Chương 134: Diễn lại vụ án


Dương Thu Trì nói: "Món đồ lót này là do ta trong lúc lục soát nhà Đồ lão tứ đã tìm được trong cái tủ ở phòng ngủ của y, xem ra y rất coi trọng nó. Lúc đó ta rất kỳ quái, Đồ lão tứ này đã gần sáu chục tuổi rồi, lại không có vợ, mẹ thì đã đầu tóc bạc phơ hơn tám mươi rồi, làm sao lại có thứ đồ lót màu đỏ hồng được may thêu tinh xảo như thế này?"
"Trong lúc ta đang nghi hoặc thì chú ý đến một đến một bải từ nhỏ thêu trên áo lót," Dương Thu Trì vừa nhìn áo lót vừa khẽ đọc bài từ trên đó: "Nghĩ đến chàng, đêm âm trầm, người tĩnh mịch, từ chợt đến. Đến thời chỉ được vài câu thoại, ra đi muốn nói những nghìn từ, ghi mãi tận đáy lòng cho đến chết..."
"Đừng đọc nữa...!" Hác Thiến kêu thét lên.
Dương Thu Trì thở dài: "Đúng là một bài từ hay, đem tình cảm ai oán của một cô gái xuân giam mình trong khuê các nói với tình nhân tả một cách truyền thần như vậy. Ta xem mà kinh ngạc có dư, lại cẩn thận xem xét một hồi, phát hiện bút pháp đề bài từ này rất quen thuộc, dường như đã nhìn từ đâu đó một lần rồi. Không phải là ta tự khen mình, nhưng bản thân ta có một đặc điểm là đối với các loại bút tích hay dấu vết gì đó có thể nói nhìn qua là không thể nào quên. Nhưng thứ bút ký của bài từ này, đạc biệt là trên đầu mỗi chữ, không biết vì nguyên nhân gì đó mà rất thường hay có cải biến, khiến ta vừa nhìn vào là đã cảm thấy dường như có thấy ở đâu đó rồi."
"Sau này, trong lúc vô ý ta đột nhiên nghĩ đến Hác Thiến cô nương, nghĩ đến bức tự họa cô đã tặng cho ta, trên đó cũng có đề một bài thơ ngắn. Ta mang ra so sánh, lúc này mới phát hiện, thì ra hai bài thơ và từ này đều xuất phát từ thủ bút của Hác Thiến cô nương."
Nam nhân trong mật thất trợn mắt thật to, hét lớn: "Trả cái áo lót đó cho ta!" Vừa nói vừa bước lên một bước.
Tống Vân Nhi và Hầu Tiểu Kỳ cũng bước lên một bước, nhưng Dương Thu Trì giơ tay ngăn họ lại, ném chiếc áo lót qua cho nam nhân.
Nam nhân phóng người lên tiếp lấy chiếc áo, nhìn tử tế rồi vò nó thành một cục, nhăn nhó mặt mày quay sang Hác Thiến rống lên: "Thiến Thiến, áo lót của nàng sao lại lọt đến chỗ của lão già chết bầm ấy? Nói!" Nói xong đứng trước mặt Hác Thiến như thiết tháp, uy phong lẫm lẫm, hồn nhiên không còn nhớ gì bộ dạng bò dưới đất làm chó kêu đáng thương khi nãy.
Chiếc áo lót đập vào mặt của Hác Thiến, mở banh ra, rồi giống như con bướm từ từ lượn lờ rơi xuống đất. Hác Thiến đỏ phừng mặt không nói lời nào, từ từ ngồi xuống lượm chiếc áo lót lên, vuốt xếp lại thật phẳng rồi cất vào lòng, sau đó đứng dậy. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Nam nhân ấy tiếp tục quát: "Vụ tên Long Tử Tư trước kia ta không trách nàng làm gì, nhưng sao cái lão đầu chết bầm kia mà cũng muốn câu kéo! Cô!" Y giơ tay lên định đánh, nhưng chợt thấy gương mặt kiều mị của Hác Thiến, không nhẫn tâm bỏ thỏng xuống, tiếp tục quát: "Mau nói, áo lót vì sao lại lọt vào tay lão già dịch đó?"
Hác Thiến ửng đỏ mắt, lệ nóng từ từ ứa ra. Xem ra, nam nhân này quả thật đã chịu phép, cánh tay từ từ buông thỏng xuống.
Dương Thu Trì cười nói: "Để ta đoán thử coi, có được không?" Nhưng không chờ nam nhân ấy có đồng ý hay không, Dương Thu Trì tiếp tục nói: "Kỳ thật ngươi không cần trách Hác Thiến cô nương. Cô ta không hề động tình đối với lão già dịch này. Hác Thiến cô nương bị bức bất đắc dĩ mà thôi. Cái áo lót này chính là thứ Đồ lão tứ giật đi từ chỗ Hác Thiến cô nương trong ngày lão bị giết. Hác Thiến cô nương thấy ta nói có sai không?"
Hác Thiến đột nhiên mở to mắt kinh ngạc nhìn Dương Thu Trì. Thứ ánh mắt đó rõ ràng là đang có ý hỏi: làm sao ngươi biết? Nhưng, cướp đi áo lót từ trên người của nữ nhân xem ra không phải là chuyện dễ dàng gì, không cần nghĩ cũng biết nó được diễn ra trong trường hợp như thế nào.
"Đừng nhìn ta như thế. Ta không có thiên lý nhãn đâu, là ta đoán ra thôi ấy mà. Đó là vì ta từ y phục của Đồ lão tứ tại hiện trường hung sát phát hiện ra bốn đĩnh bạc."
Dương Thu Trì móc từ trong người ra túi bạc lấy từ trên người của Đồ lão tứ, lấy ra một đĩnh, nói tiếp: "Đĩnh bạc này rất đặc biệt, khá khác biệt với đĩnh năm mươi lượng theo tiêu chuẩn của quan gia. Đĩnh bạc này nhỏ hơn, xem ra có khoảng hai mươi lượng một đỉnh, hơn nữa, nó xem ra là thứ mà Hác gia tự nấu chảy bạc vụn tạo thành. Đó là vì ta vừa từ chỗ Hác Dịch Phong đệ đệ của cô tìm được những đĩnh bạc y hệt như vậy, ứng với việc chúng cùng từ một nguồn gốc mà ra."
"Đồ lão tứ là lão già nghèo mạt đến không còn manh áo, cớ vì sao lại có bạc của Hác gia các người? Đĩnh bạc này rõ ràng là vừa được chế ra chưa hề dùng tới. Ta đoán, đây chính là kết quả của mối quan hệ đặc biệt gì đó giữa cô và Đồ lão tứ."
"Lúc ấy, cô vừa trải nghiệm sự thống khổ vì bị Long tiên sinh rủ bỏ, trong khi Đồ lão tứ chỉ là lão già đê tiện, ngày thường chẳng thể nào lọt vào nửa mắt xanh của cô. Nhưng khi cô hận Long tiên sinh thấu xương, nhân vì y bỏ cô mà đi theo một kỹ nữ, cô không cách nào chịu được nỗi nhục đó, trong tâm lý phát sinh lệch lạc, tiềm thức muốn tự làm xấu xa mình đi, thế mới cảm thấy khoái cảm vì đã báo thù được Long tiên sinh."
"Chính vào lúc đó, cô ngẫu nhiên có cơ hội thấy được Đồ lão tứ hồ đồ có ý thèm thuồng nhỏ dãi đối với cô. Đối với một lão già xấu xa ốm yếu như que cũi, đối với một người đến ăn mà cũng không có cái đút vào miệng cho đủ no, thì chỉ cần một ánh mắt của cô, không cần câu dẫn gì, cũng đủ làm lão quỳ ngay xuống chân tha hồ cho cô đạp. Cô muốn tự đày đọa dày vò làm cho bản thân ti tiện đi, nên dẫn lão vào gian mật thất này, tiến hành trò chơi giống như hai người vừa làm lúc nãy. Cô cố ý giày vò lão, dùng roi đánh lão, dùng thứ trò chơi biến thái méo mó này để có được khoái cảm giống như giày vò Long tiên sinh vậy."
"Cô lưu lại trên người Đồ lão tứ không biết bao nhiêu là vết roi, chính là vật chứng cho mối quan hệ trái khoái này của hai người. Thi thể của lão còn đang ở trong thi phủ nha môn, những vết roi vẫn còn hằn trên thân lão." Dương Thu Trì nhìn nam nhân bên cạnh Hác Thiến, bảo: "Nếu như ngươi có hứng thú, hay là đến đó coi xem sao a."
Hai mắt nam nhân trong mật thất phún hỏa, hậm hực nhìn Hác Thiến, định ra tay, nhưng y vẫn còn muốn nghe lời phân tích của Dương Thu Trì, muốn biết tiếp sau đó phát sinh chuyện gì, nên cuối cùng vẫn dằn lại được.
Dương Thu Trì thở dài: "Tuy thứ trò chơi này của các người làm ta chán ghét, nhưng ta nhận thấy nếu chỉ đơn giản vì chúng mà quy kết các người là biến thái thì thật không thỏa đáng. Bởi vì, dù sao đây cũng là thứ trò chơi ái tình giữa nam và nữ, là phương thức tính ái thầm kín giữa nam và nữ, chỉ cần hai bên chấp nhận, thì không hề có vấn đề gì."
"Nhưng, bất kỳ chuyện gì cũng có giới hạn của nó, nếu như phương thức tính ái của các người vuợt qua giới hạn này, đó không chỉ là chuyện biến thái, mà còn phản đạo đức, thậm chí xúc phạm đến hình luật. Ví dụ như vết roi của cô đối với Long tiên sinh đã khiến cho tiên sinh không thể quan hệ tình dục được nữa rồi, cô có biết hay không?"
Hác Thiến ngẩn người, sau đó phá lên cười: "Vậy sao? Ha ha ha, hay hay, đúng là báo ứng! Đúng là ông trời có mắt! Đó chính là cái giá của việc hắn phản bội ta! Ha ha ha."
Long Tử Tư không nhịn được thốt lên: "Thiến Thiến, chẳng lẽ nàng hận ta đến thế sao?"
Hác Thiến không trả lời, chỉ tiếp tục cười lớn, tiếng cười không hề có chút khoan khoái, ngược lại nghe thập phần thê lệ.
Dương Thu Trì chờ tiếng cười của ả giảm bớt, bèn tiếp tục: "Sau đó, khi cô phát hiện điều này không thể mang lại khoái cảm báo phục nữa, cô bắt đầu thực hiện sự trả thù chân chính. Cô lợi dụng sự mê luyến của Đồ lão tứ đối với cô, chỉ thị cho lão đi giết Kim Khả Oánh."
"Đồ lão tứ vốn là một lão già gần sáu mươi cùng khốn xấu xa, thế mà có thể có thứ quan hệ với đệ nhất mỹ nhân của Ninh quốc phủ như thế này, thì cho dù là có nằm mộng y cũng không dám nghĩ ra. Để làm cô vui lòng, lão tôn phụng cô như thần minh, bất kỳ yêu cầu nào của cô lão đều không dám, thậm chí không nghĩ đến chuyện từ khước, bao gồm cả việc cô bảo lão đi giết người."
"Lão theo dấu Kim Khả Oánh đến Quảng Đức huyện, lợi dụng Kim cô nương đi đến chỗ hoang vắng để đi tiểu cưỡng ép cô ta. Xem ra Đồ lão tứ đối với vẻ thanh xuân mỹ lệ của Kim Khả Oánh cô nương đã nảy sinh tà niệm. Do đó lão dùng đoãn đao bức Kim Khả Oánh cô nương lên tầng hai của cổ tháp, muốn tiến hành hãm hiếp Kim cô nương ở đó, không ngờ gặp phải sự phản kháng quyết liệt của Kim cô nương. Và thế là lão đã dùng đoản đao đánh trúng trán phía trái của Kim cô nương, khiến Kim cô nương té đập gãy lan can, rơi xuống cổ tháp. Đầu của Kim cô nương chạm vào đá xanh lót bên dưới, nên đương trường tử vong."
"Đồ lão tứ đem thi thể giấu đi, tránh sự tìm kiếm của nha hoàn Xuân Nha của Kim cô nương. Tấu xảo làm sao, nhà của Long tiên sinh cũng ở gần đó. Lúc trời tối, Đồ lão tứ đem thi thể chôn ở ruộng rau gần nhà của Long tiên sinh, sau đó về báo lại cho cô, nhưng không nói rõ địa điểm chôn thi thể. Cô lại lần nữa cảm giác được khoái cảm báo phục."
Dương Thu Trì nhìn nam nhân trong mật thất, rồi quay sang Hác Thiến tiếp: "Ta đoán rằng, Hác Thiến cô nương đến lúc này đã quen biết được vị nam nhân bên cạnh đây, khiến cho cô cảm thấy cuộc sống đã có chỗ mới có thể ký thác. Những ngày tháng như thế của hai người qua được khoảng một năm, nhưng đáng tiếc là hai người kẻ ở một nơi người ở một ngã, không thể tùy lúc gặp nhau, hơn nữa, y đã có vợ con ở nhà, khiến cho cô rất sầu muộn."
Nam nhân kia kỳ quái nhìn Dương Thu Trì, hỏi: "Ngươi dường như biết rất nhiều chuyện về ta?"
Dương Thu Trì không thèm lý gì đến y, tiếp tục nói: "Hác Thiến cô nương, dần dần thứ cảm giác mới mẻ của cô đối với nam nhân này từ từ mất đi, cô vốn tạm thời quên đi mối hận đối với Long tiên sinh, không ngờ nó dần dần chiếm cứ trở lại đầu óc của cô."
"Do đó cô lại tiếp tục hết lần này đến lần khác cho gọi Đồ lão tứ đến thực hiện trò chơi trí mệnh này, một mặt thông qua hành vi phát sinh với lão già xấu xa ấy để báo phục Long tiên sinh, một mặt thông qua việc đánh roi đạt được khoái cảm báo thù nam nhân. Đến lúc sau này, đế khi cô càng lúc càng không cảm thấy thỏa mãn với hình thức báo phục Long tiên sinh ấy, thì nghe được tin vợ của Long tử tư đã mất tích từ nửa năm trước. Do đó, kế hoạch báo thù mới lại sản sinh trong đầu cô."
"Cô chỉ thị cho Đồ lão tứ đào xương cốt của Kim Khả Oánh ra ngay trong đêm, sau đó khiến lão phát tán tin tức, nói bộ xương đó là của vợ Long Tử Tư. Âm mưu của cô đã đạt được, vì quan phủ đã thật sự bắt Long Tử Tư, dùng nghiêm hình khảo tra, bắt Long Tử Tư không chịu được phải cung khai, bị định tử tội. Cô vô cùng cao hứng, nhưng rất tiếc cô không cao hứng được lâu, bởi vì Tống tri huyện minh xét hiểu tận chân tơ kẽ tóc, cuối cùng phát hiện đấy là một án oan."
Tống tri huyện nghe lời này của Dương Thu Trì, lỗ tai nóng bừng, nhưng thấy hắn khoa trương mình trước mặt mọi người, trong lòng vô cùng cảm kích.
Dương Thu Trì tiếp tục nói: "Tống tri huyện mang chúng tôi đến điều tra manh mối Kim Khả Oánh cô nương bị giết, kết quả chúng tôi quậy Túy Oanh lâu tưng bừng, khiến cho Vương đồng tri Vương đại nhân vì thế mà bị người giết, đệ đệ của y bị bắt, rồi Ngô Tường cũng bị bắt theo, cả Ninh Quốc phủ xôn xao tưng bừng."
"Đồ lão tứ thấy thế không hay, muốn chạy đi xa, nhưng trong túi không tiền nên buộc phải tìm đến cô. Nhưng đến lúc này, vị nam nhân của cô đã vừa khéo đến ở Ninh quốc phủ. Nói cho cùng, tuy hai người trong phận nữ hoàng và nô lệ khi diễn trò, nhưng cô thật ra rất sợ y."
"Để tị miễn sự quấy nhiễu của Đồ lão tứ, cô cho lão bốn đĩnh bạc. Đồ lão tứ đối với cô vẫn còn có si tâm, biết lần này bản thân đào vong không còn cơ hội trở về cố hương, nên muốn cùng cô thực hiện trò chơi lần cuối. Do nam nhân của cô hiện giờ đang ở Ninh Quốc phủ, rất sợ y biết được, nên cô cự tuyệt lão."
"Nhưng Đồ lão từ mượn cớ tố cáo để uy hiếp, cô bị bức phải nghe, cùng lão diễn lại trò đó lần nữa. Vết roi mới hình thành trên người Đồ lão tứ chính là minh chứng cho lần du hí cuối cùng này của hai người."
"Trước lúc rời đi, do Đồ lão tứ còn mê luyến đối với cô, nên đã cưỡng ép cỡi trên chiếc áo lót này trên người cô."
Nam nhân nhìn Hác Thiến chằm chằm, rống lên: "Thì ra là thế! Trước đây ta hỏi cái áo lót đó đâu rồi, nàng cứ đáp là cũ rồi vứt đi, thì ra là do lão già gian phu của nàng giật chạy mất! Thiến Thiến, nàng, nàng lừa ta đến khổ!"
Dương Thu Trì chợt hiểu ra, nói với nam nhân: "Xem ra chiếc áo lót này đối với ngươi rất quan trọng, có thể là tín vật định tình của hai người. Thậm chí tín vật này còn có một đôi, phần còn lại nhất định là mang trên người ngươi, là một con uyên ương y như vậy, thậm chí còn có một bài từ."
Nam nhân nhìn Dương Thu Trì trừng trừng, hỏi: "Ngươi, ngươi rốt cuộc là ai? Sao cái gì ngươi cũng biết hết vậy?"
Dương Thu Trì cười cười: "Mấy ngày trước Hác gia chuẩn bị gả Hác Thiến cô nương về làm tiểu thiếp cho ta. Để làm vật định tình, Hác Thiến cô nương đã tặng cho ta một bức tự họa. Xem ra, Hác Thiến rất thích tặng đồ trong lúc định tình." Nói xong hắn chuyển đầu qua nhìn Long Tử Tư, hỏi: "Long tiên sinh, khi tiên sinh và Hác Thiến cô nương định tình, cô ta có tặng cho tiên sinh cái gì không?"
Long Tử Tư đỏ mặt gật đầu: "Tặng một cái thắt lưng thêu hoa, lúc ta li khai, bị nàng ta giật lấy phá hỏng rồi." Trong lời y nói có xen chút thương cảm.
Đề cập đến thắt lưng này, sắc mặt Hác Thiến biến hẳn, biến thành ôn nhu và thê lương. Ả ngẩn ngơ nhìn Long Tử Tư, chẳng hiểu đang nghĩ gì.
Dương Thu Trì tiếp tục nói với Hác Thiến: "Đồ lão tứ đi rồi, cô suy nghĩ kỹ cảm thấy dù sao cũng có điều không ổn. Đồ lão tứ này dám hiếp bách cô, khiến cô cảm được sự uy hiếp cực lớn từ lão, do đó, cô quyết định sát nhân diệt khẩu. Người trợ giúp tốt nhất để làm việc này hiện đang đứng cạnh cô. Kẻ này là tướng lĩnh quân đội từ Kinh doanh binh ở Kinh thành, người có võ công, lại là kẻ đến từ vùng khác, giết người xong lập tức đi ngay, thần bất tri quỷ bất giác. Do đó, cô thuyết phục y giúp cô giết Đồ lão tứ diệt khẩu."
Nam nhân đứng bên cạnh Hác Thiến bắt đầu run rẩy: "Sao ngươi biết chuyện của ta?"
"Cao thiên hộ ở Thiên hộ sở của Ninh Quốc phủ cho ta biết, có một Bá tổng đến từ Kinh doanh ở kinh thành vì một chuyện nhỏ mà ở suốt cả nửa tháng tại Ninh quốc phủ. Kẻ đó chính là tôn giá đúng không?"
Nam nhân trợn tròn mắt ngạc nhiên, rồi nhìn vị thanh niên không quen không biết trước mặt một cách khủng bố.
Dương Thu Trì nói tiếp: "Trong lúc các ngươi lập kế hoạch giết người diệt khẩu, Đồ lão tứ đáng thương vẫn chìm ngập trong bi thương vì li biệt. Lão si tình đem áo lót giấu vào trong tủ, rồi đi từ biệt một người quen thân. Người đó chính là lão ca nữ Từ thị khổ mệnh vì già cả xuống sắc mà bị Túy Oanh lâu đuổi cổ ra ngoài. Thật đáng thương là lão phụ nhân vô can này vì dính dáng đến Đồ lão tứ mà cũng bị người đứng cạnh cô đây sát nhân diệt khẩu cùng một lúc."
Dương Thu Trì nói đến đây, hai tay xòe ra: "Xong rồi, ta nói hết rồi, không biết Hác Thiến cô nương còn có điều gì muốn biện giải?"

Nạp Thiếp Ký - Chương #134


Báo Lỗi Truyện
Chương 134/713