Chương 16: Chó cò mà sánh sói lang


Ân lão gia chống cây quài trượng, cùng lão thái thái run rẩy bước vào phòng, hỏi: "Phát sinh chuyện gì?"
Một tên gia nô cúi người hồi đáp: "Hồi bẩm lão gia, một con dã cẩu chạy vào trong đại viện của chúng ta, còn lén ăn luôn con Kim ti tước (chim hoàng yến) của ngài!"
"A!" Ân lão gia hô lên một tiếng cả kinh, "Ngươi nói cái gì? Con chó này ăn con hoàng yến của ta?"
"Đúng vậy! Khi chúng tôi tìm thấy nó, thì nó đang giữ và nhai đầu con Kim ti tước! Chúng tôi nhảy lên đánh nó, bị nó cắn bị thương mấy người, rồi chạy thẳng đến đây!" Gia nô tức khí kể lể.
"Hoàng yến của ta!" Ân lão gia run rẩy kêu gào, căm giận đến nỗi miệng phun phì phì, dộng mạnh quài trượng xuống đất, đưa ngón tay cục mịch chỉ con tiểu hắc tử bảo: "Đánh chết nó! Đánh chết con chó hoang này!"
Gia nô giơ côn lên định đánh. Dương Thu Trì lại đưa người ra cản, quát lớn: "Dừng tay! Không được đánh!" Gia nô dừng chân, quay đầu nhìn Ân lão gia.
Không chờ Ân lão gia tử lên tiếng, Dương Thu Trì hỏi: "Con kim ti tước của mấy người bao nhiêu tiền, ta đền lại cho, thỉnh các người bỏ qua cho con chó nhỏ này." Dứt lời, hắn rút từ trong lòng ra túi tiền thêu hoa của Tống Vân Nhi cho, lần lần số bạc bên trong, đành lòng quyết định, rút ra hai lượng đưa cho lão gia tử: "Trả ông nè! Đây là hai lượng bạc, đền cho ông!"
"Đền? Hơn trăm lượng bạc mới mua được nó, ngươi... ngươi đền nổi không? Hừ...! Ân lão gia tử không nói tiếp được, vì tức quá mà ho lên sù sụ. Xem ra, con kim ti tước quả là bảo bối yêu chiều của lão đầu này.
Ân lão thái thái lúc ấy chen miệng khuyên can: "
Lão gia, ông bớt bớt giận nào, chuyện của Tố Mai hai đứa nó còn chờ ông xử lí đây, đại sự trọng hơn!" Nghe lời này, Ân lão gia tử gật gật đầu, từ từ bình tĩnh trở lại, khoát tay với Dương Thu Trì không nói lời nào, rồi nâng đỡ lão phu nhân chuyển thân run rẩy bước ra khỏi phòng.
Ân Đức đẩy trả lại tiền trong tay của Dương Thu Trì, bảo: "
Tiểu huynh đệ, đây không biết là con chó hoang nơi nào tới, lại không phải là của ngươi, chúng ta làm sao bắt ngươi bồi thường được." Ngừng một chút, hắn thấy tiểu hắc cẩu thân thiết với Dương Thu Trì như vậy, liền nói chêm vào: "Cho dù con chó nhỏ này là của tiểu huynh đệ, thì con kim ti tước kia cũng đã chết rồi, có bồi thường bao nhiêu tiền bạc cũng không thể cứu nó sống lại. Tiểu huynh đệ đã chịu khổ về chuyện của Ân gia nhà ta, chúng ta làm sao đành lòng bắt ngươi bồi thường. Chuyện này coi như cho qua đi."
Dương Thu Trì cảm kích gật đầu: "
Đa tạ Ân thiếu gia!" Bỏ tiền lại vào trong người, hắn thầm cảm thấy kỳ quái, vị Ân thiếu gia này sao cư xử với mình khách khí như vậy, chẳng lẽ y có chuyện gì đó đang cầu mình?
Tiểu hắc cẩu dường như biết nguy cơ đã qua, hoan hỉ vẫy đuôi chạy lung tung trong phòng.
Tống tri huyện quả là đang rất lo lắng cho vụ án không đầu mối này, kêu lên: "
Cái, cái hiện trường mệnh án này sao lại cho con chó đó quậy phá được, còn, còn không đánh đuổi, đuổi nó ra ngoài!"
Mấy tên tuần bộ lớn tiếng đáp ứng, định bước lên bắt con tiểu cẩu. Tiểu cẩu phục người xuống, hai mắt trầm trầm lộ ra ánh sáng xanh lè của sói hoang, lạnh lùng nhìn mấy tên tuần bộ đi tới, miệng phát ra mấy tiếng grừ grừ uy hiếp. Bọn bộ khoái tuy có chút sợ sệt con chó nhỏ này, nhưng dù sao cũng vẫn phải trân mình xuất thủ.
Tiểu cẩu thấy song trảo to lớn của một tuần bộ phóng tới, liền linh xảo vừa lách tránh, vừa quay đầu cắn một cái, trúng ngay cổ tay của hắn. Tuần bộ phát ra một tiếng rống đầy thống khổ, bịt chặt vết thương trên tay, liên tiếp lùi về sau mấy bước.
Thấy tình cảnh như thế, những tuần bộ khác liền rút yêu đao ra, chuẩn bị tiến lên.
Tống Vân Nhi cười lạnh một tiếng, nói: "Con chó hoang này rất lợi hại, ta phí cả nửa ngày mới bắt được nó. Các ngươi không phải là đối thủ của nó đâu!"
Bọn tuần bộ đưa mắt nhìn nhau, bán tín bán nghi. Một tuần bộ nhìn cương đao trong tay, kêu lên: "
Người mà sợ chó à? Mọi người cùng lên, chém nát thây con chó hoang này."
Mấy tên tuần bộ cùng gật đầu, vung đao chém về phía tiểu hắc cẩu. Chỉ thấy hắc ảnh tránh né liên tục, mấy đao chém ra đều đi trật mục tiêu. Một tuần bộ thậm chí còn kêu lên thảm thiết, tay cầm đao của hắn đã bị tiểu hắc cẩu cắn ngập cả răng, khiến cương đao trong tay rơi xoảng xuống đất. Những tuần bộ khác tiếp tục múa đao như gió, liên tiếp chém về phía tiểu hắc cẩu.
Những tuần bộ này đều là đương sai của nha môn, đều đã luyện qua quyền cước, thân thủ nhìn chung cũng lợi hại. Nhưng mấy người cùng đánh con chó nhỏ này, thế mà không làm gì được nó, chẳng những không làm đứt một cọng lông chó, mà ngược lại có hai người còn bị cắn thảm thương.
Tống Vân Nhi cười ha hả: "Ta đã nói trước rồi mà các ngươi không nghe, lui lại cả đi!" Bọn tuần bộ nghe nàng nói như vậy, lại biết thiên kim của tri huyện đại lão gia là người đã được cao nhân chỉ điểm qua, võ công cao cường, liền đều lui ra cả. Tống tri huyện bảo: "Vân, Vân nhi không được sính cường! Mau, mau, mau mau lui ra!"
Tống Vân Nhi không lý gì phụ thân của mình, đưa mắt nhìn chằm chằm tiểu hắc cẩu, phất phất cánh tay: "
Để con tự thân xuất thủ, lần này phải phế mạng nó luôn!"
Tiểu hắc cầu đã từng nếm mùi đau khổ từ Tống Vân Nhi, biết tiểu nữ hài này không dễ chọc, làm không khéo bị ả túm cổ bóp chết thì nguy. Nó liền lùi vài bước, trốn sau người Dương Thu Trì, phát ra những tiếng kêu nhỏ thảm thiết.
Tống tri huyện đã ra lệnh bắt con chó nhỏ này, Dương Thu Trì nào dám cản trở?! Nhưng thấy dáng vẻ đáng thương của nó như vậy, lòng hắn cảm thấy bất nhẫn, bèn giơ tay nói: "Đừng động thủ, chờ một chút! Con tiểu cẩu này có điểm hữu dụng."
Tống Vân Nhi dừng chân lại, nghi hoặc nhìn Dương Thu Trì hỏi: "
Hữu dụng gì?" Đột nhiên nàng lộ vẻ vui mừng: "Định nấu canh thịt chó hả? Cho ta một tô nghe!" Sau đó cố tít mắt tặc lưỡi chép chép vài cái, làm như sắp được ăn món thịt chó đượm nồng mùi hương đến nơi.
"
Dĩ nhiên không phải!" Dương Thu Trì lắc đầu, nhẹ vuốt vuốt đầu mặt của con chó. Con tiểu cẩu này sao cắn người quá quắt thế này? Nhất định không phải là con chó mực thường rồi! Hai con mắt của nó phát ra luồng lục quang, có vài điểm rất giống sói tuyết, không chừng là chó lai từ chó hoang và sói cũng nên. Đại trạch viên của Ân gia lớn như thế mà nó có thể dò theo mùi vị tìm đến chỗ mình, nói không chừng là có thể truy tung hung thủ? Nghĩ đến điều này, mắt Dương Thu Trì sáng quắc lên, trầm giọng nói: "Ta cần dựa vào con chó nhỏ này đi bắt hung thủ!"
Mọi người nghe thế đều rất kinh ngạc. Dựa vào một con chó nhỏ đi bắt hung thủ ư? Đây đúng là điều mà lần đầu tiên họ nghe thấy.
Tống Vân Nhi ngạc nhiên hỏi: "
Bắt thế nào? Tiểu cẩu biết nói à? Sao nó biết hung thủ ở đâu?"
Dương Thu Trì không thèm để ý nàng, cúi xuống đất lượm lên mảnh vỡ của chung trà nằm lăn lốc trên mặt đất, rồi tiến đến thi thể trần truồng của Bạch Tiểu Muội ở trên giường, lấy nước trà còn lại vẫy chút ít lên trên chỗ tinh dịch đã khô lại nơi đùi trong của nàng, rồi dùng mảnh vỡ này cọ quẹt một hồi. Xong, hắn quay lại đưa tay ngoắc gọi tiểu hắc cẩu. Tiểu hắc cẩu vui mừng chạy đến bên cạnh hắn. Dương Thu Trì đưa mảnh vỡ chứa hỗn hợp tinh dịch và nước đưa cho Tiểu hắc cẩu ngửi.
Tiểu hắc cẩu cẩn thận hít ngửi một hồi, rồi ngẩng đầu nhìn Dương Thu Trì, dường như hỏi ý tứ chủ nhân, rồi sau đó cúi đầu xuống ngửi tiếp.
Tim Dương Thu Trì chợt đập lên thình thịch. Dù gì thì con chó nhỏ này cũng chưa bao giờ kinh qua huấn luyện chuyên môn về truy tìm dấu vết. Tuy trông nó không như những con chó cỏ bình thường, nhưng có dùng được hay không thì hắn không có chút tự tin nào. Dù gì cũng phải thử, Dương Thu Trì vỗ vỗ vào mông nó vài cái.
Con tiểu hắc cẩu liền cúi thấp đầu, hít ngửi trên đất, sau đó lần ra phía ngoài.
Tống Vân Nhi cười mắng: "Làm cái quỷ gì thế?"
Dương Thu Trì đưa tay lên môi, ra dấu bảo yên lặng, sau đó đi theo sau tiểu hắc cẩu. Tống tri huyện, Ân Đức, Lôi bộ khoái cùng những người khác thấy Dương Thu Trì có bộ dạng thần bí như vậy, liền nhịn không được cũng im lìm bước theo sau.
Tiểu hắc cẩu đi rất nhanh, thỉnh thoảng dừng lại ngửi, sau đó lại tiếp tục tiến lên. Chẳng mấy chốc, nó ra khỏi cửa sau của Ân gia đại viện, vừa hít ngửi vừa đi dọc theo lộ.
Đại khái đi được nửa giờ, thì bọn họ theo con chó đến một căn nhà trệt nằm không xa cổng thành phía nam. Căn nhà có cửa đóng kín mít, tiểu hắc cẩu cứ chồm lên đó sủa loạn lên. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
"Hung phạm rất có khả năng ở bên trong đó!" Dương Thu Trì quay người lại nói với Tống tri huyện cùng mọi người: "Mau bao vây căn nhà này lại!"
Tống tri huyện tuy không tin con chó này có thể bắt hung phạm, nhưng cái đạo lý thà tin còn hơn không lão rất biết rõ, do đó liền phất tay, Lôi bộ khoái cùng hơn chục bộ khoái khác liền vây kín căn nhà.

Nạp Thiếp Ký - Chương #16


Báo Lỗi Truyện
Chương 16/713