Chương 929: Liễu lão chiến Âm Quỷ.


 
Âm Quỷ thấy sắc mặt Liễu lão ngưng trọng, trong lòng càng thêm đắc ý:
- Nếu như hiện tại các hạ rời khỏi, ta có thể bỏ qua chuyện cũ, thế nào?
- Lời thừa!
Liễu lão hừ một tiếng, cánh tay vung mạnh, một đạo năng lượng trụ khổng lồ hung hăng đánh về phía Âm Quỷ, năng lượng đỏ hồng mang theo lực lượng dâng trào, vẫy qua hư không thành một đạo quỹ tích, nơi nó đi qua, không khí giống như dòng nước bị rẽ qua hai bên, mạnh mẽ cắt ngang hư không thành hai nửa.
- Ngươi đã muốn chết! Vậy đừng trách ta.
Âm Quỷ nhìn năng lượng khổng lồ oanh kích tới, hắn cũng không dám đụng vào, thân ảnh chợt lóe nhanh, né tránh qua một bên, thế nhưng trong lòng sẵn độc ý, lần này vô luận thế nào cũng phải giữ đối phương lại, chỉ cần Tôn cấp trong đế đô chạy tới, còn sợ không thu thập được hắn sao?
Năng lượng đỏ hông đánh thẳng tới chỗ hắn vừa đứng, lập tức khiến địa phương này bị sụp đổ, từng mảnh không gian trong suốt bị vỡ vụn, sau đó hóa thành năng lượng dung nhập vào hư không, những vết rách không gian đen ngòm xuất hiện, khiến Nghệ Phong nhìn vào phải há miệng ngây ngốc.
Âm Quỷ tránh thoát được công kích của Liễu lão, trong lòng không nhịn được tức giận mắng mỏ, thật không ngờ thực lực Liễu lão mạnh mẽ đến vậy, cho dù thủ đoạn tử khí của hắn xuất thần nhập hóa, cũng không dám đơn giản đón đỡ. Âm Quỷ cảm giác thực lực Liễu lão còn mạnh hơn nữ nhân tông chủ Hộ Quốc Tông kia, ít nhất lực lượng nữ nhân này còn không khiến hắn phải kinh ngạc, nhưng lão nhân trước mắt khiến hắn không dậy được tâm khí đón đỡ.
Nghĩ vậy, Âm Quỷ không nhịn được, mắng ra thành tiếng:
- Kháo… Rốt cuộc là ai tiết lộ tin tức của ta ra ngoài!
Âm Quỷ tới chỗ này là cực kỳ bí ẩn, người biết đến đã ít lại càng ít. Hai người xa lạ trước mặt kia có thể đón giết hắn tại chỗ này, tự nhiên là có người mật báo.
- Đừng để lão tử biết ngươi là ai, bằng không sẽ vặn xương lột da ngươi đến chết!
Trong lòng Âm Quỷ tức giận mắng một tiếng, thế nhưng bước chân vẫn nhanh chóng chớp động, tránh né công kích mạnh mẽ của Liễu lão, từng đạo roi năng lượng của Liễu lão không ngừng quất vào hư không tạo thành những cơn lốc khổng lồ, tàn sát bừa bãi khắp nơi, không gian hỗn loạn.
- Trốn? Ta xem ngươi trốn tới đâu!
Liễu lão cư nhiên thấy đối phương liên tục tránh thoát vài đạo công kích của roi năng lượng, hừ một tiếng, cánh tay vẫy động theo một quỹ tích quỷ dị, nguyên bản roi năng lượng cũng mạnh mẽ hơn, trên hư không uốn thành một vòng cung, mạnh mẽ chặn đường lui của Âm Quỷ.
- Kháo…
Âm Quỷ thấy đường lui của mình bị ngăn trở, tức giận mắng một tiếng, năng lượng khổng lồ từ trong cơ thể đồng dạng cũng dồn lên thân quyền, đấu khí và năng lượng tử khí quấn lại với nhau, một quyền hung hăng đánh ra, nghênh đón đạo công kích của Liễu lão.
Oanh…
Thanh âm đinh tai nhức óc vang vọng hư không, tại chỗ hai cỗ năng lượng giao phong, kình khí lan rộng khắp trời, toàn bộ hư không bị biến thành một cơn lốc, năng lượng tàn dư tàn sát bừa bãi mọi thứ gặp phải.
Trên mặt đất, bụi cát bị cơn lốc kia thổi bay đầy trời, một gốc đại thụ bị nhổ lên tận gốc, những kiến trúc kém kiên cố liền bị phá hủy dễ dàng, biến thành những mảnh gạch đá lượn vòng trên hư không.
Một trận tranh đấu này hiển nhiên hấp dẫn mọi người trong thành nhỏ, cả đám chạy vội ra hướng bên ngoài bỏ chạy. Nhìn hai người cao cao tại thượng giữa hư không, giống như hai đầu mãnh thú hung ác. Đối với những người bình thường này mà nói, Tôn cấp là tồn tại bọn họ không dám tưởng tượng, dù có cũng là dạng thần nhân nhấc tay liền dời núi lấp biển.
Nữ nhân vừa bị Âm Quỷ làm cho hư thoát lúc này cũng kinh hãi chạy ra khỏi tòa nhà, nhìn hai bóng người tranh đấu trên hư không, nàng nhanh chân bỏ chạy, áo bào rộng quấn trên người cứ lần lượt rơi rụng, phong vận đẫy đà tự do bày ra, miễn rằng chạy được thật nhanh ra ngoài thành.
Toàn bộ khu thành nhỏ hoảng loạn cũng không khiến cho Liễu lão và Âm Quỷ chú ý. Bọn họ vẫn giao chiến ác liệt trên hư không. Âm Quỷ bị Liễu lão oanh kích cho sắc mặt trắng bệch, lúc này nét mặt cũng hiện lên vẻ dữ tợn, tức giận mắng một tiếng:
- Lão già kia, nếm thử tử khí của bản tôn!
Nói xong, Âm Quỷ quát giận một tiếng, tử khí trong cơ thể như biển gầm oanh dũng đi ra, mảnh hư không tại chung quanh hắn bị lan tràn một cỗ năng lượng âm hàn màu xám, cỗ năng lượng này nếu như cho người bình thường nhìn vào, tất nhiên toàn thân sẽ kinh hãi run lên bần bật. Coi như là Nghệ Phong đứng ở xa, cũng phải thi triển Lăng Thần Quyết chống đối, hơn nữa theo cỗ năng lượng này, tử khí nghìn năm trong nguyên hồn Nghệ Phong càng có vẻ kích động, thậm chí Nghệ Phong còn cảm giác dược lực không thể áp chế lại. Điều này khiến Nghệ Phong phải nhanh chóng thi triển đấu khí tạo thành áo giáp, cắt đứt liên lạc của tử khí với ngoại giới, lúc này mới miễn cưỡng ngăn chặn được tử khí bạo động.
Trên hư không, Liễu lão nhìn cỗ tử khí khổng lồ này, nét mặt hiện vẻ thận trọng. Mặc dù tử khí ít hơn đấu khí của lão, vì dù sao đẳng cấp lão vẫn cao hơn đối phương. Thế nhưng tử khí là một loại năng lượng đặc thù, loại đặc thù này đủ khiến lão phải thận trọng.
- Lão già kia! Ngươi chết đi!
Âm Quỷ rống giận một tiếng, tử khí quay chung quanh thân hắn hóa thành một đầu cự long, gào rít lao về phía Liễu lão, nơi cự long đi qua, một cỗ chết chóc lan tràn, cho dù cây cối vẫn còn một mảnh xanh tươi bị đụng chạm phải liền trở nên héo rũ úa vàng, không còn sinh cơ.
Tình huống như vậy khiến ánh mắt Liễu lão càng ngưng đọng, cũng không dám đơn giản đụng chạm với năng lượng đối phương, đấu khí trong cơ thể ào ào bộc phát, vững vàng bao bọc thân thể, sau đó hóa thành từng đạo bóng ảnh, tránh né cự long bằng tử khí truy kích.
- Lão già kia, vừa rồi không phải đập ta rất vui sao? Hiện tại muốn chạy à!
Âm Quỷ cười lên âm hiểm, cánh tay vung mạnh, đuôi cự long lập tức quật về phía Liễu lão.
Năng lượng khổng lồ thổi lên lốc xoáy khắp trời, khiến ánh mắt Nghệ Phong ngưng lại, nhìn Liễu lão có một tia lo loắng, tử khí khổng lồ như vậy không phải đùa. Hơn nữa, đấu khí trong cơ thể Nghệ Phong cũng bắt đầu bùng lên, từng đạo từng đạo dồn về phía lòng bàn tay hắn, toàn thân nổi lên sắc vàng, chỉ bất quá hai người tranh đấu trên hư không đã che hết đi phong mang của Nghệ Phong.
Oanh…
Đuôi rồng quét xuống mặt đất, lập tức tạo thành một vệt dài hơn mười trượng, đá vụn bị đập bay lên cao cả trăm thước, những kiến trúc nguyên bản còn đứng vững được tại dưới chấn lực cường đại này cũng phải sụp đổ hoàn toàn, tựa như vừa qua một trận động đất dữ dội.
Đứng trên mặt đất, Nghệ Phong cảm giác thân thể rung lên vài cái, có điều với thực lực của hắn cũng không tạo thành ảnh hưởng gì, chỉ phải chống đỡ một ít đá vụn bắn lên người, đấu khí trong cơ thể Nghệ Phong vẫn tiếp tục tuôn ra càng thêm lợi hại.
Liễu lão tránh thoát khỏi một kích này của đối phương, trong lòng thấy sốt ruột, giao chiến lâu như vậy, động tĩnh càng không nhỏ, khẳng định đã kinh động tới những Tôn cấp khác, nếu như không thể giải quyết đối phương nhanh chóng, sợ rằng sau này không còn cơ hội. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Nhưng lấy thực lực một mình lão, muốn nhanh chóng giải quyết đối phương là không quá thực tế. Nghĩ vậy, ánh mắt Liễu lão không khỏi chuyển hướng Nghệ Phong, trong lòng hơi bất mãn với hắn, ngươi đã nói có thủ đoạn đối phó Tôn cấp, sao chờ mãi còn chưa ra tay.
Nhận thấy ánh mắt của Liễu lão, Nghệ Phong lắc đầu, ý nói lão phải tiêu hao đối phương một hồi.
Liễu lão thấy thế, hơi nhíu mày, nhưng vẫn gật đầu đồng ý, đấu khí mạnh mẽ tiến ra, hung hăng đập về phía Âm Quỷ.
Tuy rằng thực lực Âm Quỷ kém hơn Liễu lão, thế nhưng với thủ đoạn tử khí khiến hắn vô cùng tự tin, vẫy động cánh tay, tử khí lấy một đường cong quỷ dị, lướt qua không gian, nhắm thẳng tới ngực Liễu lão.
Binh Binh…
Tiếng va chạm không ngừng vang lên bên tai, năng lượng phủ kín khắp trời, phong khiếu và kình khí quét ngang, phạm vi mấy trăm thước dưới mặt đất đã hoàn toàn biến thành bình địa. Những hố sâu liên tiếp xuất hiện trên mặt đất, nhìn vào thấy giật mình. Duy nhất chỉ có Nghệ Phong đang dâng trào tâm huyết, thầm nghĩ đây là lực lượng Tôn cấp sao? Quả thực không cùng đẳng cấp với Vương cấp.
Thực lực Liễu lão tuy rằng mạnh hơn đối phương, thế nhưng Liễu lão cũng phải cảm thán, thủ đoạn tử khí của đối phương xác thực cực kỳ khó chơi, cho dù sở hữu thực lực mạnh hơn đối phương, thế nhưng vì phải cố kỵ tử khí của hắn, khiến thực lực cũng bị hạn chế đi nhiều.
Liễu lão lại liếc mắt nhìn về phía Nghệ Phong, thấy trên bàn tay Nghệ Phong bạo phát quang mang, trong lòng cũng hơi vui vẻ, tiểu tử này rốt cuộc chịu xuất thủ rồi sao?
Nghĩ vậy, Liễu lão cũng cắn răng một cái, không tránh khỏi công kích tử khí của đối phương, mạnh mẽ thi triển đấu khí nghênh đón. Đấu khí khổng lồ quấn lên cánh tay lão, có vẻ vững vàng khí thế.
Hai cỗ lực lượng giao phong cùng một chỗ, trong nháy mắt tạo thành một cỗ lực lượng hủy diệt tất cả, nơi nó đi qua đều biến thành hoang tàn, từ trung tâm giao phong, nguyên bản toàn bộ mọi thứ đều bị oanh tạc thành đá vụn một lần nữa lọt vào trong hủy diệt, hóa thành những mảnh vỡ bay đi tán loạn.
Dưới cỗ lực lượng này, Liễu lão và Âm Quỷ đều lui lại mấy bước xa, trên mặt đều hiện vẻ trắng bệch. Hiển nhiên, qua lần giao phong này, cả hai không người nào chiếm được lợi thế, Liễu lão mạnh hơn về lực lượng, còn Âm Quỷ lại mạnh hơn về độ quỷ dị của tử khí.
Nghệ Phong đứng ở ngoài xa, lúc này trong tay cũng ngưng tụ thành một hạt châu năng lượng, khiến cho một loại cảm giác làm tin đập nhanh. Nhìn lúc này Âm Quỷ đang suy yếu qua lần công kích vừa rồi, trên mặt Nghệ Phong cũng mang theo một tia mừng rỡ, thân hình hóa thành một đạo tàn ảnh, nắm chặt nắm tay, đánh một quyền oanh kích về phía âm quỷ.
- Liễu lão, mau tránh!
Nghệ Phong hét lớn một tiếng, tốc độ một lần nữa tăng mạnh. Liễu lão ngẩn người, thế nhưng phản ứng không chút chậm, nhanh chóng tránh ra một đường, nhường cho Nghệ Phong.
- Hừ! Không tự lượng sức!
Âm Quỷ nhìn Nghệ Phong cư nhiên dám xuất thủ với hắn, hắn cười nhạt một tiếng, một đạo năng lượng từ cánh tay tùy ý đi ra, hung hăng đánh về phía Nghệ Phong.
Ầm…
Lực lượng Tôn cấp đánh lên thân quyền Nghệ Phong, sắc mặt hắn trắng bệch, phun ra một búng máu, điều này khiến cho Âm Quỷ càng thêm khinh thường. Thế nhưng vẻ khinh thường còn chưa kịp biểu lộ, thiếu niên trước mặt lại lộ ra một dáng cười tà dữ tợn, nắm tay mạnh mẽ buông ra, một đạo quang mang bay nhanh về phía hắn.

Mị Ảnh - Chương #929


Báo Lỗi Truyện
Chương 929/1682