Chương 11: Tri huyện đại lão gia


Tuy đã trở về Minh triều hơn nửa ngày, nhưng Dương Thu Trì vẫn chưa hết bàng hoàng từ vụ xuyên qua thời gian đến một thế giới lạ lẫm như thế này. Trên đường đi hắn nhìn quanh nhìn quất, khi đi ngang Cao Bằng khách sạn thì mới nhớ trong bụng chưa có gì, nhưng hiện giờ không phải là lúc ăn uống nhậu nhẹt. Hắn đang buồn bực trong lòng, chợt thấy tiểu nhị đang tiễn vài khách nhân đi ra. Điếm tiểu nhị thấy Dương Thu Trì và Tống Vân Nhi đi cùng với nhau, không có vẻ căng thẳng gấu ó nữa, Tống Vân Nhi cũng không có vẻ muốn sanh sự, tức thì lộ vẻ mặt hoan hỉ cung tay chào Dương Thu Trì.
Dương Thu Trì trợn mắt hìn gã, lòng thầm bực bội cái tên gặp chuyện thì bỏ của chạy lấy người, không thèm ở lại giúp mình làm chứng này. Rất may là chuyện vừa rồi cũng đã giải quyết ổn thỏa, trong túi còn được thêm vài lạng bạc, và nghĩ kỹ cũng thấy thương cho hắn lo sợ oai hùm của thiên kim của huyện thái lão gia, nên chuyện lâm trận bỏ trốn là bất đắc dĩ, bèn dừng chân lại nói với Lôi bộ đầu cùng mọi người: "Xin chờ một chút, ta chỉ nói hai ba câu rồi đi ngay."
Tống Vân Nhi bảo: "Ngươi thật là phiền phức, mau lên!"
Dương Thu Trì gật đầu, chuyển thân bước lại gần điếm tiểu nhị.
Điếm tiểu nhị mỉm cười chào đón: "Ngài không sao chứ, tôi..."
Dương Thu Trì khoát tay: "Không có chuyện gì, ngươi gọi ta làm gì chứ? Ta còn có chuyện phải làm đây."
Người ta thưởng mình nhiều tiền như thế, đến lúc quan trọng lại bỏ đi, điều đó khiến điếm tiểu nhị có phần hổ thẹn: "Vậy thì tốt! Vậy thì tốt!" Đột nhiên nhớ đến một chuyện, "Khách quan vẫn chưa ăn uống gì phải không? Tôi biếu ngài hai hộp bánh bao nhé!"
Không chờ Dương Thu Trì trả lời, điếm tiểu nhị đã quay người chui tọt vào trong khách sạn, loáng cái đã chạy ra, mang theo một gói bánh bao nóng thơm phức đưa cho Dương Thu Trì nói: "Biếu ngài! Ăn nóng đi cho nó ngon, vừa nấu xong đấy, thơm phức!"
Ngửi mùi hương thoang thoảng bốc ra từ mấy cái bánh bao nhân thịt này, nước bọt của Dương Thu Trì suýt chảy ra ngoài miệng. Hắn đưa tay trái nhận lấy, tay phải thò vào túi, nhón một miếng bỏ vào miệng nhai. Quả nhiên là "thịt nhiều vỏ mỏng, vị đạo thơm ngon, cắn vào một miếng, miệng mũi thơm lừng!" Hắn vừa ăn vừa khen: "Thơm quá! Ngon thiệt!" Hắn quay bước trở lại mấy bước đưa bánh cho mọi người: "Các người cũng ăn mấy cái đi, ngon lắm đó!" Tống Vân Nhi không hứng thú gì với mấy loại thực phẩm của khách sạn này, ngoảnh đầu không thèm lý tới. Những người khác cũng lắc đầu không ăn.
Dương Thu Trì cũng không thèm ép, lấy một cái bánh bao quẳng cho con chó mực con vẫn đi theo mình. Tiểu hắc cẩu grư lên một tiếng mừng rỡ, linh mẫn nhảy lên đớp gọn cái bánh trên không rồi nuốt trọng luôn vào bụng. Xem ra, nó đói đến gần chết rồi. Dương Thu Trì thương xót vô cùng, lấy thêm một cái nữa cho nó, sau đó hỏi điếm tiểu nhị: "Bao nhiêu tiền?"
Điếm tiểu nhị cười ha ha lắc đầu xua tay liên tục: "Không cần trả tiền, vừa rồi ngài đã thưởng rất nhiều tiền rồi mà."
Dương Thu Trì cười nói: "Nếu là như thế thì xin đa tạ vậy!" Đột nhiên hắn nhớ lại một việc, để hai cái chân hổ trên vai xuống, mang lại đưa cho điếm tiểu nhị: "Làm phiền ngươi đem cái chân hổ của ta làm vài món ngon, khi trở về ta sẽ ghé lấy."
"Không có chi! Cứ giao cho tôi là được!" Điểm tiểu nhị vui vẻ cười khì, tiếp lấy hai cái chân hổ. Hắn không ngờ hai đùi hổ này nặng đến như vậy, suýt chút nữa tiếp không nổi, thè lưỡi than: "Nặng quá ha! Đại gia ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ nhờ đại sư phụ đầu bếp làm mấy món ngon nhất cho ngài, khi trở về ngài cứ ghé lấy là được!"
"Xin đa tạ!" Dương Thu Trì ôm quyền.
Tống Vân Nhi đứng chờ ở đó không nhịn được phiền, kéo tay Dương Thu Trì: "Ầy! Đi mau đi, lề mề như đàn bà ấy!"
Dương Thu Trì bị kéo một cái loạng choạng, chỉ biết theo sau mọi người, con tiểu hắc cẩu tha cái bánh bao lặt lè đi sau.
Trên đường, Dương Thu Trì và tiểu hắc cẩu nhanh chóng chén sạch số bánh bao còn lại, bụng no, tinh thần cũng hứng khởi lên rất nhiều.
Mọi người đến chỗ nha môn trước cửa có hàng chữ Dương Thu Trì mà đã hân thưởng qua lúc nãy. Bọn gác cửa bảo huyện lão thái gia đã đi đến hiện trường rồi, bảo bọn họ nhanh chóng đến đó.
Họ cùng đi đến một đại trạch viện ở phía đông huyện thành, đã có mấy bộ khoái dẫn đầu mười mấy tráng đinh cảnh giới ở trước cửa, rất nhiều người dân đang tụ tập trước cửa viện, chỉ chỉ trỏ trỏ chờ xem náo nhiệt. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Mọi người tiến vào trong đại viện, con tiểu hắc cẩu cũng khẩn trương bám theo Dương Thu Trì, và cũng không ai thèm cản nó. Nha dịch cảnh giới bên trong dẫn mọi người đi xuyên qua hàng dãy hành lang gấp khúc và những khoảng sân nhỏ đi sâu vào bên trong. Vài người trong bộ dạng gia nô bước lên nghênh tiếp, trong đó có người thấy con tiểu hắc cẩu, cất tiếng chửi: "Sao lại cho chó hoang chạy loạn vào đây!" Nói xong cúi xuống cầm một cục gạch định đánh con tiểu hắc cẩu, Dương Thu Trì vừa định cản, thì con Tiểu hắc đã quay người chạy ra xa, hai tên gia nô cấp tốc đuổi theo.
Dương Thu Trì cùng mọi người vẫn tiếp bước, chuyển qua chuyển lại vài tòa nhà, cuối cùng mới đến một căn nhà nhỏ từ xa xa đã thấy một đám người đang vây quanh, bận bịu tấp nập. Bên dưới một cây đại thụ nằm sát nhà, một lão đầu râu tóc hoa râm ngồi trên ghế thái sư lớn, thân mặc quan bào, một tay vuốt chòm râu dê, một tay cầm chung trà, đang thưởng thức món trà ngon.
Sau lưng lão già mặc quan bào này là đám tùy tùng cùng một vị công tử trẻ tuổi áo quần hoa lệ. Vị cẩm y công tử này vừa gạt lệ, vừa cúi đầu nói điều gì đó. Cách đó vài bước có một đôi vợ chồng cao tuổi ngồi trên ghế dài, ông lão thì cầm quài trượng thở dài không ngớt, phu nhân ngồi kế bên không ngừng gạt lệ. Mấy con nha hoàn cũng mang bộ dạng buồn rầu ủ dột, đứng hầu sau lưng họ.
Dương Thu Trì bước đến gần, nhận ra người ngồi trên ghế thái sư thưởng thức trà ấy chính là lão tri huyện với hàm râu dê mà hắn đã thấy sáng nay.
Phát sinh án mạng thế mà huyện thái lão gia không thèm gấp, không đến khám nghiệm hiện trường, mà còn ngồi đây bình bình phẩm phẩm trà ngon với không ngon, khiến cho Dương Thu Trì cảm thấy khó lý giải vô cùng.
Mọi người bước lên tham kiến Tống tri huyện. Lão Tống tri huyện đầu râu này chỉ nhướn mắt lên nhìn lướt qua họ một cái. Lão đầu này chức quan không lớn mà làm bộ làm tịch đến thế là cùng!
Tống tri huyện nhìn đến lão ngỗ tác đang nhất mực cúi mình, chậm rãi nói: "Ngươi, ngươi mau đến đó xem, khám coi tình huống tử thi như thế nào, rồi về, về báo lại cho ta." Thì ra lão tri huyện này là người nói lắp. Nhưng nói lắp không nặng lắm, nên cũng không hề quá khó nghe.
Sở dĩ Lão chẳng đích thân đi kiểm nghiệm thi thể, mà để cho một lão ngỗ tác đi, nguyên là trong thế giới cổ đại, quan gia không hề tự thân làm chuyện đó. Những chuyện không may ấy đã có ngỗ tác chuyên phụ trách rồi, huyện thái lão gia chỉ cần đến xem hiện trường, sau đó ngồi chờ, chờ cho ngỗ tác sau khi khám xong rồi mô tả tường tận tình huống tử vong của nạn nhân cho quan lão gia nghe, rồi viết bản báo cáo nghiệm thi.
Lão ngỗ tác vâng vâng dạ dạ, dẫn Dương Thu Trì định đi, thì vị cẩm y công tử đang gạt lệ đứng sau lưng Tống tri huyện đó chợt lên tiếng: "Để tại hạ dẫn bọn họ đi."
Tống tri huyện quay đầu, ngữ khí chợt thay đổi: "Phiền, phiền Ân công tử quá." Đột nhiên, lão phát hiện phía sau lão còn có một tiểu nữ hài. Nhìn kỹ một hồi, lão chợt kêu lên: "Ngươi, ngươi sao lại đến đây? Ai, ai dám dẫn ngươi đến? Hử?"
Cô gái nhỏ đứng sau lão ấy chính là Tống Vân Nhi. Nguyên nàng muốn tránh sau lưng phụ thân, len lén đi cùng với Dương Thu Trì, không ngờ lại bị phát hiện.
Lôi bộ khoái, lão ngỗ tác cùng mọi người nghe huyện thái lão gia hỏi ai là người dẫn vị thiên kim của mình tới đây, đều nhất tề nhìn về phía Dương Thu Trì. Tống tri huyện thuận theo mục quang của mọi người, thấy đứng sau lưng lão ngỗ tác là một người trẻ tuổi mặc áo ngắn màu đen, nhìn mặt quen quen, cố nhớ một hồi, cả kinh la lên: "Ngươi, ngươi là đồ đệ mới, mới thu của lão ngỗ tác à? Ngươi, ngươi chẳng phải là bị gió cuốn đi, cuốn đi chết mất đất rồi sao?"
Chuyện này Dương Thu Trì không biết giải thích cho ổn thỏa. Nếu như thật tình nói cho họ biết mình đến từ thế giới hiện đại, tá thi hoàn hồn vào thân thể của Dương Ngỗ Tác, giữa ban ngày ban mặt này dù không dọa chết người, nhưng cũng sẽ khiến họ nói mình bị bệnh thần kinh. Hắn bèn đâm lao phải theo lao, trả lời: "Hồi lão gia, tiểu nhân không chết, cánh tay chỉ bị thương, không bị sao cả."
Tống tri huyện nhìn trên nhìn dưới, nhìn kỹ Dương Thu Trì một hồi, gật gật đầu quay sang Tống Vân Nhi, nhíu mày bảo: "Con, con gái ngoan, ta ta không phải là đã nói rõ rồi sao, cái, cái chỗ này đâu phải chỗ con tới, mau, mau về nhà đi!"
Tống Vân Nhi dẩu đôi môi hồng, nói: "Con không chịu! Con muốn xem họ kiểm tra thi thể!" Nàng đưa tay đẩy Dương Thu Trì, rồi lách qua một bên phóng vào phòng. Lão ngỗ tác cùng Ân công tử cũng vào theo.

Nạp Thiếp Ký - Chương #11


Báo Lỗi Truyện
Chương 11/713