Chương 317: Chết một, chết hai, hay chết cả?


Dương Thu Trì cười ha hả: "Ngươi cho là ta ngốc sao? Ta giết hoàng thượng rồi thì ta coi như chết chắc. Đến lúc đó ta bị lăng trì xử tử, khổ không biết nói sao cho hết, chi bằng để cho các ngươi giết ta bây giờ còn sướng hơn."
Trình Tế cười lạnh: "Ngươi sợ lăng trì? Hắc hắc, nên biết, chẳng những Chu Lệ biết lăng trì, mà chúng ta cũng biết! Hơn nữa, nếu như cần, chúng ta ngay bây giờ có thể đem ngươi lăng trì xử tử, tế điện những huynh đệ bị ngươi hại chết." Dừng một chút, lão tiếp: "Ngươi rất thông minh, chỉ cần ngươi đồng ý giết Chu Lệ, chúng ta tin ngươi sẽ có cách giết chết dược y, sau đó bình thản trốn thoát."
"Vậy sao? Các ngươi đánh giá ta cao quá đấy." Dương Thu Trì cười nói. Nhưng mà, nói thật ra nếu như bản thân hắn lập đại công liên tiếp, nếu muốn tiếp cận giết Chu Lệ sau đó ung dung đào tẩu chẳng phải là không có cơ hội. Dương Thư Trì hỏi: "Các ngươi không sợ ta giả vờ đáp ứng rối sau khi trốn thoát nuốt lời hay sao?"
"Ngươi làm được sao?" Trình Tế cười hỏi ngược lại."
"
Vì sao lại không?"
"
Nhân vì chúng ta sẽ cho ngươi uống một loại độc dược, sau hai tháng nó sẽ phát tác. Trong vòng hai tháng, ngươi không giết Chu Lệ thì coi như độc phát mà chết."
"
Hắc hắc, các ngươi tính kế thật giỏi. Nhưng mà bất kỳ độc dược nào đều có thể tìm được thuốc giải. Hoàng cung dường như là tập trung hết thái y thầy thuốc giỏi nhất trong toàn quốc, sao lại không thể giải được độc dược của các ngươi?"
"
Giải không dược, vì sau khi đi đường đến kinh, ngươi chẳng còn mấy thời gian trống để cho họ từ từ nghiên cứu giải dược nữa. Và chờ khi bọn họ tìm ra giải dược, thì mộ ngươi chỉ sợ đã xanh cỏ rồi." Trình Tế tự tin cười.
"
Nếu bọn họ kịp thời phát hiện giải dược thì sao? Kế hoạch của các người chẳng phải sôi hỏng bỏng không hay sao?" Dương Thu Trì cười lạnh, kỳ thật, hắn thầm biết bọn chúng tuyệt đôi không đem toàn bộ chuyện quan trọng này đặt lên vận khí, dù gì thì bọn chúng cũng chuẩn bị ít nhất một phương pháp khác để kiềm chế hắn.
Quả nhiên, Trình Tế cười nhạt: "
Do đó, chúng ta chỉ còn cách lưu Tống cô nương ở lại."
"
Các ngươi... các ngươi muốn lưu Vân nhi lại làm con tin?"
"
Đúng vậy, đây là biện pháp khi không còn biện pháp nào khác." Trình Tế làm ra vẻ vô tội.
"
Ha ha." Dương Thu Trì cười lớn, "Làm thế thì có ích gì? Tống Vân Nhi không phải là thê thiếp của ta, ta bằng cái gì mà quản sự sống chết của cô ấy chứ! ha ha ha."
Tống Vân Nhi a lên một tiếng, run giọng nói: "
Ca... huynh nói cái gì!?"
Dương Thu Trì cứng lòng không nhìn Tống Vân Nhi, cười lạnh nói: "
Trừ khi đó là thê thiếp của ta, còn những cô gái khác sống chết thế nào mắc mớ gì đến ta."
Tống Vân Nhi bi thiết kêu lên: "
Ca…! Huynh… huynh....!"
Trình Tế cười ha hả: "
Tống cô nương, cô đừng có gấp. Dương đại nhân cố ý ra vẻ không để ý gì, kỳ thật cô mới chính là bảo bối trong lòng của ông ta. Đại nhân thà để tự mình chết, còn hơn là để cho cô chịu điểm thương hại nào."
Tống Vân Nhi vừa rối suýt trào nước mắt, nghe Trình Tế nói thế quên luôn cả người này là địch nhân, hoan hỉ hói: "
Thật không?"
"
Đương nhiên là thật!" Trình Tế cười khà khà, " Nêu như cô không tin, ta có thế chứng minh cho cô xem!" Bước lên đài cao, lão tiếp lấy đơn đao trong tay người gác, đưa tới cẳng chân của Tống Vân Nhi, rồi nói với Dương Thu Trì: "Dương đại nhân, nếu như ngài không đáp ứng, thì ta sẽ cắt đứt chân của Tống cô nương đây."
Tống Vân Nhi kinh khủng kêu thảm lên một tiếng, muốn rụt chân lại, nhưng hai chân nàng bị trói bằng gân trâu thật chặt, rồi thít chặt vào trong vòng sắt ở dưới đất, căn bản chẳng thế rụt lại được.
Dương Thu Trì trợn mắt, đối diện với thứ uy hiếp hiện thật này, hắn chẳng có biện pháp nào khác, chỉ còn biết tiến một bước tính một bước mà thôi, nên thở phì một cái, lên tiếng: "
Ngươi đừng làm hại cô ta, ta đáp ứng là được chứ gì."
Trình Tế rụt đơn đao lại trả cho bọn gác, cười ha ha nói với Tống Vân Nhi: "
Sao nào? Ta không gạt cô chứ?
Đến lúc này, Tống Vân Nhi đã biết rõ vừa rồi Dương Thu Trì nói vậy kỳ thật là không muốn cho nàng làm con tin chịu nguy hiếm. Nhưng mà, nếu như đã lạc vào tay bọn chúng, làm con tin hay không làm con tin chẳng có gì khác biệt cả.
Dương Thu Trì nói: "Cho dù ta giết chết hoàng thượng, thì còn có thái tử Chu Cao Sí làm chi. Do đó ngai vàng không đến lượt Kiến Văn đâu, làm vậy có ích gì?"
"
Chuyện này không cần ngươi quản, chúng ta chỉ cần sự hỗn loạn sau khi Chu Lệ chết. Dù sao thì ngươi giết xong Chu Lệ rồi thì coi như đã đại công cáo thành."
"
Nhưng ta làm sao biết khi ta giết hoàng thượng rồi, các người sẽ thả Vân nhi ra?"
Trình Tế cười hắc hắc: "Ngươi không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể tin chúng ta. Nhưng mà, chúng ta nhất định nói là làm. Hơn nữa, ngươi rất có tài, phá án rất có phương pháp, đối với chúng ta rất hữu dụng. Do đó, chúng ta không những phóng thích Tống cô nương, mà nếu như ngươi có thể gia nhập chúng ta, chúng ta sẽ giơ cao hai tay hoan nghênh, sau khi phục quốc hoàng thượng nhất định sẽ thưởng tứ cho ngươi hậu hĩnh."
Bằng vào chút lực lượng này của các ngươi mà muốn khôi phục giang sơn? Quả thật là đang nằm mộng! Dương Thu Trì thầm nghĩ vậy, rồi cất giọng hỏi: "Người của các ngươi chuẩn bị để cho ta lập ra công lao gì?"
Trình Tế đáp: "Chúng ta sẽ trao cho ngươi một vật luôn đeo sát theo người hoàng thượng để làm vật chứng, rồi cấp cho ngươi một cái đầu người có tướng mạo giống y hệt hoàng thượng. Ngươi là cao thủ phá án, Chu Lệ nhất định sẽ tin ngươi."
Kế mưu này quả thật là hay, nhưng lúc này lòng Dương Thu Trì chợt sáng lên, cho dù bản thân hắn có chân chánh giết chết Chu Lệ đi chăng nữa, Kiến Văn dư đảng chẳng có được một cánh quân ra môn ra dạng như thế này tuyệt không thể nào đối kháng được với triều đình. Đến lúc ấy, bản thân chịu lăng trì còn chưa nói gì, Dương mẫu, Phùng Tiếu Tuyết, Tần Chỉ Tuệ và đứa con sắp sinh của hắn, Tống Tình, Bạch Tố Mai, Hồng Lăng đều phái chết theo hắn.
Còn Tống Vân Nhi cũng tuyệt đối không thể sống dược mà rời khỏi sơn động này. Bọn chúng tuyệt đối không để sào huyệt tinh tâm xây dựng nhiều năm này bị lộ được.
Vì thế, bất quản là hắn có đi giết được Chu Lệ hay không, Tống Vân Nhi đều phải chết! Điều khác biệt là nếu như hiện giờ hắn không đi, chỉ có Tống Vân Nhi và bản thân chết. Còn đi thích sát Chu Lệ, không những hai người chết, mà cả nhà của hắn đều phải chết.
Đương nhiên còn một lựa chọn khác, đó là hắn giả vờ đáp ứng, sau khi thoát ra rồi sẽ lãnh binh đi cứu Tống Vân Nhi. Nhưng mà chuyện này dường như là không thể bọn chúng sẽ không thể thả hắn đi đơn giản như vậy, mà sẽ đánh cho hôn mê sau đó vận chuyển đến một thôn trang nào đó. Hơn nữa, nhất định sẽ có người ngầm giám thị hắn, chi sợ hắn chưa kịp lãnh binh đi tìm chúng, thì chúng đã giết chết Tống Vân Nhi rồi.
Tổng hợp lại tính toán, chẳng gì ngoài lựa chọn chết một người, chết hai người hay là chết toàn bộ. Đương nhiên, ai cũng có thể tuyển chọn chết chỉ một người, nhưng Dương Thu Trì không thế. Nếu phải để cho Tống Vân Nhi một mình ở đây chờ chết, còn hắn thì đơn độc đào sanh, hắn không thế nào làm được.
Làm sao bây giờ?
Dương Thu Trì xoay chuyển đầu óc rất nhanh, nhưng không đợi hắn nghĩ ra biện pháp, thì Trình Tế dã phát hiện, bảo: "Dương đại nhân, ngài không cần phải dùng đầu óc nữa. Cho ngài biết, trong tay chúng ta còn có một người nữa, người này nhất định sẽ khiến ngài biết nên làm như thế nào!"
Trình Tế nhỏ giọng nói với Hư Ất đạo cô vài câu, Hư Ất gật gật đầu, chuyển thân bỏ đi. Trình Tế phất tay, mấy tên lính canh trùm hai bao bố đen tròng vào người Dương Thu Trì và Tống Vân Nhi, sau đó dùng hạch đào (óc chó) chèn chặt lưỡi hai người, dùng khăn tay nhét miệng, khiến cho hai người không thể kêu la, sau đó dùng hai bao vải đen trùm đầu kín lại.
Chẳng mấy chốc, hai người hắn nghe từ góc nhỏ phía sơn động xa xa có tiếng người nói: "Sư tỷ, muội đã nói rất nhiều lần rồi, sư phụ trước khi lâm chung không hề cho phép muội đem võ công truyền thụ cho tỷ, do đó muội không thể dạy tỷ đâu."
Nghe được lời này, đầu Dương Thu Trì phảng phất như bị một cái trùy nặng đập trúng: Là Liễu Nhược Băng Liễu tỷ tỷ! Dương Thu Trì muốn hét lên, nhưng hắn chỉ có thể phát ra tiếng ú ớ nho nhỏ. Đồng thời, hắn cũng nghe được tiếng ú ớ của Tống Vân Nhi, xem ra nàng ấy cũng nghe và nhận ra được tiếng của sư phụ mình.
"Ta biết rồi, sư muội. Ta không cầu muội nữa là được chứ gì. Chúng ta ra ngoài sơn động lớn đó ngồi một chút. Chỗ ấy rộng rãi hơn." Hư Ất cười ha ha nói.
Trong lúc nói chuyện, Hư Ất và một cô nương vận bạch y đi ra ngồi xuống mấy cái ghế đặt bên bàn giữa sơn động, phía sau còn có một cậu trai khoảng mười lăm mười sáu tuổi cùng đến ngồi xuống ghế. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Mượn ánh lửa, Dương Thu Trì hất đâu nhìn xuyên qua vành khăn đen che, thấy vị cô nương mỹ lệ đó chính là Liễu Nhược Băng tỷ tỷ - người mà hắn đang ngày đêm mong ngóng!
Liễu Nhược Băng sao lại xuất hiện ở nơi này? Từ lời đối thoại của hai người vừa rồi, ả Hư Ất này nhất định là sư tỷ cùa Liễu Nhược Băng, và Hư Ất nhất mực yêu cầu Liễu Nhược Băng dạy võ công cho, nhưng Liễu Nhược Băng không hề đáp ứng.
Thiếu niên ở bên cạnh nói: "Sơn động này tuy nhiên rộng rãi, nhưng không thể nào bằng ở ngoài kia. Liễu tỷ tỷ, ta và tỷ ra ngoài núi chơi, chúng ta đi xem hoa núi rất lãng mạn, có được không?"
Liễu Nhược Băng nhíu mày, không thèm để ý đến thiếu niên kia, nói với Hư Ất: "Sư tỷ, mấy năm nay tỷ rốt cuộc là đã làm gì? Những người này là ai? Các người ẩn trong chốn thâm sơn cùng cốc, sơn động kín đáo này để làm cái gì?"
Thiếu niên đó chụp lấy tay Liễu Nhược Băng, mặt mày đắc ý nói: "Liễu tỷ tỷ, nói thật cho tỷ hay, phụ hoàng của ta chính là Kiến Văn đế, ta chính là thái tử Chu Văn Khuê, nơi đây chính là chỗ chúng ta tàng thân."
Dừng lại một chút, gã dỗ giọng khẩn cầu: "Liễu tỷ tỷ, tỷ đáp ứng gả cho ta đi."
Dương Thu Trì nghe lời vô cùng cả kinh, thiếu niên trước mắt đây chính là thái tử Chu Văn Khuê của Kiến Văn đế hay sao? Ngày nào tại Quảng Đức huyện, hắn suýt chút nữa bắt được gã Chu Văn Khuê này hay sao? Xem ra, thái tử đào vong này vừa nhìn thấy Liễu Nhược Băng là si mê theo kiểu nhất kiến chung tình, bám Liễu Nhược Băng như thuốc cao bôi trên da chó muốn cưới nàng. Với dung nhan tuyệt sắc của Liễu Nhược Băng, tự nhiên thái tử say mê thần hồn điên đảo cũng chẳng phải là điều lạ gì.
Liều Nhược Băng cả kinh, ngưng mắt nhìn Chu Văn Khuê, xong khẽ tránh thoát khỏi tay gã, điềm đạm nói: "Chu công tử, thỉnh cậu tự trọng. Trước đây ta đã nói rỗi, ta sẽ không đáp ứng cậu đâu. Bất quản cậu là ai, ta cũng không đáp ứng."
Chu Văn Khuê cả kinh hói: "Vì sao? Nàng cần phải biết, sau này phụ hoàng của ta phục quốc nhất định sẽ thối vị đi tu, ta sẽ là hoàng thượng, đến lúc đó nàng là hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ, cái đó còn không đủ sao?"
Liễu Nhược Băng điềm đạm đáp: "Nhân vì ta đã có phu quân rồi, do đó, cho dù cậu hiện giờ có là hoàng thượng, ta cũng chẳng đáp ứng cậu đâu."
Nghe được câu "ta đã có phu quân rồi", Dương Thu Trì mừng đến nỗi con tim muốn vỡ ra. Dù cho Liễu Nhược Băng biểu hiện lạnh lùng như băng như giá, nhưng kì thật trong trái tim nàng đã coi hắn là phu quân rồi! Điều này không khiến Dương Thu Trì mừng đến phát điên sao được?
Chu Văn Khuê lúc này trợn mắt ngẩn người, tiếp đó khẩn cầu: "Cho dù nàng đã gả cho người, nhưng ta cũng có thể khiến hắn bỏ vợ. Chỉ cần hắn bỏ vợ, ta sẽ tặng hắn tám mười nữ nhân làm vật bồi thường, hắn chẳng cười muốn rơi răng hay sao?"
Liễu Nhược Băng từ từ cúi đẩu, thương cảm đáp: "Không cần cậu tặng, y đã có tám mười nữ nhân xinh đẹp sẵn rồi..."
'Hừ...! Thứ người phụ tâm bạc hạnh như thế này, Liễu tỷ tỷ còn muốn chung thủy với hắn làm gì? Báo cho ta biết hắn là ai, ta sẽ phái người tặng cho hắn một đao chém chết cho rồi.'
Liễu Nhược Băng phất tay, đứng bật dậy lạnh lùng nói: "Ngươi muốn giết hắn, ta sẽ giết ngươi trước!"
Chu Văn Khuê ngạc nhiên, há hốc mồm không biết nói thế nào cho phải.

Nạp Thiếp Ký - Chương #317


Báo Lỗi Truyện
Chương 317/713