Chương 371: Cái chết đáng ngờ


"Ôm đầu?" Mắt Dương Thu Trì sáng ngời: "Y ôm đầu để làm chi?"
Thượng Quan Triết hồi đáp: "Tôi không biết, và cũng không dám hỏi, sau khi đưa đồ ăn cho hắn, hắn vội bỏ đi.'
"
Lão nhân gia, ông hãy nhớ kỹ lại coi lúc đó vì sao y lại ôm đầu chứ?"
Thượng Quan Triết ngẫm nghĩ, đưa tay sờ sờ đầu, học theo dáng vẻ đó: "
Dường như là... dường như là đầu bị đau lắm vậy..."
"
Lúc y vào Bành gia trang có sờ đầu hay đau đầu gì không?"
"
Tôi không nhìn thấy hắn ôm đầu, cũng không chú ý hắn có bị đau đầu hay không."
"
Y từ Bành gia trang ra, ôm đầu đến chỗ của ông rồi không nói gì hay sao?"
"
Có nói bán cho nửa cân rượu, một gói thịt trâu, sau đó sờ đau rên nhỏ lầu bầu gì đó, sau đó mang đồ ăn bỏ đi."
"
Ông có nghe y lầu bầu gì không?"
"
Không có. Tôi không chú ý, cũng không dám lại gần để nghe."
Dương Thu Trì trầm ngâm một hồi, căn cứ vào lời làm chứng của Thượng Quan Triết, có thể chứng minh tối hôm trước Bành Tứ đích xác là có đến Bành gia trang, kết hợp với tin tức thám thính của Tống Vân Nhi, có thể chứng minh lúc đó y đến tìm Thủy Uyển Kỳ, rồi căn cứ tiếp sự chứng minh của Thượng Quan Triết, y ôm đầu đi ra. Như vậy có thể ấn chứng tin tức Vân nhi thám thính đầu của Bành Tứ bị Thủy Uyển Kỳ dùng nghiên mực đánh là sự thật.
Như vậy xem ra Bành Tứ có khả năng bị Thủy Uyển Kỳ đánh trúng gây xuất huyết não tạo thành sự đột tử.
Nếu như là vậy, có nên trị tội của Thủy Uyển Kỳ không? Điều quan trọng là phải xét xem vì sao Thủy Uyển Kỳ lại dùng nghiên mực đánh y, có phải là phòng vệ chính đáng hay không.
Tuy ở Minh triều nữ tử bị người khác toan tính hãm hiếp thì Đại Minh luật không hề quy định nữ tử có thể tiến hành phòng vệ chánh đáng và không chịu trách nhiệm hình sự, nhưng sự giáo dục về pháp chế xã hội hiện đại lúc nào cũng vận chuyển trong đầu óc Dương Thu Trì. Và để một người có tư tưởng tiên tiến về hình pháp đi bảo vệ cho chế độ hình pháp sơ lậu hay nếu không nói là lạc hậu thời cổ đại là không thể được. Do đó, nếu như tra ra được Thủy Uyển Kỳ xuất phát từ hành vi phòng vệ chánh đáng mà lỡ đánh Bành Tứ, thì Dương Thu Trì sẽ từ bỏ không truy cứu trách nhiệm của nàng ta nữa.
Hiện giờ đã đến lúc Thủy Uyển Kỳ đối diện với con bài ngữa rồi, nhưng Dương Thu Trì vẫn quyết định nghe tình hình thám thính của Tống Vân Nhi trước rồi tính sau.
Lại nói chuyện phiếm một hồi, Dương Thu Trì đứng dậy cáo từ. Thượng Quan Triết vội vã cho tiểu nhị gói một hộp bánh cho hắn mang về, Hồng Lăng thấy Dương Thu Trì thích ăn, bèn tiếp lấy trả tiền, nhưng Thượng Quan Triết nhất quyết không nhận: "Đại lão gia, lão nhân gia ngài có thể đến tiểu điếm đây ăn đồ, đó có thể nói là cấp cho lão hán nỡ mặt nỡ mày lắm rồi, sau này dựa vào chiêu bài của ngài, lão hán còn sầu không kiếm được tiền nữa sao. Hắc hắc..."
Lão hán này quả thật là khá tinh minh trong chuyện làm ăn, Dương Thu Trì cảm tạ xong mang Hồng Lăng cùng mọi người trở về chỗ ngụ của mình ở Bành gia trang.
Tống Vân Nhi đã trở về, đang chờ hắn ở trong phòng. Nguồn: http://truyenyy.com
Dương Thu Trì ngồi xuống ghế, liếc nhìn Tống Vân Nhi, cười ha ha nói: "
Vân nhi nhất định có thu hoạch, coi muội cười mị mị đẹp chưa kìa."
Tống Vân Nhi đến ngồi cạnh hắn: "
Đúng vậy, Thủy Uyển Kỳ thật giống như ca ca nói, rất dễ nói chuyện. Muội và nàng ta nói chuyện một hồi, cái gì cũng thám thính rõ hết."
"
Vậy a? Quả thật là có Vân nhi xuất mã, nhất cử lưỡng tiện a. Nói nghe xem nào, muội đã phát hiện được gì?"
"
Trước hết muội tiếp cận nàng ta, khen nàng ta đẹp, nữ công hay, sau đó chúng muội nói về phong thổ nhân tình của Ân Dương trấn, lại nói về Bành gia của họ, rồi nói đến Bành Tứ. Nói đến Bành Tứ, Thủy Uyển Kỳ lộ vẻ rất khinh bỉ, không muốn nhắc đến. Muội thấy nàng ta không mở miệng, bèn kể chuyện dò hỏi được lúc trưa có liên quan đến Bành Tứ, liền khui luôn cái khạp chứa những chuyện liên quan đến Bành Tứ từ nàng ta."
Dương Thu Trì khen nịnh: "
Vân nhi của ta thật là biết cách a, biết làm thế nào để vận dụng phương pháp hợp lý moi móc lời của người ta. Hắc hắc, lợi hại! Loại sự tình thế này sao này sẽ giao cho muội làm."
Một nữ nhân nếu moi móc chuyện từ một nữ nhân khác, trong khi đối phương không đề phòng gì, thì quả thật chẳng phải là chuyện khó, nhân vì nữ nhân trời sinh đã thích nói này nói nọ, chỉ cần có người khơi gợi đầu dây mối nhợ, thì lời nói tự nhiên thao thao bất tuyệt như nước sông Đà.
Tống Vân Nhi đắc ý dương dương nói: "
Thủy Uyển Kỳ nói tối hôm kia, Bành Tứ mang theo một hộp bánh đến chỗ đó, nhờ Thủy Uyển Kỳ giúp nói với Bành lão gia một tiếng, là nhờ Bành lão gia chuộc thân kỹ nữ Xuân Hồng ở kỹ viện 'Lê Xuân Viên' dùm y. Y muốn cưới Xuân Hồng, nhưng Thủy Uyển Kỳ không đáp ứng, bảo y tự đi tìm lão gia mà nói."
Dương Thu Trì cảm thấy rất tức cười, tên Bành Tứ này làm chuyện như con nít vậy, chỉ mang có hộp bánh mà muốn nhờ người ta giúp chuộc thân một kỹ nữ, chẳng phải là muốn làm trò cười hay sao. Bèn hỏi: "
Sau đó thì sao? Sau đó vì sao Thủy Uyển Kỳ lại dùng nghiên mực đánh Bành Tứ?"
"
Thủy Uyển Kỳ không nói đến chuyện đó, nàng ta chỉ nói sau khi không đáp ứng, Bành Tứ liền bỏ đi, muội cùng không tiện thám thính nàng ta có đánh Bành Tứ hay không. Nhưng mà, Thủy Uyển Kỳ còn nói về Bành Tứ một câu thế này 'Thực là cóc mà đòi ăn thịt thiên nga', muội bèn hỏi vì sao lại nói như vậy, Thủy Uyển Kỳ đáp là cô Xuân Hồng này chính là người được Bành lão thất nhìn trúng, chuẩn bị sang năm dành dụm từ hồng bao của Bành lão gia, gom đủ tiền chuộc thân cho Xuân Hồng để nạp làm tiểu thiếp."
A? Có chuyện vậy sao? Dương Thu Trì thầm nghĩ, Bành lão thất là em ruột của Bành Hạ Hỉ, ngay cả em ruột muốn chuộc thân cho kỹ nữ mà phải dựa vào tiền tự kiếm, xem ra Bành Hạ Hỉ quả thật là keo kiệt. Bành Tứ chỉ là người trong họ của Bành Hạ Hỉ, không tiền không tướng mạo, muốn cùng em ruột của Bành Hạ Hỉ tranh nữ nhân quả thật đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga rồi.
Tống Vân Nhi nói tiếp: "Đến lúc này, một tì nữ của Thủy Uyển Kỳ đó tiếp lời nàng ta là ả nghe người ta nói tối hôm qua Bành Tứ uống say rồi đã cải nhau với Bành lão thất ở Lê Xuân viên, bị Bành lão thất đá một cước vào bụng lăn xuống lầu, nghe nói té rất đau, ôm đầu rúc ở dưới đất cả nửa ngày sau mới lấy hơi lại, khiến cho Bành lão thất sợ khiếp, còn cho rằng y bị gì nữa."
Dương Thu Trì ngẩn người, còn có chuyện này sao? Bành Từ bị Bành lão thất đá một cước lăn xuống lầu, ôm đầu cả buổi không dậy nỏi, chẳng lẽ... chẳng lẽ cú ngã này chạm trúng vật gì đó gây chấn thương sọ não cho y? Nếu là như thế thì thật phiền, nếu như vết máu bầm trên đầu của Bành Tứ là do Bành lão thất đá lăn xuống lầu chạm trúng, thì sau này xác định được Bành Tứ chết là do xuất huyết nội, lỗi là do ai đây? Có tính tới nghiên mực của Thủy Uyển Kỳ hay không? Hay là tính vào cú đá của Bành lão thất?
"Ai.... ê! Lại ngẩn ra gì đó!" Tống Vân Nhi lắc lắc Dương Thu Trì.
Dương Thu Trì đáp: "
Muội nói rằng Bành lão thất đã từng đá một cú vào bụng Bành Tứ tối hôm qua, và đá y lăn luôn xuống lầu lát sau mới gượng dậy được hả?"
"
Đúng vậy, nha hoàn đó nói, chứ muội không biết có thật như vậy không."
"
Nếu là thật, thì án này trở nên phức tạp hơn rồi."
Tống Vân Nhi nghi hoặc hỏi: "
Phức tạp? Phức tạp cái gì nữa? Không phải Thủy Uyển Kỳ đập cái nghiên mực khiến cho Bành Tứ xuất huýêt... xuất huyết nội não, cuối cùng dẫn đến tử vong hay sao?"
"
Đó chỉ là suy đoán." Dương Thu Trì lắc đầu, "Chúng ta hiện giờ không thể khẳng định Bành Tứ là chết do xuất huyết nội trong nảo, trong khi đó nguyên nhân dẫn đến đột tử lại quá nhiều. Hiện giờ nha hoàn đó lại chứng minh trước khi Bành Tứ chết một ngày còn bị Bành lão thất đạp một cước té xuống thang lầu. Y có bị chết vì một cước này hay không hiện giờ cũng không thể biết, vì có những bệnh về tim hay huyết quản ví dụ như bệnh ở động mạch vành, hay là động mạch ở tim bị vỡ, rất dễ dẫn đến đột tử."
"
Vậy... Bành Tứ rốt cuộc vì sao mà chết?"
Dương Thu Trì không thể cấp cho Tống Vân Nhi một lời giải thích thỏa đáng, vì án chiếu theo thường quy, trong tình huống chết người không minh bạch, trước hết phải tiến hành giải phẩu thi thể, tra rõ nguyên nhân tử vong. Chỉ sau khi xác định rõ nguyên nhân tử vong, mới có thể căn cứ nguyên nhân đó điều tra ra nguyên nhân dẫn tới sự tử vong này, cũng chính là tra ra hành vi dẫn tới cái chết. Nhưng hiện giờ Bành Tứ chết vị dập não hay là có vấn để ở bụng hay là ở chỗ khác còn chưa rõ, thì còn nói gì đến chuyện xét coi ai là người phụ trách cho cái chết của y.
Tình huống hiện tại đã phức tạp hóa thêm một bước rồi, vì nguyên nhân có thể dẫn tới cái chết của Bành Tứ còn tăng thêm một cú đá của Bành lão thất. Dương Thu Trì càng lúc càng thấy đau đầu, ngẫm nghĩ một chút, nói: 'Chúng ta hiện giờ còn chưa xác định rõ nguyên nhân tử vong của Bành Tứ, nhưng trước khi làm chuyện này, chúng ta phải xác định coi chuyện Bành lão tứ đá Bành Tứ là thật hay không, nếu như chuyện này không tồn tại, thì không nhất thiết phải phí đòn cân não nữa."
"
Đúng đúng," Tống Vân Nhi gật đầu lia lịa, "Đây cũng chỉ là lời nói cá nhân của nha hoàn đó, không có chứng cứ nào khác để chứng minh."
Cô nhóc này bắt đầu biết dùng chứng cứ để suy nghĩ vấn đề rồi, khiến cho Dương Thu Trì rất cao hứng. Là một người công tác về tư pháp tiểu chuẩn, cần phải điều tra ra rõ nguyên dạng chân thật của sự tình. Trừ khi có phim ghi lại hành tung rõ ràng, tình huống chân thật vĩnh viễn không có cách gì tái hiện. (Chú của người dịch: Xét về tương đối, hiện trường có thể tái hiện thông qua sự hợp tác của bản thân tội phạm trong quá trình điều tra xét xử. Thông qua nghiệp vụ tái dựng hiện trường này, các chuyên viên điều tra hình sự sẽ xác định tính hợp lý của hiện trường để xác định hành vi phạm tội có cấu thành hay không. Đó là nguyên nhân tại sau gần đây các vụ án hình sự đều được yêu cầu tái dựng hiện trường).
Nhân viên tư pháp cần phải tìm chỉ là sự thật về pháp luật, chính là sử dụng chứng cứ để chứng minh, rồi từ đó khôi phục nguyên mạo. Cho dù đối với người tận mắt chứng kiến, những sự thật pháp luật này có thể không phù hợp với chân tướng, nhưng chỉ cần nó được kiến lập trên cơ sở chứng cứ hợp pháp thì vẫn có thể nhận định là đúng. Và việc sử dụng chứng cứ để hoàn nguyên sự thật pháp luật lúc này được coi là chân tướng của sự việc dưới góc độ pháp luật.
Dương Thu Trì nói: 'Xem ra, chúng ta cần phải đến Lê Xuân Viên khám ta một chút xem sự tình này có đúng là đã xảy ra hay không, và có phải lúc đó Bành Tứ vì chuyện này mà bị thụ thương chỗ nào đó hay không."

Nạp Thiếp Ký - Chương #371


Báo Lỗi Truyện
Chương 371/713