Chương 104: Bạch cốt biết nói chuyện(2)


Tống tri huyện nghe Dương Thu Trì khẳng định như thế, vô cùng hưng phấn hỏi: "Vậy phiền hiền, hiền chất rồi. Không biết bao lâu thì có thể làm, làm lại cho tốt?" Tống tri huyện hiện giờ hận không thể phá án ngay lập tức. Tuy nhiên lão có được gã thợ mộc đã chết làm đối tượng thế tội, tạm thời không có nguy hiểm bị bãi quan, nhưng trong lòng vẫn lo lắng thắc thỏm, chỉ có đem cái án này phá giải ra luôn thì mới gọi là triệt để thoát khỏi nguy cơ đó, nói không chừng còn có nhiều điều bổ ích cho con đường hoạn lộ nữa, do đó lão mới khẩn trương như vậy.
Dương Thu Trì mỉm cười: "Không quá hai ngày." Loại phục nguyên xương đầu này trước đây hắn đã làm qua rất nhiều lần, dễ dàng như trở bàn tay. Tuy Minh triều không có bột thạch cao hay đất sét chuyên dụng, nhưng đất dùng làm đồ gốm ở thời cổ đại xem ra cũng có hiệu quả tương đương. "Cần phải đem bộ xương này về nha môn, để trong nhà cháu, cháu mới làm ổn được."
Tống Tình kinh ngạc hỏi: "Để ở nhà huynh à? .... Huynh không sợ sao?"
"Sợ chứ, muội cùng làm với ta có được không?" Dương Thu Trì nháy nháy mắt pha trò với cô gái mỹ lệ này, trong lòng cảm thấy vô cùng thoải mái.
Tống Tình cười ngượng ngập đầy vẻ thẹn thùng, lúm đồng tiền bắt đầu hiện ra dụ dỗ ánh mắt người: "Một mình muội hả?" Vừa nói vừa nhìn Tống Vân Nhi.
Tống Vân Nhi làm mặt quỷ đáp: "Nhìn muội làm gì? Người ta muốn tỷ ở cùng một chỗ kìa!"
Tống Tình ngẫm nghĩ, cắn đôi môi đỏ hồng, chắp hai tay sau lưng ưỡn ngực đáp: "Được a, muội cũng muốn coi xem huynh làm sao mà phục nguyên lại đầu lâu của bộ xương này."
Dương Thu Trì không ngờ nàng ta đáp ứng thật, vừa hơi bất ngờ, vừa có chút cảm động, lướt mắt nhìn thân hình yểu điệu của Tống Tình, lòng chợt rộn lên từng tiếng tim đập loạn nhịp. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Tống tri huyện hỏi Dương Thu Trì: "Hiền chất, hiện giờ chúng ta quay về hả?"
"Vâng, trước hết mang bộ bạch cốt này đến nhà cháu, sau đó chúng ta đến chỗ vườn rau xem coi có phát hiện gì khác nữa không."
Tống tri huyện gật đầu, mệnh lệnh cho các ngỗ tác đóng chặt quan tài gỗ lại, khiêng về nha môn đặt trong một căn phòng ở nhà của Dương Thu Trì, sau đó cả đám người đến chỗ vườn rau nơi phát hiện ra bộ xương khô này lần đầu tiên.
Khu vườn rau này có một một hàng rào thấp, ngăn cách vườn rau với con đường nhỏ bên ngoài. Theo con đường nhỏ này đi thẳng tới, không xa đó chính là con đường chính dẫn về phía tây của huyện thành, cách cổng thành không xa. Khu vực trồng rau này có vài hộ gia đình, trong đó có nhà của Long Tử Tư.
Từ khi đào được bộ xương khô từ nơi đây cho đến giờ đã quá nữa năm, người chủ vườn rau chủ không dám trồng trên đất này nữa, nên nhất mực để hoang.
Dương Thu Trì trước hết để cho Kim sư gia phái người đi gọi chủ của vườn rau này lại, hỏi về những chuyện liên quan đến việc phát hiện bộ xương. Chủ nhân của vườn rau này là một đôi vợ chồng già.
Dương Thu Trì hỏi họ làm sao phát hiện được bạch cốt trong vườn rau, lão đầu hồi đáp: "Sáng sớm hôm ấy, tôi đến vườn rau chuẩn bị nhổ vài củ cải trắng, vừa đẩy cửa rào bước vào thì đã thấy đất trong vườn bị người ta đào bới lung tung, lại còn có một cái hố lớn, rất nhiều đất bị bươi móc vương vãi khắp nơi. Tôi tức đến nổi chửi mắng một hồi, thế nhưng không ai đáp ứng, tôi phải chỉnh lý lại những chổ rau bị dập nát hoặc hư hại, sau đó lấp cái hố to kia. Tuy nhiên vừa nhìn vào trong hố đã thấy một cái gì đó trắng toát lòi ra khỏi đất. Tôi quỳ bên cạnh hố, đưa tay moi đất lên nhìn kỹ, rồi súyt chút nữa sợ đến ngất đi. Thì ra đó là một cái sọ người."
Dương Thu Trì hỏi: "Lúc đó cái hố sâu bao nhiêu?"
Lão đầu ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: "Đại khái đến đầu gối tôi."
"Ông thấy xương của người chết đó như thế nào?"
"Dương như là có một tay không còn thịt gì hết, chỉ có xương. Sợ chết người đi được, đáng sợ đến nỗi mấy đêm liền lão không ngủ được" Nói đến chuyện này, lão đầu vẫn còn cảm thấy khiếp hãi.
Lão thái bà cũng gật đầu nói: 'Đúng rồi, tôi nghe ông ấy nói sau này không dám đến đây xem nữa, và ngay lúc đó lập tức đi báo cáo lý chánh."
Dương Thu Trì hỏi: "
Cái hố ấy trước đó có không?"
Lão đầu đáp: "
Không có! Tuyệt đối không có! Mỗi ngày tôi đều đến chăm sóc hái rau, đến tối ngày hôm trước ngày xảy ra đó vẫn còn hoàn hảo đấy a."
Dương Thu Trì cúi đầu trầm tư, chỉ đào của nửa hố, chỉ lộ đầu lâu và 1 tay ra, điều này có nhiều khả năng: có thể múôn đào lên để di chuyển bộ xương đi chổ khác, đột nhiên gặp phải chuyện gì đó phải bỏ dở trốn đi; Cũng có khả năng là vận chuyện bộ xương từ nơi khác đến đó chuẩn bị mai táng, mai táng được phân nửa, gặp phải chuyện ngoài ý muốn nên lập tức chạy trốn; Lại cũng có thể cố ý đem bộ xương vốn được chôn ở đó đào bật lên, chỉ đào một nửa, lộ ra đầu và tay thì liền dừng lại, mục đích là để cho người khác nhìn thấy. Đương nhiên còn có những khả năng khác nữa.
Như vậy rốt cuộc là nguyên nhân gì? Dương Thu Trì không tìm ra câu trả lời.
Hắn bảo lão đầu chỉ vị trí của cái hố ấy, sau đó bảo các ngỗ tác cẩn thận đào bới, phát hiện vật gì khả nghi phải báo ngay.

Nạp Thiếp Ký - Chương #104


Báo Lỗi Truyện
Chương 104/713