Chương 319: Quyết chiến


Dương Thu Trì nhìn Liễu Nhược Băng, hai tháng không gặp, nàng rõ ràng đã ốm đi rất nhiều. Liễu Nhược Băng cũng nhìn hắn, rồi nhìn Tống Vân Nhi mặt đang lộ vẻ đau khổ, không biết nói gì, chỉ lặng nghe tiếng khóc nức nghẹn của đứa học trò.
Hư Ất dương dương đắc ý nói với Liễu Nhược Băng: "Sư muội, thế nào? Muội nên nhận thua đi là hơn?"
Liễu Nhược Băng không hề lý đến ả, vẫn ngây ngốc nhìn Dương Thu Trì và Tống Vân Nhi, không biết đang nghĩ gì.
Chính vào lúc này có một người xâm xâm tiến vào, Hư Ất chuyển đầu nhìn, tức thời vừa kinh vừa mừng: "Lệ Quý! Ngươi đến rất đúng lúc. Ta có chuyện muốn phái người đi gọi ngươi - sao ngươi mới đây đã về rồi? Ngươi chẳng phải ở Liễu Xuyên thám thính tin tức sao? Ngươi đi rồi, ở đó làm sao đây?"
Trình Tế quát hỏi: "Lệ Quý! Có chuyện gì vậy, ai gọi ngươi trở về?"
Hư Ất lại nói: "Ta và thái tử điện hạ vừa định phái người đi tìm ngươi về có chuyện cần, ngươi sao lại tự tiện quay lại vậy? — ơ! Ngươi thụ thương rồi?"
Tên Lệ Quý đó dùng tay án lên đùi, đùi y quấn một dãy băng trắng to đùng, máu thấm ướt ra ngoài, hiển nhiên thụ thương không nhẹ. Lệ Quý thở lấy mấy hơi rồi mới lên tiếng đáp: "Tôi không trở về thì không thể trở về được nữa." Thanh âm của y sắc bén the thé, rõ ràng là một thái giám.
Trình Tế quát hỏi: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"
"Cũng không biết là những tên ưng trảo kia làm sao lại tìm được tôi. Tôi còn ngủ thì trong thôn có rất nhiều bộ khoái. Tôi định tránh đi, nhưng toàn thôn đã bị bao vây, nói là muốn tìm kiếm một nam nhân không mọc râu. Tôi chi cần nghe là biết chuyện xấu xảy ra rồi, nên nhân lúc bọn chúng chưa thu lưới, cường hành đột vây, tuy làm bị thương vài tên ưng trảo, nhưng bản thân cũng dính thương ở đùi."
Dương Thu Trì cả mừng, xem ra bản thân hắn bố trí cho Cảnh tri châu phái người đi bắt những trung thanh niên không có râu đã rất chính xác. Đáng tiếc là đã cho tên thái giám chết bằm này trốn thoát rồi!
Trong lúc tiếc rẻ, đột nhiên mắt hắn sáng lên, đúng rối, tên thái giám này bị thương, trên đường sẽ để lại dấu máu, chỉ mong Cảnh tri châu có thể thuận theo dấu máu này mà tìm đến đây!
Hắn nghĩ được, thì Trình Tế cũng nghĩ được, cả kinh hỏi: "Ngươi không để lại dấu vết gì khiến bọn chúng theo dấu đến đây chứ?"
Lệ Quý đáp: "Không đâu, tôi chạy thoát được rồi liền băng bó vết thương lại, trên đường không hề lưu lại huyết tích, lại vòng vo mấy vòng. Sau đó tôi từ cửa động bí ẩn ờ hậu sơn tiến vào, cho dù bọn chúng theo kịp cùng không tìm được đường vào đâu."
Hư Ất tử tế kiếm tra vết băng bó trên đùi Lệ Quý, quả nhiên chẳng có giọt máu nào rơi ra, bấy giờ mới yên tâm.
Lệ Quý hướng về phía Chu Văn Khuê thi lễ, hỏi: "Điện hạ, người tìm tôi có chuyện gì?"
Chu Văn Khuê chỉ về phía Liễu Nhược Băng: "Ta giao nữ nhân này cho ngươi, ngươi nghĩ biện pháp đế ả đáp ứng lấy ta, nhưng không được làm bị thương ả, rõ không?"
Lệ Quý vâng dạ, rồi kỳ quái nhìn Liễu Nhược Băng: "Nữ nhân này là...."
Hư Ất lên tiếng: "Ả là sư muội của ta, nhưng mà ngươi yên tâm, ả đã bị ta dùng thuốc chế ngự rồi." Xong quay đầu nhìn Liễu Nhược Băng, bảo: "Sư muội, người này chính là kẻ thích giết nữ nhân thành thục mà ta nói. Hắn có một thị hiếu, đó chính là từ từ hành hạ nữ nhân, cắt nhũ phong của người ta xuống, bóp cổ người ta, hành hạ cho đến chết. Hi hi, nhưng mà muội yên tâm, muội là nữ nhân điện hạ nhìn trúng. Hắn sẽ không thể đối với muội như vậy, nhưng mà nếu như muội không chịu, thì chuyện đó khó nói lắm.
Chu Văn Khuê hậm hực: "
Đúng vậy! Cho nàng ba ngày, nếu như còn không chịu đáp ứng, Lệ Quý, ngươi hãy dùng biện pháp của ngươi giết chết ả! - Ta đường đường là thái tử mà không lấy được nữ nhân nào thì nam nhân khác đừng có tưởng lấy được!"
Lệ Quý nhìn lên nhìn xuống đánh giá Liễu Nhược Băng, ánh mắt phát ra một thứ khát vọng, không phải khát vọng nhục dục đối với nữ nhân — hắn không còn công năng đó nữa, mà là một thứ khát vọng có được sự kích thích do ngược sát mang lại.
Lệ Quý cười hắc hắc hai tiếng, tiếng cười the thé như tiếng mèo kêu đêm, nói với Liễu Nhược Băng: "
Chúng ta đi thôi! Coi lão tử làm sao hầu hạ và đối đãi với ngươi! Ha ha ha!"
Liễu Nhược Băng lộ nụ cười lạnh, hỏi: "
Ngươi có phải là sát thủ liên hoàn có nhân cách phản xã hội mà Thu Trì nói hay không? Giết Triệu Thanh Lam và những nữ nhân khác rồi phân thây đều là do ngươi làm?"
Lệ Quý hơi sững người, án theo đạo lý, phàm là nữ nhân bình thường, đến lúc này hầu hết đều đã sợ đến mặt hoa thất sắc, không ngờ Liễu Nhược Băng lại như thường. Hắn không khỏi giơ ngón tay cái lên: "
Bội phục! Chính là lão tử, điểm nhỏ này của lão tử vẫn không thoát được mắt của các ngươi nha." Dừng lại một chút, y khinh khinh nói với Liễu Nhược Băng: "Ngươi cũng có điểm đảm lượng, không biết lát nữa đây ngươi có trấn tĩnh được như vậy hay không. Ha ha ha, đi thôi!" Nói xong, hắn đưa bàn tay như ma quỷ ra chụp vào đầu tóc của Liễu Nhược Băng.
Tống Vân Nhi gào lạc giọng: "
Đừng động tới sư phụ ta! Ta giết ngươi!"
Tay của Lệ Quý đã chạm đến đầu tóc của Liễu Nhược Băng, lúc này chợt nghe "
Phanh!" một tiếng lớn, tay phải của Lệ Quý đã bị tay trái của Liễu Nhược Băng chộp trúng, tiếp theo đó là mấy tiếng rắc rắc giòn tan. Lệ Quý gào lên thảm thiết, khớp ngón tay, ngón tay, cổ tay, cùi chỏ, đầu vai đều bị đứt rời cả ra! Toàn bộ cánh tay đã bị Liễu Nhược Băng vặn bẻ thành đám hoa vụn!
Nữ tử này chẳng phải đã bị khống chế rồi sao? Sao có thể phản kích được? Hơn nữa võ công của ả cao đến xuất thẩn, chỉ thoáng cái đã hủy mất cánh tay của mình! Lệ Quý kinh khủng vạn phần, trong cơn đau đớn cực kỳ phát ra một tiếng rú thảm, và không kịp phản kích, tiếng rú thảm của hắn đột nhiên ngưng bặt.
Bởi vì cổ của hắn tiếp tục răng rắc liên thanh, sau đó hắn chợt thấy đinh sơn động, thấy đài cao, thấy Dương Thu Trì vừa kinh vừa mừng trên đó, nhưng vì sao đầu cùa Dương Thu Trì lại đảo xuống dưới nhỉ — đầu người sao lại xoay mòng mòng thế kia? Hắn lập tức minh bạch, đó là do đầu lâu của hắn bị chấn đứt xoay mòng mòng trên khôngười và mọi thứ hắn nhìn đều là điên đảo.
Đây cũng là lần cuối cùng mà hắn nhìn thấy được sự vật, vì sinh mệnh của hắn đã định giờ phút tối hậu trong phút giây điên đảo này. Nhìn Lệ Quý bị Liễu Nhược Băng vỗ một chưởng đứt cổ nát tay, thi thể ngã sụp xuống đất, Chu Văn Khuê sợ đến nỗi té bệt xuống đất, sắc mặt trắng bệt, hoảng hốt kêu lên: "Mẹ ơi...! Người đâu mau đến đây....!"
Hư Ất kinh ngạc sững người. Nhưng chỉ nháy mắt chẳng thèm nghĩ gì, phi thân về phía đài cao — chỉ có thể khống chế Dương Thu Trì thì mới có thể khống chế Liễu Nhược Băng.
Nhưng mà, khi thân ảnh của ả vừa rơi xuống đài, thì phát hiện trước mặt Dương Thu Trì đã xuất hiện một nữ tử bạch y phiêu phất, chính là Liễu Nhược Băng.
Hai tên gác lúc này đã thây nằm ngang dọc ở dưới đất rồi.
Hư Ất đứng lại, cắn răng hỏi: "Ngươi không trúng độc?"
"
Ngươi đột nhiên yêu cầu ta đến sơn động ẩn tế này, ta đã nghi ngờ rồi. Thứ Nhuyễn cân tán kia sư phụ dạy cho ngươi, đương nhiên cũng dạy cho ta. Tuy nó nhìn vô sắc, uống vô vị, nhưng lại có một chút hương nhè nhẹ của hoa mai. Nơi này làm gì có hoa mai chứ? Nếu như ta đã đoán ra, còn uống thật hay sao? Sở dĩ ta không vạch trần ngươi, chính là để xem coi ngươi rốt cuộc là muốn làm trò quỷ gì."
Vừa rồi các hán tử ngăn Liễu Nhược Băng ờ cửa động cũng cầm binh khí xông lên đài. Ngoài ra, từ ngoài sơn động không ngừng có hán tử cầm binh khí kéo vào.
Liễu Nhược Băng không nói gì nữa, lặt tay một cái, trong cổ tay đã xuất hiện thêm một thanh kiếm nhỏ hàn quang lấp lóe, muốn bước lại cắt dây trói sau lưng Dương Thu Trì.
Thời cơ không thể mất! Hư Ất hét lớn một tiếng, cũng lắc cổ tay, xuất hiện thanh đoản kiếm đồng dạng, đâm về phía Tống Vân Nhi. Ả muốn vây Ngụy cứu Triệu, chờ viện binh tới.
Liễu Nhược Băng nạt một tiếng, tay trái xòe ra, mấy mũi liễu diệp phi đao phóng vù về phía Hư Ất.
Thân hình xông lên của Hư Ất bị phi đao ngăn lại, chỉ còn biết huy kiếm ngăn lại. Chỉ cần chậm một chút, Liễu Nhược Băng đã phất tay hai cái, chặt đứt dây gân bò trói tay trói chân Dương Thu Trì, rồi chụp lấy hắn phóng người đến bên cạnh Tống Vân Nhi.
Tống Vân Nhi bi thiết gọi: "Sư phụ...! Người... người sao lại có thể...."
Liễu Nhược Băng phất tay, đã chém đứt dây trói trên người Tống Vân Nhi, trầm giọng nói: "
Cường địch trước mắt, chuyện này để nói sau! Con bảo hộ hắn, ta đối phó đám tặc tử này!"
Trong lúc nói chuyện, Liễu Nhược Băng đã giao thủ mấy hồi với Hư Ất. Sáu bảy cao thủ vừa xông lên đài cùng hơn trăm tên hán tử tay cầm đao kiếm đã áp tới vây chặt Liễu Nhược Băng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Tống Vân Nhi lượm hai thanh đơn đao ở dưới đất lên, giao một thanh cho Dương Thu Trì, tiếp sau đó kéo hắn lùi vào trong vách động. Tuy Dương Thu Trì không biết võ công, nhưng theo Tống Vân Nhi luyện võ công tâm pháp bấy lâu, còn luyện thêm một pho đao pháp tuy không ra gì nhưng gan cũng đã to ra khá nhiều.
Dư đảng của Kiến Văn đế xông lên đài vây chặt và tiến công Liễu Nhược Băng, nhưng nhờ có Tống Vân Nhi bảo hộ Dương Thu Trì, Liễu Nhược Băng thoải mái chân tay, kiếm quang lập lòe, máu thịt bay tứ tung, tiếng kêu thảm liên miên bất tuyệt.
Hư Ất thấy bọn tiểu lâu la này tuy đông, nhưng chẳng có cao thủ gì, xông lên chẳng khác nào chịu chết, liền lớn tiếng quát cho những người khác lui ra, chỉ để sáu bảy tên cao thủ xông lên lúc đầu cùng ả vây Liễu Nhược Băng lại triển khai xa luân đại chiến. Mấy người này đều võ công cao cường, lại bày ra một kiếm trận, tương hỗ phối hợp vô cùng nhuần nhuyễn, cộng thêm Hư Ất không ngừng đánh lén, cho nên Liễu Nhược Băng nhất thời chẳng làm được gì chúng. Ngoài ra, một số tên xông về phía Tống Vân Nhi và Dương Thu Trì, Tống Vân Nhi chẳng hề dung tình, chẳng mấy chốc trước mặt hai người đã có mấy xác nằm ngổn ngang.
Dương Thu Trì tuy cầm đơn đao, nhưng dưới sự bảo hộ của lưới kiếm do Tống Vân Nhi tạo ra, địch nhân căn bản chẳng thể tiến lại gần, và thanh đao của hắn chẳng dùng vào được gì. Liễu Nhược Băng bị mấy người bám chặt, trước mắt ở trong sơn động đã có trên trăm tên hán tử cầm đao kiếm vây tầng tầng lớp lớp, hơn nữa còn có người không ngừng tiến vào. Lòng hắn không khỏi trầm hẳn xuống, tình hình này không thể luyến chiến, nhất định phải mở một đường máu mà ra.
Liễu Nhược Băng cũng đương cơ lập đoạn, phi thân lùi lại đến cạnh Dương Thu Trì, nói vội với Tống Vân Nhi: "Theo ta, chúng ta xông ra ngoài!" Nói xong, vươn tay trái ra ôm chặt ngang eo Dương Thu Trì kẹp vào dưới nách, rối múa đoản kiếm xông ra ngoài.
Vào lúc khẩn yếu quan đẩu này, Tống Vân Nhi không còn để ý đến chuyện gì khác nữa, cũng quát một tiếng lớn, đao quang lấp lóe, đi ở phía sau chặn hậu, cùng xông ra ngoài theo.
Tuy nhiên, trong sơn động chỗ nào cũng là người, tầng tầng điệp điệp. Chết tên này thì hai tên khác xông lên điền vào, giết hai tên thì bốn tên lên thế. Liễu Nhược Băng không biết đã giết hết bao nhiêu người, bộ quần áo trắng trên người đã nhuốm đầy máu, nhưng bọn Kiến Văn dư đảng không hề lùi lại, càng lúc càng điên cuồng xông lên hơn.

Nạp Thiếp Ký - Chương #319


Báo Lỗi Truyện
Chương 319/713