Chương 382: Phù hiệu kỳ quái


Bành Hạ Hỉ đã lên lầu, theo sau lưng Dương Thu Trì, lớn tiếng gọi: "Lão thất! Khó khóc cái gì! Trên thế giới này đâu phải chỉ mình nàng ấy là nữ nhân, còn không mau cút ra đây cho lão tử! Làm hỏng chuyện tra án của Dương tước gia, lão đảm nhận nổi hay không?"
Bành lão thất vẫn còn rất sợ Bành Hạ Hỉ, nghe lời từ từ bỏ thi thể của Xuân Hồng xuống đất, từ từ đứng lên khóc lóc đi ra ngoài.
Dương Thu Trì nhạt giọng nói: "Thất gia, ta vừa rồi đã đề tĩnh ngươi không được làm hỏng hiện trường, ngươi xông vào trong như vậy, đạp dấu chân máu đầy cả lên, phá hỏng hết dấu vết hung thủ có khả năng lưu lại ở hiện trường rồi. Ngươi cho dù có thương tâm, cũng không được làm như vậy a."
Kỳ thật, Dương Thu Trì rất hiểu rõ Bành lão thất có thể tống cấp Xuân Hồng cho hắn, cho thấy rõ một thanh lâu nữ tử như Xuân Hồng này đây không có phân lượng quá cao gì trong tâm mắt của y, nhưng không biết y làm vậy là có mục đích gì.
Biểu kỳ ý trọng tình thâm hay sao? Hay là tưởng thông qua phương pháp này muốn cho hắn biết, y có thể đem nữ nhân yêu thương thế này tống cấp cho hắn, cho thấy rõ Bành lão thất y đối với hắn cực kỳ tốt. Hoặc là, y căn bản xuất phát từ mục đích không thể cho người ta biết khác.
Bành lão thấy thấy Dương Thu Trì nhìn mình, vội vã đưa tay lau lau khóe mắt, lấy sức chớp chớp để ứa ra một giọt lệ, khóc ồ ồ vài tiếng, nói: "Tước gia, thật xin lỗi..."
"Còn khóc cái cứt gí" Bành Hạ Hỉ quát: "Ngươi lui xuống trước, ra đại đường chờ, không gọi ngươi không đựơc phép lên!"
Bành lão thất gật gật đầu, thút thít hít hơi đi xuống lầu.
Bành Hạ Hỉ tỏ vẻ áy náy nói với Dương Thu Trì: "Tước gia, xá đệ trong lúc đau đớn đã làm loạn không biết chừng mừng, thỉnh tước gia thứ tội."
Dương Thu Trì gật gật đầu, không gấp tiến vào cửa, chuyển thân nhìn xuống tú bà, cô nương, bọn móng rùa và đầy tớ trong vườn, hỏi lớn: "Ai là người đầu tiên phát hiện hung án?"
"Là tôi!" Một tên móng rùa khom người chạy lên, quỳ xuống tại hành lang dập đầu, "Là tiểu nhân phát hiện sớm nhất."
"Ngươi tên là gì? Đem quá trình phát hiện kể qua xem."
"Dạ. Tiểu nhân tên là Ngô Biết Ta, sáng hôm nay thấy rất nhiều cô nương đã dậy rửa ráy, nhưng Xuân Hồng cô nương còn chưa dậy, tiểu nhân cảm thấy kỳ quái, vì nhưlúc thường Xuân Hồng cô nương dậy rất sớm, cảm thấy hôm nay có điều gì đó đặc biệt. Lòng nghĩ nàng ta có thể là tối qua bồi các đại lão gia ngài uống nhiều rượu quá. Tiểu nhân đến cửa gọi cô ta, gọi mấy lần mà không nghe động tĩnh, tiểu nhân hơi kỳ quái, bèn gõ cửa, mở cửa ra xem, liền phát hiện Xuân Hồng cô nương toàn thân đầy huyết nằm trên mặt sàn, tôi vội chạy vào trong xem, phát hiện cô ta đã chết rồi, cho nên tôi mới gọi má má và mọi người lên."
"Lúc ngươi gõ cửa cửa không khóa sao?" Dương Thu Trì kinh ngạc hỏi: "Khuê phòng các cô nương trong vườn các ngươi đây đều không khóa sao?"
"Sao lại không a? Tuy nói mọi người đều ở cùng trong vườn này, nhưng khi ngủ thì đều đóng khóa cửa phòng, hơn nữa tôi nghe tối qua Bành thất gia còn lưu lại ở phòng của Xuân Hồng cô nương nữa."
Ạ? Dương Thu Trì động lòng, chuyển đầu nhìn về phía Bành Hạ Hỉ.
Bành Hạ Hỉ từ ánh mắt của Duơng Thu Trì nhìn thấy sự hoài nghi, liền vội giải thích: "Là thế này, tối qua tước gia về trước, tôi và lão thất không yên tâm, nên về theo, đến 'Trì Kính Trai' nghe các hộ vệ nói ngài đã ngủ rồi, chúng tôi bấy giờ mới yên tâm. Lão thất lo cho Xuân Hồng cô nương, nói muốn quay lại xem xem, cho nên một mình hắn đến đó."
'Sau đó thì sao? Sự tình sau đó ông có biết không?" Dương Thu Trì hỏi.
"
Lão hủ không biết. Kêu lão thất lên hỏi là biết ngay." Nói xong, Bành Hạ Hỉ chuyển thân gọi Bành lão thất ở dưới lầu: "Ê! Lão thất, mau lên đây, tước gia có lời muốn hỏi ngươi!"
Bành lão thất đáp ứng một tiếng, thút thít chạy lên lầu.
Bành Hạ Hỉ đỏ gay mặt mắng um: "
Khóc cái cục... c..! Ngươi là đạo la gia giao giống như đàn bà vậy, ngươi không cảm thấy mất mặt à?"
Bành lão thất bấy giờ mới chớp chớp đôi mắt hí, ngừng tiếng khóc khan. Nguồn: http://truyenyy.com
Dương Thu Trì hỏi: "
Tối qua ngươi và Xuân Hồng cô nương ngủ chung một chỗ hả?"
"
Dạ... không không, tôi không nghỉ lại." Bành lão thất hồi đáp, "Tôi thấy Xuân Hồng uống nhiều rượu quá, say quắc, rất lo cho nàng ấy nên quay lại đây. Tôi và cô ta làm chuyện... ấy một lần, an đốn cho nàng ta ngủ, bấy giờ mới trở về Bành gia trang."
Cái ấy gì một lần? Dương Thu Trì cảm thấy rất tức cười, Bành lão thất đúng là hết biết, liền hỏi: "
Trễ như vậy ngươi sao không ngủ lại ở đây luôn, trở về làm chi?"
Bành lão thất lén nhìn Bành Hạ Hỉ, lí nhí đáp: "
Gia huynh trước giờ không chuẩn cho tôi lưu lại ở thanh lâu. Đây là gia quy."
Dương Thu Trì chuyển đầu nhìn Bành Hạ Hỉ, nhớ tới Tống Vân Nhi nói Bành Hạ Hì đối với vợ trước tình thâm ý trọng, vợ trước chết hai chục nam hơn mới cưới vợ nhỏ là Thủy Uyển Kỳ. Xem ra Bành Hạ Hỉ đối với chuyện gái trai có sự đề phòng rất nhiêm. Lúc trước khi Bành lão thất muốn cưới một thanh lâu cô nương là Xuân Hồng làm thiếp, nhất định là phải phí không ít miệng lưỡi mới thuyết động được Bành lão gia tử ngoan cố này.
Dương Thu Trì hỏi Bành lão thất: "Người vừa rồi khi tiến vào, Xuân Hồng nằm ở vị trí nào? Tư thế thân thể ra làm sao?'
"Là năm ngữa bên cạnh giường." Biểu tình của Bành lão thất ai thương quay nhìn về thi thể của Xuân Hồng, dùng tay chỉ chỉ, "Chính là ở đó, khi tôi tiến vào phòng ẵm nàng ấy lên, tra xét một hồi, phát hiện nàng ấy đã chết rồi."
Dương ThuTrì nói: "Được rồi, các người lui xuống hết, chờ ở dưới, ta phải khám tra hiện trường." Bành Hạ Hỉ, Bành lão thất và Ngô Biết Tam vội vã gật đầu đáp ứng, lui xuống lầu.
Dương Thu Trì nói với Tống Vân Nhi; "Vân nhi, muội đi giúp ta điều tra tú bà và tụi móng rùa, chạy việc và người làm ở dưới, hỏi coi bọn họ có nhìn thấy người lạ tiến vào không, có người nào khả nghi có khả năng thực thi hung sát không."
Tống Vân Nhi cao hứng đáp ứng, xuống lầu đi điều tra.
Dương Thu Trì rút bao tay ra mang vào, xách rương pháp y vật chứng cẩn thận tránh các chỗ có khả năng lưu lại dấu vết, tiến vào trong phòng.
Trên lâu đã không còn một người, Dương Thu Trì lấy máy chụp hình điện tử ra, trước hết tiến hành chụp kỹ hiện trường.
Thi thể của Xuân Hồng nằm cạnh giường. Trên giuờng mền gối thập phần lăng loạn, dính đầy cả máu, đặc biệt là ở đôi gối uyên ương, dường như đã bị máu tươi thấm ướt hết. Trong đó có một cái đã rơi xuống giường. Xuân Hồng nằm ở chỗ bốn phía đều là vũng máu, đặc biệt nhiều nhất là ở cổ. Xuất hiện loại vũng máu này, cho thấy đây chính là hiện trường hung sát đầu tiên.
Xuân Hồng trần truồng toàn thân, cho nên vết thương trí mạng rất rõ. Nó chỉ có một chỗ, là ở phía trái phần cổ, dùng châm thăm dò thám tra, phát hiện động mạch cảnh đã bị cắt đứt. Vết thương ở đây đã thành thương hai mặt, miệng vết thương lòe ra theo hình lăng, hợp lại thành hình thập tự, cho thấy hung khí là một vật đâm không có lưỡi. Dương Thu Trì thập phần phen thuộc loại vết thương bị đâm này, từ ngoài hình có thể sơ bộ phán đoán rất có khả năng là kéo.
Kinh qua tìm kiếm, Dương Thu Trì phát hiện một cái kéo nhỏ đầy máu tươi ở đầu giường, so sánh với vết thương xác định đó chính là hung khí.
Trên ghờ cong của cái kéo này có quấn những sợi tơ màu hồng phấn, rất đẹp. Loại ngoại hình này Dương Thu Trì rất quen, hơi trầm ngâm một chút liền nhớ ra đây là cái kéo trong phòng Xuân Hồng, tối qua lúc hai người nói chuyện, Xuân Hồng đã dùng nó để cắt tim đèn.
Từ vết thương hở miệng và cục bộ xuất hiện chứng viêm mà phán đoán, đây là sinh tiền thương. Ngoài ra, trên đất có vũng máu lớn cũng chứng minh điểm này, vì nếu như nó là tử hậu thương, do tim đã dừng đập, không có lượng huyết dịch lớn ứa ra, chỉ có một ít máu dưới tác dụng của trọng lực chảy ra khỏi vết thương mà thôi.
Từ vị trí vết thương ở cổ, giác độ và độ sâu của vết thương mà phán đoán, đây không phải là vết thương do tự sát, mà là do người ta giết.
Ở mặt đất có nhiều dấu vết chà sát, chứng minh nạn nhân trước khi chết đã giãy giụa tạo ra, ngoài ra còn có dấu chân máu tạp loạn, phânbố xung quanh thi thể, cùng với dấu tiến lui đến thi thể từ phía cửa.
Mặt trên của vũng máu đã hình thành ván khô, lộ ra màu đỏ bầm, nhưng những dấu chân này là đỏ tươi, chứng minh là Bành lão thất, Ngô Biết Tam và những người khác trong kỹ viện vào tra xét người chết đạp lên vũng máu lưu lại. Dương Thu Trì chụp lại hết những dấu chân này.
Tử tế tra xét dấu máu ở cạnh thi thể, đột nhiên Dương Thu Trì ơ lên một tiếng, cúi sát người bên cạnh Xuân Hồng, nhìn kỹ một đồ án ở trên mặt đất.
Đồ án này nằm sát ngón bên phải của Xuân Hồng, là dùng máu tươi vẻ thành, không tròn cũng không vuông, xiên xiên giống như chữ hình thang. Ngón trỏ của Xuân hồng dừng lại ở chỗ giáp mí của đồ án hình thang. Từ hai tay dính đầy máu của Xuân Hồng mà xét, thì lúc lâm tử Xuân Hồng đã dùng hai tay bịt kín vết thương ở cổ, tay vì thể mà dính đầy máu. Rồi lúc sắp chết, nàng ta đã dùng tay dính máu đó vẽ ra đồ hình này.
Nàng ta định nói điều gì?
Dương Thu Trì tử tế quan sát một lúc đồ hình ấy, không nhìn ra ý nghĩa gì, liền dùng máy chụp hình chụp lại, lưu giữ đó từ từ nghiên cứu.
Tiếp theo đó bắt đầu kiểm thây, hoạt động các cơ quan tay chân, phát hiện xương dưới cằm, cổ, hai tay đã xuất hiện thi cương. Nhưng phần dưới thân không hề có thi cương, phần dưới của thân thể có xuất hiện, nhấn ngón tay phai màu, bách mí mắt ra tra xét mô mắc thấy thanh triệt rõ ràng, dùng châm thâm dò thử nhiệt độ, tổng hợp phán đoán Xuân Hồng xem ra chết vào khoảng trời gần sáng (canh năm).
Bộ vị miệng mũi của thi thể có dấu vết đè ép hình thành vết thương biểu bì, khi vạch miệng ra, nội mô khoang miệng có vềt sát thương, nứu răng cũng có lượng xuất huyết ít. Nhưng trên mặt không hề có dấu vết ngộp thở đặc hữu hình thành mặt tím xanh trương phồng, nhãn kết mô cũng không hề có trệiu chứng xuất huyết, chỗ cổ không phát hiện dấu vết bốt cổ, xương cổ bình thường, có thể loại trừ tử vong do ngộp thở cơ giới.
Hai cổ tay có dấu chèn đè rõ ràng, lộ ra vẻ tím đen nhàn nhạt. Nếu nhìn về bề ngoài, có thể sơ bộ phán đoán là bị hung thủ dùng tay chèn ép mà hình thành. Phần đầu, lưng, mông đều có dấu vết ma sát, rõ ràng đây là đề kháng thương. Những bộ vị khác trên cơ thể không phát hiện vết thương nào.
Dương Thu Trì nhớ lại tối qua Xuân Hồng vốn là đã có bảy phần say, sau khi đánh cuộc thua còn uống cạn sạch bình rượu sau một hơi, cộng thêm tâm tình không tốt, lại uống một chén tỉnh tửu thang có xuân dược, sau đó Bành lão thất là cùng nàng "ấy" một hồi, thân thể mệt mỏi cực độ, khẳng định là ngủ rất say. Trong tình huống ấy khi nàng gặp phải tập kích mà vẫn có thể theo bản năng giơ tay lên ngăn trở một hồi thì quả là đã không tệ rồi.
Từ tình huống phân bố huyết tích mà xét, Xuân Hồng cô nương xem ra đang ngủ say ở trên giường thì bị giết. Hung thủ dùng kéo đâm mạnh vào cổ của nàng ta, do Xuân Hồng bị say rượu nặng và mệt mỏi cực độ, căn bản không có lực phản kháng và vô lực la gọi (hoặc la gọi với âm thanh rất nhỏ). Khi nàng giãy giụa thì bị lăn xuống giường, và do động mạch cảnh vỡ, bị mất máu cấp tính khiến cho nàng nhanh chóng tử vong.

Nạp Thiếp Ký - Chương #382


Báo Lỗi Truyện
Chương 382/713