Chương 360: Mê mang


Hạ Bình chẳng quan tâm đến một kiếm đang đâm tới, sử ra chiêu đồng quy ư tận liều mạng, một kiếm đâm chết thích khách ấy, trong khi kiếm của đối phương tuy chậm hơn một chút, nhưng cũng đâm lút vào ngực nàng ta. Cùng lúc đó, sau lưng nàng chiu thêm một côn cực mạnh.
Đâm chết thích khách trước mặt, vòng vây lập tức xuất hiện một khuyết khẩu, Hạ Binh mượn lực đánh của một côn phía sau lưng quát vang một tiếng, tay trái kéo mạnh Tống Tình, quẳng nàng ra thật xa, hét lên: "Tam phu nhân mau chạy!" tiếp theo đó mắt nổi đôm đốm, cổ họng ngọt lịm, phún ra một ngụm máu tươi.
Mấy thích khách dấn bước định đuổi theo, Hạ Binh giống như phát điên chẳng để ý gì đến phòng thủ, liều mạng sử ra những chiêu số liều mạng, chớp mắt lại đâm chết hai thích khách, bản thân lại chịu thêm mấy vết thương. Sau khi chịu một kích cực mạnh sau lưng, nàng chẳng còn kiên trì nổi nữa, không ngừng ọc máu tươi, gục xuống đất hôn mê.
Nhưng nhờ sự chậm lại này, Tống Tình đã nhỏm từ dưới đất dậy, tay trái vẫn ẵm con mèo đáng thương đó, hoảng loạn chạy về hướng nha môn.
Thị tập xảy ra vụ hung sát, người đi đường đã đua nhau tránh vào trong nhà, đường lớn trống trơn, Tống Tình quần áo thướt tha, vừa khóc vừa chạy.
Những thích khách đó vừa đuổi gấp theo Tống Tình, lão giả đuổi theo trước nhất xoay ngược đơn đao, dùng cán đao phóng về phía trước, phanh một cái trúng vào hậu tâm của Tống Tình.
Tống Tình kêu ức một tiếng, trong miệng phún ra một vòi máu, ngã sấp về phía trước hôn mê ngay tức khắc. Con mèo nhỏ trong tay văn bắn đi, xuyên qua luồng máu như hoa hồng của Tồng Tình đang phun ra, lăn dài dưới đất rồi ngao lên một tiếng mang theo lốm đốm máu hồng trên lông chạy mất.
Truy binh đuổi đến, lão giả kia giơ tay ra chụp vào lưng của Tống Tình.
Chính vào lúc này, ở đầu đường bên kia phi tới một thanh trường kiếm như trường hồng quán nhật, phốc một cái xuyên qua lồng ngực lão giả, mang theo thân người lão bay đi, rồi rơi cấm xuống đất!
Cùng lúc đó, một tiếng quát như sấm dội ngang tai: "Cẩu tặc muốn chết!" Lời chưa dứt, hàn quang đã lập lòe, mấy mũi phi đao chia nhau phóng tới.
Bọn thích khách không kịp chụp Tống Tình, vội vã lắc mình tránh phi đao, trong đó có hai tên trúng không kịp bị phi đao trúng vào giữa trán ngã lăn ra đất táng mạng. Ngoài ra còn một tên trúng đao ở bụng dưới, kêu thảm ôm bụng ngã khụy xuống đất.
Trong một thoáng công phu phóng đao ngan trở thích khách đó, một vị đại hán như thiết tháp đã phi thâng tới, thiết quyền như cái chùy sắt đánh tới trúng ngay mắt một tên thích khách, tên này lập tức kêu thảm vỡ luôn cả đầu chết tốt.
Một thích khách đánh một côn tới, hán tử đó dùng tay đưa lên đỡ, nghe rắc một cái, cây côn bị gãy làm hay đoạn, hán tử lại vung hữu chưởng đánh xuống, thích khách vội vã dùng đoạn côn còn lại ngăn, lại rắc một cái nữa, hán tử chẳng những đánh gãy vụn khúc côn, còn thuận thế đánh thẳng vào mặt tên thích khách, khiến sọ não hắn nát như tương ngã sụm xuống đất chết.
Đại hán như thiết tháp này chính là Thạch Thu Giản. Dương Thu Trì cho hắn đi gây sự với chưởng quỹ của Thuyền gia thương hành là Lâm Tường, khiến người này xuất thủ đánh hắn, và hắn liền giả chết, cho nên bộ khoái mới nhân cơ hội đó bắt Lâm Tường. Do án này chưa kết thúc, Dương Thu Trì cho Thạch Thu Giản trốn trong nha môn, lần này không hề mang hắn đi Bảo Ninh phủ.
Vừa rồi sau khi Tống Tình mua thật nhiều đồ đạc, Hạ Bình thấy mười mấy nữ hộ vệ theo bảo vệ Tống Tình đã trở thành xe tải đồ, trong khi Tống Tình còn đến thị tập có hoàn cảnh phức tạp hơn để mua mèo. Hạ Bình trong lúc nóng ruột đã không nghĩ ngợi gì nữa, phái một nữ hộ vệ chạy về nha môn thông tri cho Thạch Thu Giản phái dân tráng đến hiệp trợ nàng bảo vệ tam phu nhân.
Thạch Thu Giản vội vội vàng vàng mang dân tráng tới, trên đường đi nghe nói ở thị tập có vụ giết người. Thạch Thu Giản lòng nóng như lửa đốt, vội chạy đi trước, vừa kịp thấy thích khách đang chụp bắt Tống Tình, bèn phi kiếm đánh từ xa, đâm chết lão giả có võ công lợi hại nhất. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Thạch Thu Giả là cao thủ võ công trăm người chọn một trong cẩm y vệ, một thân công phu thập tam thái bảo hoành luyện đã đạt hỏa hầu rất cao. Mười mấy thích khách đuổi theo tới thấy người này uy mãnh như vậy, lòng chợt lạnh, bèn hè nhau vậy hán tử và Tống Tình đang nằm ngất trên mặt đất vào giữa.
Lúc này Thạch Thu Giản đã tháo cây côn chín khúc trên eo xuống, bắt đầu múa động, hình thành một vòng hơn trượng dư, bảo hộ hắn và Tống Tình vào giữa. Bọn thích khách căn bản chẳng thể áp lại gần hắn, có hai tên mạo hiểm tiến vào thì một bị đánh vỡ xương đầu chết tốt, tên còn lại thì bị văng vào bên tường đụng đầu phá huyết ngất đi.
Trong lúc này, các nữ hộ vệ còn lại cũng đuổi tới, cùng triển khai kịch chiến với thích khách. Có người phụ giúp, Thạch Thu Giản càng uy mãnh, cửu tiết tiên quay vun vút, chẳng mấy chốc đánh chết hai người, bọn thích khách không tên nào không lạnh xương sống.
Ở đầu đường bên kia lúc này truyền tới tiến bước chân tạp loạn, thì ra là các dân tráng theo Thạch Thu Giản đã kịp thời chạy đến, tay cầm các loại binh khí khác nhau hò hét xông tới.
Bọn thích khách thấy chẳng thể chiếm được tiền nghi, hô lên một tiếng chẳng kịp mang theo những tên bị thương đã vội vã chạy ra ngoài thành.
Thạch Thu Giản và các nữ hộ vệ chủ yếu bảo vệ Tống Tình, không dám truy đuổi. Các dân tráng cũng phân ra tứ tán bảo vệ bọn Tống Tình vào giữa, cẩn thận cảnh giới.
Thạch Thu Giản thăm thử hơi thở ở mũi của Tống Tình, vội nói: "Tam phu nhân còn sống, mau! Mau đưa người trở về nha môn!"
Một nữ hộ vệ cúi xuống ẵm Tống Tình lên, các nữ hộ vệ khác cõng Hạ Bình bị trọng thương cùng Sương nhi, Tuyết nhi vội vã trở về nha môn. Còn dân tráng thì lo thu vén đưa xác người đã chết trở về.
Trong trận này, tuy đã giết chết mười mấy thích khách, nhưng các nữ hộ vệ tổn thất hết phân nữa, thủ lĩnh Hạ Bình bị trọng thương.
Dương Thu Trì nghe Tuyết nhi và các nữ hộ vệ kể lại sự thật, lòng áy náy vô cùng. Tô quản gia đã uy hiếp sẽ hạ thủ đối với bọn Tống Tình, bản thân hắn tuy đã có sự chuẩn bị, nhưng xem ra thuộc hạ vẫn còn khiếm khuyết rất nhiều.
Nhưng mà, nghiêm túc mà luận thì cũng không trách được hắn. Ba châu không phải là vị trí chiến lược, do đó Minh quân không hề kiến lập vệ sở hay lưu trú quân đội ở đây. Dương Thu Trì quyết định động thủ với đội thuyền buôn lậu muối của thuyền bang thì chỉ có trong tay mấy chục nam hộ vệ và bộ khoái.
Hắn muốn đối phó thuyền bang, cho nên hắn không thể phân một phần lực lượng ra ở lại bảo hộ Tống Tình. Sự thật chứng minh, lực lượng mà hắn mang theo không đủ đối phó với thế lực cẩm y vệ của Bảo Ninh phủ cấu kết với thuyền bang, nếu như phân thêm một phần thủ hộ nha môn, chỉ sợ kết quả sẽ càng nguy hiểm hơn.
Án chiếu theo an bài của Dương Thu Trì, lưu lại thủ Ba châu nha môn chỉ có mười mấy nữ hộ vệ do Hạ Bình đứng đầu. Do nha môn tường cao viện sâu, dễ thủ nan công, hơn nữa còn có dân tráng hộ viện, tron gkhi đó mười mấy nữ hộ vệ bảo vệ nội nha là một trăm chọn một, đều là tinh anh cả. Nếu như thích khách muốn đột phá vào nha môn hành thích, khả năng đạt được hiệu quả không cao, vì thế, trong tình huống chính thường, nếu Tống Tình chịu ở yên trong nội nha, sẽ không gặp nguy hiểm gì.
Nhất định là sau khi Lục Tiệm Li chạy khỏi Bảo Ninh phủ, lập tức cử một lượng lớn thuộc hạ thuộc thế lực thuyền bang ở Ba châu đến giám thị nha môn Ba châu, xem xét động tĩnh của Tống Tình, chuẩn bị tìm cơ hội bắt cóc Tống Tình để trao đổi đệ đệ Lục Tiệm Chung bị bắt của y.
Bọn thích khách nhất mực chờ cơ hội ở Ba châu thành, vừa khéo Tống Tình đi dạo phố mua đồ quậy phá, bấy giờ mới cấp cho bọn thích khách cơ hội thừa nước đục thả câu. Trong khi đó, các hộ vệ và bộ khoái do Dương Thu Trì phái đi suốt đêm trở về vẫn còn nửa ngày nữa mới về tới.
Tống Tình và Hạ Bình thụ thương cực trọng, Dương Thu Trì lòng nóng như lửa đốt, lập tức phái người đi suốt đêm tới Bảo Ninh, Thuận Khánh cùng các nơi khác không tiếc trọng kim thỉnh lang trung giỏi nhất về chẩn trị cho Tống Tình, Hạ bình cùng các nữ hộ vệ thụ thương.
Hạ Bình tuy lần này thụ thương cực năng, nhưng do đã tập võ từ nhỏ, thân thể cốt cách rất chắc chắn, cộng thêm Dương Thu Trì xài tiền như nước sông Đà, nào là nhân sâm, nào là lộc nhung, đông trùng hạ thảo cùng các dượng thảo quý hiếp coi như là đồ ăn nấu cho nàng ăn, nên cuối cùng cũng vượt qua được, lấy lại cái mạng suýt bị tử thần mời đi mất.
Nhưng Tống Tình không may mắn như vậy. Nàng vốn thụ thương cực năng, lại không hề tập võ, năng lực đề kháng đối với thương tật kém xa Hạ Bình, nhất mực hôn mê trầm trầm, có lúc vẫn có thể tỉnh lại nói chuyện với Dương Thu Trì, có lúc mấy ngày vẫn hôn mê trầm trầm, khiến cho Dương Thu Trì lòng đau như cắt, còn Hồng Lăng càng khóc đến nỗi đỏ bầm sưng húp mắt.
Dương Thu Trì một mặt phải chiếu cố Tống Tình, mặt khác phải xử lý sự vụ chánh thường.
Đối với Lâm Tường, chưởng quỹ của thuyền gia thương hành đã quay đầu lập được đại công trong án đại phá thuyền bang này, Dương Thu Trì thực hiện lời hứa nhanh chóng, an bài cho lão hóa trang len lén đưa đến một tiểu trấn ở duyên hải ẩn cư. Lâm Tường từ đó sống một đời bình an, cuối đời chết nơi đất khách.
Hệ liệt án của Thuyền bang thuộc đặc quyền trinh phá của cẩm y vệ chỉ huy sứ đặc sứ, trong khi đó những án do cẩm y vệ thẩm lý đều thuộc quyền phụ trách trực tiếp của Minh Thành Tổ, quan phủ địa phương căn bản không có quyền hỏi qua.
Sau khi Dương Thu Trì mật báo lên trên hơn tháng, hoàng thượng Minh Thành Tổ hạ chỉ, đem cẩm y vệ bá hộ sở bá hộ Chu Pháp Hải cùng các cẩm y vệ vây giết Dương Thu Trì lăng trì xử tử toàn bộ, tru diệt cửu tộc, đồng thời hạ lệnh truy nã toàn quốc đối với những cẩm y vệ bỏ trốn, sau này lần lượt bắt hết về quy án, lăng trì xử tử.
Đối với thuyền bang tham dự buôn lậu muối có vũ trang, sau đó có các bang chúng thuyền bang đến tăng viện, không phân chủ tớ, chiếu theo luật "Cường đạo dĩ hành đắc tài luật" (luật sử phạt đối với những người hành xử theo lối cường đạo) đem toàn bộ phán xét "trảm lập quyết", và đối người phụ trách Lục tiệm Chung, Bảo Ninh phủ đồng tri La Mộ Thiên, cùng các nhân vật cốt cán của thuyền bang trong vụ buôn lâu muối.... bêu đầu kỳ chúng.
Đối với Bảo Ninh phủ tri phủ Triệu Tân Nhạc, do quản người dưới không nghiêm, xử một trăm trượng, phạt bổng lộc nửa năm.
Ngoài ra, còn hạ lệnh có tiến hành truy nã toàn quốc đối với thuyền bang đại chưởng quỹ Lục Tiệm Li tại Bảo Ninh phủ, trướng phòng tiên sinh Vương Hùng Kiếm của thuyền gia thương hành, cùng các cẩm y vệ tại bá hộ sở, đặc biệt là Phiền tổng kỳ.
Mấy tháng sau, ngoại trừ đại chưởng quỹ Lục Tiệm Li nhất mực hạ lạc bất minh, Phiền tổng kỳ cùng Vương Hùng Kiếm và những kẻ khác liên tiếp bị cẩm y vệ mật thám phát hiện tung tích bắt về quy án. Phiền tổng kỳ bị lăng trì xử tử, Vương Hùng Kiếm bị trảm lập quyết, đó là chuyện sau, ở đây không đề cập tới nữa.
Minh Thành Tổ đồng thời hạ chỉ, đối với những tướng sĩ chiến tử trong đợt đánh phá thuyền bang và các phản tặc cẩm y vệ lần này cho phủ tuật trọng hậu; đối với Nam Cung Hùng, Hạ Bình, Từ Thạch Lăng, Thạch Thu Giản cùng các hộ vệ có công trong việc bảo hộ đặc sứ và gia quyến, cùng các tướng sĩ bộ khoái có công trong lần chiến đấu này tưởng thưởng trọng hậu.

Nạp Thiếp Ký - Chương #360


Báo Lỗi Truyện
Chương 360/713