Chương 843:


 
Sáu đóa lam Liên Hoa yêu dị dưới sự thúc đẩy của Nghệ Phong, dần dần bị vây thành sáu điểm. Phía trên sáu điểm bắt đầu lan tràn ra một đạo hào quang. Người sáng suốt vừa nhìn đã biết đó là hồn lực. Nghĩ vậy, một đám bọn họ không khỏi có chút đố kị. Bọn họ cũng có hồn lực, nhưng lực công kích của hồn lực quả thực khó coi. Bọn họ chỉ có thể sử dụng đấu khí để khống chế.
Nhưng ở trong tay Nhiếp Hồn Sư, dưới khống chế của nguyên hồn, hồn lực cũng có thể bạo phát lực công kích cường đại. Đây chính là điểm khiến người ta hướng tới chức nghiệp Nhiếp Hồn Sư này.
Hồn lực giống như ánh sáng, liên kết sáu đóa lam Liên Hoa lại. Thấy Nghệ Phong làm tất cả điều này, bọn họ cũng không kinh ngạc. Bởi vì vừa rồi đã thấy Nghệ Phong thi triển qua. Chẳng qua, lúc này mới biết sáu điểm chính là sáu đóa lam Liên Hoa.
Lúc này, năng lượng trong không gian bắt đầu vọt về phía Lục Giác Mang Tinh vừa được hình thành này. Khác với năng lượng bạo động vừa rồi, mặc dù hiện tại bị Lục Giác Mang Tinh cắn nuốt năng lượng từ xa tới gần, nhưng lại im hơi lặng tiếng, phần lớn mọi người không cảm giác được.
Đương nhiên, những người này tất nhiên không bao gồm Vương cấp. Đối với động thái của năng lượng, Vương cấp có mẫn cảm khác hẳn với người thường. Năng lượng trong hư không bạo động như vậy, lập tức khiến hai người Phong Khiếu và Văn Bân nhíu mày. Nhưng bọn họ vẫn không hề động thủ, chỉ bắt đầu đề cao đấu khí của bọn họ. Bọn họ cũng muốn xem thử, Nghệ Phong tuyên bố một chiêu đánh bại bọn họ là chiêu thức là cái gì?
Tuy rằng Lục Giác Mang Tinh này cường hãn, nhưng muốn đánh bại bọn họ gần như là nằm mơ.
Nghệ Phong nhìn Lục Giác Mang Tinh đang cắn nuốt năng lượng, khóe miệng chợt hiện lên vẻ tươi cười, tay Nghệ Phong mạnh mẽ chụp động vài cái. Trong nháy mắt lục đóa lam Liên Hoa Lục Giác Mang Tinh mạnh mẽ hướng về phía trung gian.
Thời gian trong nháy mắt, Lục Giác Mang Tinh này lại to lên giống như bàn tay. Khi Nghệ Phong khống chế ép Lục Giác Mang Tinh lại phát hiện cho dù hắn cố gắng như thế nào đều vô dụng.
Nghệ Phong làm được điểm ấy, thoáng thở dài một hơi, cũng từ bỏ ý định ép lại. Ngón tay hắn mạnh mẽ điểm động, cái bàn tay lớn Lục Giác Mang Tinh hóa thành một đạo ánh sáng cầu vồng, vẽ thành một dải màu lam phía sau, trong hư không, bay như tên bắn về phía hai người. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Phong Khiếu và Văn Bân nhìn Lục Giác Mang Tinh bay như tên bắn đến, trong mắt hai người chợt hiện lên chút châm chọc. Mỗi người đạp về phía trước một bước, đấu khí mạnh mẽ phát ra, hung hăng tiến lên đón nhận. Mọi người không chút nghi ngờ, dưới tình thế hai người cùng đánh, chỉ một lát sau Lục Giác Mang Tinh sẽ bị đánh hóa thành hư vô.
- Quả nhiên, chẳng qua chỉ là một người tự cao tự đại mà thôi.
Mọi người nhìn Nghệ Phong, chờ mong vốn có đã biến mất sạch sẽ. Trong đám người nhìn Nghệ Phong, đều lắc đầu.
Khi mọi người không còn hi vọng vào Nghệ Phong, ấn kết trong tay Nghệ Phong với tốc độ nhanh tới mức tận cùng không ngừng biến ảo, ngón tay lại tạo ra đạo tàn ảnh.
Mà ngay khi dấu tay Nghệ Phong kết lên, đồng thời ba đóa Liên Hoa ở ba điểm của Lục Giác Mang Tinh, xuy một tiếng liền nổ mạnh. Mỗi một đóa Liên Hoa lại hóa thành sáu đóa Tiểu Liên Hoa. Sáu đóa tiểu Liên Hoa lại tạo thành một Lục Giác Mang Tinh ổn định kiên cố đứng ở trên ba điểm Đại Lục Giác Mang Tinh.
Mà ngay trong sự biến hóa này, toàn bộ hư không nảy sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất. Năng lượng trong hư không lấy một loại tốc độ bạo động như biển gầm lao nhanh điên cuồng vọt về phía Lục Giác Mang Tinh.
Phía trên không gian, một lốc xoáy năng lượng khổng lồ hình thành. Tốc độ xoay trong của lốc xoáy năng lượng gần như có thể cắn nát bất kỳ thứ gì. Gần như chỉ xuất hiện trong giây lát, liền dung hợp toàn bộ tiến trong ba điểm Tiểu Lục Giác phát ra ánh sáng. Ba đóa lớn Liên Hoa tạo thành bên trong Lục Giác Mang Tinh.
Theo lốc xoáy năng lượng vọt vào, Lục Giác Mang Tinh phát ra hào quang chói mắt. Quang mang chói mắt khiến tất cả mọi người không kìm lòng được nhắm mắt lại. Năng lượng vẫn rít gào khiến nội tâm mọi người nổi lên cơn sóng kinh hãi. Một đám không dám tin chỉ một lát sau, Lục Giác Mang Tinh vốn không được bọn họ xem trọng sẽ phát sinh biến hóa như vậy.
Mấy đạo năng lượng trụ khủng khiếp từ bên trong Lục Giác Mang Tinh bắn ra. Năng lượng trụ thô to đánh ở phía trên không gian. Từng đợt tiếng động gầm vang không ngừng phát ra, vượt qua khoảng cách không gian, đánh thẳng về phía Văn Bân và Phong Khiếu.
Văn Bân và Phong Khiếu sớm biến sắc. Nhìn năng lượng trụ khổng lồ, bọn họ mạnh mẽ phát ra đấu khí. Áo giáp đấu khí bao trùm toàn thân. Đấu khí khổng lồ theo cánh tay, tập trung toàn bộ phía trên thân quyền, đánh vào hư không, tạo ra tiếng động gầm vang.
Nghệ Phong hừ lạnh một tiếng, ấn kết trong tay lại nhanh hơn vài phần. Năng lượng bạo động trong không gian lại tăng vọt với cấp số nhân. Từ bên trong Lục Giác Mang Tinh bắn ra năng lượng trụ như gió bão, lại tráng kiện hơn vài phần.
Loại biến hóa này khiến toàn bộ không gian không chút an bình, bị các loại năng lượng tạo thành cơn lốc, giống như hóa thành mãnh thú hoang dã, tàn sát bừa bãi hư không.
Răng rắc...
Tàng Hoa Các dưới sự tàn sát bừa bãi của cơn lốc, liên tục vang lên tiếng gãy mạnh mẽ.
Lợi Lang nhìn Lục Giác Mang Tinh và năng lượng bạo phát của Phong Khiếu và Văn Bân muốn đụng vào nhau, cuối cùng hắn kịp phản ứng, sắc mặt trở nên trắng bệch hô lớn:
- Mọi người mau ra khỏi Tàng Hoa Các!
Sau khi Lợi Lang nói xong, rốt cuộc bất chấp đau lòng về Tàng Hoa Các, đấu khí khổng lồ trong cơ thể bạo vọt ra, hướng về phía các bức tranh tường, đánh ra một thông đạo.
Đồng thời, sắc mặt đám người Thủy Nhược Vân đại biến, các nàng đều phát huy các loại chiêu thức mạnh nhất, đánh ra tạo thành những thông đạo vượt qua Tàng Hoa Các, bay như tên bắn ra ngoài.
Những người vốn còn đang quan sát đã hoàn toàn bạo loạn. Một đám bay như tên bắn bỏ chạy ra bên ngoài.
Ầm...
Khi mọi người ở đây đang chạy trốn, tiếng động đinh tai nhức óc vang lên mãnh liệt, nhưng không ai dám quay đầu lại, ngược lại càng dùng tốc độ khủng khiếp chạy về phía ngoài Tàng Hoa Các.
Nếu lúc này có người quay đầu lại, coi trọng liếc mắt một cái, nhất định sẽ khiến bọn họ chết khiếp. Chỉ thấy giữa sân nhấc lên một trời đất đá, khiến hư không mờ mịt không thấy rõ. Cơn lốc vốn rít gào càng lớn mạnh gấp mấy chục lần.
Trong toàn bộ không gian, liền dường như Tu La địa ngục, kình khí bạo phát, đánh về các phía xung quanh Tàng Hoa Các. Những người không chạy đi, dưới kình khí này, bị hung hăng đánh văng ngược ra ngoài. Chẳng qua chỉ bị đánh phun ra mấy máu miệng mà thôi.
Đám người Lợi Lang chạy ra khỏi Tàng Hoa Các chưa được bao lâu. Ầm một tiếng. Toàn bộ Tàng Hoa Các sụp đổ xuống. Lợi Lang nhìn cảnh tượng này, khóe miệng thoáng run rẩy. Đồng thời, trên mặt cũng lộ vẻ kinh ngạc. Nhớ tới Lục Giác Mang Tinh vừa rồi, trong mắt lộ vẻ không thể tin được.
Tàng Hoa Các bị bạo phát sụp đổ, lập tức thu hút ánh mắt của mọi người ở Bàn Long Cổ Thành. Khi bọn họ nhìn Lợi Lang và đám trẻ tuổi tài tuấn trắng bệch mặt nhìn Tàng Hoa Các kia bị sập, bọn họ không khỏi thoáng có chút sững sờ.
Nhưng, ngay bọn họ còn đang nghi hoặc, sắc mặt Lợi Lang lại mạnh mẽ đại biến. Hắn nhìn này đám tuấn tài trẻ tuổi mới trốn ra còn đang thừ người ra la lớn:
- Chạy mau...
Ngay khi Lợi Lang vừa dứt lời, phế tích Tàng Hoa Các vốn đã sụp đổ, lại nổ mạnh. Tàng Hoa Các nổ mạnh hình hành một nấm vân giống như đạn đạo nổ ở trong Bàn Long Cổ Thành.
Mà phế tích còn hóa thành từng đạo hung khí, bắn nhanh về bốn phương tám hướng trong không gian, giống như ngày diệt thế...

Mị Ảnh - Chương #843


Báo Lỗi Truyện
Chương 843/1682