Chương 94. Phiền phức không ngừng.



Nghệ Phong quan sát Cát đại thúc, bề ngoài nhìn như chật vật, nhưng trên mặt vẫn đầy đủ huyết khí. Chứng tỏ thương thế của Cát đại thúc cũng không nghiêm trọng, việc này cũng để hắn không khỏi thở dài một hơi. Dù sao mình cũng có năng lực giúp đỡ, nhưng lại không ra tay. Nếu như Cát đại thúc bị thương nặng, mình ít nhiều cũng sẽ tự dằn vặt.
Nghệ Phong tại huyệt Thái Dương của Cát đại thúc xoa nhẹ vài cái, mấy căn kim châm trong chớp mắt liền đâm vào ngực Cát đại thúc. Nghệ Phong từ Nạp Linh Giới lấy ra một cái bình nhỏ, nhỏ một chút dịch thể vào kim châm. Dịch thể liền theo kim châm nhanh chóng tiến vào trong cơ thể Cát đại thúc.
- Phụt…
Lại lần nữa phun ra một ngụm máu, một dòng máu từ khóe miệng Cát đại thúc chảy ra. Để đám người Áo Hỏa không khỏi kinh hãi, không khỏi vội chạy tới, quát to lên:
- Nghệ Phong, ngươi làm gì?
Nghệ Phong bất đắc dĩ nhún nhún vai, đối với Cát đại thúc nói:
- Khá hơn chút nào không?
Cát đại thúc cảm giác được khí huyết quay cuồng trong cơ thể dĩ nhiên từng chút từng chút yên tĩnh lại, hắn không khỏi cảm thấy thần kì, nhưng nhìn thấy hai huynh đệ Áo Hỏa đang hùng hổ xông tới, hắn giải thích nói:
- Đừng làm loạn. Nghệ Phong đang thanh trừ máu bầm trong người ta.
Áo Hỏa nghe được lời giải thích của Cát đại thúc, sắc mặt đỏ hồng, nhìn tới Nghệ Phong xin lỗi
- Xin lỗi. Ta cho rằng…
Nghệ Phong cười phất tay, đối với một người vì lo lắng cho người thân mà loạn tính, hắn không nổi được cơn tức giận. Ngược lại cực kì thích.
- Một kích của Thúy Thanh Ma Xà nhìn như bá đạo, thế nhưng may là ta đã dùng trọng kiếm đỡ lấy, nên cũng không thụ thương quá lớn.
Cát đại thúc nhìn vẻ mặt đám người Tình Nhi ai cũng lo lắng nên an ủi.
Lúc này đám người Áo Hỏa mới thở dài một hơi, nhìn ma tinh trong tay, lập tức lại hưng phấn nói:
- Cát đại thúc, vận khí của chúng ta không tồi a.
Nghệ Phong cười cười, vung tay lấy ra kim châm. Khẽ đâm vào trước ngực của Cát đại thúc.
Cát đại thúc cảm thấy đấu khí tàn dư trong cơ thể đang sinh sôi không ngừng. Cố gắng điều tức huyết khí cuồn cuộn trong cơ thể. Từng đạo máu bầm cũng bị đẩy ra bên ngoài cơ thể.
Ngay lúc Cát đại thúc cảm thấy khoan khoái, lại bỗng nhiên cảm giác được trong cơ thể dâng lên một dòng nước ấm, chậm rãi lưu chuyển trong cơ thể. Dễ chịu đến mức làm cho Cát đại thúc nhịn không được rên khẽ.
- Phụt…
Cùng với đạo máu bầm cuối cùng được phun ra, Nghệ Phong cũng đình chỉ động tác trên tay, mỉm cười nhìn Cát đại thúc nói:
- Hiện tại cảm giác khá hơn chưa?
Nhìn thiếu niên mỉm cười tự nhiên trước mắt, để trong lòng Cát đại thúc hoảng hốt. Hắn nhìn chằm chằm vào Nghệ Phong hỏi:
- Ngươi không chỉ là một y sư tam giai phải không?
Y sư tam giai, sao có thể có thủ pháp thành thạo như vậy. Với lại chữa một vết thương không nhẹ như thế này, dĩ nhiên sắc mặt không đổi khí không suyễn.
- Ha ha, còn đi được không!
Nghệ Phong cũng không trực diện trả lời, không kéo dài chủ đề này.
Tình Nhi thấy bộ dạng ngầm thừa nhận của Nghệ Phong, nàng kinh ngạc nhìn hắn: bại hoại này mới bao nhiêu tuổi a, lẽ nào hắn thực sự là một y sư tứ giai sao? Nếu là như vậy, kia chẳng phải nói hắn tương lai có thể trở thành một y sư cao cấp được vạn người kính ngưỡng.
Ngược lại là Cát đại thúc nhìn Nghệ Phong như có điều nhận ra, hắn nhìn Nghệ Phong nói:
- Ngươi hẳn không là thật tâm gia nhập đoàn dong binh của chúng ta?
Nghệ Phong thấy tâm tư của mình bị xem thấu, hắn cũng không có che giấu, xấu hổ cười nói:
- Ta nghĩ đi qua hạp cốc này. Thế nhưng, hạp cốc này quá mức nguy hiểm, nên phải tìm một người quen thuộc dẫn đường, miễn cho đụng phải phiền phức không cần thiết. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Nghe Nghệ Phong giải thích, Cát đại thúc mới thở dài một hơi. Hắn thẳng thắn cười nói:
- Nếu như ngươi đến phòng khách dong binh tuyên bố nhiệm vụ, sợ là sẽ có rất nhiều người tiếp nhiệm vụ này. Sao ngươi lại hao phí nhiều tâm cơ như vậy?
Sau khi Nghệ Phong nghe xong liền sửng sốt, lập tức hung hăng vỗ một cái thật mạnh vào đầu mình, sau đó hét lớn:
- Ai nha, vì sao ta lại ngu như vậy? Một đời anh minh của bản thiếu a! Sẽ phạm phải một sai lầm thiếu não như vậy.
Tình Nhi nghe được, liền nở nụ cười, khinh thường sẵng giọng nói:
- Ngươi vốn là thiểu não a.
Nghệ Phong hung hăng liếc mắt trừng Tình Nhi: nàng không chỉ dám gọi mặt trắng nhỏ, còn dám nói trí áp Khổng Minh ta thiếu não. Bản thiếu sẽ hung hăng đánh vào cái mông nhỏ của nàng.
Nghĩ vậy, Nghệ Phong không đàng hoàng liếc mắt nhìn vào chỗ mềm mại tròn trịa đang bị bao bọc kia. Vẻ mặt cười rất dâm đãng.
Tình Nhi cảm giác cả người lạnh run, nàng theo nhãn thần của Nghệ Phong nhìn lại, mặt liền đỏ bừng, nàng hung hăng liếc mắt trừng Nghệ Phong, hung bạo mắng:
- Đồ vô lại!
- Ha ha…
Bộ dạng xấu hổ buồn bực của Tình Nhi, không chỉ không có một chút lực sát thương. Ngược lại vẻ e thẹn không gì sánh được. Để Nghệ Phong cảm thấy vui vẻ.
- Kỳ thực trêu đùa tiểu cô nương cũng là một thú vui.
Nghệ Phong không khỏi nhỏ giọng nói thầm một câu.
Những lời này, lập tức khiến Tình Nhi phát điên, nàng nhìn Nghệ Phong rất xem thường:
- Ta là tiểu cô nương. Lẽ nào ngươi rất lớn sao?
Tình Nhi rất ghét người khác nói nàng là tiểu cô nương.
Nghệ Phong ngạc nhiên, lâp tức mới nghĩ đến. Chính mình cũng không lớn hơn bao nhiêu so với Tình Nhi. Còn có một tháng nữa mới đủ mười tám tuổi. Chẳng qua là, hai thế làm người để mình quên mất tuổi thật của mình. Hơn nữa, Nghệ Phong đã trải qua đủ loại đau khổ, cũng không phải một thiếu niên ngây ngô có thể so sánh được.
Cát đại thúc nhìn hai người đấu võ mồm, khóe miệng mỉm cười. Ai mà không có tuổi trẻ.
- Được rồi, Nghệ Phong. Dù sao ta đã hoàn thành nhiệm vụ rồi, mang ngươi đi qua hạp cốc này. Kỳ thực hạp cốc này cũng không phải rất nguy hiểm. Một ít dong binh có kinh nghiệm đều có thể tránh né ma thú, trực tiếp đi xuyên qua. Chỉ là, đối với các ngươi thì có vẻ rất nguy hiểm.
Cát đại thúc giải thích nói.
Nghệ Phong gật đầu, hắn tự nhiên hiểu rõ đạo lý trong đó. Bằng không cũng sẽ không tìm người dẫn đường.
- Vậy thì cám ơn Cát đại thúc.
- Ha ha, ngươi cũng không cần cảm tạ ta. Cứ nghĩ là ta đang trả thù lao cho ngươi đi. Nếu không có ngươi, chúng ta cũng không đối phó được Thanh Thúy Ma Xà.
Quả thực, con Thúy Thanh Ma Xà này so với trong dự liệu của hắn còn lợi hại hơn. Không có Hồi Khí tán của Nghệ Phong, hắn kiên trì không được bao lâu. Không có ngân châm của Nghệ Phong, càng không có khả năng thu được ma tinh của Thúy Thanh Ma Xà.
- Cát đại thúc, tạ ơn hắn làm cái gì. Không phải chúng ta còn bảo vệ hắn sao?
Hiển nhiên Tình Nhi rất oán hận Nghệ Phong, bĩu môi bất mãn nói.
- Đi thôi!
Cát đại thúc cười ha ha, nói với Nghệ Phong.
Ngay lúc Nghệ Phong gật đầu đồng ý, đồng thời một câu nói với thanh âm rất càn rỡ vang lên.
- Đi? Các ngươi còn muốn chạy đi đâu?
Cát đại thúc nghe thấy một câu này, ánh mắt nhanh chóng cau lại, người cũng nhanh chóng đứng thẳng lên, quay đầu lạnh lùng nhìn về phía đối phương, hừ một tiếng nói:
- Tạp Lạp Đạt, ngươi muốn làm gì?
- Làm gì? Không làm gì a? Ngươi đưa ma tinh trong tay, cùng với lân da của Thúy Thanh Ma Xà vừa mới lột xuống đưa cho ta. Lại cung kính kêu một tiếng gia gia. Ta sẽ để ngươi đi.
Lúc thanh âm càn rỡ nói xong, liền phá lên cười ha ha.
Ánh mắt Nghệ Phong hơi sửng sốt. Quay đầu nhìn về phía mới phát ra âm thanh, chỉ thấy một người nam tử có bộ râu quai nón dài đứng ở đối diện, tròng mắt thật nhỏ, thoáng hiện lên vẻ hung tàn. Sau đó là mấy người dong binh theo sau, cả đám đang vuốt vuốt trọng kiếm trong tay. Hầu như chỉ cần râu quai nón ra lệnh là sẽ lập tức chém người.
- Thế nào? Điều kiện này của ta rất ưu đãi đúng không?
Cát đại thúc thiếu chút nữa chửi một câu mẹ nó, ma tinh của Thúy Thanh Ma Xà trước không nói, chính là lân da lần trước cũng bán được một trăm kim tệ. Hắn lại dám há mồm liền muốn nuốt hết, vì sao ngươi không đi chết a?

Mị Ảnh - Chương #94


Báo Lỗi Truyện
Chương 94/1682