Chương 329: Thu hẹp phạm vi


Sau khi nông phụ ngồi xuống, Dương Thu Trì nhìn về phía các thôn dân đang quây quần xem náo nhiệt, ra lệnh cho người đuổi họ đi, không cho ở bên hóng chuyện.
Khám tra hiện trường, kiểm nghiệm thi thể, và phỏng vấn điều tra đều rất kỵ chuyện có người không phận sự hay không liên quan nghe lén, bởi vì những người này nghe rồi sau đó vô tình hoặc cố ý để lộ tin tức không phải là chuyện hiếm trong tư pháp.
Ở xã hội hiện đại, Dương Thu Trì vừa tốt nghiệp đại học tham gia vào lực lượng cảnh sát đã gặp phải chuyện này: một hung phạm giết chết một tài xế taxi, sau đó phải phí rất nhiều công sức mới bắt được hung phạm. Và sau khi thẩm tấn mới biết rằng, lúc khám tra pháp y ở hiện trường, tên hung thủ này chính là kẻ lén vào trong đám đông quanh đó xem họ khám nghiệm. Lời các nhân viên điều tra bàn bạc về án cũng bị hắn nghe lén được, do đó đã tránh được rất nhiều lần điều tra bài trừ. Từ đó trở đi, Dương Thu Trì đặc biệt chú ý công tác bảo mật trong giai đoạn điều tra phá án.
Chờ những thôn dân kia đi xong, Dương Thu Trì nhìn về phía Ngô thị đang khóc rưng rức, bảo: "Ngươi khoan khóc đã, bổn quan có điều muốn hỏi ngươi."
Tô lý chánh kia vội vã nhỏ nhẹ khuyên nhủ, bấy giờ Ngô thị mới nhẫn nhịn lại một chút.
Dương Thu Trì hỏi: "Phu quân của ngươi tên gọi là gì?"
"Lý Thế Ngân."
"Lúc còn sống y có kết với cừu nhân nào không?"
Nói đến phu quân, Ngô thị lại dâng lên nỗi đau buồn, nhịn không được lại òa lên khóc, lắc đầu nói: "Phu quân của tôi... hiền lành thật thà như nông dân vậy, hu hu... sao lại... lại kết thù với người ta chứ... Người ta đánh ông ấy mắng ông ấy, ông ấy đều... cười hì hì., không thèm giận nữa mà, hu hu hu..."
Dương Thu Trì kiên nhẫn chờ thị khóc một lúc, từ từ kiềm chế được tiếng nức nở, mới tiếp tục hỏi: "Vậy ngươi thử nghĩ lại coi có người nào nói là muốn đánh phu quân ngươi không, hoặc là nói sẽ để cho phu quân ngươi biết mặt hay những uy hiếp tương tự ấy?"
Ngô thị sụt sùi lắc đầu: "Trước giờ chưa hề..., từ ngày tôi gả cho ông ấy đến giờ, không bao giờ thấy ông ấy... tranh cãi cùng người khác."
Dương Thu Trì quay sang hỏi Tô lý chánh ở bên cạnh: "Có phải như vậy không?"
Tô lý chánh khom người thưa: "Đúng vậy, Lý hàm bao là một người rất thật thà tốt bụng."
"Lý hàm bao?" Dương Thu Trì hơi lấy làm kỳ hỏi.
"Chính là phu quân Lý Thế Ngân của Ngô thị, người rất hiền hậu thật thà, lại có điểm hơi ngu ngu khờ khờ, cho nên mọi người mới gọi hắn là Hàm Bao (bị thịt cái bọc đồ ngu xi)."
Như vậy xem ra cái chết của Lý hàm bao này cơ bản có thể bài trừ giết do có thù. Vậy chẳng lẽ tình sát? Dương Thu Trì cúi đầu cẩn thận đánh giá Ngô thị, thấy thị khoảng ba chục tuổi, tay chân thô kệch, tuy ngũ quan đoan chính, nhưng do nhiều năm làm ruộng cực khổ, trên mặt đã hiện đầy nét phong trần. Nữ tử trong bộ dạng như vậy, cơ hội hồng hạnh xuất tường có vẻ như rất thấp.
Vậy chẳng lẽ Lý hàm bao lén vụng trộm bên ngoài? Không có lý, tên Lý Hàm bao này nếu như đã ngờ ngờ nghệch nhệch, thì muốn dựa vào vẻ ngoài để dụ dỗ con gái nhà người ta chi sợ không đủ khả năng. Dùng tiền ư? Cũng không giống lắm, nhìn Ngô thị mặc bộ đồ vải thô vá chằng vá chịt thế này thì biết gia cảnh nhà họ không khá lắm, làm gì có tiền nuôi phòng nhì bên ngoài?
Nếu như không phải cừu sát và tình sát, thì khả năng lớn nhất là vì tiền hại mạng rồi. Lý hàm bao đi bán trâu, nhất định là trên người có tiền! Dưong Thu Trì hỏi: "Các ngươi bán trâu làm cái gì? Cày cấy chẳng phải là cần trâu hay sao? Bán trâu rồi lấy cái gì để cày?"
"Con trâu đó già rồi, cày không nhanh không nổi nữa. Tôi thương lượng với phu quân, muốn bán con trâu này đi, cộng thêm chút tiền chúng tôi để dành mua một con mới. Do đó, phu quân của tôi mới đuổi trâu vào châu thành bán, không ngờ... hu hu hu." nhớ đến phu quân, Ngô thị lại òa lên khóc.
"Con trâu già đó có thể bán được bao nhiêu tiền?"
"Tôi không biết nữa." Ngô thị vừa khóc vừa trả lời.
Dương Thu Trì quay sang Tô lý chánh. Tô lý chánh ngẫm nghĩ một chút rồi nói: "Theo tôi, con trâu già đó của họ bán giỏi lắm chỉ được ba ngàn đồng tiền."
"Ba lượng bạc trắng à, như vậy cũng không ít." Dương Thu Trì gật gật đầu, ba ngàn đồng tiền tương đương ba ngàn nhân dân tệ ở thời hiện đại. Số tiền này nói nhiều không nhiều, nói ít cũng không ít.
Vì ba ngàn nhân dân tệ mà giết người, khả năng là hoàn toàn có. Đừng nói gì ba ngàn, tên giết tài xế ta xi năm xưa chi vì ba trăm nhân dân tệ mà thôi. Đối với hung phạm coi sinh mệnh con người như cỏ rác, đặc biệt là những tên được đưa trên mạng, thì nó chả là gì so với đồng tiền mà chúng cần.
Người chết trước đó đã bán trâu lấy tiền, nhưng lúc kiểm thây thì ngoại trừ cái khăn này, không phát hiện được trên người y có đồng tiền nào, thậm chí không phát hiện túi tiền. Tiền bán trâu không cánh mà bay, như vậy có thể nói khả năng giết người cướp tiền là rất lớn.
Vì tiền mà giết người, có thế là ai chứ? Từ Ba châu thành đến thôn này đường có khoảng sáu dặm, bọn họ đi đến đây thấy trên đường rất vắng vẻ, muốn giết người thì hầu như chỗ nào cũng có thể ra tay được.
Nhưng mà, dọc đường Dương Thu Trì quan sát rất kỹ, nhưng không phát hiện gì dị thường. Trong khi đó, từ Ba châu thành đến đây, dọc đường không có thôn xóm nào, đây chính là thôn trại gần thành nhất về hướng này. Như vậy có thể nói, nếu không phải là bọn thổ phỉ gây án, thì ngoại trừ người lái trâu ở chợ trâu dê trong Ba châu thành biết họ Lý bán trâu có tiền, những người dân trong làng này xem ra là những người bị hiềm nghi lớn nhất.
Làm sao mới có thể tìm được nghi phạm đây? Dấu vết ở đâu? Dương Thu Trì sầu khổ nghĩ suy, đầu của người chết bị một gậy gỗ hình lăng đánh trúng tạo ra chấn thương, vậy nên dựa vào hình dáng cây gậy này mà tra? Nhưng mà thứ gậy này quá phổ thông, nhà ai cũng có thể có cả, manh mối quá lỏng lẻo, cần phải tìm cái thích hợp hơn.
Muốn điều tra phá án đương nhiên phải từ phạm vi nhỏ hẹp nhất và có khả năng phát hiện tội phạm nhất mà lần. Cần phải suy nghĩ thử coi trên thân người chết còn có dấu vết gì có thế dùng làm xuất phát điểm để truy tìm hung thủ.
Nghĩ đến đây, đầu óc Dương Thu Trì chợt sáng lên - hình ảnh sợi xích sắt hiện rõ trong đầu hắn!
Lúc kiểm tra thi thể ở ven sông, Dương Thu Trì đã từng quan sát cẩn thận cổ của người chết và sợi xích sắt quấn trên cổ đó. Thứ xích sắt ấy là loại không thường thấy. Hung thủ dùng gậy hình lặng đánh vào hậu não của nạn nhân gây hôn mê, sau đó dùng xích sắt cột vào đá quăng người bị hại xuống sông. Nếu như đã chuẩn bị xích sắt, như vậy có khả năng đây là một vụ phạm tội có dự mưu. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Nếu như người ở chợ trâu dê trong thành thấy nạn nhân bán trâu có tiền, ngầm bám theo sau cướp tiền, thường sẽ không chuyên môn mang theo dây xích rồi mang theo gậy gỗ bám theo sau, bởi vì như vậy không cần thiết, hơn nữa hung khí quá lớn, dễ dàng bị người ta chú ý. Trong trường hợp như thế, chỉ cần mang theo con đao là được. Do đó, từ Ba châu thành mang theo xích sắt, rồi mang theo cả mộc côn bám theo gần đến lò vôi cách đó sáu dặm để giết người có vẻ không hợp lý lắm.
Do đó có thể thấy, hung thủ có khả năng là người trong thôn này, biết người chết bán trâu trở về có tiền, lâm thời nổi lên ý nghĩ lén giết người cướp của, có thể là tình cờ, có thể là dự mưu chờ trước ở vùng lộ gần lò vôi để ra tay.
Vì thế, Dương Thu Trì quyết định tập trung trọng điểm phá án ở trong Lục lý thôn này.
Hung thủ chuẩn bị xích sắt để làm chìm thây, như vậy cần phải biết sợi xích này trước đó được dùng vào việc gì và xuất phát từ đâu. Dương Thu Trì nhíu mày, lẩm bẩm nói: "Xích sắt... xích sắt dùng làm cái gì cà?"
Tống Vân Nhi thấy Dương Thu Trì ngồi ở đó phe phẩy quạt trầm tư, biết là hắn đang căng óc suy nghĩ, nên không dám làm phiền. Hiện giờ nghe hắn xuất thần nhập hóa hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy liền buột miệng đáp: "Xích sắt? Xích sắt đương nhiên là dùng để trói người!"
Dương Thu Trì xếp quạt lại, quay sang trừng mắt nhìn Tống Vân Nhi:"Trói người! Sợi xích mảnh thế làm sao trói được người?"
"Sợi xích mảnh? Cái gì mà sợi xích mảnh?" Tống Vân Nhi không hiểu hỏi
"Ai da, chính là sợi xích phát hiện trên cổ của Lý hàm bao đấy!"
"Hơi mảnh một chút, nếu dùng trói người với sức hơi mạnh một chút, đích xác... hắc hắc. Trói không được!"
"Đúng rồi!" Dương Thu Trì xếp quạt vỗ vỗ lên tay, "Như vậy sợi xích sắt đó dùng để làm gì?"
Tống Vân Nhi trợn mắt, nàng từ sáng đến tối chỉ biết luyện công, đối với mấy chi tiết nhỏ nhặt thế này trước giờ chưa hề chú ý.
Sương nhi chen lời: "Lão gia, trong Miêu trại của chúng tôi, xích sắt nhỏ thường dùng để cột chó nhà, bởi vì nếu dùng dây thừng thì chó sẽ cắn đứt dây, chỉ có dùng xích sắt mới cột chúng được."
Mắt Dương Thu Trì sáng lên: "Thật không? Quá tốt rồi!" Hắn mở quạt đánh phách, quạt về phía Sương nhi, khen: "Sương nhi thật thông minh! Lão gia ta quạt cho em chút gió, gọi là khao thưởng!"
Sương nhi cười hi hi xua tay liên tục: "Nô tì không dám đương, để khỏi bị tam di nương nhìn thấy cho rằng nô tì không tuân thủ quy củ."
Dương Thu Trì hừ một tiếng: "Cái cô búp bê bùn đó chỉ biết làm đảo loạn, bày ra cái trò quy quy củ củ ấy làm cái gì, sớm muộn gì ta cùng bảo nàng ấy bãi bỏ đi!"
"Đừng!" Sương nhi vội nói: "Quy củ đó đã được thái phu nhân gật đầu đồng ý rồi, nếu biết chuyện phá bỏ luật lệ là chỗ nô tì mà ra, thì nô tì chịu không nổi đâu."
Nói đến Dương mẫu, Dương Thu Trì liền teo tóp gan hùm lại. Dù gan hắn có lớn, nhưng cũng không dám coi lời Dương mẫu không ra gì.
Hắn thở dài, xếp quạt lại quay sang nói với Tô lý chánh: "Trong thôn có bao nhiêu nhà nuôi chó? Ta đang nói đến những nhà chuyên dùng dây xích sắt cột chó lại giữ nhà ấy?"
Tô lý chánh hơi bối rối: "Cái... cái này tôi đếm không xong, toàn thôn có hơn trăm nhà, rất nhiều nhà nuôi chó, nếu tính ra cũng có hai ba chục hộ."
Dương Thu Trì lần này không mang sợi xích sắt đó theo. Nhưng sợi xích ấy đã được hắn quan sát rất kỹ, ghi nhớ chi tiết đặc trưng rất cẩn thận, do đó không hề lo lắng gì, và cũng rất khó để quay trở về lấy dây xích đi đối chiếu, cho nên đành nói: "Đi! Chúng ta đến những nhà đó nhìn xem."
Tô lý chánh đi trước dẫn đường, dò hết từng nhà nuôi chó bảo người nhà đem dây xích cột chó ra tiến hành quan sát.
Chỉ cần quan sát một lúc, Dương Thu Trì bắt đầu trợn mắt ngớ người. Những sợi dây xích chó này đều làm rất giống nhau, có lẽ xuất phát từ một chỗ, độ to nhỏ màu sắt đều khá giống nhau. Sau khi hỏi ra hắn mới biết, những sợi xích này đều được mua từ một thợ rèn ở Ba châu, vì đó là nơi sản xuất ra xích sắt tốt bền thuận tiện nhất.
Tra một hồi, Dương Thu Trì cảm thấy hoa cả mắt, nếu cứ tiếp tục thế này chẳng lần ra được đầu mối gì. Làm sao bây giờ đây?

Nạp Thiếp Ký - Chương #329


Báo Lỗi Truyện
Chương 329/713