Chương 128: Cạm bẫy (I)


Dương Thu Trì đột nhiên đại ngộ: "Có khả năng là vì khi Long tiên sinh bị vu hãm giết vợ, bị đánh roi mà nên nỗi."
Phùng Tiểu Tuyết lắc đầu: "Không đúng, đánh roi thì đánh vào mông đít hoặc đùi, chẳng đánh được tới chỗ đó đâu. Hơn nữa, các người tra tấn trong nha môn hắn biết, chỗ đó là chỗ trí mệnh, không thể tùy tiện đánh vào đâu."
Ngừng một chút, nàng kề tai hắn, thấp giọng nói: "Thiếp nghe Xuân Nha nói, chỗ đó của Long tiên sinh dường như là bị người ta dùng roi đánh. Chỗ nào cũng có vết roi."
Bị roi đánh? Ai mà biến thái dữ vậy, dùng roi đánh vào bộ phận sinh dục vốn là mệnh căn của y? Chẳng lẽ là do bà vợ đã tư bôn với tên thợ mộc kia? Không giống lắm, vợ y muốn tư thông với người ta, muốn thoát khỏi y lắm cũng bất tất phải dùng phương thức này, hơn nữa lại dùng roi đánh vào chỗ đó, thật là hết biết.
Dương Thu Trì đột nhiên nhớ lại, thi thể của Đồ lão tứ dường như cũng có vết thương do roi đánh ở đùi, mông đít, và bộ phận sinh dục. Chỗ nào cũng đầy vết thương do roi để lại! Hai người bọn họ đúng là khổ mệnh a.
Dương Thu Trì nghĩ đến Đồ lão tứ, đột nhiên nhớ tới thứ tìm được ở nhà y, tâm niệm chợt động, dường như bắt được thứ gì, nhưng vẫn mông lông chưa nghĩ ra.
Thấy Dương Thu Trì ngồi ngẩn ra suy nghĩ, không chịu lên giường, Phùng Tiểu Tuyết cũng để mình trần từ trong mền chui ra, kéo tay hắn: "Phu quân, chàng sao vậy? Trời lạnh như vậy mà còn ở đó xem tuyết, mau lên giường đi."
Dương Thu Trì không chịu đi ngủ, ngược lại mặc y khố trở lại, nói: "Tiểu Tuyết, nàng ngủ trước, lát ta ngủ sau."
Dương Thu Trì rời khỏi phòng ngủ, đến chỗ để tủ hợp kim, lấy từ trong đó ra món đã thu được ở nhà Đồ lão tứ. Đó chính là một áo lót màu đỏ hồng, trên đó có ghi mấy lời từ.
Dương Thu Trì cẩn thận đọc mấy lời này, nhíu mày suy nghĩ, tiếp đó nhìn hình vẽ bên dưới. Đó chính là một bức vẽ hình chim uyên ương đơn lẻ, ngẩng đầu lên trời nhìn xa xăm, giống như một oán phụ thâm khuê, đang chờ lang quân ở phương xa trở về, khiến người nhìn vô cùng cảm khái.
Dương Thu Trì lấy từ trong bộ dụng cụ lấy vật chứng của pháp y một ống nhỏ dung dịch acid acetic. Sau khi nhỏ và chờ cho dung dịch tiếp xúc với các dấu tay trên áo lót, hắn lấy một đèn chiếu ánh sáng tím vi hình chiếu lên áo lót. Ngay lập tức, áo lót xuất hiện rất nhiều dấu tay lộn xộn.
Dương Thu Trì dùng máy chụp ảnh ghi lại các dấu tay này, quay mặt sau lại cũng chụp y như vậy.
Lấy dấu tay đã thu được trên đĩnh bạc và dấu tay trên bàn tay máu ra, Dương Thu Trì đối chiếu với dấu tay trên áo lót, kết quả ngay lập tức làm hắn ngây người. Sao lại có thể như vậy được? Hắn không biết nên vui hay nên buồn đối với phát hiện của mình.
Dương Thu Trì nghĩ không thông, nhưng hắn còn có một đêm dài để từ từ suy nghĩ.
Nằm trên giường thật lâu, Phùng Tiểu Tuyết đã rúc vào lòng hắn ngủ say từ lâu rồi, nhưng Dương Thu Trì vẫn không thể chợp mắt. Hắn mở to mắt nhìn cửa sổ bị tuyết trắng phản xạ sáng rực, suy nghĩ thật kỹ xem ngày mai nên làm thế nào.
Sáng sớm hôm sau, Dương Thu Trì còn chưa dậy, thì Phùng Tiểu Tuyết đã sai nha hoàn Tiểu Điệp tiến vào báo Tống Tình cô nương đã đến, hiện giờ đang chờ hắn.
Dương Thu Trì rửa ráy xong xuôi ra ngoài, Tống Tình đã cười hì hì chạy lại nắm tay hắn: "Thu Trì ca ca, tối qua ngủ có ngon không?"
"Rất ngon, còn muội thì sao."
Tống Tình nhìn phải nhìn trái, rồi bẻn lẽn đáp: "Không ngon, nhớ huynh hoài."
Dương Thu Trì vuốt mũi nàng: "Nha đầu ngốc."
Tống Tình lại hỏi: "Vậy bức thư bị thiêu hủy đó đã được phục nguyên hay chưa?"
"Vẫn chưa, tối qua ta dùng một thứ thuốc nước tổ truyền ngâm nó rồi, hiện giờ xem ra có thể đi coi nội dung được. Ta vừa định đi xem, thì muội tới."
"Thiệt không? Thu Trì ca ca thật lợi hại! Muội cũng muốn đi xem."
"Cái đó không được, thứ thuốc nước này có độc, đặc biệt là với con gái, đến lúc đó cái gương mặt tiểu mỹ nhân của muội trổ hoa, ta đau lòng lắm đó nha."
Mỹ nữ đều rất quan tâm đến dung mạo của mình, mấy chuyện thế này được nhiên thà tin là có còn hơn là không. Tống Tình co rúc cười lại, miễn cưỡng cười nói: "Vậy, vậy muội ở đây chờ huynh là được rồi."
Dương Thu Trì khe khẽ mỉm cười, rời khỏi phòng khách đến phòng có chứa tủ hợp kim, lấy áo lót màu hồng và nén bạc thu được từ người Đồ lão tứ bỏ vào lòng, ngồi yên một chút, sau đó lảo đảo chạy ra ngoài phòng khách, quát bảo Tống Tình: "Đi mau! Có chuyện đại sự rồi!"
Tống Tình giật mình, hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
"Ái phi của hoàng thượng gặp nguy hiểm! Mau đi, chúng ta đến tìm Tống tri huyện thương lượng."
Dương Thu Trì kéo Tống Tình chạy vào trong nội nha.
Tống Tình khẩn trương đến sắc mặt biến hẳn. Hai người vào nội nha, Tống tri huyện cùng mọi người đã dậy, đang cùng Tống Vân Nhi nói chuyện ở phòng khách. Tống tri huyện thấyDương Thu Trì và Tống Tình tiến vào, vừa định hỏi, thì Dương Thu Trì khoát tay, trước hết cho nha hoàn và người hầu lui ra, cài chặt cửa lại, rồi thấp giọng nói với Tống tri huyện: "Bá phụ, không xong rồi, chúng cháu từ phong thư bị thiêu hủy lấy được ở chổ Đặng Hữu Lộc, phục nguyên xong, phát hiện đó là một bức thư mưu phản!" Dương Thu Trì thở ra vài hơi nặng nhọc, "Đặng Hữu Lộc là dư đảng của Kiến Văn, bọn họ mật mưu bắt cóc hiền phi trên đường đi Tô hàng du ngọan, bức bách hoàng thượng nhượng vị!"
Lời này nói ra, ba người Tống tri huyện đều kinh hoảng. Tống tri huyện là lão thành thận trọng, hỏi: "Hiền chất, sự, sự tình lớn như vầy, cháu không lầm đó chứ?"
Dương Thu Trì khẳng định: "Tuyệt đối không lầm, tiểu chất làm sao đem chuyện của hoàng thượng ra làm trò cười?"
"vậy, vậy thì làm sao bây giờ?" Tống tri huyện đột nhiên nghe được tin tức này, cuống cuồng không biết làm sao cho ổn.
"Lập tức trở về Ninh quốc phủ báo cáo cho cẩm y vệ, ngăn cản tràng âm mưu này."
Tống Tình vội vã nói: "Muội muốn cùng đi với huynh!"
Tống Vân Nhi cũng nói: "Muội cũng đi, ca, huynh đi một mình muội không yên tâm."
Tống tri huyện ổn định lại tinh thần, bảo: 'Đây là chuyện đại sự, bá phụ cùng đi với cháu, để bảo chứng tin tức này có thể bình yên đưa đến cẩm y vệ nha môn tại Ninh quốc phủ."
Thứ đại sự mưu phản này nếu như có thể kịp thời tiết lộ, có thể là một chuyện lập đại công. Tống tri huyện tuy không muốn tranh công, nhưng không hi vọng Dương Thu Trì có gì sai sót trong chuyện này. Dù gì đi nữa, Dương Thu Trì là cháu tự nhận của lão, tương lai có thể là con rễ. Hắn lập công thì bản thân cũng có cái nhờ, thứ chuyện này không thể nào để sai sót. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Tống tri huyện gọi người chuẩn bị ngựa. Dương Thu Trì chạy trở về nói với Dương mẫu cùng Phùng Tiểu Tuyết là có công vụ khẩn cấp cần đến Ninh Quốc phủ, cho gọi cân ban trưởng tùy Long Tử Từ cùng Hầu Tiểu Kỳ và bốn cẩm y vệ trong vai người hầu cùng đến nội nha. Sau khi ngựa đã chuẩn bị xong, mọi người nhanh chóng nhảy lên phóng về phía Ninh Quốc phủ.

Nạp Thiếp Ký - Chương #128


Báo Lỗi Truyện
Chương 128/713