Chương 379: Mở hộp sọ


Dương Thu Trì nghĩ tới chuyện tối qua Tống Vân Nhi đi thám thính Thủy Uyển Kỳ, rồi nàng dường như có bảo là đã thu thập được hảo tin tức, bèn ngồi xuống bàn ngoắc tay bảo Tống Vân Nhi ngồi xuống hỏi: 'Kết quả thám thính tối qua thế nào?"
Tống Vân Nhi ngồi xuống rồi đem tình huống thám thính tối qua kể lại hết một lượt, chỉ có dự định của Thủy Uyển Kỳ định câu dẫn hắn thì nàng không nói.
Dương Thu Trì nghe qua mà có chút chấn kinh, hắn đối với chuyện cẩu thả của Thủy Uyển Kỳ vào Bảo Ninh phủ tri phủ Triệu Tân Nhạc không dám hứng thú, nhưng trong lòng có ít nhiều tiếc rẻ, vì Thủy Uyển Kỳ này về biểu hiện có vẻ bang thanh ngọc khiết, không ngờ...!Ai! Quả thật là tri nhân tri diện bất tri tâm a.
Nghe Triệu Tân Nhạc vì muốn làm vui lòng Thủy Uyển Kỳ đã tống tặng một rương kim ngân, lòng hắn vô cùng nghi hoặc. Y là một tri phủ hành chánh tứ phẩm, quan cũng không thể coi là cao, lấy đâu ra nhiều tiền như thế? Vị quan phó của y là đồng tri nhân vì làm ô dù bảo hộ cho thuyền bang buôn lậu muối mà bị chém đầu, lúc đó không hề phát hiện Triệu tri phủ tham gia chuyện của thuyền bang, chẳng lẽ y lại tham dự ngầm? Nếu không, y làm gì có nhiều tiền vậy? Trong thời cổ đại, chẳng có công việc làm ăn nào thu được lợi nhuận nhiều như là buôn lậu muối cả.
Dương Thu Trì quyết định sau khi trở lại Ba châu, sẽ đem tin tức này báo cho Vân Lăng, để hắn theo dõi kỹ Triệu tri phủ, xem cao đáo để là y có làm trò mèo gì không.
Hiện giờ sự tình hắn cần xử lý vẫn là án mạng của Bành Tứ ở bến thuyền. Sau khi nghe Tống Vân Nhi kể Bành Hạ Hỉ đã từng dùng quài trượng đập vào đầu Bành Tứ, Dương Thu Trì càng đau đầu hơn.
Cái chết của Bành Tứ đã quá phức tạp, trước mắt đã có hai tác động có thể dẫn đến cái chết cho y đến từ Thủy Uyển Kỳ và Bành lão thất, không ngờ lại có thêm một quài trượng của Bành Hạ Hỉ. Như vậy có thể nói, trong hai ngày này, đầu của Bành Tứ trước sau bị đập một cái nghiên mực, đập vào gạch đá xanh, và ăn một quài trượng. Cái chết của y rốt cuộc là do nguyên nhân gì? Hay là tổng hợp mấy cái? Chỉ bằng việc kiểm tra vẻ ngoài của thi thể thì không ích gì, xem ra phải dùng giải phẩu mới được.
Nhưng mà, dù sao đây không phải là xã hội hiện đại, nếu như hắn len lén giải phẩu để cho người khác biết được, thì đây không phải là chuyện nhỏ, làm không khéo ngay cả hoàng thượng cũng không bảo vệ được hắn.
Nên làm sao đây? Có cần phải mạo hiểm trong chuyện này không? Dương Thu Trì rất do dự. Bành Tứ này hiển nhiên không phải là người tốt gì, để tra thanh rốt cuộc là ai giết y, đối với loại người như vậy là không đáng để mạo hiểm. Và nếu mạo hiểm trong chuyện này, thì hắn nên bảo hộ bản thân thế nào đây?
Cuối cùng, Dương Thu Trì vẫn quyết định mạo hiểm, vì không tra rõ chân tướng của án mạng này, hắn không thể nào cam tâm. Rất may lần này tổn thương chỉ tập trung ở đầu, không cần giải phẩu toàn thây. Hơn nữa, vết cắt giải phẩu ở đầu rất dễ ẩn tàng.
Chuyện giải phẩu vẫn không thể cho Tống Vân Nhi biết, vì dù sao nàng là người ở Minh triều, rất có thể không tiếp thụ được sự thật về mở hộp sọ của người ta ra.
Nhưng nếu không cho nàng biết, không mang nàng theo, tự hắn len lén giải phẩu, không khỏi khiến nàng nghi ngờ. Biện pháp tốt nhất là làm sao tống nàng rời xa.
Dương Thu Trì nói: "Vân nhi, muội nghĩ biện pháp nghe ngóng thử coi quài trượng của Bành Hạ Hỉ đánh trúng chỗ nào trên đầu Bành Tứ, hậu não hay là chỗ khác, nhất định phải chuẩn xác nghe."
"
Được!" Tống Vân Nhi vui vẻ tiếp nhận nhiệm vụ, thoăn thoắt bỏ đi.
Dương Thu Trì chào Hồng Lăng, nói là bản thân phải kiểm nghiệm thi thể lần nữa, nếu như có ai đến tìm, hãy nói hắn đi ra ngoài rồi.
Tiếp theo đó, Dương Thu Trì mang rương khám tra vật chứng pháp y đi thẳng tới gian phòng để thi thể, đóng kín cửa lại.
Trước hết hắn vạch tóc, lấy dao phẫu thuật từ trong rương ra, vạch một đường cong từ tai phải vòng qua sọ đến tai trái, sau đó di chuyển lớp da đầu qua hai hướng.
Sau khi kiểm tra, phần đỉnh đầu có dấu hiệu xuất huyết dưới da, đây là chỗ nghiên mực của Thủy Uyển Kỳ đập vào. Ở phía phải có một dấu xuất huyết dài, khiến cho Dương Thu Trì động tâm, xem ra đây ứng với quài trượng của Bành Hạ Hỉ đánh vào.
Biểu hiện ở xương hộp sọ không có dấu rạn hay nứt gì. Chấn thương sọ não trong đại đa số trường hợp đều hình thành sự tổn hại vỡ xương sọ, dù không có rạn vỡ xương không có nghĩa là không có tổn thương.
Dương Thu Trì bỏ dao thủ thuật xuống, lấy một cái kẹp nạy sứ hình cong bắt đầu mở phần ngoài của hộp sọ.
Sau khi mở hộp sọ xong, hắn dùng một cái kéo cắt võ não, kết quả phần tổ chức não bên trong ào ạt phún ra từ chỗ cắt, rõ ràng đó là kết quả của việc tăng áp trong sọ não do xuất huyết nội, một khi cắt hở phần bọc ngoài não, não tương bên trong đương nhiên sẽ bị áp suất cao ép ra ngoài.
Nhưng rốt cuộc ở chỗ nào bị xuất huyết? Dương Thu Trì tử tế quan sát, điều làm hắn ngạc nhiên chính là, vị trí đối ứng với dấu bầm dài ở bên phải đó và ở phần hậu não không hề có hiện tượng xuất huyết, chứng minh một quài trượng của Bành lão tứ và cú đá của Bành lão thất gây té đập đầu đó không hề gây hiện tượng xuất hiện nội não, cho nên đó không phải là nguyên nhân dẫn đến tử vong.
Như vậy chỗ xuất huyết nội não gây ra hiện tượng ép các tổ chức trong não phún ra ngoài đó nằm ở vị trí nào.
Ngưng thần quan sát, điều đầu tiên tiến nhập vào tầm mắt Dương Thu Trì là phần sưng huyết nho nhỏ ở đỉnh đầu của người chết, đây là một thứ do khối huyết đỏ bầm tạo thành, chu vi ứ máu không hình thành mới, bên trong chỗ bầm không có hiện tượng dung hóa hay dịch hóa huyết, cho thấy chỗ sưng tấy do chảy máu trong này mới hình thành, hoàn toàn hợp với cú đập bằng nghiên mực do Thủy Uyển Kỳ tạo thành.
Nhưng mà Dương Thu Trì rất kỳ quái, chỗ sưng huyết này hiển nhiên là hình thành do xuất huyết cấp tính dưới võ nào. Và do lượng xuất huyết không lớn, thể tích ứ huyết khá nhỏ, không có khả năng tạo thành áp suất trong não cao như vậy. Chỗ ứa huyết nhỏ này không đủ dẫn tới tử vong cho Bành Tứ.
Trong những tình huống bình thường, xuất huyết nội não cần phải đạt đến trên 100ml mới có thể dẫn tới tử vong. Chỗ ứ huyết này còn kém xa lượng huyết đó, do đó nội áp mà nó tạo thành là hữu hạn, không đủ dẫn tới cái chết cho nạn nhân.
Cho nên, nguyên nhân dẫn đến tổ chức não của người chết phún trào ra ngoài phải là ở chỗ khác, như vậy có thể nói, khẳng định còn có một chỗ ứ huyết khác to hơn chỗ này.
Suy luận của Dương Thu Trì nhanh chóng được chứng thực, vì hắn cuối cùng cũng tìm được phía bên trái của bán cầu đại não có một túi máu trên võ và màng não. Đó là một khối u nang to bằng cái trứng, cắt ra xem, bên trong có khoảng 200 ml huyết dịch và huyết khối, nửa bán cầu não trái rõ ràng đã bị ép vào.
Đây là một u nang mạn tính hình thành ở màng não do xuất huyết. Chu vi quanh chỗ ứ huyết này đã có một tầng tổ chức và mô tế bào mới, do đó có thể suy đoán, thời gian hình thành u nang này phải khoảng một tháng trở lên.
Sau khi kinh qua tra xét, hắn phát hiện các tĩnh mạch dưới não mô có vài chỗ đứt, đây chính là nguyên nhân gây xuất huyết.
Căn cứ vào thể tích của u nang và lực ép vào các tổ chức não, dường như có thể khẳng định đây là nguyên nhân căn bản tạo thành sự tử vong cho Bành Tứ.
Nhưng mà, Dương Thu Trì vẫn rất cẩn thận lấy đại não của người chết ra, tiến hành kiểm tra triệt để, không phát hiện có tổn thương hay bệnh chứng nào khác.
Do não của Bành Tứ không có bệnh chứng nào rõ ràng, có thể khẳng định chỗ xuất huyết ở mô não này không phải là do bệnh tật gây nên, mà là do ngoại thương tạo ra.
Căn cứ tình huống kiểm tra, có thể thực hiện suy đoán: Khoảng một tháng trước, phần đầu phía trái của Bành Tứ đã từng chịu ngoại thương, ngoại thương đó tuy không tạo thành vết vỡ rạn xương sọ, nhưng chấn động kịch liệt đã khiến tĩnh mạch nạn nhân bị vỡ, tạo thành xuất huyết. Do vết đứt khá nhỏ, lượng xuất huyết cũng rất nhỏ.
Thứ xuất huyết mạn tính ở não này nguy hiểm phi thường, nhân vì nó dẫn đến áp suất nội não dần dần tăng cao, và cơ thể người thông qua thể tích dịch tích trong não có thể tự điều tiết, trong trình đột nhất định có thể thích ứng với biến hóa nội áp này, cho nên người bị chấn thương không xuất hiện bệnh chứng rõ ràng, có thể sinh hoạt một cách bình thường.
Nhưng mà, nếu như hiện tượng xuất huyết nội không đình chỉ, áp suất nội não không ngừng gia tăng, sẽ dẫn tới hiện tượng não sán, hay chính là các tổ chức não từ chỗ có áp suất cao di chuyển về chỗ có áp suất thấp, tạo thành sự áp bách đối với trung khu thần kinh, dẫn tới liệt trung khu thần kinh và tử vong. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Đương nhiên, cái chết của Bành Tứ không hề án chiếu theo quy luật chính thường mà phát triển. Tổn thương vào một tháng trước trong quá trình phát triển vẫn chưa đạt đến trình độ biến chất nguy hiểm, nhưng rồi não của Bành Tứ bị một cú đập bằng nghiên mực của Thủy Uyển Kỳ, dẫn tới xuất huyết nội não ở một chỗ khác, dù đó là xuất huyết cấp tính ngoài võ não.
Tuy lần xuất huyết này có lượng không lớn, đơn độc mà xét thì không thể trong thời gian ngắn dẫn tới tử vong cho nạn nhân, nhưng trong tình huống áp suất mô não cao của Bành Tứ như vậy, lượng xuất huyết nhỏ này lại tạo ra điểm giới hạn, dẫn tới hiện tượng đột tử cho Bành Tứ khi đang trên đường về nhà.
Vì thế, nếu như vết tổn thương ở sọ não của Bành Tứ vào một tháng trước là do người khác cố ý thực thi, thì người đó phải chịu trách nhiệm chủ yếu đối với cái chết của Bành Tứ, Thủy Uyển Kỳ chỉ chịu trách nhiệm phụ mà thôi.
Hiện giờ điều cần xác định rõ là tổn thương vào một tháng trước của Bành Tứ là do bị người ta gây ra, tự gây thương, hay do trường hợp bất ngờ. Xác định rõ vấn đề này, cái chết li kỳ của Bành Tứ coi như đã được phá giải.
Dương Thu Trì đưa não của Bành Tứ trở lại hộp sọ, đóng họp sọ lại, hồi phục nguyên vị da đầu, tiến hành khâu kín miệng, rồi chỉnh lý đầu tóc lại. Từ vẻ ngoài mà xét, căn bản không nhìn được thi thể này đã bị tiến hành giải phẩu phần đầu. Bước tiếp theo chỉ cần mai táng thi thể là ổn.
Chỉnh lý mọi việc xong, Dương Thu Trì mở cửa bước ra, trở về phòng cất rương pháp y vật chứng, rửa tay xong ngồi cạnh cửa sổ, từ từ thưởng thức một chung trà Long tỉnh cực phẩm do Hồng Lăng pha.
Vừa ngồi một chút, Tống Vân Nhi đã trở lại. Dương Thu Trì nhìn thấy nàng cười toét cả miệng, lập tức biết đã có thu hoạch.
Quả nhiên, Tống Vân Nhi nói: "Ca, đã tra rõ rồi, muội hỏi mấy gia nô, bọn họ chứng minh đêm hôm trước khi Bành Tứ chết đích xác y có đến Bành gia trang tìm Bành lão gia tử, kể về chuyện Bành lão thất đánh y, rồi mượn tiền của Bành Hạ Hỉ nói muốn lập tức chuộc thân cho Xuân Hồng cô nương. Hai người cãi nhau một hồi, Bành Hạ Hỉ dùng quài trượng đánh vào đầu Bành Tứ một cái, lúc đó đang ở đại sảnh, có tới mấy gia nô nhìn thấy."
"
Đánh trúng vị trí nào? Có phải là vị trí này?" Dương Thu Trì chỉ vào vị trí sọ não phía phải.
Tống Vân Nhi trợn mắt: "
Huynh sao biết được vậy? Có phải là bám sát muội không? Hay là huynh điều tra rồi nhưng vẫn muốn đem muội làm trò cười?"
"
Ta nào dám vậy a." Dương Thu Trì cười, "Ta đoán mò ấy mà."
"
Vậy sao huynh đoán chuẩn thế?"
"
Ta là thần toán tử mà!" Dương Thu Trì cười hi hi vỗ vỗ ngực.

Nạp Thiếp Ký - Chương #379


Báo Lỗi Truyện
Chương 379/713