Chương 193: Sư phụ của Tống Vân Nhi (tt)


"Thông minh!" Dương Thu Trì cười nói, xong chuyển đầu sang hỏi lão hán cùng mọi người: "Đi theo quan đạo này có lò đốt than nào không?"
Lão hán đáp: "Có, tới trước hai chục dặm có một lò đốt than lớn, thường mang than đi bán ở Thái Bình phủ, thậm chí người ở Trì Châu cũng đến đấy mua than."
"Trì Châu?" Dương Thu Trì nhớ lại cha của Tống Tình trước đây từng ở Trì Châu làm quan, chẳng biết Tống Tình hiện giờ thế nào rồi, Dương Thu Trì nhớ tới nàng, lòng nhói đau, nhưng vẫn cố gượng hỏi: "Từ đây đến Trì Châu còn bao xa?"
'Nếu không đi gấp thì hai ngày nữa tới."
'Gần đây còn lò đốt than nào khác không?'
"
Hết rồi," Lão hán đáp.
"
Lò than đó gọi là gì?"
"
Gọi là Đông Môn độ."
Dương Thu Trì nói: "
Các ngươi phái hai người theo chúng ta tới lò than đó, bắt người đánh xe."
Lão hán gật đầu: "
Vâng! Đa tạ lão gia làm chủ cho chúng tôi!"
Lão hán dẫn theo một thanh niên khác chính là cháu của lão đi theo. Dương Thu Trì bảo Nam Cung Hùng dẫn ra hai thớt mã giao cho lão hán và thanh niên, cho ba người cùng đi nhanh đến trước đi bắt người đánh xe, còn bản thân thì cùng xa đội từ từ đi sau.
Ba người Nam Cung Hùng dùng khoái mã cáo từ phi nhanh, Dương Thu Trì trở về xe ngựa tiếp tục hành trình. Chứng kiến cái chết thương tâm của cậu bé, mấy người không còn lòng nào tiếp tục đấu thơ nữa, nhưng rượu thì vẫn phải uống, do đó họ vừa uống vừa bàn chuyện vừa xảy ra.
Bạch Tố Mai thở dài nhưng lại khen ngợi Dương Thu Trì: "Thứ án mạng chẳng có tí đầu mối gì mà Dương công tử chỉ mất có một lúc đã tra ra chân hung, dùng từ phá án như thần ra hình dung thật chẳng quá chút nào."
Không chờ Dương Thu Trì khiêm tốn, Tống Vân Nhi đã tranh nói trước: "
Cái đó đương nhiên, án này nhỏ như con thỏ, ca ca của muội tùy tiện trỏ ngón tay ra là phá được án, những liên hoàn án như Bạch Cốt án hay là tích huyết nhận thân lúc về quê kia mới là án khó chân chánh á. Muội và cha muội đều như trong mây mù, thế mà ca ca đã nắm rõ đầu dây mối nhợ hết trơn rồi, thật là lợi hại quá đi đó mà!"
Dương Thu Trì hơi bối rối: "
Ta mà lợi hại? Ta thấy muội mới lợi hại đó chớ!"
"
Muội lợi hại thế nào?" Tống Vân Nhi hiếu kỳ hỏi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
"
Vừa rồi chúng ta ngồi trên xe ngựa chạy, cách xa như thế, ta thậm chí chỉ thấy một đám người, thế mà muội đã nhìn rõ trong đó có một lão hán ẵm đứa bé, tư thế của đứa bé gì đều mô tả rõ ra, còn không lợi hại hay sao?"
"
Cái đó mà tính làm gì." Tống Vân Nhi có chút đắc ý, "Người xưa tẩu mã quan bia, mục thị quần dương mới gọi là lợi hại a."
"
Mục thị quần dương, ta thấy muội không kém gì khoản ấy rồi."
Cái gọi là tẩu mã quan bia là điển cố thời chiến quốc, kể về mưu sĩ Tô Tần có ánh mắt nhìn rất nhanh, có một lần ông ta cưỡi khoái mã đi ngang qua bia đá, chỉ cần quét mắt một cái đã thu đọc được hết chữ lớn chữ nhỏ trên đó. Còn "
mục thị quần dương" ý nói chỉ cần nhìn qua là biết trong đàn có mấy con dê rồi.
Tống Vân Nhi cười hì hì: "
Nói thật, nếu như số con không nhiều, muội có thể nhìn rõ hết, năm xưa sư phụ của muội vì nhìn trúng bản lĩnh này của muội mới thu nhận làm đồ đệ đó nha."
Ạ? Dương Thu Trì trước giờ không nghe nàng đề cập đến sư phụ, chuyện này thực ra liên quan đến chuyện riêng tư của người ta, Dương Thu Trì không tiện hỏi. Hiện giờ nàng đã chủ động nói, thì hắn liền tiện thể hỏi theo: "
Vân nhi, sư phụ của muội sao lại thu muội làm đồ đệ vậy? Có thể kể chút được không."
Tống Vân Nhi cười: "
Được chứ, khi muội được năm tuổi còn nhớ là sắp sửa qua năm mới, có một ngày đó mẹ muội và bà vú dẫn muội đi xem hội miếu, muội muốn mua kẹo ăn. Trong lúc chờ người bán kẹo, muội thấy có một người đến hàng bánh bao mua bánh bao, rút một xấp đồng tiền ra nhìn, rồi ném thẳng vào trong rổ đựng tiền của hàng bánh bao, nói là đã đưa mười văn tiền, nhưng người bán bánh bao sau khi đến rổ tiền lại thì nói người kia chỉ đưa có chín văn."
"
Hai người cãi qua cãi lại, suýt dẫn đến đánh nhau, kỳ thật người mua bánh bao lúc quẳng tiền vào trong rổ đó muội đã nhìn thấy rất rõ, y chỉ quẳng vào đó chín văn, y đã lừa người bán."
Dương Thu Trì hiếu kỳ hỏi: 'Vân nhi, muội mới có năm tuổi mà biết đếm rồi sao?"
"
Đương nhiên!" Tống Vân Nhi cảm thấy phẫn nộ đối với sự đánh giá thấp của Dương Thu Trì đối với mình, "Muội ba tuổi đã học vỡ lòng, cha muội nói, rất tiếc muội là con gái, nếu không sau này có thể đỗ trạng nguyên, khiến cho Tống gia quang tông diệu tổ đó nha!"
"
Bội phục bội phục!" Dương Thu Trì ôm quyền, "Ta năm tuổi còn đái dầm đây này."
Bạch Tố Mai cùng mọi người đều cười. Tống Vân Nhi nói: "Nhưng mà ca ca hiện giờ lợi hại quá đi à...."
"
Dừng!" Dương Thu Trì khoát tay, "Đừng có khen ta quá, muội cứ kể tiếp vụ lúc muội năm tuổi giữa đường gặp chuyện bất bình giải quyết ra sao đi!"
Tống Vân Nhi kể tiếp: "Người bán bánh bao nghe muội nói giúp đương nhiên cao hứng, nhưng người mua rất dữ, thấy chúng muội có ba nữ nhân chân yếu tay mềm, khệnh khạng định đánh, ai ngờ khi tay y giờ lên cao chưa kịp đánh xuống, thì đột nhiên dùng tay kia chộp lấy tay đó lăn lộn rên la."
'Sau này muội mới biết sư phụ phóng ám khí đánh trúng huyệt đạo của y. Sư phụ còn nói, tay của tên kia bị người phế rồi. Ai bảo hắn khi phụ nữ nhân làm chi, đáng chết!"
Dương thu Trì cả kinh, sư phụ của Tống Vân Nhi không động thì thôi, động thủ là đã đánh tàn phế một tay của người ta, xuất thủ độc ác vậy hèn gì Tống Vân Nhi ra tay cũng ác không kém, chỉ sợ phần lớn là chịu ảnh hưởng từ vị sư phụ này.

Nạp Thiếp Ký - Chương #193


Báo Lỗi Truyện
Chương 193/713