Chương 131: Quyết định gian nan


Dương Thu Trì giải thích cho Tống tri huyện: "Khi phát hiện tin tức về việc bắt Đặng Hữu Lộc bị tiết lộ, những ngờ vực của cháu đối với Tống Tình càng mạnh mẽ thêm. Cháu bỏ suốt đêm suy xét lại mỗi thời mỗi khắc ở bên nhau, quyết định đặt ra một cãi bẫy để thử coi cô ấy rốt cuộc có phải là gian tế hay không."
"Cháu cố ý tiết lộ nội dung phát hiện trên bức thư, rồi cùng đến báo cáo với cẩm y vệ tại Ninh Quốc phủ. Cháu biết bên người cô ấy không có bồ câu đưa thư, không có biện pháp báo tin, cơ hội duy nhất là sau khi đến Ninh Quốc phủ, khi cháu cùng bá phụ báo cáo với cẩm y vệ."
Tống Vân Nhi chen lời: "Cha, trên đường đi ca ca đã lén cho con biết Tống Tình có thể là người của Kiến Văn đế, nhắc con lúc nào cũng chú ý đến hành động của tỷ ấy. Con không dám tin đây là sự thật, nhưng con tin lời của ca ca. Khi đến dịch sở, tỷ ấy mượn dịp đi nhà vệ sinh lén rời khỏi, con vừa cho Hầu Tiểu Kỳ đi thông tri cho mọi người, vừa lén theo tỷ ấy đến Hác gia, nên mới phát hiện quả nhiên tỷ ấy là gian tế."
Đến lúc này, Ngưu bách hộ cùng mọi người tiến vào phòng, báo cho Dương Thu Trì biết đã trói hết vợ chồng Hác lão gia tử cùng mọi nha hoàn và người hầu, áp giải về nha môn cẩm y vệ.
Ngưu Bách hộ còn cho biết họ chưa bắt được đại tiểu thư Hác Thiến của Hác gia, không biết là ả đã chạy phương nào, đã tra hỏi Hác Dịch Phong cùng những người khác, nhưng không người nào nói ra được. Lần đi này Dương Thu Trì không mang Tiểu Hắc cẩu theo, nên không có cách gì truy tung. Hai người đoán già đoán non cả nửa ngày, cũng không nghĩ ra Hác Thiến sẽ trốn đến nơi nào cả.
Ngưu bách hộ biết Tống Tình là nữ nhân của đặc sứ cẩm y vệ chỉ huy sở Dương Thu Trì, nên không dám bắt loạn, cho người của mình lui ra ngoài hết, rồi hỏi Dương Thu Trì tính xử lý Tống Tình như thế nào.
Xử lý thế nào đối với Dương Thu Trì mà nói thì thật là phi thường gian nan.
Tống Tình tuy nhiên bị bức phải giúp dư đảng của Kiến Văn đế, nhưng nói cho cùng chính là một phần tử mưu phản. Nếu bản thân hắn tự tiện thả nàng chạy đi, thì đó chính là trọng tội, cái chức cẩm y vệ chỉ huy sở đặc sứ này chỉ sợ cũng không còn. Nói không chừng còn bị chém rơi đầu! Nhưng mà, nếu tự thân đem mối tình đầu tiên lên đoạn đầu đài, dù là thế nào hắn cũng không thể làm được.
Và thế là, Dương Thu Trì quyết tâm đánh một ván bài. Cái đem ra đặt cược chính là địa vị của hắn trong tâm cẩm y vệ chỉ huy sứ Kỷ Cương và thậm chí là của Minh Thành tổ, đặt cược thử coi nếu như bản thân tự ý thả trọng phạm mưu phản ra, bọn họ có chém bay đầu hắn không, còn những biện pháp xử phạt hắn thì tạm thời không thể quan tâm tới.
Ván bài Dương Thu Trì muốn đánh chính là phi cáp truyền thư của hắn có đến kịp thời hay không, âm mưu bắt cóc Hiền phi có kịp thời bị ngăn chặn hay không. Nếu như ván bài này hắn tính đúng, thì cho dù thả đi một lâu la nho nhỏ của dư đảng Kiến Văn đế, cho dù có thả thêm mấy tên, tuy trách phạt không thể không chịu, nhưng cái đầu trên cổ chí ít cũng còn giữ được.
Còn nếu như tin tức hắn gửi đến chậm, Hiền phi bị bắt, thậm chí bị giết, Minh Thành tổ nổi cơn thịnh nộ, bản thân lại phạm vô cái tội chọc giận lão thế này, thì chỉ sợ cái đầu trên cổ khó mà giữ được.
Đến Minh triều chẳng bao lâu, nhưng Dương Thu Trì có thể cảm giác được Tống tri huyện cùng các quan viên xung quanh mỗi khi nghe nói đến hoàng thượng đều sợ đến tái xám mặt mày, như vậy có thể thấy hoàng thượng này chẳng phải là người lành ăn chay niệm phật gì.
Về phương diện lịch sử, Minh thành tổ đích xác là người có tiếng về sự tàn bạo, thủ đoạn độc ác, lục thân bất nhận. Nhưng cho dù là tình hình có tệ đến thế nào, đầu của hắn không nhất định là phải rụng đi. Cái đó còn coi vào trình độ lý tính của Minh thành tổ. Bỡi vì bản thân hắn đối với họ vẫn còn rất hữu dụng, ít nhất là về mạt bắt các dư đảng của Kiến Văn đế. Trước mắt, hắn đã thành nhân vật có thành tích đặc biệt nhất, dễ thấy nhất. Nếu như Minh thành tổ có đủ lý trí, sẽ cho phép hắn lấy công chuộc tội, ra cái hạn bắt hết toàn bộ dư đảng bắt cóc Hiền phi, thậm chí yêu cầu bắt Kiến Văn đế để đổi lại cái đầu của hắn. Nếu như vậy, hắn dù sao vẫn còn có một chút sinh cơ.
Ngoài ra, hắn còn có một con cờ dự phòng khác: Bản thân hiện giờ đã phá được ý đồ mưu phản của Hác gia, cộng thêm trước kia đã bắt được Thái giám Vương Vệ tâm phúc của Kiến Văn đế, giết chết Đại nội thị vệ tổng quản Hồng Ưng của Kiến Văn, phá cơ sở trợ giúp địch của Hạ gia, bắt được liên lạc viện Tạ quả phụ của Kiến Văn đế... Nếu đem những con cờ này ra so sánh, thì Tống Tình chẳng qua là con tốt thí đứng vào hàng tiểu lâu la. Tổng hợp lại mà xét, Dương Thu Trì cho ràng, nếu như bản thân tự tiện thả Tống Tình đi, khả năng rụng đầu chỉ chiếm một phần mười.
Hắn quyết định đánh một ván, đừng nói là khả năng sống sót cao, cho dù là có giảm đi chút ít, hắn cũng quyết định đánh, tha cho Tống Tình đi. Đó là vì, để hắn tự thân đem người con gái vốn là mối tình đầu của mình lên đoạn đầu đài, hắn quyết không thể làm được.
Dương Thu Trì nhờ Ngưu bách hộ cùng mọi người giải các tội phạm khác về đại lao của cẩm y vệ, riêng Tống Tình thì giao cho bản thân hắn tự xử lý.
Dương Thu Trì là đặc sứ của cẩm y vệ chỉ huy sứ, mệnh lệnh của hắn đương nhiên Ngưu bách hộ phải phục tùng vô điều kiện. Y lập tức cho người đem toàn bộ số người bị bắt của Hác gia giải về đại lao của cẩm y vệ, chỉ để lại mấy người giữ cửa cùng một số cẩm y vệ lúc sóat chờ bắt Hác Thiến mà thôi. Chẳng mấy chốc, cả Hác phủ trống không. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Dương Thu Trì để Tống tri huyện cùng mọi người trở về dịch sở, chỉ để lại mình hắn và Tống Tình.
Tống Tình không biết Dương Thu Trì sẽ làm gì đối với mình, nên bắt đầu khóc ri rỉ.
Dương Thu Trì không thèm để ý tới nàng, định tìm trong tủ ở thư phòng vài bộ y phục của nam nhân, nhưng lại tìm được mấy đĩnh bạc, đưa lên nhìn, suy nghĩ một chút, rồi lấy vải bố bao số bạc đó lại bỏ vào lòng. Hắn tìm thêm được vài bộ y phục nữa, đem để lên bàn, bảo: "Nàng thay bộ y phục này đi." Tống Tình không hiểu mục đích câu nói này của Dương Thu Trì, nhìn hắn ngẩn ngơ. Dương Thu Trì giục: "Ta chờ ở bên ngoai, thay mau lên!" Nói xong chuyển thân rời khỏi thư phòng.
Chẳng mấy chốc sau, Tống Tình từ thư phòng đi ra, người vận nam trang, phong cách nhìn vô cũng tuấn tú và siêu thoát. Chỉ có điều mặt mày nàng đầy vẻ ủ dột, khóe mắt còn đọng nước mắt.
Dương Thu Trì không nói gì, kéo nàng ra tàu ngựa của Hác gia, chọn ra hai thớt ngựa, gắn yên cương, phóng người ngồi lên một con, rồi nói với Tống Tình: "Lên ngựa, theo ta chạy!"
Tống Tình nghĩ, bản thân mình đối đãi với Dương Thu Trì như vậy, lợi dụng tình cảm của hắn, làm tổn thương hắn, nhất định hắn phải hận nàng thấu xương, nhất định là định mang nàng đến chỗ nào đó để rồi đày đọa nàng một trận cho hả dạ, thậm chí sau đó còn giết đi. Chỉ có điều nàng không còn lựa chọn nào khác, chỉ còn biết lên ngựa theo sau lưng Dương Thu Trì. Hai thớt ngựa cùng chạy ra ngoại thành.
Mấy ngày này đại tuyết cứ đổ rồi ngưng, ngưng rồi đổ liên tục. Hai người họ đội tuyết mà đi, chạy hơn mười dặm thì Dương Thu Trì ghi cương dừng ngựa lại.
Tống Tình nhìn Dương Thu Trì, im lặng xuống ngựa, lê bước qua lớp tuyết dày, đến cạnh bên rìa lộ, quay đầu lại nhìn Dương Thu Trì mỉm cười thê lương, chờ hắn ra tay.
Dương Thu Trì ngồi trên mình ngựa, đưa mắt nhìn về xa xa. Trời âm u nhợt nhạt, hoa tuyết rơi rụng xuống đất một cách vô thanh tô tức. Gió thỉnh thoảng phơn phớt lạnh run người. Hắn cúi đầu nhìn Tống Tình, thấy gương mặt tròn trịa của nàng hiện giờ đã rét hồng cả lên, đôi mắt đầy lệ, trong lòng cảm thấy như có cái gì cấu xé.
Hắn rút từ trong lòng ra một gói bạc, thảy đánh bịch xuống đất, cất giọng: "Nàng đi đi. Hãy tự bảo trọng!" Nói xong nhìn sâu Tống Tình một lần cuối, rồi giật ngựa quay đầu, phóng nhanh trở lại thành.
Tống Tình vô cùng sửng sốt, hai mắt đầy lệ cố chạy theo mấy bước, kêu lên vài tiếng: "Thu Trì ca ca...!"
Nhưng bóng dáng của Dương Thu Trì đã rời đi khá xa, rồi từ từ biến thành một điểm đen nhỏ xíu, cho đến khi mất hẳn trong gió tuyết.

Nạp Thiếp Ký - Chương #131


Báo Lỗi Truyện
Chương 131/713