Chương 373: Rốt cuộc thì ai gây ra họa


Bành Hạ Hỉ và Thủy Uyển Kỳ ngụ ở chỗ gọi là "Vân Vụ trai", tòa nhà vườn này có bố cục rất khác với các viện lạc khác, có dáng dấp của vùng sông nước Giang Nam. Trong vườn không những có giả sơn, đình đài lâu các, mà còn có một đầm sen cực kỳ đẹp. Ngoài ra còn có những loài hoa mà các địa phương khác ở Tứ Xuyên không có, đêm khuya mùi hương thoang thoảng lan ra khắp nơi.
Màn đêm u tối, bốn phía tĩnh mịch, Tống Vân Nhi nhẹ phi lên đỉnh phòng, trong phòng rất an tĩnh, Tống Vân Nhi tìm một chỗ để hạ chân, nàng đối với chỗ này đã khá quen thuộc.
Nàng khẽ men đến đỉnh một căn phòng, nhìn ra bón phía, xác định phòng phía dưới chân nhất định là phòng ngủ của Thủy Uyển Kỳ, bèn khẽ mở hé ra hai phiến ngói. Đồ đạc trong phòng bài trí rất thanh nhã, Thủy Uyển Kỳ đang có trong đó.
Thủy Uyển Kỳ đang ngồi trước cửa sổ, đang may vá thêu thùa, Tống Vân Nhi nhìn không rõ nàng ta đang thêu cái gì. Bên cạnh có một tiểu nha hoàn đang hầu, trong phòng có rất nhiều nến hồng, chiếu lên người hiện rõ nàng là một mỹ nhân vũ mỵ động lòng người.
Lúc này, một cậu bé đẩy cửa chạy vào, thì ra là Bành Gia Phúc, dùng giọng ngọt lịm gọi: 'Mẹ! Con đến rồi!"
"
Ngoan!" Thủy Uyển Kỳ sờ má Bành Gia Phúc, "Đi chơi chỗ nào về vậy?"
"
Đi chơi cưỡi ngựa!"
Thủy Uyển Kỳ cả kinh: "
Cưỡi ngựa? Không đước Trò đó quá nguy hiểm!"
Bành Gia Phúc cười hi hi: "
Không nguy hiểm, không tin mẹ nhìn đây!" Nó quay ra ngoài phòng gọi: "Thủy cổ tử! Mau bò vào đây cho lão tử, lão tử muốn cưỡi ngựa!"
Thủy Uyển Kỳ hơi có phần kinh ngạc, nhìn ra ngoài phòng, thấy có một cậu trai mười lăm mười sáu tuổi, mặc một bộ y phục đầy miếng vá bò từ ngoài phòng, hơi ngẩn đầu: "
Thủy Cổ Tử ra mắt phu nhân."
Bành Gia Phúc nhoài người ngồi lên lưng thiếu niên, một tay chụp giữ lấy đầu gã, tay còn lại vỗ lên mông: "
Giá...! Mau chạy a. Ngươi là một thớt ngựa! Giá..." Thân người nó nhấp nhô cực mạnh.
Cậu thiếu niên tên là Đại Cổ Ngưu này vội vã cõng Bành Gia Phúc trên lưng bò vòng vòng trên đất.
Thủy Uyển Kỳ cười khanh khách: "
Thật là tinh nghịch! Con sao lại coi Đại cổ ngưu là ngựa mà cưỡi vậy chứ."
"
Thế nào? Con nói không có nguy hiểm đúng không!" Bành Gia Phúc đắc ý dương dương nói.
"
Được rồi được rồi, mau xuống đây, coi chừng té đó."
Bành Gia Phúc tuột người khỏi lưng Đại Cổ Ngưu, tung chân đá gã một cái: "
Ra ngoài chờ ta! Ta muốn nói chuyện với mẹ ta!"
"
Dạ! Thiếu gia." Trong mắt Đại Cổ Ngưu lóe lên một tia hàn quang, tiếp theo đó khôi phục bình tĩnh, đứng dậy khòm người lui ra ngoài.
"
Mẹ, mẹ chơi với con đi." Cậu bé trèo lên đùi mẫu thân, nhõng nhẽo với Thủy Uyển Kỳ.
Thủy Uyển Kỳ mỉm cười, bỏ đồ thêu trong tay ra, ôm con vào lòng: "
Sao vậy? Chơi một mình không thích sao?"
"
Không thích. Con muốn chơi với Hồng Lăng tỷ tỷ, nhưng mẹ không cho."
"
Ngốc ạ, Hồng Lăng tỷ tỷ người ta có chuyện, làm sao có thể suốt ngày chơi với con chứ."
"
Con không chịu. Con cứ muốn chơi với Hồng Lăng tỷ tỷ." Bành Gia Phúc nũng nịu. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Xem ra Thủy Uyển Kỳ và Bành Hạ Hỉ thập phần cưng chiều cậu bé này. Bành Gia Phúc ôm cổ Thủy Uyển Kỳ nói: "
Mẹ, con thích Hồng Lăng tỷ tỷ, mẹ giúp con cưới tỷ ấy về làm vợ con đi, có được không?"
Vừa nghe lời này, Tống Vân Nhi trên đỉnh phòng suýt phì cười, thầm nghĩ, chú nhóc mới ba lớn mà đòi cưới vợ rồi!
Trong phòng, Thủy Uyển Kỳ không hề cười, chỉ thương yêu nựng nựng đôi má phụng phịu của cậu bé: "
Hồng Lăng tỷ tỷ dễ thương lắm hả?"
"
Dạ...! Tỷ ấy so với người vợ mẹ tìm cho con dễ thương hơn nhiều! Mẹ, con muốn Hồng Lăng tỷ tỷ làm vợ con, có được không!" Bành Gia Phúc xoay qua xoay lại nũng nịu trong lòng Thủy Uyển Kỳ.
Tống Vân Nhi hơi cảm thấy kỳ quái, cái gì mà tìm vợ chứ, chẳng lẽ Bành Gia Phúc này mới sáu bảy tuổi mà Thủy Uyển Kỳ đã treo cờ giống trống tìm vợ đồng dưỡng (Chú: vợ nuôi cùng lúc nhỏ để lớn lên cưới làm vợ hay làm tiểu thiếp, đôi khi chỉ là thông phòng đại nha hoàn) rồi hay sao?
Thủy Uyển Kỳ chẳng làm gì được cậu bé này. Tiểu nha hoàn ở bên cạnh nói: "Tiểu thiếu gia, cậu muốn các nữ tử khác đều được, chứ vị Hồng Lăng tỷ tỷ này là nha hoàn bên cạnh Dương tước gia, cậu không thấy hay sao? Tước gia nhìn cô ấy với ánh mắt rất khác với việc đối đãi với hạ nhân, khẳng định là ngừơi trong phòng của tước gia rồi, chắc là chỉ chờ tương lai thu phòng đó thôi."
"
Hừ! Cái đó mà tính làm gì, chỉ cần Bành gia chúng ta muốn, thì có thứ gì mà không có được chứ? Ai dám cùng tranh với Bành gia chúng ta, cha ta sẽ đối phó với kẻ đó giống như đối phó với Bành Tứ lưng còng kia vậy, dùng côn đập một cái chết tươi!"
Tống Vân Nhi ở trên đỉnh phòng nghe được lời này liền giật mình cả kinh, chẳng lẽ Bành Tứ bị Bành Hạ Hỉ dùng côn đánh chết hay sao? Vậy, vậy cái nghiên mực của Thủy Uyển Kỳ thì sao? Còn một cước của Bành lão thất nữa? Đầu Tống Vân Nhi không khỏi to ra.
Án này lúc đầu nghe ra rất giản đơn, chẳng ngoài việc Bành Tứ thấy sắc nổi lòng dâm, muốn chòng ghẹo Thủy Uyển Kỳ, bị Thủy Uyển Kỳ dùng nghiên mực đập vào đầu gây xuất huyết não dẫn đến đột tử. Hiện giờ thì khác, vì đã có thể khẳng định, trước khi Bành Tứ chết đã có ít nhất ba người từng đánh qua y, một là Thủy Uyển Kỳ đùng nghiên mực, một là Bành lão thất đá một cước, và còn một nữa là bị Bành lão gia tử dụng quài trượng hay côn gì đó đánh.
Trong lúc phân thần này, Tống Vân Nhi không chú ý đến tình tiết sau đó nữa, khi tử tế lắng tai nghe trở lại, thì Bành Gia Phúc đã nắm tóc nha hoàn đó vừa đánh vừa đá rồi. Xem ra cậu bé này quả thật được chiều quá đâm hư.
Thủy Uyển Kỳ khó khăn lắm mới giải cứu được nha hoàn từ bàn tay nhỏ bé của Bành Gia Phúc, còn định khuyên giải, thì Bành Gia Phúc cứ gào: "Con không quản, con muốn Hồng Lăng tỷ tỷ! Con chỉ muốn! ...." Xong nằm lăn lộn dưới đất.
Nha hoàn đó đầu tóc tán loạn khom người định ẳm nó lên, Bành Gia Phúc dùng chân đá ả, lại phun nước bọt, nha hoàn chỉ còn nước tránh qua một bên.
Thủy Uyển Kỳ thở dài một hơi, cúi xuống ẵm Bành Gia Phúc rồi ngồi lên ghế, nhưng cậu bé này như con cá lý ngư nhảy choi choi, không ngừng vùng vẫy trong lòng Thủy Uyển Kỳ.
"
Được được được! Con trai ngoan, mẹ sẽ đi nói cho con, được chưa?" Thủy Uyển Kỳ lộ vẻ bất lực.
"
Thật không?" Bành Gia Phúc tức thì không quậy nữa, ôm cổ hôn vào mặt Thủy Uyển Kỳ, "Mẹ thật tốt!" Xong nhảy khỏi lòng nàng ta, reo lên: "Quá tốt rồi! Gia Phúc có vợ rồi, có một con vợ đẹp rồi...!" Xong chạy thẳng ra ngoài cửa.
Nha hoàn đó bước lại đóng cửa, vừa chỉnh lý đầu tóc vừa hỏi Thủy Uyển Kỳ: "
Phu nhân, phu nhân thật sự định đề thân với Dương tước gia à? Chuyện này..."
Thủy Uyển Kỳ thở dài: "
Ta chỉ là nói cho qua chuyện với Phúc nhi thôi. Ta cũng nhìn thấy được Hồng Lăng cô nương là cục cưng của Dương tước gia, Dương tước gia tuyệt đối không chịu đâu. Do đó lời này chẳng thể đề cập tới, miễn khiến tước gia không cao hứng. Lão gia chúng ta đang cố tình lấy lòng Dương tước gia, đừng vì chuyện này mà làm hỏng hết. Ai...!"
Nha hoàn chảy lại đầu xong, nói: 'Phu nhân, nếu Phúc nhi ngày mai tiếp tục náo loạn, con thấy Phúc nhi quả thật đã thích Hồng Lăng cô nương rồi. Cái này cũng khó nói, Hồng Lăng cô nương tuyệt mỹ như vậy, có nam nhân nào mà không động tâm. Nhưng không ngờ Phúc nhi còn nhỏ như vậy mà cũng có lòng này, hi hi hi."
"
Ngươi mai mốt mang Phúc nhi đi chỗ khác chơi, chờ Tước gia và mọi người xem Tiên nữ tiết xong đi rồi coi như ổn. Ai!"
"
Dạ." Nha hoàn đáp ứng, nghĩ một chút lại nói: "Vừa rồi Phúc nhi nói đến chuyện tôi hôm qua, con cảm thấy thật lo lắng."
"
Lo cái gì?" Thủy Uyển Kỳ nhíu mày.
Nha hoàn nhìn tả nhìn hữu, thấp giọng đáp: "Trưa hôm nay nghe nói Bành Tứ chết rồi, trong lòng con cứ lo lắng, đừng có để là tối hôm qua lão gia dùng quài trượng đánh lên đầu y khiến y chết đó a?"
"
Đừng có nói bậy!" Thủy Uyển Kỳ nạt ngang, "Cho dù có phải, thì cũng là cái tội hắn đáng chịu!"
"
Thì là vậy! Chịu một cước của thất gia, y còn không biết chuyện, dám chạy vào trang tìm lão gia nói lý, lại còn muốn dựa vào phu nhân và lão gia để làm chủ cho y chuộc thân Xuân Hồng cô nương. Con người không đầu óc này sao không chịu nghĩ y chỉ là người trong họ, còn thất gia là ai, thất gia là thân đệ đệ của lão gia chúng ta ai, lão gia không giúp thất gia còn giúp ai?"
Thủy Uyển Kỳ cười điềm đạm: "Bành Tứ này thích Xuân Hồng đến điên luôn rồi, mê quá nên mới khùng thế."
"
Còn hơn cả vậy!" Nha hoàn phụ hòa, "Thật đúng là cóc thối mà đòi ăn thịt thiên nga, còn muốn tranh Xuân Hồng cô nương với Thất gia của chúng ta. Tối hôm kia y đến tìm phu nhân, định nhờ phu nhân và lão gia giúp y chuộc Xuân Hồng, y đã bị một cái nghiên mực đánh vào đầu rồi mà không biết chuyện. Hừ! Y cũng nên tự đái ra đất mà soi mặt vào, coi bộ dạng ra sao, thật là chết rất đáng! Chết bất đắc kỳ tử ở bến tàu!"
Tống Vân Nhi thầm mừng, nghe lời họ như vậy, thì tối hôm qua Bành Tứ sau khi đến Lê Xuân viên bị một cước của Bành lão thất, đầu bị trúng đau gây choáng, vừa tức vừa đau nên chạy đến Bành gia trang tìm Bành Hạ Hỉ nói lý, còn yêu cầu Bành Hạ Hỉ xuất tiền chuộc thân cho Xuân Hồng đẻ gả cho y, kết quả là lại bị Bành Hạ Hỉ dùng quái trượng đánh một cái lên đầu.
Tống Vân Nhi nhìn tiếp xuống dưới, thấy Thủy Uyển Kỳ dùng một tay khẽ nâng cằm, nhìn vào nến hồng đến xuất thần: "Lời thì nói vậy, nhưng trong lòng ta... cũng không tự tin lắm..., nghe nói Dương tước gia này... ai! Sao sự tình lại cùng xảy đến một lúc thế chứ."
Tiểu nha hoàn nói: "Đúng vậy a, con còn nghe nói, lão gia của chúng ta đã thỉnh vị Dương tước gia này là một người phá án như thần. Con thậm chí nghe lúc ông ta ở Hồ Quảng làm tri huyện ở cái huyện cỏn con gì đó còn thỉnh được thổ địa bồ tát giúp phá án nữa, ai ai cũng nói ông ta có quỷ thần tương trợ."
Tống Vân Nhi nhớ lại lúc trước Dương Thu Trì thỉnh thổ địa thẩm tra cái bình trà, đích xác là thần kỳ vô cùng, sau chuyện đã từng nhiều lần hỏi hắn, muốn hắn dạy nàng cách nào để thỉnh thần, nhưng hắn cứ cười mà không đáp, thật là đáng ghét!
Mạt của Thủy Uyển Kỳ cũng lộ thần tình phiền loạn: "Đúng vậy, cũng không biết vì sao mà tự nhiên Dương tước gia phá án như thần lại đến đúng vào đêm qua thì Bành Tứ lại chết. Ai...! Lão gia vốn hy vọng kết giao được vị tước gia này để sau này biểu chất ở tỉnh thành làm quan có được một người giúp đỡ, không ngờ lại rước họa vào thân."
"
Chính vậy a! Ai ngờ Bành Tứ lại chết nhăn răng vào lúc này chứ." Nha hoàn phụ họa theo, "Tuy Bành Tứ chết rồi, nhưng không thể nói quài trượng của lão gia chúng ta đập chết y được a."

Nạp Thiếp Ký - Chương #373


Báo Lỗi Truyện
Chương 373/713