Chương 180: Sờ đến mông cọp (2)


Hiện giờ liên hệ đến Dương lão thái gia thì quả là phiền phức. Tống đồng tri kề sát tai Dương Thu Trì hỏi: "Hiền điệt, hiện giờ làm sao bây giờ? Bắt Dương lão thái gia tra hỏi hay sao?"
Dương lão thái gia có mặt tại hiện trường lúc án phát sinh, lại có động cơ giết người, do đó có hiềm nghi phạm tội rất lớn. Nhưng tiến hành thẩm vấn lão như thế nào thì quả là vấn đề nan giải cho Dương Thu Trì.
Án theo đạo lý, Dương Thu Trì là người trong tộc của Dương gia, nếu để hắn thẩm vấn án giết tiểu thiếp của tộc trưởng thì chẳng thích hợp chút nào, rất may là chịu sự ủy thác của Tống đồng tri, coi như hiệp trợ cho Tống đồng tri tra án, nên có thể đề thẩm những người ngang hàng hoặc thấp hơn trong Dương gia, thậm chí vượt cấp lên thẩm vấn các trưởng bối có thân phận thê thiếp thì còn miễn cưỡng được, chứ hắn dám đề thẩm đại phu nhân hay Dương lão thái gia thì đó là chuyện đại nghịch bất đạo. Cho dù Dương lão thái gia có tội, cũng không đến lượt Dương Thu Trì thẩm vấn.
Do đó, làm thế nào để xử lý cho ổn thỏa vấn đề này thì cần phải suy nghĩ kỹ. Đến Minh triều bao nhiêu ngày tháng nay, hắn bắt đầu học dùng lối tư duy của người ở Minh triều để suy xét mọi vấn đề.
Để Tống đồng tri thẩm vấn hai người họ cũng không ổn. Tống đồng tri là đồng niên với Dương lão thái gia, hơn nữa, nếu như có thể xác nhận Dương lão thái gia là hung thủ thì không nói gì, nếu như lầm lỡ gì đó, chỉ vì hoài nghi mà khai đường thẩm án, thì bản thân hắn đừng mong ở Dương gia thôn ăn tết đến đầu năm, cho dù có nửa bước vào từ đường tế tổ cũng không được, trăm phần trăm là lập tức rời khỏi Dương gia thôn, đã mất mặt càng mất mặt hơn.
Nghĩ đến đó, hắn cảm thấy vẫn không nên mạo hiểm, trước hết điều tra cho đủ chứng cứ, nếu như xác định được Dương lão thái gia gây án rồi thì tính tiếp.
Dương Thu Trì cho Dương Thanh Thủy lui ra, bắt đầu đề thẩm nhị di thái, chứng minh và so sánh lời khai của Dương Ngải Tiểu và Chu thị. Bốn người họ đích xác là đêm đó cùng tụ tập lại một chỗ bàn luận về chuyện tam di nương phát hoa si mãi cho đến canh năm. Ngoài ra, đêm đó đại phu nhân và Bàng quản gia cũng nhất mực ở bên cạnh tham gia, cho đến canh năm mọi người ăn xong đồ lót dạ do Bàng quản gia chuẩn bị rồi mới trở về phòng ngủ.
Dương Thu Trì và Tống đồng tri ngoại trừ ăn chút đồ vào buổi trưa ngoài ra suốt cả ngày đều thẩm vấn, xét hỏi cho đến chiều tối vẫn chưa xong.
Dương Thu Trì và Tống đồng tri thương lượng xong, quyết định đề thẩm luôn Bàng quản gia để đối chiếu một lần nữa rồi mới ăn cơm. Còn về việc tiến hành điều tra đối với Dương lão thái gia và đại phu nhân thế nào, Tống đồng tri nhận thấy hãy nghĩ cho kỹ rồi tiến hành, không thể khinh suất hành sự.
Bàng quản gia bị đưa lên, cười a a gật gật đầu chào.
Dương Thu Trì thầm nghĩ, vị quản gia này làm việc thật tốt, đãi người sắp xếp sự vật đều có chừng có mực. Nếu như Dương Thu Trì biết Dương Thạch Đầu mà hắn đang đóng vai hồn Trương Ba trong lớp da của y trước đây đã từng chịu không ít lời khi phụ của vị quản gia này, nhất định sẽ tìm cơ hội để làm cho Dương Thạch Đầu "hắn" hả giận.
Bàng quản gia ngồi xuống xong, Dương Thu Trì hỏi: "Bàng quản gia, đêm tam di thái chết đó, ngươi ở chỗ nào?"
"Hồi bẩm quan gia, tôi ở phòng nhị di thái phục thị đại phu nhân và bốn người họ nói chuyện phiếm." Vị quản gia này có sao nói vậy, không hề ẩn man gì.
"Ngươi kể lại một lượt xem."
"Vâng, hôm đó sau khi tam di thái phát hoa si bị đưa về tiểu các lâu xong, tôi định an bài người hầu đi thỉnh lang trung trong thôn chữa bệnh cho tam di thái, lão thái gia nói không cần nữa, do đó lang trung chỉ giúp tôi băng bó đầu ngón tay xong rồi đi."
"Băng bó đầu ngón tay? Đầu ngón tay của người bị sao?"
"Hôm đó tam di thái phát hoa si ôm đại thiếu gia xong bị kéo ra, lại định nhào đến tôi, tôi tránh né bị té một cái rất đau, làm cho một bồn hoa trong vườn bể nát, mảnh vỡ làm tay tôi bị thương."
"Tay của ngươi bị thương? Bị thương ở chỗ nào?"
Bàng quản gia đưa tay phải lên: "bàn tay, nhưng vết thương hơi cạn," dừng lại một chút, lão lại bổ sung: "Còn bị thương ở ngón giữa, vết thương hơi sâu, ra nhiều máu."
Dương Thu Trì gật gật đầu, ra ý bảo Bàng quản gia tiếp tục nói.
Bàng quản gia nói tiếp: "Ăn cơm tối xong, lão thái thái đến phòng của nhị di thái nói chuyện, đi ngang qua chỗ tôi thuận tiện gọi tôi đi cùng, nói tam di thái để xảy ra chuyện như vậy, lão thái gia thật không vui, mọi người cùng tụ họp nghĩ coi có biện pháp nào khắc phục hay không."
Dương Thu Trì thầm nghĩ, lão thái thái rõ ràng là kêu mọi người đến cùng cười vui trên nỗi đau của tam di thái, còn kiếm thêm cái cớ thật hay.
Bàng quản gia nói tiếp: "Lão thái thái có lệnh, tôi làm sao dám không theo, liền đi theo cùng. Tôi nhớ đêm đó có lão thái thái, nhị di thái, vợ của đại thiếu gia là Chu thị, còn có Dương Ngải Tiểu cô nương tổng cộng bốn người."
Dương Thu Trì hơi hiếu kỳ hỏi: "Lão thái gia của các ngươi đâu? Vì sao lại không tới?"
"Tam di thái để xảy ra chuyện như vậy, lão thái gia đau lòng vô cùng, còn lòng nào mà đi nói chuyện đó nữa."
"Lão thái gia chẳng phải là rất bực mình hay sao, còn muốn trị tội tam di thái, vì sao người lại đau lòng được?" Dương Thu Trì dù biết rõ nhưng vẫn cố hỏi.
"Sao lại không đau lòng chứ a!" Bàng quản gia thở dài. "Lão thái gia từ khi nạp xong tiểu thiếp này, yêu thương như là viên minh châu trong lòng bàn tay. Tình trạng ấy giống như cầm trong tay thì sợ rớt, ngậm trong miệng thì sợ tan, yêu thương là cái thứ gì chứ, suốt ngày cứ muốn quẩn quanh bên cạnh tam di nương."
"Nếu như thế, thì lão thái gia vì sao lại để cho tam di nương bị người ta khi phụ?"
"Để người ta khi phụ? Không có a!" Bàng quản gia mở to đôi mắt, ra vẻ rất ngạc nhiên.
Dương Thu Trì nói: "Bàng quản gia, ta biết ông rất khó xử, không dám đắc tội lão thái thái và mọi người. Nhưng lúc tam di thái mang thai, bọn họ dùng chân đá vào bụng tam di thái, là ngươi mang lão thái gia đi bắt tại trận, lão thái gia nổi giận thực sự khiến cho bọn họ mới giảm bớt lại, Sơn nhi cuối cùng cũng được sinh ra. Xem ra ông là công thần của Dương gia rồi, có chuyện như vậy không?"
Thấy trò giả ngốc của mình bị vạch trần, gương mặt già nua của Bàng quản gia hơi đỏ, gật gật đầu, rồi thở dài, sự tình này lão thật ra chẳng biết nên nói thế nào. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Dương Thu Trì tiếp tục hỏi: "Lão thái gia đau lòng vì tam di nương xảy ra chuyện ấy, đêm hôm đó ông ta đang làm gì?"
Bàng quản gia ngẫm nghĩ một lúc, đáp: "Lão thái gia bảo tôi khóa cửa vườn lại, rồi mang chìa khóa đi về phòng. Tôi định theo hầu hạ, lão thái gia nói không cần nữa. Sau đó tôi đến phòng của nhị di thái hầu hạ lão thái thái và mọi người, cho đến hết canh năm sau khi chuẩn bị cho mọi người bữa ăn lót dạ xong mới chia tay nhau ai về phòng nấy."
"Trong quá trình đó có ai ra ngoài không? Ra ngoài hơi lâu một chút ấy?"
"Không có, tôi nhớ rõ là không."
"Ông có thể khẳng định? Ông ở đó suốt phải không?"
"Vâng, tôi ở đó hầu hạ suốt."
Dương Thu Trì cảm thán: "Bàng quản gia đối với Dương gia của ta thật không còn gì nói nữa." Nhìn Bàng quản gia đầu tóc bạc phơ bước ra, hắn đưa tay vuốt lên đầu lão, kẹp tóc giữa hai ngón tay tặc lưỡi hai tiếng nói: "Mọi người nhìn xem, Bàng quản gia lao lực lo lắng đến nỗi đầu tóc bạc hết cả, thật là lòng son dạ sắt, tận tâm cật lực a!" Tống đồng tri cùng mọi người đều gật đầu khen phải.
Được Dương Thu Trì khen ngợi như vậy, Bàng quản gia quả thật cảm kích khôn nguôi, luôn miệng nói không dám đương.
Dương Thu Trì tùy ý hỏi: "Bàng quản gia, Dương gia thôn của chúng ta có nhiều người đánh trống canh hay không?"
Bàng quản gia còn chìm ngập trong hạnh phúc được khen ngợi vừa rồi, hồi đáp: "Có một người, tên là Dương Ngưu, mọi người đều gọi là lão ngưu đầu, lúc còn trẻ bị té gãy chân nên không làm việc nặng được. Lão thái gia bèn an bài cho lão đánh canh, đã nhiều năm rồi. Lão hiện ở nhà ngoài của chúng ta, cuộc sống cũng rất cực khổ."
Dương Thu Trì lại tán: "Bàng quản gia đối với hạ nhân thật có lòng, đây là điều hiếm có a."
Bàng quản gia cao hứng cười đến nỗi gương mặt nghệch cả ra.
Hiện giờ, chỉ còn lại Dương lão thái gia và lão thái thái là chưa bị tra hỏi. Xem ra để điều tra ra chân tướng nói không chừng là phải sờ đến mông hổ mà thôi.
Chính vào lúc đó, có nha hoàn vào bẩm báo: "Lão thái gia của chúng tôi nói các vị lão gia cực khổ thẩm án suốt cả ngày, đã chuẩn bị xong tửu yến, thỉnh các vị lão gia đến tiền sảnh dự yến."
Dương Thu Trì cùng mọi người đứng dậy đến tiền sảnh, trên đường đi hắn gọi Nam Cung Hùng đi sát lại thấp giọng dặn dò một lúc. Nam Cung Hùng gật đầu bỏ đi, sau đó mọi người đến đại sảnh.
Giờ phút này trời đã tối hẳn, trong phòng khách đèn đuốc sáng ngời, mấy bồn than đang tỏa ra nhiệt độ cực ấm, cho nên bên ngoài tuy lạnh cắt da, nhưng bên trong ấm áp như mùa xuân.
Cả nhà Dương gia người trên kẻ dưới đều tham gia tửu yến. Mọi người an tọa xong, hàn huyên khách sáo một lúc thì vùi đầu ăn uống, qua một lúc lâu, Dương lão thái gia cuối cùng cũng phá vỡ sự yên lặng, hỏi Dương Thu Trì: "Hiền điệt, quá trình điều tra án này tiến triển tới đâu rồi?"
Dương Thu Trì nhìn Tống đồng tri, xong mới trả lời: "Lão thái gia, chúng tôi đã tra ra vào đêm tam di nương khứ thế đó, vào canh tư có người đã từng đến tiểu các lâu."
Dương lão thái gia khẽ thở dài: "Người đó chính là ta."
Dương Thu Trì và Tống đồng tri đều cảm thấy bất ngờ, còn chưa kịp hỏi thì Dương lão thái gia đã tự thừa nhận rồi. Nhưng từ điểm này mà xét, Dương lão thái gia rất có thể không phải là hung thủ, vì nếu như sự tình này chưa bại lộ, có hung thủ nào lại thật thật thà thà thừa nhận là bản thân có đến hiện trường?
Dương lão thái gia nói tiếp: "Tam di nương vốn rất khỏe, sao đột nhiên lại trở thành dạng như thế chứ. Ta lúc đó giận quá mất khôn, sau khi bình tĩnh lại cảm thấy rất kỳ quái, nên ta muốn đi tìm tam di nương hỏi coi rốt cuộc là sao."
Dương Thu Trì cẩn thận hỏi: "Tam di nương nói thế nào?"
Dương lão thái gia lắc đầu: "Ta không gặp nàng ấy, ta đến cửa đột nhiên chẳng biết gặp nhau rồi nên nói thế nào, nên không có gọi nàng ấy, chỉ đứng ở bên cạnh cửa sổ lắng nghe, chỉ nghe được tiếng ngáy nhẹ nhẹ của nàng ấy, biết nàng ấy đã ngủ, nên không muốn làm phiền nữa, quyết định ngày mai sẽ hỏi, nên ta quay về luôn."
"Ai....!" Dương lão thái gia thở dài, "Ta nào có ngờ rằng khi ta đi rồi nàng ấy lại chết luôn. Nếu sớm biết như vậy, ta...., ai....!"

Nạp Thiếp Ký - Chương #180


Báo Lỗi Truyện
Chương 180/713