Chương 121: Hung thủ giết người diệt khẩu là ai?


Người chết còn lại là một nữ nhân trung niên, nằm dựa vào tường phía trong, tóc trên đầu đã hoa râm, hai mắt khẽ bế, trên mặt và cổ đầy vết nhan, da vừa đen vừa thô, một đôi nhũ phòng khô quắp nhão nhoẹt rủ xuống dưới. Trên ngực của người chết cũng có vết thương cùng một loại như của Đồ lão tứ, máu chảy ra chỗ bà ta ngồi cũng tạo thành một vũng lớn.
Dương Thu Trì tử tế đánh giá vết thương do đao gây ra ở trên người hai kẻ xấu số, thấy hình dạng và độ sâu không khác nhau lắm, rất có khả năng là bị cùng một thanh đao đâm mạnh tạo thành.
Từ vị trí thi ban xuất hiện trên hai thi thể này mà xét, thì đều ở vị trí dưới thấp, so với tư thế của thân thể rất phù hợp. Hơn nữa máu huyết trên sàn và dưới đất đều không có điểm gì bất hợp lý, nên Dương Thu Trì phán đoán đây là hiện trường phạm tội đầu tiên.
Từ chuyện hai xác chết cùng bị đâm trúng tim dẫn đến mất máu nhiều và nhanh dẫn đến tử vong, có thể thấy hung thủ ra tay chuẩn xác, không hề đâm đến đao thứ hai, từ đó cho thấy y rất mực tự tin về kỹ năng thích sát và kết quả tạo thành của mình. Như vậy, có thể phán đoán thêm rằng y hoặc là sát thủ chuyên nghiệp, hoặc là người rất có kinh nghiệm trong việc sử dụng lãnh binh khí (Chú: binh khí lạnh, như đao kiếm giáo mác thương, khác nhiệt binh khí là súng đạn...) để giết người, hay ít nhất là người đã từng phạm tội, hiếm có khả năng là người chưa biết gì hay mới phạm tội lần đầu. Về việc hai nạn nhân không hề có biểu hiện đề kháng, cho thấy bọn họ căn bản không có cơ hội để làm chuyện này thì đã bị một đao lấy mạng, càng chứng minh thêm hung thủ lão luyện và lạnh lùng tỉnh táo như thế nào.
Đương nhiên còn có một khả năng nữa, đó là hung thủ và người chết quen nhau rất thân, không hề nghĩ rằng hung thủ sẽ sát nhân, nên không hề đề kháng, nhưng loại khả năng này dường như không thể tồn tại, nhân vì Đồ lão tứ là kẻ đi chơi gái, mà thường người ta hay có câu "Đơn phiêu song đổ" (Đi lầu xanh thì đi một mình, đánh bạc thì phải có hai người mới được), cái trò chơi bời gái gú này thường chỉ một mình một cõi, không thể kết thành bè thành lũ mà vào cùng một lúc. Như vậy không có khả năng hung thủ và Đồ lão tứ cùng nhau đi chơi gái được. Và điều quan trọng hơn chính là, từ chỗ cánh cửa bị đao nạy bật ra, hung thủ không có khả năng quen biết hai người chết này, vì nếu thế y hoàn toàn có thể gọi bọn họ ra mở cửa rồi thừa dịp người ta không phòng bị ra tay giết người.
Hung thủ ra tay vào thẳng ngay tim, người bị hại lại không mặc áo, không có gì ngăn trở. Tim bị trúng đao xong, máu phun ra ào ạt, do đó tay, ống tay áo, thậm chí y phục phía trước của hung thủ nhất định bị máu văng trúng. Những chỗ bị dính máu này có thể được chứng minh từ những vết lau chùi còn để lại.
Cổ đại tuy có chế độ lấy dấu tay, nhưng không có kỹ thuật lấy và giám định dấu vân tay chuyên nghiệp. Việc so sánh dấu vân tay chưa phải là thủ đoạn điều tra hình sự, cũng không thể sử dụng làm chứng cứ kết tội, do đó sát thủ không hề có khái niệm che giấu dấu vân tay của mình, cho nên mới để lại nhiều dấu huyết thủ như thế. Điều này khiến Dương Thu Trì vô cùng an tâm, vì có những dấu tay này, việc tìm thêm các chứng cứ chứng minh phạm tội đối với những kẻ hiềm nghi không còn là vấn đề gì lớn nữa.
Kế tiếp, hắn cần phán đoán thời gian tử vong của nạn nhân, từ đó có thể xác định được thời điểm gây án, rồi mới tạo ra cở sở vững chắc cho việc loại bỏ hung thủ bị hiềm nghi.
Muốn phán đoán thời gian tử vong, Dương Thu Trì cần kiểm tra thi ban trước. Hắn mở mền ra, phát hiện da ở dưới hạ bộ của Đồ lão tứ đầy vết xanh đen, đó chính là dấu vết sau khi người ta chết, các chất lưu hóa trong ruột hòa với anbumin trong máu hình thành huyết sắc tố bị lưu hóa, tục gọi là thi lục. Loại thi lục này theo sự hủ bại của thi thể mà phát triển thêm một bước nữa, đó là khuếch tán ra toàn thân. Một khi xuất hiện thi lục, có nghĩa là thời điểm tử vong đã diễn ra từ hai mươi bốn đến ba mươi sáu giờ trước rồi. Nguồn: http://truyenyy.com
Ngoại trừ khối thi lục này, Dương Thu Trì còn phát hiện đùi và dương vật của Đồ lão tứ có những vết thương dài kỳ lạ, có vết đã cũ, có vết rất mới, ứng với việc mới hình thành từ ba bốn ngày trước. Quan sát cẩn thận những vết thương dài này, Dương Thu Trì cảm thấy hơi kỳ quái. Những vết thương ấy rõ ràng không phải là vết thương do đề kháng, mà dường như là do bị dùng một loại roi da gì đó đánh phải, nhưng lực đánh không lớn, số lần lại khá nhiều, dường như đã kết thành một khối, có vẻ như người quất roi cố gắng khống chế lực độ, chỉ cần tạo cho đối phương sự thống khổ trong chừng mực có hạn nào đó mà thôi. Quả thực là kỳ quái!
Dương Thu Trì lật nghiêng thi thể của Đồ lão tứ lại, ở lưng của y đã xuất hiện một lượng lớn thi ban nhưng không rõ ràng cho lắm, đó là vì do hầu hết máu trong người của nạn nhân đã chảy ra ngoài.
Tuy có thi ban che đậy, nhưng Dương Thu Trì vẫn phát hiện những vết thương do roi quất đồng dạng như trên ở phía sau đùi, mông và lưng. Hầu hết những vết thương này đã cũ kỹ, hơn nữa lại dày đặc dường như tạo thành một mảng dày cộp lên vậy. Điều này chứng tỏ y đã chịu đựng những làn roi quất phải trong một thời gian dài.
Dương Thu Trì tiếp tục quan sát thi ban trên cơ thể, chờ một chút, thấy chúng không hề di động xuống dưới, dùng tay ấn vào bộ vị có xuất hiện thi ban, thấy chút không đổi màu, chứng tỏ thi ban đã tiến nhập vào thời kỳ thấm vào trong. Trong thời kỳ này, do huyết dịch bị huyết tương nhiễm huyết sắc tố không ngừng thâm nhập vào các tổ chức tế bào, khiến cho tế bào đổi màu. Thời gian này thi ban sẽ không còn di chuyển nữa, và cũng sẽ không suy giảm màu sắc đi. Để đạt đến giai đoạn này, thời gian tử vong ít nhất phải đạt hai mươi bốn giờ.
Tiếp đó, hắn nắm hàm dưới của Đồ lão tứ lắc qua lại một lúc, rồi hoạt động tứ chi của y, phát hiện thi cương ở hàm dưới đã bắt đầu thuyên giảm. Điều này hợp với tình hình thi ban vừa kiểm tra, khẳng định thời gian tử vong đã quá hai mươi bốn giờ.

Nạp Thiếp Ký - Chương #121


Báo Lỗi Truyện
Chương 121/713