nhóm máu tương đồng, nhưng khác biệt nhóm máu với dấu máu trên hài. Như vậy chứng minh dấu máu trên hài đó chính là của người chết. Dương Thu Trì lại lấy máy chụp kỹ thuật số ra, chuyển tới hình chụp dấu chân máu khả nghi ở hiện trường, tiến hành so sánh với đôi hài đang có trong tay hắn. Do hài ở thời cổ đại đều được chế tác thủ công, nên hoa văn dưới đáy hài không giống nhau. Và sau khi so sánh thật kỹ, dấu giày không tìm thấy chủ nhân ở hiện trường có hoa văn lớn nhỏ hoàn toàn phù hợp với hoa văn dưới đế hài của Thúy Hoàn. Hiện giờ thì rõ rồi, Thúy Hoàn vao canh 5 đến Lê Xuân Viên, và khi đạp phải máu của Xuân Hồng, cô ả kịp thời phát hiện, cởi giày ra, sau đó đi chân không rời khỏi Lê Xuân Viên, cho nên không để lại dấu chân máu trên đường ra. Khi về tới nơi ở, ả lập tức tẩy rửa sạch hài, sau đó đặt lên cửa sổ phơi khô. Nhưng ả không hề tẩy rửa sạch hết, cho nên ở thành giày có lưu lại dấu máu bằng đầu mũi châm, chứng minh là ả đã có đến hiện trường. Nhưng mà, điều này chỉ có thể chứng minh ả có đến hiện trường hung án mà thôi, ngoại trừ từ cái vòng tròn tròn kia của Xuân Hồng vẽ mà suy đoán ra hung thủ là Thúy Hoàn, không có bất kỳ chứng cứ thuyết phục nào khác chứng minh Xuân Hồng bị Thúy Hoàn đâm chết cả. Và cũng có khả năng Xuân Hồng bị người khác giết rồi, Thúy Hoàn mới đến Lê Xuân Viên, vô ý đạp lên máu của Xuân Hồng.Nơi này còn có một tình tiết trọng đại cần phải xác định cho rõ, chính là Thúy Hoàn đến Lê Xuân viên tìm Xuân Hồng để làm cái gì? Căn cứ lời lão gác cổng là Long lão hán, thì Thúy Hoàn đến tìm vật Bành Hạ Hỉ rớt lại tại Lê Xuân Viên. Điểm này thì cần phải tìm Bành Hạ Hỉ hỏi thử. Dương Thu Trì thu thập rương pháp y vật chứng, rời khỏi phòng, Nam Cung Hùng bước tới tiếp lấy rương. Dương Thu Trì hỏi Bành Hạ Hỉ và Thủy Uyển Kỳ: "Bành ông, tối qua các người quay về rồi, khoảng canh năm Thúy Hoàn đã từng đến Lê Xuân Viên, các người có biết không?"
Bành Hạ Hỉ và Thủy Uyển Kỳ cùng nhìn nhau lắc đầu. Thủy Uyển Kỳ nói: "Từ canh hai ta đã ngủ rồi, không rõ là Thúy Hoàn có rời khỏi phủ đến đó hay không, dường như lão gia trở về thì nó còn ở đó, đúng không lão gia?"
Bành Hạ Hỉ cũng nói: "Đúng vậy, chúng ta trở về từ khoảng canh ba đến canh bốn, lúc đó Thúy Hoàn còn có mặt, nó còn giúp ta mở cửa vườn. Ta và tiện nội nói chuyện một hồi thì đi ngủ, không biết nó có nhân lúc chúng ta ngủ rồi mà lẻn đi hay không. Hay là để ta gọi gác cổng vào hỏi thử." Bành Hạ Hỉ quay đầu dạy người hầu đi gọi gác cổng.
Dương Thu Trì nói: "Gác cổng của Lê Xuân viên là Long lão hán chứng minh ả có đến Lê Xuân viên vào canh năm." Đưa đôi hài thêu của Thúy Hoàn cầm trong tay lên, hắn tiếp: "Vừa rồi ta vừa kiểm tra xong, đôi hài này có dính máu của Xuân Hồng, chứng minh là Thúy Hoàn có đến hiện trường hung án. Ả là kẻ hiềm nghi phạm tội trọng đại, bổn quan nhất định phải bắt ả quy án."
Bành Hạ Hỉ và Thủy Uyển Kỳ nghe thế đều trán ứa mồ hôi. Thủy Uyển Kỳ lập tức nhớ tới con trai của mình, kinh khủng kêu lên: "Hay là ả Thúy Hoàn đó sau khi giết người rồi bắt Phúc nhi của chúng ta làm con tin chạy rồi a? Phúc nhi của tôi....! Lão gia, ông mau nghĩ biện pháp tìm lại bằng được Phúc nhi của chúng ta đi a!"
Bành Hạ Hỉ già rồi mới có con, Bành Gia Phúc là con trai duy nhất của lão, nên yêu như viên minh châu nâng niu trên lòng bàn tay, nghe câu này tức thì hoảng thần, kinh hoàng rú lên: "Đúng đúng! Lập tức tìm!" Lão chuyển thân quát bảo các gia nô đang đứng sau lưng: "Con mẹ các ngươi còn đứng đực ra đó làm cái gì? Còn không mau đi tìm kiếm khắp nơi coi tiểu thiếu gia ở đâu!" Đám gia nô đó nghe thế, vội vã chạy đi tứ tán kiếm tìm. Bành Hạ Hỉ lại lớn tiếng dặn: "Còn nữa, một khi phát hiện tiên nhân Thúy Hoàn đó, lập tức trói lại đưa về giao cho Dương tước gia! Ai...! Bành gia chúng ta sao lại thu lưu loại tiện nhân như thế này chứ!"
Dương Thu Trì nói với Nam Cung Hùng: "Ngươi lập tức sắp xếp một đội hộ vệ tham gia truy tìm Thúy Hoàn," Rồi quay sang Bành Hạ Hỉ và Thủy Uyển Kỳ đang lòng gấp như lửa đốt đó, bổ sung thêm một câu, "Cần phải cứu tiểu thiếu gia bình an trở về." Nam Cung Hùng lập tức đi sắp xếp người đi làm nhiệm vụ. Bành Hạ Hỉ và Thủy Uyển Kỳ mừng rỡ, luôn miệng cảm ơn. Dương Thu trì lại quay lại phòng của Thúy Hoàn, tử tế tìm kiếm một lúc nữa, không phát hiện những vật khả nghi gì khác. Đến lúc này, người gác cổng bị đưa tới, nói là tối qua y nhất mực thủ cổng lớn, không thấy Thúy Hoàn từ cửa chính đi ra. Dương Thu Trì nói: "Ả muốn lẻn đi ra ngoài, xem ra không cần qua cửa chính."
Bành Hạ Hỉ gật đầu: "Phía sau tiểu viện tử của chúng ta có cửa sau, nó có chìa khóa. Nhưng mà sớm như vậy nó đến Lê Xuân viên để làm gì?"
Dương Thu Trì hỏi: "Đó là vấn đề ta muốn hỏi Bành ông, Bành ông và Bành phu nhân có biết không?"
Hai người đều đưa mắt nhìn nhau, cùng lắc đầu. Bành Hạ Hỉ nói: "Chúng ta đều không biết nó ra ngoài như thế, đương nhiên càng không biết nó đi để làm gì."
"Ta nghe Long lão đầu gác cổng Lê Xuân viên, ả đang đi tìm vật của Bành ông thất lạc, có chuyện này hay không?" Dương Thu Trì nhìn Bành Hạ Hỉ chằm chằm hỏi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
"Mất vật gì đó? Lão hủ tối qua đâu có mất vật gì, càng không bảo nó đến Lê Xuân viên làm chi a."
Thủy Uyển Kỳ nói: "Đúng a, tối qua lão gia về rồi, chỉ nói là Dương tước gia đành cờ thắng Xuân Hồng cô nương, lúc đó nó có ở bên cạnh, đang phục thị lão gia rửa chân thay quần áo."
Dương Thu Trì động tâm, hỏi: "Các ngươi lúc đó đã nói những gì?"
Mặt Thủy Uyển Kỳ hơi ửng hồng, liếc Bành Hạ Hỉ không nói. Bành Hạ Hỉ cười miễn cưỡng, nói: "Tước gia, chúng tôi nói về ngài...."
Dương Thu Trì phẫy tay: "Không sao, Bành ông, chuyện này quan hệ đến phá án, quan hệ đến việc làm rõ mục đích chân chính của Thúy Hoàn đến Lê Xuân Viên tối qua là gì, và e rằng từ đây còn có thể phát hiện nơi hạ lạc của tiểu thiếu gia, cho nên hai vị tất phải như thật tương cáo."
Khi nghe sự tình này liên quan đến biết được nơi hạ lạc của Bành Gia Phúc, hai người đều rất quan tâm. Thủy Uyển Kỳ liếc nhìn Bành Hạ Hỉ, xong mới nói: "Lão gia nói tối qua tước gia dường như rất thích Xuân Hồng cô nương, liền mượn cớ đánh cờ vây để đánh cuộc, muốn mượn dịp đó gần gũi Xuân Hồng. Sau đó tước gia quả nhiên thắng, rồi cùng Xuân Hồng cô nương lên khuê phòng của cổ, và có khả năng là tước gia.... tước gia...." Thủy Uyển Kỳ nói hai lần tước gia rồi dường như không tiện nói tiếp, đỏ mặt nhìn lén Dương Thu Trì, bấy giờ mới hạ thấp giọng tiếp: "Có khả năng là tước gia.... quá mạnh, khiến cho Xuân Hồng cô nương.... khóc luôn. Tước gia đi rồi.... dường như rất thương xót cho Xuân Hồng cô nương, còn măng thất gia nữa." Lão họ Bành nói nói xấu gì ta vậy trời? Dương Thu Trì quả thật là khóc cười không được, quét mắt, thấy Tống Vân Nhi đanh gương mặt xinh nhìn hắn, xem dáng vẻ dường như không cắn hắn một cái không được vậy. Dương Thu Trì cười khổ, dường như vừa nói với hai người Bành Hạ Hỉ vừa giải thích với Tống Vân Nhi: "Ta căn bản không đụng tới Xuân Hồng cô nương tí gì, lúc đó cô ta và ta đều uống lầm xuân dược, ta phát hiện xong chạy ngay. Bành ông, ông nói như vậy... chẳng phải là hại ta sao?" Miệng thì nói như vậy, nhưng Dương Thu trì biết rất rõ, rằng loại sự tình này càng nói rõ thì càng bị nghi ngờ.
Bành Hạ Hỉ vội đáp: "Dạ dạ, tôi lúc đó cũng vì uống say rồi nên nói mấy câu đùa với tiện nội cho vui vậy thôi, không có người ngoài nào biết."
"Sao lại không? Ả Thúy Hoàn đó không phải ở bên cạnh phục thị các ngươi hay sao? Ả nhất định là nghe thấy...." Nói đến đây, Dương Thu Trì chợt động tâm, chẳng lẽ ả Thúy Hoàn này nghe Bành Hạ Hỉ nói thế mới đến Lê Xuân Viên hay sao? Hắn vội hỏi: "Bành ông, các người ngoại trừ nói lời này còn nói gì khác nữa không? Nhất định phải kể thật ra hết."
Thủy Uyển Kỳ đáp: "Lão gia chúng tôi hợp kế hai người, nói nếu như tước gia thật sự nhìn trúng Xuân Hồng cô nương, thì chúng tôi sẽ tìm cho Thất gia một phòng khác, nhượng Xuân Hồng cô nương cho tước gia ngài. Nhưng lão gia nói Xuân Hồng cô nương tối qua dường như không vui lắm, hôm nay phải khuyên cô ta một chút. Chỉ nói có bấy nhiêu thôi chứ không nói gì nữa khác."
Khuyên Xuân Hồng? Nếu như Thúy Hoàn nhân vì nghe phu thê Bành Hạ Hỉ nói thế rồi đến tìm Xuân Hồng, thì chuyện này có quan hệ gì tới Thúy Hoàn chứ? Hai người họ quen nhau, nói không chừng quan hệ còn rất tốt, Thúy Hoàn muốn đi khuyên cô ta trước hay sao? Khuyên cái gì? Vì sao không để tới ngày hôm sau hẵng khuyên mà phải đêm hôm khuya khoắt lén chạy tới khuyên? Mọi thứ đều trong cõi mê, chỉ có bắt được Thúy Hoàn mới phá giải được. Dương Thu Trì biết Bành Hạ Hỉ và Thủy Uyển Kỳ quan tâm nhất hiện giờ là đứa con trai độc nhất của họ, ngẫm nghĩ xong, nói: "Từ lời đối thoại của các người, ta không tìm được lý do gì có thể khiến Thúy Hoàn mang tiểu thiếu gia chạy trốn cả. Chỉ bằng cái đó chẳng thể phát hiện được tung tích của ả." Mặt Bành Hạ Hỉ và Thủy Uyển Kỳ tức thì thất vọng, Thủy Uyển Kỳ bắt đầu sụt sùi khóc. Dương Thu Trì bảo: "Vừa rồi ta đến phòng của Thúy Hoàn kiểm tra qua. Quần áo, ngân lượng, trang sức của ả vẫn còn, cho thấy không phải dự mưu bắt cóc tiểu thiếu gia, có khả năng là đã xảy ra chuyện gì đó. Bành ông, hai vị phái người đi hỏi thử, hôm nay người nhìn thấy Thúy Hoàn cuối cùng là ai, có nghe ả nói gì hay không... có thể từ đó mà tra ra manh mối." Bành Hạ Hỉ gật đầu, vội phái người đi tra hỏi, đồng thời an bài cơm tối. Dương Thu Trì bận rộn cả ngày, nhưng dù sao cũng phải ăn cơm. Chờ cơm được dọn lên, Bành Hạ Hỉ và Thủy Uyển Kỳ hai người tuy bồi tiếp Dương Thu Trì và Tống Vân Nhi, nhưng vì lo cho con trai nên không có lòng nào ăn uống. Dương Thu Trì và Tống Vân Nhi ăn vội ăn vàng rồi trở về Trì Kính trai nơi ở của mình nghỉ ngơi chờ tin tức. Hồng Lăng cấp cho Dương Thu Trì và Tống Vân Nhi mỗi người một cốc trà thơm, rồi ngồi cạnh bên nghe hai người nói chuyện. Dương Thu Trì thấy Tống Vân Nhi rầu rầu, chọc vào tay nàng hỏi: "Ê! Có gì vậy?"
Tống Vân Nhi trước giờ vốn nhanh nhẹn thẳng ruột ngựa: "Tối qua rốt cuộc huynh và Xuân Hồng cô nương đó có hay là không có... cái đó?"
Dương Thu Trì cười, hắn biết Tống Vân Nhi nhất mực tồn tại nỗi bức rức trong lòng, liền nắm chặt tay nàng bảo: "Ta thật không có cùng Xuân Hồng cô nương làm chuyện đó." "Nhưng mà hai người đều phục phải xuân dược mà?"
"Nhưng, nhưng...." Dương Thu Trì móc từ trong lòng ra cái ngân trâm của Liễu Nhược Băng, chọc chọc vào đầu ngón tay, vừa xoay xoay vừa nói: "Ta vô ý nhìn thấy chiếc ngân trâm này của Liễu tỷ tỷ, nhớ tới tỷ ấy, nhớ tới muội, nhớ tới lời ta đã nói đã hứa. Cho nên ta đã dùng ngân trâm chọc vào chân của mình, lợi dụng cơn đau mà phân tán dục vọng, rồi bỏ chạy. Thiệt đó, không tin muội nhìn này!"
Dương Thu Trì vạch y bào, để lộ đùi ra, phần ngoài của đùi quả nhiên có một vết thương bị đâm nho nhỏ, rõ ràng là mới vừa hình thành.
Tống Vân Nhi đưa tay sờ sờ, đau lòng hỏi: "Ca, còn đau không?" Hồng Lăng nghe Dương Thu Trì thụ thương, cũng vội vã đến xem,thấy vết thương không sâu mới yên tâm. Dương Thu trì bỏ áo xuống, lắc lắc đầu: "Không hề gì, đã không còn đau nữa." Bầu mắt Tống Vân Nhi đỏ hồng, nói; "Ca, thật xin lỗi, Vân nhi trách lầm huynh rồi."

Nạp Thiếp Ký - Chương #392


Báo Lỗi Truyện
Chương 392/713