Chương 190: Án mạng trên bờ ruộng (tt)


Nghe nói thế, mọi người đều dỏng tai lên nghe, "Không có a!" Dương Thu Trì nghi hoặc nhìn Tống Vân Nhi, chốc sau, xe ngựa chạy lên một đoạn nữa, quả nhiên trong tiếng gió ẩn ước có tiếng khóc: "Con tôi ơi...! Con tỉnh lại đi a...! Hu hu..." Tiếng khóc rất thê thảm.
Dương Thu Trì vén rèm phía trước lên, thò đầu ra nhìn. Gió lạnh thấu xương, thổi đến nỗi hắn suýt không mở mắt nổi, nhưng vẫn có thể nhìn thấy mông lung phía bờ ruộng xa xa có một vài người đang quây quần với nhau.
Tống Vân Nhi cũng đưa đầu ra hỏi: "Ca, nhìn thấy cái gì? Có chuyện gì thế?"
"Không rõ lắm, nhìn không rõ."
Xe ngựa càng lúc càng gần, từ từ thấy rõ trên bờ ruộng phía xa xa có bảy tám người già trẻ đều đủ cả, và cùng khóc lóc. Dương Thu Trì cho xe chạy nhanh tới, lúc này nhóm người đó đã bị mui xe che khuất.
Dương Thu Trì rụt cổ lại, tiểu nha hoàn Nguyệt Thiền hiếu kỳ hỏi: "Thiếu gia, nhìn thấy cái gì?"
Dương Thu Trì lắc đầu: "Nhìn không rõ, ở chỗ ruộng xa xa kia, có nhiều người lắm, xe lại chạy quá nhanh."
Tống Vân Nhi nói: "Muội nhìn rõ được, trong nhóm người đó có một lão hán đang ngồi trên đám cỏ ôm một hài tử khoảng bảy tám tuổi gì đó, dường như chết rồi, không động đậy gì, đầu và tay đều gục xuống."
Dương Thu Trì a một tiếng, nhíu mày lại ngẫm nghĩ một hồi, đột nhiên kêu lên: "Dừng xe! Mau dừng xe!"
"Chuyện gì nữa?" Tống Vân Nhi hỏi.
Nha hoàn Nguyệt Thiền nghe tiếng đã vén rèm kêu người đánh xe dừng lại.
Dương Thu Trì nói: "Nhóm người đó đều là người làm ruộng, không giống như đi an táng tiểu hài. Thôn xóm ở dưới ngọn núi xa xa kia, thế mà bọn họ chạy ra đây khóc, cho thấy đứa bé kia có thể là phát sinh chuyện ngoài ý muốn, nói không chừng là bị người mưu sát. Chúng ta đi coi xem sao!"
Tống Vân Nhi nghe có mưu sát, có cơ hội sính anh hùng đến nơi, liền sáng rực hai mắt, là người đầu tiên vén rèm phốc xuống xe.
Dương Thu Trì nói với hai mẹ con Bạch phu nhân: "Bạch phu nhân, Bạch cô nương, hai người ở lại trên xe chờ, chúng tôi đi xem coi có chuyện gì xảy ra." Sau đó xuống xe theo Tống Vân Nhi.
Xe ngựa của Dương Thu Trì vừa dừng lại, Nam Cung Hùng và hai hộ vệ dẫn đường phía trước cưỡi ngựa quay lại hỏi: "Đại nhân, phát sinh chuyện gì vậy?"
Dương Thu Trì vừa đi về đám người kia, vừa nói: "Ở bên kia có thể đã phát sinh án mạng, ta đi xem coi sao."
Nam Cung Hùng phi thân xuống ngựa, thưa: "Đại nhân cẩn thận, tôi phái người đi trước cảnh giới." Nói xong, phất tay ra hiệu cho các cẩm y vệ hộ vệ, mấy người đó đã nghe lời họ nói, tay án lên cán đao chạy trước tới đám người ở bờ ruộng.
Dương Thu Trì đi gần đến đám người đó, thì các thôn dân đã quỳ xuống đón tiếp đại lão gia, trong đó có một lão hán quả nhiên đang ôm một đứa bé sóng xoài trong lòng. Đứa bé mặc áo ngắn màu xanh, trán, miệng, cổ và ngực đều có máu tươi.
Mấy cẩm y vệ đưa tay án lên đao đứng xung quanh nhìn mấy người này, ngoài ra còn có vài hộ vệ xoay lưng ra nhìn xung quanh cảnh giới, quan sát mọi cử động của bất kỳ người nào đi qua, những cẩm y vệ khác tản ra xung quanh đội xe, bảo hộ cho mấy chiếc xe và hành lý.
Kim sư gia và Long sư gia cũng dừng ngựa bước đến.
Dương Thu Trì nhìn đứa bé trong tay lão hán, hỏi: "Lão bá, phát sinh chuyện gì vậy?"
"Hồi bẩm lão gia, con trai tôi không biết bị ai đánh chết rồi, hu hu hu..." Lão hán ôm cậu bé mềm nhũn trong lòng mà khóc, mấy nam nữ lão ấu chung quanh cũng khóc theo. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Dương Thu Trì không hề mặc quan phục, nhưng những người này biết hắn là quan, rõ ràng là các cẩm y vệ đến đây trước cho biết.
Dương Thu Trì bảo: "Ngươi đặt đứa bé xuống để ta tra xét một chút coi sao."
"Dạ." Lão hán đặt thi thể của đứa bé xuống đất.

Nạp Thiếp Ký - Chương #190


Báo Lỗi Truyện
Chương 190/713