Chương 10: Đã có vợ?


"Thì ra là có điều kiện, nói đi, nhưng mà bí pháp phóng thiểm điện không thể dạy cô đâu, ta còn phải dựa vào đó mà sống nữa." Phóng thiểm điện cần phải có máy chụp hình, nhưng chỉ cần lộ món đồ chơi này ra, rất khó đảm bảo cô nhóc này chẳng động tâm, không biết chừng ả còn ra tay cướp đoạt. Đây là một bảo bối của xã hội hiện đại, hiện giờ không có chỗ nào có thể mua được.
Cái cô bé cần chính là muốn hắn dạy phương pháp phóng điện, nghe hắn nói như thế không còn cách nào khác, thở dài nói: "Không dạy cũng đành thôi, ai cần!" Ả bước lên hai bước, nói tiếp: "Ngươi là đồ đệ của lão ngỗ tác trong huyện nha, chúng ta là người một nhà rồi, ầy! Sau này có chuyện khám sát hiện trường, nhớ dẫn ta tới, thì chuyện hôm nay ta không truy cứu nữa! Có nghe không?"
"Người một nhà? Cái gì mà người một nhà?" Dương Thu Trì nghe cô ả nói như vậy, bèn hỏi ngược lại.
"Ngươi không biết cha ta à?" Vẻ mặt của nàng vô cùng mất hứng, cảm thấy không còn mặt mũi nào, quay sang liếc nhìn Lôi bộ đầu.
Lôi bộ đầu đằng hắng một cái, nói: "Dương ngỗ tác, ngươi là người mới chắc chưa từng gặp qua, để ta giới thiệu cho ngươi một lần, đây là thiên kim của Tống tri huyện huyện Quảng Đức chúng ta." Người làm ngỗ tác thời cổ đại là viên chức nhỏ của nha môn, do đó tiểu nữ hài mới nói họ là người một nhà. Tuy nhiên, là con gái của một tri huyện mà nói với một tên ngỗ tác như vậy, xem ra nàng này quả là vô cùng coi trọng hắn rồi.
Tiểu nữ hài trừng mắt nhìn Lôi bộ đầu: "Cái gì mà thiên kim với không thiên kim, chua lét khó nghe dễ sợ." Nói xong nàng quay sang Dương Thu Trì bảo: "Ê! Tiểu ngỗ tác, ta tên là Tống Vân Nhi, ngươi gọi ta là Vân nhi là được. Đã nói rõ rồi nghe, sau này có mệnh án gì, đi khám tra xác chết ở đâu cũng phải nhớ dẫn ta theo!"
Bộ khoái còn lại tiếp lời: "Hôm nay vừa có mệnh án phát sinh, chúng ta đang đi tìm lão ngỗ tác của huyện nha đây. Dương ngỗ tác, vừa may ngươi bình an trở về, vậy cùng đi với chúng ta đi."
Tống Vân Nhi nghe thấy thế, mừng rỡ chen vào: "Ta cũng muốn đi!"
Lôi bộ đầu hơi bối rối: "Cái này, cái này không được đâu, cha của tiểu thư sẽ trách tội chúng tôi đấy."
"Ta không cần biết! Ta cứ muốn đi!" Tống Vân Nhi cương quyết nói. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Dương Thu Trì hỏi: "Cô là một nữ hài tử, đi đến hiện trường xảy ra án mạng sát nhân để làm gì?"
Tống Vân Nhi nghênh ngáo: "Người quản làm gì! Ngươi cứ mang ta theo là được!"
Tuy nàng không nói, nhưng Dương Thu Trì có thể hiểu thông qua chuyện Tống Vân Nhi đày đọa con chó. Tiểu nữ hài này có khả năng là từ nhỏ đã được dạy dỗ như một đứa bé trai, cái gì cũng giống như con trai hết. Đày đọa một con chó nhỏ là để tập luyện sự can đảm giống với nam nhân. Đi đến hiện trường khám xét xác chết này rất có khả năng xuất phát từ mục đích đó.
Dương Thu Trì nói: "Cha của cô là huyện thái lão gia, cô muốn đến ai dám cản cô chứ?"
Lôi bộ đầu nghe Dương Thu Trì nói năng không biết nặng nhẹ gì, liền không khỏi khẽ nhíu mày, nhưng thấy Tống Vân Nhi và hắn ăn nói bốp chát với nhau như vậy, cũng không dám can thiệp.
"Cha ta? Cha ta không cho ta đến đó đâu, do đó bọn họ đều không dám đưa ta đến đó. Ngươi không phải cũng không dám đưa ta đến đó chứ?" Tống Vân Nhi nheo mắt nhìn Dương Thu Trì.
"Cô đừng có nói khích ta! Làm gì có chuyện không dám chứ, ta dẫn cô đến đó là được!"
Lôi bộ đầu thấy có người gánh tránh nhiệm, liền thừa cơ hạ đài, vội nói: "Tiểu thư, cô cứ cẩn thận theo sau Dương ngỗ tác, đứng xa xa xem náo nhiệt là được. Đừng có khiến cho Dương ngỗ tác gánh thêm phiền. Dương ngỗ tác còn có mẹ già và thê tử cần phải nuôi nấng, chén cơm này mà bể rồi thì thiệt là phiền lắm đó nha."
Mẹ già và vợ? Đầu Dương Thu Trì nổ đánh oành một cái, bản thân mình tá thi hoàn hồn thế tên ngỗ tác này nuôi mẹ già là chuyện thực ư? Lại còn có một thê tử nữa? Khi nghĩ đến chữ "thê tử" khiến con người ta phát sinh cảm giác êm ấm ấy, đầu hắn tưởng tượng đến vẻ đoan trang hiền thục, xinh đẹp dịu dàng của nữ tử thời cổ đại, quá đẹp à! Trong thế giới hiện đại, ngay cả một bạn gái quèn hắn cũng không tìm được, không ngờ vừa đến thế giới cổ đại, ngay cả lão bà (vợ) cũng đã được dự bị sẵn rồi. Tuy là của người khác để lại, nhưng dù sao có còn hơn không a.
"Được rồi, được rồi, ta biết rồi, lề mề quá thiệt là phiền!" Tống Vân Nhi rõ ràng là nín nhịn không được, "Chén cơm của hắn bể thì có gì mà khẩn trương, kêu cha ta cho chén khác là được!"
Cha cô bắt người ta cuốn gói mà còn cho công tác khác gì? Đúng là giọng điệu con nít. Thấy đại tiểu thư nói như vậy, Lôi bộ đầu chỉ còn biết cười khổ, nhìn Dương Thu Trì hy vọng người trẻ tuổi lớn gan này gặp vận may.
Dương Thu Trì không hề biết cổ đại trọng nông khinh thương, nông dân mất đất muốn tìm công tác khác vô cùng khó khăn. Nghề ngỗ tác này tiền công tuy không nhiều, chỉ có vài trăm văn tiền, nhưng ngoài ra còn có thể thu không ít hồng bao (bao lì xì màu đỏ). Họ chính là nhờ ở điểm này mà nuôi mấy miệng ăn trong nhà. Những người trong nha môn không những bị lão quan huyện nắm tiền công, mà vận mệnh cũng hoàn toàn nằm trong tay lão. Do đó, người của huyện nha không dám cãi mệnh lệnh của huyện thái lão gia mà lén đưa vị đại tiểu thư này đến hiện trường kiểm thây người chết. Nhưng Dương Thu Trì vốn không muốn hành nghề pháp y nữa, giờ đến cổ đại lại đụng phải pháp y, vừa nghe đến là ngán ngẩm đến tận cổ. Lòng hắn thầm tính toán, làm không được thì bỏ đi đến địa phương khác, đã không ham công tác thì còn lý gì đến cách nghĩ của huyện thái lão gia?
Dưới sự thúc giục của Tống Vân Nhi, mọi người cùng đến nhà lão ngỗ tác. Con chó đen nhỏ được Dương Thu Trì cứu cũng tung tăng chạy sau chân gã.
Trên đường đi, Dương Thu Trì muốn hỏi tình hình mẹ già và thê tử cổ đại của hắn, nhưng nhất thời chưa biết cất lời như thế nào thì đã đến nhà lão ngỗ tác. Đây là một tiểu viện lợp ngói nằm độc lập, từ kiến trúc phòng ốc mà xét, thì nhà cửa của lão ngỗ tác tuy không kể là giàu, nhưng xem ra cũng không tệ.
Lôi bộ đầu vừa đẩy cổng viện vừa kêu lớn: "Lão ngỗ tác! Mau đi, con dâu và tiểu di (em gái của con dâu) nhà họ Ân bị người ta giết rồi, Huyện thái lão gia bảo ngươi đi đến nghiệm thây kìa!"
"Là Lôi bộ đầu à, đừng có la lớn như thế nữa, đến ngay." Một âm thanh già nua truyền tới, cửa nhà mở toang, hiện một lão đầu người khô đét từ từ bước ra. Lão cầm trong tay một cây quài trượng, nhìn bốn người một lượt, rồi đột nhiên giương hai mắt nhìn Dương Thu Trì chòng chọc, kinh ngạc hỏi: "Ngươi... Ngươi không chết hả?"
Lão đầu này xem ra là sư phụ của tên ngỗ tác học đồ mà mình tá thi hoàn hồn đây. Nghe lão nói vậy, tên ngỗ tác học đồ này nhất định là gặp một tai nạn gì đó ngoài ý muốn, mọi người đều cho là hắn chết rồi.
Lôi bộ đầu thấy Dương Thu Trì sựng mặt hoang mang, cũng không thèm bước lên hành lễ, bèn nhắc nhỏ: "Còn không lên bái kiến sư phụ của ngươi!"
Sư phụ? Cái từ này có phải là con khỉ họ Tôn và Trư Bát giới dùng để gọi lão trọc họ Đường trong phim Tây Du Ký không? Đó là cái câu khách sáo mấy người trong phim võ hiệp dùng để gọi nhau loạn cào cào cả lên ấy mà, sao lại có quan hệ gì đến lão đầu nghiệm thi này chứ? Nhưng mà, nể mặt người già cả, gọi lão một tiếng cũng không sao.
Dương Thu Trì bước lên mấy bước, học theo người xưa ôm quyền thi lễ: "Xin chào lão sư phó!" Sư phụ thành lão sư phó (sư phụ già), mọi người cũng không chú ý đến chút tình tiết như trò hề này.
Lão ngỗ tác hừ mũi một tiếng, hai mắt nhìn trời. Lôi bộ đầu cũng tỏ vẻ không vừa lòng, thắc mắc: "Sao ngươi không quỳ xuống khấu đầu? Thiệt là!"
Quỳ xuống? Dương Thu Trì từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ quỳ lạy ai, tuy ngươi là một lão nhân, kính lão đắc thọ là chuyện nên làm, nhưng đâu phải bắt buộc phải dùng hình thức xì xụp vái lạy như vậy là tốt đâu. Hắn làm ra vẻ không hề nghe thấy, đánh trống lảng: "Gió lốc thổi con cuốn bay đi, tay con chỉ bị thương chứ không bị gì khác, bình an trở về đây. Lôi bộ đầu nói có phát sinh án mạng, huyện thái lão gia kêu chúng ta mau đến đó."
"Đúng đúng đúng!" Tống Vân Nhi đứng một bên liên tục hối thúc, "Mau đi thôi, cha của ta không chừng đã đợi gấp lắm rồi."
Lão ngỗ tác nghe tri huyện đại nhân có lệnh đi kiểm thây, đây là chuyện không thể chậm trễ, hừ mũi một cái không thèm nhìn Dương Thu Trì, cầm quài trượng dẫn đầu ra khỏi cửa.
Dương Thu Trì đi sau lưng mọi người. Con chó mực nhỏ đó vẫy đuôi đi theo. Dương Thu Trì thấy nó thân thiện với mình, bèn cúi xuống vuốt ve đầu nó. Con chó mực thè lưỡi ra liếm lấy liếm để tay hắn, kêu grư grư vui mừng. Dương Thu Trì cứ để mặc nó đi theo mình từ đó.

Nạp Thiếp Ký - Chương #10


Báo Lỗi Truyện
Chương 10/713