Chương 137: Mở ân khoa


Dương Thu Trì luôn miệng vâng dạ nhưng trong lòng lại nghĩ, ông là một lão thái giám thì làm gì biết nghĩ đến nữ nhân, đương nhiên nhận thấy hồng nhan họa thủy rồi, còn tôi thì mới hai chục tuổi đầu, đang là tuổi nghĩ đến đàn bà con gái đây này.
Nhưng lão thái giám nói cũng có đạo lý, cứ nghĩ lần này cứu được nữ nhân yêu nhất của hoàng thượng, về mặt nào đó, thứ công lao này so với cứu hoàng thượng còn lớn hơn. Và công lao nhiều như vậy à, kết quả chỉ vì không chạy khỏi một chữ tình, cuối cùng lấy công bù tội, chẳng nhận được chút đền bù công lao gì, so với dã tràng xe cát còn bỏ công hơn a!"
Hoàng thượng tha thứ cho hắn lần này, lại nói là sau này không có ngoại lệ, cái không có ngoại lệ này là do miệng hoạng thượng nói ra, kim khẩu ngọc ngôn, chứ tuyệt đối không phải là thứ uy hiếp hay nói cho vui. Nếu như hắn tái phạm thêm lần nữa, một trăm phần trăm là chết chắc. Xem ra, hắn không thể vì vấn đề sinh hoạt mà phạm sai lầm này lần nào nữa, nếu không thì đừng nói tiền trình, mà sợ ngay cả mạng cũng không bảo toàn.
Lý công công lại nói: "Đúng rồi, Dương đại nhân lần trước có nạp một tiểu thiếp rồi bị người ta bắt đi, chẳng hay có tìm lại được hay chưa?"
Đề cập đến Tần Chỉ Tuệ, Dương Thu Trì liền cảm thấy cay đắng trong lòng, thảm não lắc đầu. Hắn thường mơ thấy Tần Chỉ Tuệ, mỗi lần tỉnh lại đều đau thương như vậy, thật lâu sau không thể ngủ được.
Phòng của Tần Chỉ Tuệ vẫn để không, Dương Thu Trì tin là một ngày nào đó nàng sẽ quay về. Tuy nhiên, đã trải qua một thời gian quá dài rồi, cẩm y vệ thậm chí còn phát công văn đi tri tìm, nhưng Tần Chỉ Tuệ vẫn bặt vô âm tín. Ngay cả cẩm y vệ thần thông quảng đại như thế mà tìm không được, chỉ sợ trên thế gian này không còn có ai có thể tìm thấy nàng nữa.
Lý công công thấy Dương Thu Trì thương tâm như vậy, thở dài một tiếng nói: "Dương đại nhân đừng quá đau buồn, nàng ấy cát nhân thiên tướng, nhất định sẽ trở về." Ngừng một chút, lão lại tiếp, "Như vầy vậy, ta trở về rồi sẽ cùng với Kỷ Cương đại nhân bàn thử xem xem, để họ phái thêm nhiều người một chút, tận lực tìm kiếm coi có được không."
Dương Thu Trì khom người thi lễ tạ ơn, nhưng trong lòng biết rõ, toàn quốc đã phát tin đi tìm rồi mà không thấy, còn có chiêu gì hơn chiêu này nữa? Tăng thêm lực độ tìm kiếm? Chỉ sợ là dùng để an ủi mình mà thôi.
Lý công công xóa tan đề tài đang nói, bảo: "
Dương đại nhân, lão nô lần này đến đây còn có một nhiệm vụ khác." Dừng lại một chút, lão nói tiếp, "Lần này Hiền phi nương nương thoát nạn, hoàng thượng vui mừng vạn phần, quyết định vào thọ thần của hoàng thượng nhằm ngày năm tháng mười hai năm này sẽ mở Khai ân khoa để chúc mừng."
Dương Thu Trì ngơ ngẩn nhìn Lý công công, không biết Khai Ân khoa là thứ gì.
Lý công công dường như hiểu rất rõ trong bụng của Dương Thu Trì chẳng được mấy chữ, liền giải thích: "
Dương đại nhân, Đại Minh triều chúng ta thực hành khoa cử nhập quan, nhưng phàm là làm quan không phải ai cũng do khoa cử sản sinh. Án chiếu theo thường quy, trong khoa cử thì thi hương phải ba năm một lần. Năm nay không phải là năm thi hương, nhưng hoàng thượng để chúc mừng Hiền phi bình an vô sự, ân chuẩn cho mở khoa đại khảo, một mặt là khắp chốn ăn mừng Hiền phi nương nương được vận may chiếu diệu, mặt khác là quảng nạp nhân tài cho quốc gia. Do đó mới gọi là ân khoa."
Như vậy thì Dương Thu Trì rõ rồi, kỳ ân khoa này là hoàng thượng đặc biệt khai ân tổ chức thêm một kỳ thi ngoài những kỳ theo theo thời gian thông thường, xem ra là có liên quan đến bản thân hắn.
Lý công công bước đến cạnh Dương Thu Trì, hạ giọng nói: "
căn cứ vào lời khai của tên Vương Việt tâm phúc của Kiến Văn mà lần trước Dương đại nhân bắt được, thì những đầu mục trọng yếu còn lại của Kiến Văn đang ẩn tàng ở phía Tây nam, địa điểm cụ thể thế nào không rõ. Hường thượng ra ý chỉ phái ngài đến khu vực tây nam làm quan, địa điểm cụ thể thế nào sau này ngài sẽ biết. Ngài phải nhân cơ hội này ngầm truy tầm tung tích của Kiến Văn đế, từ đó có thể tiêu diệt hoàn toàn dư nghiệt của Kiến Văn."
"
Lần này hoàng thượng cho mở ân khoa, một là chúc mừng cho hiền phi, hai là để cho ngài lợi dụng kỳ thi hương ân khoa này mà trúng cử rồi, sẽ đến phía Tây nam làm đại quan, như thế không để lộ dấu vết điều tra."
"
A?" Dương Thu Trì cả kinh, hỏi, "Để tôi tham gia khoa cử? Nhưng tôi không biết gì hết, làm sao mà thi đây."
Lý công công mỉm cười: "
Dương đại nhân, ngài chỉ cần tiến vào trong trường thi là được, còn những thứ khác chẳng cần, cho dù ngài chẳng viết nổi một chữ nào, cũng vẫn y vậy mà trúng cử cao quan!"
Ha ha, Dương Thu Trì mừng quýnh. Thì ra bản thân giống như Trương Hảo Cổ thăng liền một lúc ba cấp thời trung học, ha ha ha, cử nhân, một từ cũng không cần viết ra mà vẫn đổ cử nhân, ha ha.
Dương Thu Trì nhếch miệng cao hứng một hồi, nhưng đột nhiên nghĩ đến một chuyện, hỏi: "
Công công, tôi nghe người ta nói dường như muốn tham gia khoa cử phải vượt qua ba kỳ đồng thí, đạt được tư cách tú tài rồi mới được thi, tôi không cần tham gia đồng thí hay sao? Không có tư cách tú tài, người ta sẽ hoài nghi đó à?"
Lý công công cười nói: "
Chúng ta sẽ lấy danh nghĩa của ngài để đóng góp tiền vào Quốc tử giám, giúp ngài trở thành một giám sinh, gọi là Tố lệ giám. Có tư cách này rồi, ngài có thể tham gia kỳ thi hương ân khoa vào ngày 5 tháng 12 này."
Ha ha, lại còn có chuyện này nữa, Dương Thu Trì mừng không còn gì hơn, ngay cả quyên góp để được vào học trường quốc tử giám cũng không cần tự bỏ tiền ra? Dương như đó là cái gọi là quốc gia tối cao học phủ gì đó của Minh triều, tương đương đại học Thanh Hoa Bắc Kinh bây giờ a, hay ít nhất cũng là trường đảng trung ương! Không ngờ bản thân còn có thể trở thành học sinh trường quốc tử giám. Lợi hại!
Lý công công chờ Dương Thu Trì nói vài lời cảm tạ, rồi tiếp tục: "Sau khi Dương đại nhân đậu cử nhân xong, chuyện thuyên tuyển sẽ do chúng tôi tự an bài, ngài không cần phải lo gì cả, cứ ở nhà chờ đến Lại bộ nhận mệnh a."
Vậy còn gì tốt bằng, chẳng cần làm gì cả, chỉ ngóng cổ chờ làm quan, ai dám nói trời không sập chứ? Đây chẳng phải là trời sập còn gì? Ngay cả chân heo cũng được lên thiên đàng! Ha ha. Dương Thu Trì cười hàm tiếu gật đầu.
Lý công công nói tiếp: "
Dương đại nhân, trong lần phá án mưu phản của Hác gia này, án chiếu theo quy định của Đại minh luật chúng ta, hoàng thượng đem toàn bộ gia sản của phản tặc Hác gia thưởng cho ngài." Nói xong rút từ trong người ra sấp giấy chứng nhận giao cho Dương Thu Trì, "Đây là những giấy tờ nhà đất mua bán liên quan, thỉnh Dương đại nhân kiểm nhận. Vẫn theo quy củ, để che giấu tai mắt người ta, dễ dàng cho đại nhân tra án, sẽ tuyên xưng với bên ngoài là do Dương đại nhân tự bỏ tiền ra mua. Ngài tìm quản gia lâm thời quản lý tài sản của Hác gia ở Ninh quốc phủ nha môn giao tiếp là coi như xong."
Dương Thu Trì vừa kinh vừa mừng, xem ra bản thân lần này lập công vẫn còn chưa lỗ vốn, hoàng thượng vẫn cấp cho phần thưởng an ủi, đem toàn bộ gia sản và công việc mua bán của Hác gia giao cho hắn. Hác gia này có thể nói là nhà giàu số một số hai của Ninh Quốc phủ, tiền tài nhất định không ít a.
Dương Thu Trì cúi người tạ lễ xong, cẩn thân bước tới nhận một dãy danh sách dài ngoằng ghi các tài sản liên quan, miệng luôn nói cảm ơn.
Có tiền lệ án mưu phản của Hạ gia trước rồi, Dương Thu Trì biết lần này Hác gia nhất định sẽ bị tru diệt cửu tộc, nhưng vẫn thuận miệng hỏi: "Lý công công, người của Hác gia thế nào rồi?"
Lý công công phất tay: "
Trọng tội mưu phản, thập ác bất xá, tru diệt cửu tộc. Người nhà thì lăng trì xử tử, người hầu kẻ hạ lập tức chém đầu hành quyết." Dừng lại một chút, lão tiếp, "Lần mưu phản này liên lụy đến nội vệ kinh doanh binh của hoàng thượng, hoàng thượng thịnh nỗ, hạ lệnh đem toàn bộ binh sĩ và tướng lĩnh các chúc vệ sở liên quan xử tử hết một lượt, bao gồm cả những thân bằng quyến thuộc đều không tha."
Dương Thu Trì cả kinh, nghĩ đến một nhà Bạch thiên tổng. Lần mưu phản này liên quan đến quân đội, bao gồm cả Kinh doanh binh của lão, chẳng lã Bạch thiên tổng cũng bị liên lụy hay sao? Hắn vội hỏi: "
Lý công công, Án mưu phản lần này có liên lụy đến Bạch thiên hộ của Kinh doanh binh không?"
Lý công công liếc Dương Thu Trì một cái: "
Bạch thiên tổng và những tướng khác quản thuộc hạ không nghiêm, cho dù là bộ hạ mưu phản, nhưng chẳng khác nào bản thân. Do đó, vệ chỉ huy sứ thuộc đệ tứ vệ của Kinh doanh binh dưới quyền Bạch thiên tổng cùng mọi người liên quan đều bị liên lụy, bản thân bị lăng trì xử tử, những người khác lập tức chém đầu."
Dương Thu Trì thẫn thờ, Minh thành tổ quả là tâm ngoan thủ lạc đến cùng cực!
Án chiếu theo lý giải của Dương Thu Trì, bộ hạ của Bạch thiên tổng mưu phản, Bạch thiên tổng cùng mọi người không hề tham dự hay hay biết , do dù là có sai phạm, chẳng qua chỉ là tội quản giáo không nghiêm, tối đa chỉ đáng phạt cách chức mà thôi. Không ngờ để tiêu trừ loạn đảng, đều cùng bị lăng trì xử tử, liên đồng cả người nhà của họ. Tuy điều này chưa đến mức khủng khiếp như bị tru diệt cửu tộc, nhưng cũng đã quá đủ tàn nhẫn rồi.
Việc trừng trị của Minh Thành tổ đối với Kinh doanh binh rõ ràng là một thứ vượt ra ngoài quy định của hình luật: vốn nếu án chiếu theo Đại Minh luật, tội mưu phản phải bị tru diệt cửu tộc, nhưng trong cửu tộc đó có có những hài tử dưới mười lăm, mẹ con thê thiếp tỷ muội cùng các bà con thân thuộc là nữ giới thì sẽ không bị xử, mà đem đày làm nô lệ cho các công thần.
Nhưng lần này Kinh doanh binh mưu phản vốn chính là vệ đội bên cạnh hoàng thượng, khiến cho y đương nhiên cảm nhận được nguy hiểm cực độ, cũng chấn nộ cực độ, do đó để giết một mà răn trăm người, lấy một điều mà làm gương cho kẻ khác, đồng thời bảo chứng cho sự an toàn tuyệt đối của bản thân, nên mới thi hành sự trừng trị vượt ngoài luật pháp, ngay cả người ở chung cũng bị xử quyết, tất nhiên bao gồm mọi thân bằng quyến thuộc thuộc nữ giới.
Kỳ thật, Minh thành tổ Chu Lệ thực hiện lối hành hình ngoại luật này không phải là lần đầu. Trường hợp tru diệt cửu tộc của Phương Hiếu Nho là một điển hình tàn khốc cho việc làm này.
Phương Hiếu Nho là thầy của Kiến Văn đế, là một nhà đại nho, thần tượng của giới đọc sách trong thiên hạ. Sau khi Kiến Văn đế bị lật đỗ một cách không minh bạch, Phương Hiếu Nho vẫn một mực ngu trung, thề chết không chịu phục tùng Chu Lệ. Chu Lệ tức giận hỏi y: "Ngươi không sợ chết, chẳng lẽ ngươi không sợ bị tru diệt cửu tộc?"
Phương Hiếu Nho hồi đáp: "
Giết mười tộc thì làm gì được ta!"
Chu Lệ tức giận điên người, chẳng những bắt hết chín họ của Phương Hiếu Nho, còn bắt những bằng hữu, học trò, và những người có liên quan đến y gộp chung thành "
Mười tộc", giết tổng cộng tám trăm bảy mươi ba người, giải ra trước mặt Phương Hiếu Nho chém nát thành từng vụn thịt. Sau đó, Phương Hiếu Nho là người cuối cùng thụ hình, bị chém nát chết thảm ở đầu phố.
Bạch thiên tổng bị bắt, còn Bạch Tố Mai thì thế nào? Nàng đã xuất gia rồi, có bị bắt không? Dương Thu Trì vội hỏi: "
Lý công công, người nhà của Bạch thiên tổng thì sao? Có bị liên lụy không?"
"
Đương nhiên, vừa rồi ta đã nói, người cùng sống chung nhà cũng bị họa lây. Bạch thiên tổng đương nhiên cũng vậy, bản thân y sẽ bị xử lăng trì, còn vợ và con hai người sẽ bị chém đầu thị chúng."
"
Nhưng mà, con gái của lão đã xuất gia rồi a!"
"
Xuất gia?" Lý công công cười lạnh, "Sự trừng phạt này không luận tàn phế hay có tật, xuất gia cũng đồng dạng không thể hạnh miễn."
Nghĩ đến Bạch Tố Mai yếu ớt là vậy mà bị chém đầu, lòng Dương Thu Trì dậy lên tư vị khó tả. Hắn nghĩ lại lúc xưa Bạch thiên tổng muốn gả nàng cho, nếu như lúc đó ý chí của hắn yếu một chút, cưới Bạch Tố Mai xong rồi, chỉ sợ bản thân cũng không chạy trốn được, lại còn liên lụy đến người nhà bị rụng đầu chứ không chơi. Nguồn: http://truyenyy.com
Kỳ thật, vấn đề này Dương Thu Trì đã quá lo xa, nhân vì căn cứ vào quy định của Đại Minh luật, trong quá trình trừng phạt những người có liên quan với kẻ phạm trọng tội mưu phản, thì "Nếu như nữ nhân đã có chồng, về với chồng, cháu chắt đã gả đi, hoặc hôn thê chưa cưới thì không truy cứu." Như vậy có thể nói, cho dù là nhà vợ phạm phải trọng tội bị liên lụy, chỉ cần con gái đã xuất giá rồi, thì con gái và cả nhà con rễ không thuộc về phạm vi tru diệt, không phải chịu tai ương.
Vì thế, nếu như lúc xưa Bạch Tố Mai được gả về cho Dương Thu Trì, Bạch thiên tổng bị quy tội mưu phản, Dương Thu Trì và Bạch Tố Mai sẽ không bị liên lụy. Đương nhiên, tình huống lần này vô cùng đặc thù, trung ương quân của Minh Thành tổ mưu phản, nên y chẳng những thi hình luôn đối với các vệ sở tham dự mưu phản, mà hoàn toàn có khả năng mở rộng đến con gái con rễ của họ.
Dương Thu Trì tuy hơi giận đối với sự trào phúng và khinh nhờn của Bạch thiên tổng đối với mình năm xưa, nhưng nghĩ đến chuyện người ta muốn đem con gái gả cho mình, vô luận là thế nào thì cũng tính là có lòng hảo tâm, còn bản thân sau khi quyết liệt cự tuyệt, Bạch Tố Mai tuyệt vọng xuất gia, rồi một nhà ba người họ sắp sửa rơi đầu, nên hắn cảm thấy rất khó chịu. Nghĩ đến đôi mắt ai oán và tuyệt vọng của Bạch Tố Mai, tim hắn có cảm giác nhoi nhói đau đau như thế nào ấy.
Nếu như bản thân mở miệng cầu xin cho họ, có thể dựa vào lý do gì? Chẳng lẽ nói bọn họ đã từng muốn đem con gái gả cho mình? Nói không chừng họ là kẻ nằm trong nhóm phản loạn thì sao? Nghĩ đến điều này, lòng Dương Thu Trì chợt động, cúi người thi lễ với Lý công công, rồi nói: "Công công, liên quan đến bản án mưu phản dành cho Bạch thiên tổng e rằng có chút oan ức, ty chức có việc muốn bẩm báo với công công."
Lý công công nhíu mày: "
Thỉnh Dương đại nhân nói."
"
Ti chức lần trước khi quyết chiến với dư đảng của Kiến Văn đế ở Vân Nhai sơn, đã từng tận mắt nhìn thấy Kiến Văn dư đảng dùng vợ và con Bạch thiên tổng để uy hiếp y. Kết quả họ bị Bạch thiên tổng cương quyết cự tuyệt, cho thấy Bạch thiên tổng đối với hoàng thượng nhất mực trung tâm."
Lý công công nhìn Dương Thu Trì trừng trừng, dường như muốn nhìn xem lời của hắn là chân hay giả, hoặc là nhìn xem coi rốt cuộc Dương Thu Trì nói vậy là có ý gì. Một lúc sau, Lý công công mới hỏi: "
Dương đại nhân, thật có chuyện này không?"
"
Ty chức tuyệt không dám nói láo lừa phỉnh công công! Lúc đó ngoại trừ ty chức ra, còn có không ít các huynh đệ cẩm y vệ khác tại hiện trường, mọi người đều nhìn thấy hết cảnh này, thỉnh công công tra xét."
Lý công công trầm ngâm một chút, hạ giọng hỏi: "
Cho dù là thật, có thể tiêu trừ tội này của Bạch thiên tổng hay không?"
"
Ty chức nhận thấy Bạch thiên tổng nhất mực trung thành với hoàng thượng, lần này thủ hạ của y mưu phản, y đích xác là có tội không thể cãi, nhưng niệm tình y đối với hoàng thường nhất mực trung tâm, và thật ra là không biết thiệt hạ mưu phản, nên chăng mở một góc lưới một phen?"
Lý công công hừ một tiếng, nhìn lên nhìn xuống Dương Thu Trì: "
Dương đại nhân, ngài đang cầu xin cho họ phải không?"
Lời nói đến lúc này, nếu muốn che giấu nữa, chỉ sợ sẽ có tác dụng ngược, nên Dương Thu Trì ráng mạnh giọng đáp: "
Vâng a, ti chức xét thấy rằng, lòng trung của Bạch thiên tổng không hề thay đối, điều này đích xác là điều tốt nên ngợi khen. Nếu như nhân vì lỗi lần này mà giết một trung thần như thế, chỉ sợ thế nhân sẽ có lời không hay."
"
Miệng thế chê cười à? Hay là Dương đại nhân ngài chê cười?" Lý công công cười lạnh, "Dương đại nhân bộ tưởng ta không biết hay sao? Bạch thiên tổng này đã từng muốn đem con gái gả cho ngài, nhân vì chuyện phải bỏ vợ mà dẫn đến trở mặt. Ngài ra mặt cầu tình cho y, chỉ sợ đó chỉ là ý của túy ông không phải ở rượu mà thôi a?"
Lão thái giám chết bầm này thật là lợi hại! Chuyện gì lão cũng biết rõ ràng tận chân tơ kẻ tóc, khiến Dương Thu Trì không khỏi toát mồ hôi lạnh khắp người. Xem ra, nhất cử nhất động của hắn nằm trong sự khống chế của người ta rồi, sau này cần phải cẩn thận hơn mới được. Hắn khe khẽ ngẩng đầu nhìn Lý công công, thấy lão đang nhìn hắn trừng trừng, sắc mặt không hiện vẻ hỉ nộ, không khỏi sợ rung cả người.
Lý công công thở dài, bảo: "Dương đại nhân, chuyện này ta không làm chủ được, nhưng khi ta quay trở về rồi nhất định đem chuyện Dương đại nhân nói bẩm cáo với hoàng thượng, mọi chuyện sẽ do hoàng thượng quyết định a." Dừng lại một chút, lão tiếp, "Nếu như lời vừa rồi của Dương đại nhân không sai, hoàng thượng nhất định sẽ xem xét tình hình cụ thể đấy."
"
Làm phiền công công!" Dương Thu Trì cúi người hành lễ.

Nạp Thiếp Ký - Chương #137


Báo Lỗi Truyện
Chương 137/713